Chương 27: Sinh mệnh (2)
Tôi thẫn thờ nhìn khuôn mặt của từng người một.
Trong số những đứa trẻ ở đây, tôi có thể nhận ra một vài đứa.
“…Liệu phía ngài còn việc gì khác không?”
“Việc khác? Ý ngươi là gì?”
“Ta… Ta có chút tài nghệ trong điều chế thuốc. Ta cũng giỏi tình báo và quản lý nội vụ. Ta có thể đảm nhiệm việc điều chế đan dược hoặc độc dược. Hay là ta…”
“Đủ rồi. Đan được và độc dược của tu tiên giả là thứ một phàm nhân như ngươi không thể đáp ứng được. Bổn gia cũng đã có đủ tình báo và quản sự. Ngươi là một võ giả ở cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh, làm giáo quan sẽ có ích hơn nhiều.”
“…Quý gia không còn công việc nào khác cho các võ giả Tam Hoa sao?”
Nghe tới đây lông mày của lão già Luyện khí kỳ khẽ giật giật.
“Ngươi đang chê bai công việc này sao? Ngươi có muốn làm việc cho bổn gia ta không đây?”
“...Là ta đã nói nhầm, xin ngài thứ lỗi.”
Tôi thở dài và miễn cưỡng chấp nhận lời đề nghị này.
‘Nếu như đây là số mệnh...’
Những đứa trẻ mà tôi đã tự mình chặt đầu.
‘Thì đúng là cái số mệnh oái oăm mà...’
Tôi tiến tới vị giáo quan đang dạy võ cho đám trẻ.
“Đúng rồi, chém xuống từ đó. Rồi lập tức tung một đòn...”
“Xin hỏi, ngài là giáo quan ở đây sao?”
“Hử, ngươi là ai?”
Vị giáo quan đang bận rộn thi diễn các chiêu thức bằng dao găm. Tôi nhìn vào tư thế của anh ta và ngay lập tức nhận ra.
‘Đao pháp của những sát thủ trong kiếp trước, chúng được chỉ dạy bởi nam nhân này.’
Ngay khi nhận ra tôi là một võ giả, máu chiến trong lòng hắn nổi lên, và ý định từ hắn ta tỏa ra hướng vào tôi.
Tuy nhiên tôi nhanh chóng kết nối chúng với những ý định từ phía tôi, áp đảo những đường màu đỏ bằng màu tím.
Toàn bộ ý định của hắn đều hiện ra rõ ràng trước mắt.
Trong thế giới chỉ tồn tại ba màu sắc.
Đỏ, xanh, và tím giao thoa trong không gian trống rỗng.
Tôi chém đi toàn bộ ý định của vị giáo quan và xuyên thủng phòng ngự của hắn.
Hắn ta hoảng hốt vội vàng chặn đòn, nhưng những ý định từ tôi cứ liên tục đâm tới không ngớt.
Sau một hồi giằng co, cuối cùng hắn cũng bị đẩy lùi. Hắn thở ra một tiếng và chắp hay tay cúi chào.
“Phù, ta đã không nhận ra ngài là một cao thủ Tam Hoa Tuyệt Đỉnh, mong ngài hãy bỏ qua cho. Vâng, ta đúng là giáo quan, tên ta là Tích Lai Hạo.”
“Ta là Seo Eun-hyun, hân hạnh gặp mặt. Ta mới được Trần gia bổ nhiệm làm giáo quan. Vậy thì, ta có thể biết ngài đã dạy bọn chúng tới đâu được không? Để ta còn tự điều chỉnh cho hợp lý…”
“A, hóa ra ngài đây là giáo quan mới!”
Mặt hắn ta lập tức sáng lên.
“Ha ha ha! Mời ngài đi lối này!”
Hắn chỉ tới một căn chòi nhỏ cạnh sân tập, có vẻ là phòng của mình.
“Tất cả chú ý, lặp lại động tác vừa rồi năm trăm lần! Ta sẽ quay lại kiểm tra sau khi tiếp khách!”
“…?”
Sau khi giao một bài tập vô nghĩa cho đám trẻ, hắn dẫn tôi vào trong chòi.
Nội thất bên trong khá đơn giản.
Đồ đạc hầu như không có thứ gì được coi là quý giá.
“Trước hết xin mời ngài dùng chút trà. Tiện đây ta thấy ngài đã đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh mặc dù dung mạo còn rất trẻ. Phải chăng ngài đã đạt tới cảnh giới cải lão hoàn đồng trong truyền thuyết?”
“Hừm… không phải cải lão hoàn đồng. Chỉ là ta có một phương pháp khá đặc thù.”
“À, ta đã hiểu rồi. Trong tu tiên giới cũng lưu truyền vô số loại thuật pháp kỳ quái. Một thuật tương tự cải lão hoàn đồng tồn tại cũng không phải điều gì quá ngạc nhiên… Ta đoán gia tộc tu tiên đã mang tới một cao thủ khác vì thấy tiến độ của bên ta quá chậm.”
Tôi nhìn ra ngoài sân trong khi hắn ta pha trà.
“Việc dạy võ không suôn sẻ sao?”
“Hừm… Lũ trẻ đó ý chí rất kiên cường. Đương nhiên là do chúng đã mất đi cha mẹ và người thân bởi tu sĩ Mạc Ly gia và trong tâm trí chúng giờ chỉ độc một lòng hận thù… Nhưng mà, ý chí là một chuyện, còn tài năng thì… chậc.”
