Trong căn phòng chiếu sáng mờ tỏ, một cô gái đáng yêu đang nức nở.
“Anh … là ai?”
Cô gái hỏi, gần như là hét lên, vừa ngước nhìn tôi đang đứng trước mặt,
“Nói cho tôi biết… tại sao lại làm những chuyện tàn nhẫn như vậy… ?”
“Tàn nhẫn? Chỗ nào tàn nhẫn chứ? Chính vì tôi yêu thương em, nên tôi mới tạo hình em thành như vậy đó.”
Tôi không nghĩ mình đã làm điều gì tàn nhẫn với cô ấy. Không, có lẽ xã hội ngoài kia sẽ gọi hành động của tôi là tàn nhẫn chăng?
Việc cắt bỏ tay chân bằng xương bằng thịt của một cô gái đáng yêu, rồi thay vào đó là tay chân búp bê xinh đẹp không bao giờ mục nát, có phải là tàn nhẫn không?
Tôi không nghĩ vậy. Hiện tại, cô ấy, người đang mọc ra tay chân búp bê vô tri, tuyệt đẹp từ cơ thể bằng xương bằng thịt xấu xí trước mắt tôi, đẹp đến nỗi không giống người phàm trần nữa. Và cô ấy, với những chi thể chỉ có hình dạng mà không có cơ bắp hay dây thần kinh, không hề có sự tự do. Cô gái xinh đẹp trước mắt tôi không thể sống mà không cần đến sự tồn tại của tôi. Tôi lại một lần nữa cảm thấy như thể cô ấy đang phụ thuộc vào mình.
Tôi lặp đi lặp lại sự thật đó trong đầu, và không thể che giấu nụ cười của bản thân.
“Em đẹp lắm, chính vì thế, em là một sự tồn tại cao quý đáng được giải thoát khỏi thân xác trần tục này.”
Nhưng cô ấy bây giờ vẫn chưa hoàn hảo. Cuối cùng, tôi sẽ tạo biến cô ấy thành một cơ thể lý tưởng và hoàn hảo, trong khi vẫn giữ lại nhân cách của của bản thân. Tôi không biết sẽ mất bao nhiêu năm, bao nhiêu thập kỷ để hoàn thiện kỹ thuật đó. Vì vậy, trong thời gian này, để cô ấy không bị vấy bẩn bởi những thứ trần tục, tôi phải bảo vệ cô ấy.
Ấy thế mà, từ khi tỉnh lại, cô ấy cứ khóc mãi không ngừng. Tất cả là hành động vì yêu thương em mà … tại sao chứ?
“Vết thương vẫn còn đau sao? Xin lỗi nhé, có lẽ chỗ nối vẫn chưa liền, hãy chịu đựng thêm một chút nữa, nó sẽ sớm hòa hợp với cơ thể của em thôi.”
Chắc chắn là chỗ nối đang đau lắm. Vì tôi đã cấy bu lông vào vết cắt và cố định tay chân búp bê một cách thô bạo, nên cô ấy đang khóc chính là vì đau đớn đó.
Nhưng, cơ thể con người thật ra rất ngu ngốc, dù là đau đớn hay bất cứ thứ gì cũng sẽ nhanh chóng thích nghi thôi, đừng lo lắng!
“Có lẽ sẽ phải đợi thêm một chút nữa cho đến khi em trở thành『Búp bê sống』hoàn chỉnh được. Cho đến lúc đó, hãy chịu đựng thêm một chút nữa với cơ thể bằng xương thịt méo mó và xấu xí đó nhé.”
Tâm trí tôi tràn ngập cảm giác tội lỗi với cô ấy. Bởi vì tôi không biết sẽ mất bao nhiêu thời gian nữa để giải thoát cô ấy khỏi cái cơ thể xấu xí này. Cho đến lúc đó, tôi vẫn phải trói buộc linh hồn cô ấy vào thân xác đó.
Tôi chỉ muốn có được nó! Một con búp bê bằng thịt hoàn hảo, không bao giờ chống đối, và chấp nhận tất cả những lời tôi nói.
Nhưng để làm được điều đó, có rất nhiều điểm cần phải sửa chữa. Duy trì vẻ đẹp vĩnh cửu của cô gái ấy, chi phối và biến trái tim đó thành của tôi.
Để làm được điều ấy, tôi sẽ không ngần ngại phá hủy cả thân thể trần tục và trái tim thuần khiết của cô ấy.
