Tôi nhanh chóng cõng Akane đang bất tỉnh vào xe rồi nổ ga hướng về phía gara nhà mình. Tôi phóng như bay trên con đường lúc nửa đêm, không màng đến việc quá tốc độ hay đèn đỏ, tôi chỉ muốn về nhà càng sớm càng tốt. Tôi muốn chạm vào làn da của Akane ngay lập tức. Tôi muốn chia sẻ cùng một căn phòng, cùng một thời gian với Akane ngay bây giờ. Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những ý nghĩ ấy.
Khi chúng tôi về đến nhà thì đã hơn ba giờ sáng, nguy cơ bị hàng xóm nhìn thấy cũng thấp hơn. Lúc tôi đỗ xe vào gara, Akane dường như đã tỉnh lại, dù còn mơ màng, và run rẩy nhìn tôi, người đang che kín mặt. Bị một người đàn ông lạ mặt đột nhiên bắt cóc thì không run rẩy mới là lạ đó.
Cảm thấy thương hại Akane đang bị bịt miệng, tôi bèn tháo miếng giẻ trên miệng cô ấy ra.
Từ đôi môi run rẩy của cô, một tiếng nói nhỏ bé và yếu ớt cất lên.
"Cứu tôi với… Nếu là tiền, tôi sẽ trả. Cho nên…"
Giọng Akane cầu cứu trong nước mắt. Akane yếu ớt run sợ như một con thú nhỏ, dáng vẻ vô cùng yếu đuối.
Lòng tôi bỗng nhói lại khi thấy Akane yếu đuối như vậy phải chịu đựng nỗi sợ hãi này. Nhưng đây là điều cần thiết để bảo tồn vẻ đẹp của Akane. Xin hãy tha thứ cho tôi vì chỉ có thể đưa em đi bằng cách này.
"Tại sao, anh không nói gì cả…"
Akane rụt rè hỏi tôi, người đang che mặt, im lặng nhìn chằm chằm vào cô ấy. Tôi hoàn toàn không trả lời câu hỏi của Akane. Bởi vì không còn lý do gì để trả lời nữa.
Akane đã phủ nhận lời tỏ tình của tôi lúc đó. Tôi đã biết rằng Akane không thể hiểu lời nói của tôi, nên không cần lắng nghe câu hỏi của cô ấy, cũng không cần đưa ra câu trả lời.
Tôi không cần sự đồng cảm hay đồng tình của Akane. Tôi chỉ cần hoàn thành một cách lạnh lùng và vô cảm vai trò của mình mà thôi.
Em chỉ cần trở thành『Trinh nữ lý tưởng』của tôi là đủ rồi.