Hắn đặt một cái chén trước mặt và rót trà cho tôi.
“Chúng là một đám bất tài. Đám trẻ ấy không phải được tuyển chọn kỹ lưỡng hay gì. Chúng chỉ là trẻ mồ côi được nhặt về, nên chuyện này âu cũng dễ hiểu. Trong số chúng ta thấy giỏi nhất cũng chỉ có thể đạt tới tốp cuối của hạng nhất, có lẽ là kiếm khí là cùng. Tiềm năng của chúng chỉ tới được đó thôi.”
“Ấy vậy mà gia tộc lại cho rằng nguyên nhân là do chính ta không đủ chuyên môn, và họ cứ liên tục sai người tới quấy rầy ta. Ta đã mất đi vô số thời gian tập luyện quý giá chỉ vì chúng rồi đó. Vì thế mà ta đang điên hết cả đầu lên đây. Ta chẳng còn hứng thú để mà dạy học nữa!”
“Hừm…”
“Ta đã nhiều lần xin từ chức, nhưng gia tộc cứ ép buộc ta ở lại đây tới khi một giáo quan khác được bổ nhiệm. Tuy nhiên họ chỉ thu nhận những võ giả từ tuyệt đỉnh trở lên. Họ tưởng cao thủ tuyệt đỉnh là cành cây ngọn cỏ mọc đầy rẫy bên đường chắc?”
“Trông ta như vậy thôi, chứ trước kia ngoài võ lâm ta cũng có chút tiếng tăm.”
Hắn ta mời trà, và tôi hỏi lại trong khi thưởng thức hương thơm tỏa lên từ chiếc chén.
“Tích giáo quan, giờ đây khi đã có ta tới, liệu ngài sẽ rời khỏi đây chăng?”
“Ha ha, tất nhiên rồi! Thứ lỗi ta hơi lắm miệng vì có chút hưng phấn. Ta đã rèn luyện nền tảng cho đám trẻ tới một mức độ nào đó, nên ngài đây có lẽ sẽ không gặp nhiều vấn đề đâu. Ta tiếp tục màn dạy dỗ này đơn giản chỉ vì thù lao của gia tộc này khá hời. Nhưng bây giờ khi ngài đã tới, ta chỉ muốn được rời khỏi cái nơi này càng sớm càng tốt thôi! Vậy thì, ta xin được cáo từ ngài tại đây!”
Tích Lai Hạo uống hết chén trà và giải thích một số thứ cơ bản cho tôi, rồi nhanh chóng gói ghém đồ đạc và chạy khỏi căn chòi trước khi tôi kịp mở mồm ngăn ấy lại.
Dường như hắn đang rất muốn đùn đẩy toàn bộ trách nhiệm sang tôi.
“…”
‘Không thể tin được…’
Tôi đã nghĩ ít nhất mình sẽ có một đồng nghiệp để cùng giảng dạy, nhưng vị bằng hữu ấy đã chạy mất dép ngay vào ngày đầu tiên làm việc.
‘Cái loại người gì đây…’
Tôi thở dài thưởng thức nốt chén trà và đi ra sân tập.
Những đứa trẻ vẫn đang lặp lại động tác đâm.
“…Tất cả dừng lại!”
Tôi truyền nội công vào dây thanh quản và thét lên. Tất cả bọn chúng hướng ánh nhìn lên tôi với vẻ ngạc nhiên.
“Cựu giáo quan, Tích Lai Hạo, đã từ chức. Từ giờ trở đi, ta sẽ là giá-“
Tôi định nói là ‘giáo quan’, nhưng bỗng nuốt lại và nói,
“là ‘sư phụ’ của các ngươi! Kể từ hôm tay ta sẽ chỉ dạy võ thuật cho các ngươi!”
Trước những lời này, lũ trẻ ngay lập tức ngừng vung kiếm, rồi đứng nghiêm và bái quyền chào tôi.
‘Hắn dạy bọn chúng võ thuật cơ bản, nhưng còn dạy cả cách bái quyền nữa sao?’
Theo lời Tích Lai Hạo, ngoài sân tập này ra, Trần gia còn có một số cơ sở huấn luyện sát thủ khác.
‘Mà tại sao sát thủ cần phải học cách cúi chào chứ?’
Sau khi loại bỏ những suy nghĩ miên man, tôi đi xuống sân tập và tiến tới một đứa ở hàng đầu.
“Tên ngươi là gì?”
“Thưa, là Thập Tứ…”
“Ta hỏi tên của ngươi, không phải số. Tên mà cha mẹ đặt cho ngươi ấy.”
Nghe tôi nhắc tới hai chữ ‘cha mẹ’, hơi thở của đứa trẻ có hơi gấp lại.
“…là Vạn Hào.”
“Tốt. Tất cả trừ Vạn Hào, ra góc kia của sân tập và nghỉ ngơi! Từ bây giờ ta sẽ khảo sát trình độ của từng người một!”
Trước lời của tôi, đám trẻ hơi xì xào trước khi ngồi xuống ở một góc của sân tập.
“Lên đi. Tấn công với sát ý thực thụ đi, như thể ta là tu sĩ của Mạc Ly.”
Vạn Hào có chút do dự, rồi lườm tôi và dùng chân quét đất vào mắt tôi.
‘Quan sát khá. Ngươi biết không thể đọ sức với ta, nên định tung tiểu xảo làm mù mắt ta.’
Tuy nhiên,
‘Với cao thủ tuyệt đỉnh thì chiêu này vô dụng.’
Tôi nhắm hai mắt lại, cảm nhận lấy ý định từ Vạn Hào, rồi bắt lấy mũi dao của nó và ném ra xa.
“Ta đã rõ thực lực của ngươi tới đâu. Về chỗ đi. Tiếp theo, ngươi, lên đây.”
Đứa tiếp theo có chút do dự và chắp tay hành lễ trước tôi.
“Đừng có chào. Ngươi có chào kẻ địch của mình trước khi chiến đấu không? Tấn công với sát ý đi.”
Thằng nhóc nhanh chóng rút dao và đâm về phía tôi.
Tôi né nhẹ và tước vũ khí của nó.
“Đâm tốt. Tên ngươi là gì?”
“…Nhữ Lộ.”
“Nhữ Lộ, về chỗ. Người tiếp theo, lên đi.”
Tôi tiếp tục gọi từng đứa lên đấu một một và đánh giá thực lực của chúng.
Cho tới khi tôi đã kiểm tra được hai trăm ba mươi ba đứa và chuẩn bị gọi tới đứa tiếp theo.
Tôi khẽ giật mình trước khuôn mặt của đứa trẻ đang tiến lên.
Đó là một thiếu nữ khá xinh xắn, nhưng khuôn mặt nó tràn ngập sát ý.
Tôi biết khuôn mặt đó.
‘Vào ngày thức tỉnh được Kiếm ti.’
Là nữ thích khách mà tôi đã chém đầu.
“…Tên ngươi là gì?”
“Quế Hoa.”
“…Tốt. Lên đi.”
vút!
Quế Hoa bằng thân thủ nhanh nhẹn lao lên và đâm liên tục.
Tốc độ này rất nhanh so với những đứa trẻ mà tôi đã kiểm tra.
Tuy nhiên…
‘Có gì đó hơi sai.’
Tôi đánh bật con dao bằng mũi chân và trầm tư.
Cô nhóc này ấy nhanh, nhưng chỉ có vậy.
Tư thế thì tệ, còn nội công thì yếu.
Hạng ba, thậm chí là tốp cuối của hạng ba.
Trong số những đứa ở đây thì có chút tài nghệ, nhưng…
‘Không phải là thiên tài.’
Mức tài năng chỉ đáng mức trên trung bình ở một võ quán bình thường trong võ lâm.
Làm thế nào một kẻ với tài năng như vậy có thể đe dọa tới tính mạng của tôi trong kiếp trước?
‘Là những tu tiên giả đã sử dùng khả năng nào đó sao?”
Vào kiếp trước, Kim Young-hoon cũng từng nói về việc Trần gia sử dụng oan hồn để thúc ép thức tỉnh tài năng của các sát thủ.
‘Thúc ép thức tỉnh tài năng… Tôi không biết cơ chế của nó ra sao, nên cũng khá khó xác định tài nghệ thực sự của chúng tới đâu.’
Quay trở lại thực tại, tôi cho Quế Hoa về chỗ rồi tiếp tục màn đánh giá.
Cho tới khi toàn bộ năm trăm đứa trẻ ở đây được kiểm tra xong, mặt trời đã lặn từ lâu và giờ là tối muộn.
‘Khoảng tám mươi người.’
Đó là số lượng những đứa trẻ trong đây mà tôi đã tự tay giết hại trong kiếp trước.
Nếu tính thêm từ những cơ sở huấn luyện khác, con số sẽ còn lớn hơn nhiều.
Tới đây trong lòng tôi có chút khó tả.
Kiếp trước tôi chỉ đơn thuần thực hiện nhiệm vụ được giao không chút do dự, và dường như trong kiếp này tôi đang phải gánh chịu lấy quả báo.
‘…Thôi thì, chuyện đã qua thì cũng qua rồi.’
Nếu như không thể rửa trôi nỗi tâm tư này, vậy thì tôi sẽ hoàn thành thật tốt nhiệm vụ của mình trong kiếp này.
“Bây giờ ta đã rõ trình độ của các ngươi. Nghe đây! Từ bây giờ, mỗi người trong các ngươi sẽ lại tiến lên giao chiến với ta, và tung ra các chiêu thức vào ta. Vạn Hào, ngươi lên đầu tiên!”
“Giáo quan…”
“Gọi ta là ‘Sư phụ’ hoặc ‘Thầy’.”
“Vâng… thưa sư phụ. Giáo quan trước đó thường cho chúng con tập luyện nội công khi mặt trời lặn…”
“Ngươi nói là nội công sao?”
Tôi bật cười và trả lời,
“Tất cả hãy nghe đây. Các ngươi đều là một đám bất tài. Sau khi đánh với từng kẻ trong số các ngươi, ta đã biết, các ngươi sẽ không thể nào đạt tới tuyệt đỉnh của võ thuật, hay thậm chí là hạng nhất chỉ bằng các phương pháp tập luyện bình thường được!”
“Để đạt tới độ cao bằng đó, các ngươi phải hóa điên! Chỉ có óc điên rồ và tham vọng vượt qua một thiên tài mới cho các ngươi một chút cơ may!”
“Kể từ ngày hôm nay trở đi, các ngươi sẽ không tập luyện nội công sau khi mặt trời lặn. Ta sẽ chỉ cho phép làm vậy khi từng chiêu thức võ thuật mà các ngươi tung ra tự nhiên giống như việc hít thở. Dù có là đêm hay ngày, các ngươi cũng không được phép về phòng nghỉ cho tới khi đạt được mục tiêu ta đề ra!”
“Nếu các ngươi sai dù chỉ một thứ, thì cũng đừng mong được nghỉ ngơi! Bây giờ, lên đây, từng người một!”
Tôi bắt đầu lại với Vạn Hào và tiếp tục để từng đứa một tung ra các chiêu thức.
‘Tất cả bọn chúng đều được huấn luyện để dùng dao găm, có lẽ do hướng giảng dạy từ giáo quan trước đó.’
Tôi suy nghĩ trong khi quan sát võ thuật của đám trẻ.
‘Nhưng không phải ai cũng phù hợp với dao găm.’
Một vài người hợp với kiếm hơn, trong khi có kẻ lại hợp với chùy.
Một số người cho rằng những vũ khí ấy quá phô trương hoặc cồng kềnh, không hợp để ám sát.
Sai bét.
‘Thủ lĩnh Đội Ám Vệ cầm một cây kích khủng bố mà vẫn bảo vệ hoàng đế ngon lành từ trong bóng tối đó thôi. Sát thủ không nhất thiết phải dùng vũ khí gọn nhẹ.’
Tôi nhìn cách đám trẻ tung chiêu và chọn ra những vũ khí phù hợp với từng đứa một.
‘Vạn Hào hợp với cự kiếm. Nhữ Lộ là trảo, còn Quế Hoa là dao găm.’
Tôi nhớ lại những cuốn võ công từng đọc trong thời gian làm Trưởng quân sư Võ lâm minh và tìm những công pháp phù hợp với từng loại vũ khí.
Một vòng đấu tập nữa trôi qua, và tôi ra lệnh cho chúng cắt những cái cây gần đây.
Sau khi tiết lộ cho chúng về vũ khí phù hợp với bản thân, tôi hướng dẫn đám trẻ đẽo những cái cây thành từng món binh khí thô sơ với kích cỡ phù hợp.
Vào lúc chúng hoàn thành việc đẽo gọt, tôi dạy từng đứa một các công pháp tương ứng với vũ khí ấy.
Đến khi lũ trẻ ghi nhớ được những chiêu thức, mặt trời đã ló rạng.
Từng đứa một, sau khi học thuộc những chiêu cơ bản trong võ công tôi đưa, vung vũ khí như thể sắp ngất đi.
Tới trưa, chúng bắt đầu ngã xuống vì kiệt sức.
Tôi đưa những đứa đã ngất đi, đặt chúng nằm trong một chỗ có bóng râm, rồi dùng châm cứu để kích thích cơ thể chúng tự hồi phục.
Một khoảng thời gian sau, toàn bộ đám trẻ đều đã ngất.
Tôi kéo tất cả vào góc sân và châm cứu cho từng đứa một, rồi đi tìm Trần gia.
Trong gia tộc có một chưởng quỹ nội vụ quản lý tài nguyên tu luyện của tu tiên giả, và một chưởng quỹ ngoại vụ kiểm soát những tài nguyên dùng trong phàm tục như vàng bạc.
Tôi đi tới chưởng quỹ ngoại vụ.
“Ta cần vũ khí mới.”
“Loại nào?”
“Ta muốn…”
Tôi lấy ra một danh sách và đưa cho chưởng quỹ, là một phàm nhân đảm nhiệm ngoại sự cho gia tộc.
Hắn ta nhìn danh sách và hét toáng lên.
“Ngươi bị điên à? Ngươi muốn cả đống này sao?”
“Mỗi loại một cái thôi. Gia tộc tu tiên giàu mà, không sao đâu phải không?”
“Nhưng mà từng này… Thì cũng phải có giới hạn chứ!”
“Không chỉ có vũ khí, ta còn cần thêm linh dược.”
“Cái gì? Linh dược? Ngươi còn muốn loại linh dược gì nữa!”
“Loại nào giúp hồi sức ấy. Hừm, ta đã bảo mình cần chúng rồi mà nhỉ? Nếu lũ trẻ có mệnh hệ gì trong khi huấn luyện thì lỗi tại ngươi hết đấy.”
“Cái gì? Làm sao lại…”
Chưởng quỹ ngoại vụ ban đầu có vẻ tức giận, nhưng cuối cùng phải miễn cưỡng đồng ý với những yêu cầu của tôi.
Vài ngày sau, tôi nhận được vũ khí và linh dược. Tôi phân chúng cho các đồ đệ và dạy chúng cách dùng vũ khí của riêng mình.
Chúng tập luyện cho tới khi kiệt sức, và tôi cho chúng ăn những viên thuốc tự tay tôi điều chế để hồi phục.
Sau khoảng một năm huấn luyện, mắt của chúng giờ đây tràn ngập sát khí.
Bây giờ chúng có thể tung ra các chiêu thức cơ bản kể cả khi nhắm mắt.
Từ đó trở đi, tôi bắt đầu dạy thêm nội công tâm pháp.
Tất nhiên không phải ngồi thiền định một chỗ và tập.
Chúng phải vừa luyện võ với binh khí vừa luyện nội công.
Một năm nữa trôi qua, và sát ý của chúng hướng về phía tôi.
‘Bây giờ từng người một đều ở tốp đầu của hạng ba.’
Ngoài thời gian ăn uống và vệ sinh cá nhân, các đồ đệ của tôi tập võ điên cuồng không ngừng nghỉ.
Chúng còn chẳng có thời gian để ngủ.
Thời gian tập luyện bắt đầu từ bình minh tới hoàng hôn, rồi lại kéo dài qua đêm tới bình minh, và chúng chỉ được nghỉ ngơi khi mà ngất đi vì kiệt sức.
Tuy nhiên, cơ thể chúng không hề suy kiệt. Nhờ có những thảo dược từ gia tộc mà tôi chế làm thuốc, và kỹ năng châm cứu của tôi, toàn bộ lũ trẻ đều ở trạng thái sức khỏe tốt.
Tôi cho phép các đồ đệ được nghỉ ngơi hoàn toàn hai lần một tháng, và quãng thời gian còn lại đều là tập luyện, tập luyện, và tập luyện liên tục.
Nhờ có phương pháp có lẽ là điên rồ này của tôi, tất cả đều đã nhanh chóng bước chân vào hạng hai chỉ sau ba năm.
‘Thật tốt là chúng đều thích nghi với áp lực.’
Tôi nghĩ, trong khi đấu tập với một học trò của mình.
Cuộc huấn luyện địa ngục tới kinh hoàng, nhưng không ai trong số chúng chịu bỏ cuộc.
‘Nguyên nhân có lẽ là nỗi căm hờn tột độ với Mạc Ly gia, những kẻ gây ra cái chết cho người nhà của chúng.’
vút!
Vung thanh cự kiếm, một đồ đệ tên Hải Hùng quan sát chuyển động của tôi với con mắt đằng đằng sát khí.
Tuy nhiên, tôi vẫn nhắm mắt, né đi thanh kiếm của cậu ta như không có gì xảy ra, và đá vào chân.
“Thân duới của con có sơ hở.”
thụp!
Nhưng nó không rút chân lại mà vẫn tiếp tục đòn tấn công bất chấp cơn đau.
‘Bản lĩnh tốt.’
Tôi né thanh kiếm và đâm bàn tay sâu vào mạn sườn.
“Ặcc!”
“Tiếp.”
Đối thủ tiếp theo là một cô bé tên Trịnh Dạ. Từ những học đồ khác tôi nghe được cô bé đã phải trông thấy cảnh cha mẹ bị một tu tiên giả luyện thành một vũng máu ngay trước mắt.
vút!
Trịnh Dạ ném những cây kim nhỏ vào người tôi bằng cả hai tay.
Ám khí phù hợp với con bé nhất, nên tôi đã tự tay truyền dạy lại Vô Tận Chiến Ám Khí Thuật.
“Ta đã bảo rồi. Thế khởi đầu của Song Sát Xà không phải như vậy. Con phải trễ lại một nhịp.”
Tôi bắt lấy toàn bộ ám khí và ném trở ngược lại trong lúc đưa ra lời khuyên.
Mặc dù tất cả học trò đều cho thấy sự tiến bộ vượt bậc so sánh với ba năm trước, trong mắt tôi bọn chúng vẫn còn nhiều thiếu sót.
‘Nhưng tài năng của đám trẻ vẫn hơn tôi rất nhiều.’
Trong lúc còn là võ giả hạng ba, tôi cần tới mười năm để thăng lên cảnh giới tiếp theo.
Tất nhiên, vào lúc đó tôi không hề có cao thủ tuyệt đỉnh dạy dỗ hay thời gian luyện võ dày đặc như vậy. Phần lớn ngày của tôi dồn vào việc quản lý Võ lâm minh. Nhưng dẫu vậy chúng nó vẫn tài năng hơn tôi…
‘Trong khoảng thời gian tôi tiến lên một giai đoạn, chúng đã nhảy tới một cảnh giới khác.’
Hiện tại tôi cũng không hề rảnh rỗi gì. Trong khi quan sát lũ trẻ luyện tập, tôi liên tục sử dụng tầm nhìn tuyệt đỉnh ngày qua ngày, từ đó đào sâu vào thế giới của các ý định và quan sát ý thức của chúng.
Kể cả trong lúc dạy học, tôi cũng đang đẩy bản thân tới gần như sắp ngất bằng Việt Tu Cùng Võ Lục, nhằm quan sát những quy tắc và quỹ đạo của các ý định. Càng ngày, tôi càng tiến sâu hơn vào thế giới của ý định, và có lẽ nỗ lực này đang dần đơm hoa kết trái.
Gần đây tôi đã có thể tiến được thêm một bước.
Khi đã quen với những ý định và nắm bắt cuốn Võ Lục tới một mức nhất định, tôi đã khám phá ra một thế giới vượt qua đỏ xanh và tím, tìm thấy thêm một màu sắc mới.
Màu sắc thứ tư!
Nó xuất hiện ngay sau chuỗi liên chiến gần nhất với đám học trò.
Vào một trong hai ngày nghỉ duy nhất của tháng, khi mà đám trẻ được phép hồi phục hoàn toàn.
Ý định này không rõ ràng như ba màu kia. Không giống như những ý định khi chiến đấu, hình dạng của nó không phải là một sợi dây, và quỹ đạo với hướng đi của nó cũng không hề chính xác.
So với những sợi ý định mà tôi đã quen, thứ này lạ hoắc!
Tuy nhiên, trớ trêu thay, chính vì nó lạ hoắc mà tôi mới có thể phát hiện ra ý định này.
Màu sắc của sợi ý định này là hồng nhạt.
Tên gọi của nó là ‘Tình Yêu’.
Tình ý này đi từ Vạn Hào tới Quế Hoa.
‘Thuần khiết thật.’
Ý định ấy làm tôi khá ngạc nhiên.
Không ngờ tình yêu có thể sinh sôi nảy nở kể cả trong hoàn cảnh này.
Tất nhiên, ngoài Vạn Hào cũng có một vài đứa trẻ khác sở hữu tình ý.
‘Con người là một sinh vật quả thực phi thường.’
Dẫu xung quanh có là địa ngục, tình yêu vẫn luôn le lói và đâm chồi.
Như thế mới đúng là con người.
Trong khi ngẫm nghĩ về ý định của các học trò, tôi tiếp tục quan sát chúng luyện công.
.
.
.
Hai năm trôi qua từ lúc tôi khám phá ra Tình Yêu.
Nhờ kinh nghiệm quan sát những ý định, tôi đã tìm được màu thứ năm chỉ trong hai năm.
Ý định mới này tỏa ra ánh đỏ sẫm.
Tên của nó là ‘Căm Ghét’.
Ác ý này đã hòa lẫn vào ý định trong các đồ đệ của tôi quá lâu, và phải tới bây giờ tôi mới nhận ra được nó.
Một chút ác ý hướng tới tôi, một phần nhỏ nữa là hướng vào giữa các đồ đệ với nhau, nhưng phần lớn đều dẫn tới một nơi không xác định ở phương xa.
Có lẽ là những tu tiên giả của Mạc Ly gia.
‘Thật thú vị.’
Những ý định mà tôi tìm thấy sau khi tiến vào Tam Hoa Tụ Đỉnh này có chút không liên quansvới võ thuật.
Vậy thì tại sao một người lại tìm thấy những ý định này trên con đường rèn luyện võ thuật?
Những cảm xúc này có tác dụng gì trong thực chiến?
‘…Cũng sắp tới thời gian hẹn ước rồi.’
Ngày mà tôi gặp lại Kim Young-hoon đang đến gần.
.
.
.
Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài, tôi rời khỏi Trần gia và khởi hành tới Thiết Lĩnh Thành.
Bước vào trong trang viên mà tôi đã mua từ những ngày đầu tiên của lần hồi quy, tôi nhìn thấy Kim Young-hoon đang ngồi bên trong và chờ tôi.
“Lâu rồi không gặp, Seo Eun-hyun. Suốt năm năm vừa qua anh chẳng thể tìm thấy dấu vết của cậu ở bất kỳ nơi nào. Cậu đã biến đi đâu vậy?”
“Hừm…. thì em chỉ ẩn cư ở một sơn thôn xa xăm đâu đó thôi. Mà này, anh Young-hoon…”
Tôi hỏi trong khi quan sát những ý định tỏa ra từ anh ấy.
“Anh đã đạt tới đỉnh phong của Tam Hoa Tụ Đỉnh rồi sao? Hay là anh đã bước vào cảnh giới tiếp theo rồi?”
Anh ấy đang ở mấp mé của Ngũ Khí Triều Nguyên.
“Haha, có lẽ là vậy đấy. Anh đang chiến đấu với thiên hạ đệ nhất của võ lâm, và bùm, anh đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên lúc nào không hay. Tất cả đều nhờ có cuốn Thiếu Tu Việt Võ Quyết này cả. Môn võ này xứng đáng được coi là võ thuật của trời.”
Cuốn bí quyết đúng là một võ công thần thánh.
Yêu cầu tối thiểu để học nó là cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh, và kể cả sau khi đã đạt tới cảnh giới ấy, tôi hiện vẫn đang chật vật với phiên bản kém hơn của nó, là Việt Tu Cùng Võ Lục.
“Dù sao thì, anh được như bây giờ tất cả đều là nhờ có cuốn Quyết này... Và, bên cậu cũng có một vài đột phá?”
“Vâng, đúng là vậy. Em đã thành công khám phá ra ý định thứ tư và thứ năm.”
“Haha, chúc mừng! Kỳ diệu đúng không? Cái thế giới của võ thuật ấy. Ngay khi nghĩ rằng mình đã đạt tới tận cùng của võ thuật, ta lại khám phá ra thêm nhiều ý định hơn nữa ngoài ba màu kia… Vui thật đấy đúng không?”
Vui sao…
Liệu tôi có tìm thấy niềm vui trong võ thuật không?
Tôi cũng không chắc. Trong suốt quãng thời gian qua tôi chỉ liên tục đẩy bản thân tới cực hạn mà không chút do dự.
Liệu niềm vui có phải là nguồn gốc cho tài năng thiên phú của Kim Young-hoon?
“Mà này, anh Young-hoon. Từ trước tới nay trong võ thuật của em không hề bao gồm những cảm xúc như tình yêu hay thù ghét. Chúng chẳng có ảnh hưởng gì tới việc ra chiêu. Và quả thực, chúng vô ích trong thực chiến. Tuy nhiên, tại sao võ giả chúng ta lại khám phá ra những cảm xúc ấy trên con đường võ đạo?”
“Hừm…”
Suy ngẫm về câu hỏi của tôi trong một lúc, Kim Young-hoon nở một nụ cười lớn và rút đao ra.
“Giải thích bằng lời thì có tác dụng gì chứ? Đấu một trận đi.”
“Ha ha ha! Đúng là anh Young-hoon!”
Tôi rút kiếm khỏi vỏ.
Đúng vậy. Thế mới là võ giả chứ!
vung!
Ý định của Kim Young-hoon bay đến tôi.
Một đường màu đỏ đâm vào đường màu xanh và chuyển tím.
Tôi hiểu thấu ý định của anh ấy, và vung kiếm.
Đoạn Mạch Đao Pháp, Sơn Phong!
Phía bên kia ý định màu tím kết nối giữa chúng tôi là âm thanh phát ra từ chiêu thức của Kim Young-hoon.
vút!
Một đòn đâm với tốc độ cực kỳ nhanh nhắm tới tôi.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Nhập Sơn!
bùm!
Tôi hạ thấp người để né đòn đâm.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Khí Sơn Tâm Thiên!
Toàn bộ kinh mạch được giải phóng, rồi tôi giương kiếm ra, nhắm vào mắt cá chân của Kim Young-hoon.
Đoạn Mạch Đao Pháp, Sơn Vọng!
tinh!
Tiếng của thanh đao vang vọng khắp không gian.
Nội lực của Kim Young-hoon khiến lưỡi đao rung lên.
Thanh đao nhắm tới kiếm ti từ tôi.
‘Chạm vào là nguy hiểm.’
Kiếm khí và Kiếm ti sẽ không thể chặn được.
bùm!
Tôi truyền ý định vào Kiếm ti, kết nối nó với ý định từ đòn đánh của Kim Young-hoon, và biến Kiếm ti thành Kiếm Cang.
ùùùùùù
Thanh đao chạm vào Kiếm Cang, và ánh sáng từ Kiếm Cang mờ dần, đồng thời uy lực của lưỡi đao cũng dần yếu đi.
‘Nếu không thi triển Kiếm Cang kịp thời, Kiếm tí có lẽ đã tan vỡ, và đòn ấy đã chạm vào người mình rồi!’
Ý định của Kim Young-hoon lan rộng ra.
Đoạn Mạch Đao Pháp, Sơn Khiếu.
Đao khí tỏa ra như gợn sóng. Chúng lan đi mọi hướng xung quanh trước khi hội tụ lại, đồng loạt nhắm vào một điểm – cơ thể tôi.
Một đòn như vậy không thể bị chặn bởi những võ công thông thường.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Sơn Minh Cốc Ứng!
Tôi cũng biến kiếm khí thành dạng sóng và trung hòa lấy uy lực từ chiêu thức của anh ấy.
Trong thế giới của chúng tôi, vô số ý định cuốn lấy nhau với mỗi đợt va chạm. Và Kim Young-hoon từ từ tiếp cận tôi.
Đáng nói là, bước chân của anh ấy nhìn có vẻ tiêu sái, nhưng từng chuyển động đều né tránh toàn bộ những xáo trộn trong không khí dù là nhỏ nhất, đồng thời tiến tới tôi theo con đường tối ưu nhất.
Đoạn Mạch Đao Pháp, Sơn Điểu.
Thân thể anh ấy tựa như một con chim nhỏ.
Tôi thử đọc những ý định của anh và dự đoán đòn tiếp theo…
“…Cái gì?”
Từ sâu thẳm trong tâm hồn Kim Young-hoon, tình ý tỏa ra, quấn lấy những đường quỹ đạo mà tôi đang đọc. Những đường ý định trở nên hỗn loạn, đi theo những hướng không thể hiểu nổi.
‘Cái quái gì thế này?’
Để chặn lấy những quỹ đạo di chuyển, tôi thi triển Việt Nhạc Bộ để ép góc và tung ra một chiêu phản đòn.
Kim Young-hoon dường như đang mỉm cười sau khi tiếp cận tôi đủ gần, và tung ra một cú đâm.
Đoạn Mạch Đao Pháp, Sơn Khai.
ríttttt!
Vô số lưỡi đao cuốn lại đâm tới tôi.
Tôi phản lại bằng Sơn Thủy Họa và trao đổi chiêu thức.
Với mỗi lần đao kiếm chạm nhau, vô số đường ý định giao nhau trong thế giới, tạo nên một trận chiến riêng biệt của đường thẳng và quỹ đạo.
Cho tới khi một đường màu xanh từ tôi chặn một đường màu đỏ từ anh ấy.
vù!
Đường ý định màu đỏ từ Kim Young-hoon bỗng chuyển thành một màu đỏ đậm.
Ác ý.
Ác ý dễ dàng xuyên qua đường màu xanh và làm chấn động toàn bộ không gian của ý định, dẫn tới kiếm của tôi và đao của anh ấy chạm nhau trong thế giới thực.
Đao khí từ Kim Young-hoon giống như đang rực cháy.
Và cũng giống như trong thế giới ý định, thanh đao ấy cắt qua kiếm của tôi và nhắm trực tiếp vào tim.
bùm!
Trận đấu kết thúc.
“…Vừa nãy có chuyện quái gì vậy?”
“Cậu cũng thấy mà đúng không?”
Kim Young-hoon mỉm cười.
“Cảm xúc cũng có thể tồn tại trong võ thuật.”
“…”
Tôi không thể kiềm chế sự háo hức và hỏi lại một câu.
“Khi anh nói cảm xúc cũng tồn tại trong võ thuật, có lẽ nào ý anh… võ thuật là thứ sống?”
Anh ấy mỉm cười và hỏi tôi
“Em nghĩ sao? Võ thuật có sống không?”
“…Không”
Câu trả lời này dựa vào kinh nghiệm luyện võ lâu năm và những điều tôi giác ngộ ra khi ngộ ra Kiếm ti.
“Võ thuật không phải vật sống. Bản thân mới là vật sống, và võ thuật chỉ là võ thuật nếu trong đó có ý định từ ta.”
“Đúng vậy. Thanh kiếm của em không phải vật sống. Nhưng võ giả cầm nó và vung nó là vật sống. Kiếm ti là ý định dung hợp vào từ võ giả, và Kiếm Cang là dùng ý định để giao cảm với thế giới. Vậy thì.......”
Anh ấy tiếp tục
“Nếu võ thuật phải lấy ý định của bản thân làm cốt, vậy thì võ thuật chính là bản thân. Em nói rằng, tình yêu hay thù ghét đều là vô nghĩa trong võ thuật, nhưng chính những cảm xúc ấy mới là thứ hình thành nên bản thân.”
“…A!”
Bây giờ mọi thứ đều có lý.
“Võ không sống, nhưng võ giả thì sống. Võ giả là con người, được tạo nên từ những cảm xúc. Suy ra, càng đào sâu vào võ thuật, võ giả càng hiểu sâu hơn về chính mình, từ đó hiểu về chính bản thân mình.”
“Và nếu hiểu rõ bản thân tới một mức nhất định, em thậm chí còn có thể thay đổi quỹ đạo của những ý định giống như anh vừa làm.”
“…Cảm ơn anh vì lời khuyên quý báu này.”
“Hahaha, nếu xanh và đỏ là bản năng sinh tồn, và tím là thấu hiểu, vậy thì những màu sắc ngoài chúng là một phần của chính con người. Và…”
Anh ấy nhìn lên bầu trời cao rộng.
“Khi đã thấu hiểu toàn bộ màu sắc của con người, chúng ta sẽ được phép nhìn thấy những màu sắc vượt qua cả con người! Đó chính là…”
“…cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.”
Kim Young-hoon khẽ gật đầu.
“Nhờ có Thiếu Tu Việt Võ Quyết mà anh đã đủ điều kiện để thách thức Ngũ Khí Triều Nguyên. Vậy nên, liệu… em có thể hộ pháp cho anh được không?”
Tôi gật đầu.
“Đương nhiên.”
Trong một trang viên chỉ có hai người, Kim Young-hoon ngồi thiền định và bắt đầu màn đột phá.
Tôi cũng nín thở tập trung quan sát anh.
Tầm nhìn của cao thủ tuyệt đỉnh.
Đỏ và xanh.
Cao hơn là tầm nhìn của Tam Hoa.
Tím cùng vô số sắc màu khác.
‘Đó là những màu mà Kim Young-hoon đã nhìn thấy.’
Trong con mắt tôi, chỉ có hồng nhạt và đỏ sẫm trong những sợi ý định từ Kim Young-hoon là hữu hình.
Tuy nhiên, nhờ có hai màu đó mà tôi còn cảm nhận được sự hiện diện của những ý định khác.
Những ý định vô hình với tôi, nằm ngoài tình yêu và thù hận.
‘A!’
Những ý định màu đỏ bắt đầu rẽ nhanh ra.
Tôi đã nhìn thấy khung cảnh này trong kiếp trước.
Nhưng giờ đây, dưới con mắt của Tam Hoa, nó lại trông hoàn toàn khác.
Tình ý và Ác ý quấn lại vào nhau và lấp đầy những khoảng trống của mạng lưới đường màu đỏ.
Chúng bắt đầu kết nối lại với nhau.
Những ý định vô hình khác hẳn cũng tương tự.
Ý định màu đỏ mở rộng ra, màu đỏ sẫm quét qua từng khe hở, và màu hồng nhạt lấp đầy chúng.
Tuyệt đẹp.
Cuối cùng, toàn bộ ý định của anh ấy hội tụ lại và chiếm lấy vùng không gian xung quanh.
vùù!
Khí quanh anh ấy đổ vào trung tâm.
Mặc dù tôi không thể nhìn rõ chi tiết, nhưng dường như Kim Young-hoon đã có thể nhìn một thấy thế giới hoàn toàn khác.
Những luồng Khí ngưng tụ lại thành năm quả cầu, rồi cùng nhau tan thành một đám mây ngũ sắc chảy vào mũi và miệng Kim Young-hoon.
Không lâu sau
rắc rắc, crắc!
Cơ thế Kim Young-hoon bắt đầu biến đổi và trẻ hóa.
Tôi thúc ép bộ não tới cực hạn để quan sát toàn bộ quá trình.
Làn da trở nên mịn màng, những nếp nhăn dần biến mất.
Những tế bào đã chết bắt đầu hồi sinh, và tóc mọc ra từ đỉnh đầu.
Khuôn mặt anh ta giờ đã trẻ hơn, thậm chí hơn cả tôi.
Anh ấy đã cải lão hoàn đồng.
Kim Young-hoon, sau khi trải qua tất cả những biến hóa trên, khẽ mở hai mí mắt.
“Em đã nhìn thấy chưa, Eun-hyun?”
“Vâng… Đẹp lắm…”
“Mong rằng chúng sẽ giúp ích cho em.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi quỳ xuống để thể hiện lòng biết ơn.
Những gì tôi đã quan sát sẽ có tác dụng cực kỳ lớn khi tôi đạt đến Ngũ Khí Triều Nguyên.
Tôi dành thêm vài ngày luận đàm võ thuật với anh ấy, rồi quay trở về căn cứ của Trần gia.
Trên đường về, tôi nhận ra thêm một ý định nữa.
Màu vàng kim.
Tên của nó là Niềm Vui.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
tiếng Hàn là Jeok Rae-ho tiếng Hàn là Man-ho tiếng Hàn là Yeo-lo Tiếng Trung là 季花. Hoa quế…. HOA QUẾ??? note: sai vl tiếng Hàn là Cheong-ya tiếng Anh là Mountain Echo tiếng Anh là Mountain Unfolding