Chương 37: Trở Về (4)
Ở bìa rừng, tên quái nhân đầu sư tử gầm lên một tiếng quái dị. Tiếng gầm lớn đến mức cảm giác như làm rung chuyển cả không khí.
“Kuaaaaaa!”
Cảm giác nổi da gà chạy dọc toàn thân. Chẳng cần dùng Mắt Nữ Thần để kiểm tra bảng Status cũng biết, thứ kia là một con quái vật thực thụ.
“Chạy thôi! Victoria.”
“Được!”
Victoria và Kerry lại cắm đầu chạy vào sâu trong rừng. Mẹ kiếp. Chỉ muốn về nhà thôi mà sao khó khăn vãi đạn thế này.
Tên kia dùng cả tay và chân to lớn của mình để chạy bốn chân đuổi theo. Không biết nó là giống loài gì nhưng tốc độ nhanh kinh khủng.
“Chết tiệt. Sao nó nhanh thế!”
“Không ổn rồi. Ta sẽ chặn nó lại, Kerry, ngươi hãy...!”
“Cô không thấy chán cái tinh thần hiệp sĩ đó à?”
“Ngươi này! Người ta lo lắng nói cho mà còn...!”
“Lo chạy nhanh lên đi!”
Phải nghĩ cách sống sót. Trước mắt thì Wind Blade đã được nạp sẵn. Có cây thương gỗ nhưng cái thứ này chắc chẳng xi-nhê gì với tên kia đâu.
Nhìn nó có cánh thế kia thì chắc là bay được nữa. Nguy hiểm thật sự.
“Kerry! Nó ngay sau lưng rồi!”
“Mẹ kiếp. Tôi sẽ dùng ma pháp câu giờ. Lúc đó cô chạy...”
Kerry chưa kịp dứt lời thì từ phía đối diện lại vang lên tiếng gầm rú.
Lần này lại là cái gì nữa đây. Đại chiến Kaiju chắc?
“Kuaaaat!”
Nhưng đó không phải là nguy hiểm. Chủ nhân của tiếng gầm đó chính là Natasha.
“Natasha! Em đến cứu anh sao!”
Sống rồi. Lina tuy không thấy đâu nhưng chắc cũng ở quanh đây thôi. Nếu có hai người họ thì kiểu gì cũng xoay sở được.
Lúc đó, trạng thái của Natasha đang lao tới từ xa trông có chút khác lạ so với trước đây.
Toàn thân cô ấy đang bốc lên những luồng khí đỏ rực.
Kerry nhớ lại tài năng của Natasha.
[Tài năng – Kẻ Khát Máu]
[Tóm tắt - Càng phẫn nộ sức mạnh càng tăng. Sức mạnh tăng lên bao nhiêu thì khả năng tự chủ giảm đi bấy nhiêu.]
Dáng vẻ của Natasha lúc này trông còn kích động hơn cả bình thường. Kerry không biết rằng, vốn dĩ Natasha đã bị stress cực độ vì lạc mất Kerry, nay thấy anh gặp nguy hiểm nên đã rơi vào trạng thái bạo tẩu (Berserk).
Luồng khí đỏ kia mang lại cảm giác thực sự nguy hiểm.
Anh lo lắng liệu cô ấy có mất lý trí mà lao vào tấn công mình không, nhưng đó là nỗi lo thừa thãi.
Natasha lao thẳng vào tên quái nhân đầu sư tử. Hai bên va chạm tạo nên tiếng nổ lớn vang vọng cả khu rừng. Chim chóc hoảng sợ bay tứ tung.
“Grừừừ-”
“Cái gì đây. Con ả này... À. Ngươi là con đàn bà tóc đỏ mà Furuku đã nói đến. Hư hư. Thú vị rồi đây.”
Barikmeteo không thể nói tiếp được nữa. Bởi vì Natasha không chờ đợi mà tiếp tục tấn công dồn dập.
Natasha không đứng bằng hai chân như mọi khi mà tấn công quái nhân đầu sư tử trong tư thế của một con thú bốn chân.
Thậm chí cô ấy còn dùng răng cắn xé như dã thú.
“Mạnh hơn ta nghe nói nhiều đấy? Cũng điên rồ ra phết. Lời nói của ta không lọt tai ngươi sao?”
Natasha và quái nhân đầu sư tử gần như ngang tài ngang sức. Natasha từng đánh ngang ngửa với Furuku, nay lại có thể đấu ngang cơ với tên quái nhân đầu sư tử trông mạnh hơn hẳn kia.
Chắc là sức mạnh có được nhờ vứt bỏ hầu hết lý trí.
“Kerry!”
Lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ trong rừng. Cuối cùng cũng đến. Nhớ cô quá đi mất!
“Lina!”
“Anh có bị thương ở đâu không?”
“Không. Nhưng Natasha thì...!”
“Vâng. Tôi biết. Từ lúc tiếng gầm của tên kia vang lên, Natasha đã kích động tột độ và lao đi trước rồi.”
“Thế kia có ổn không vậy?”
“...”
Lina không thể nói gì. Tài năng kia của Natasha tuy mạnh thật, nhưng không phải là thứ có thể kiểm soát được.
“Chậc. Số ngươi đỏ thật đấy.”
Tên quái nhân đầu sư tử không hiểu sao lại trừng mắt nhìn tôi và nói vậy. Ngay từ đầu hắn đã nhắm vào tôi sao? Tại sao?
Chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ. Tên quái nhân đầu sư tử đã bay lên trời. Natasha tiếp tục tấn công nhưng không thể ngăn hắn bay lên.
“Tình hình hiện tại có vẻ bất lợi nên ta sẽ bỏ qua. Nhưng đừng có cản trở công việc của bọn ta nữa. Nếu còn tiếc cái mạng.”
Hắn bỏ lại câu đó rồi bay vút lên trời biến mất. Ngay sau đó, các kỵ sĩ đang tìm kiếm Victoria cũng lần lượt xuất hiện.
Cuối cùng cũng đến giây phút đoàn tụ cảm động. Ban nãy cứ tưởng chết chắc rồi chứ.
Nhưng vấn đề vẫn còn đó.
Là Natasha. Cơn bạo tẩu của Natasha vẫn chưa được giải trừ. Cô ấy trừng mắt nhìn theo tên quái nhân đầu sư tử đang bay đi và định đuổi theo.
Nhưng làm sao mà đuổi kịp kẻ biết bay chứ. Lúc đó, Natasha đang đuổi theo tên quái nhân bỗng quay đầu lại.
Sau đó cô ấy bắt đầu lao về phía chúng tôi.
“Cái này nguy hiểm đấy chứ?”
“Vâng. Nguy hiểm lắm. Trước tiên Kerry hãy tránh xa tôi ra. Tôi sẽ thử chặn Natasha lại. Mọi người cũng tránh ra xa đi! Nguy hiểm lắm.”
Victoria dường như không hiểu tình hình, gấp gáp hỏi Kerry.
“Kerry. Cô gái kia không phải là đồng đội sao? Tại sao lại định tấn công chúng ta?”
“Chuyện đó có chút phức tạp. Bây giờ cứ tránh đi đã. Victoria.”
Natasha bắt đầu lao tới với khí thế kinh người. Luồng khí đỏ bốc lên trông rợn cả người.
Ngay khi Lina và Natasha sắp va chạm. Kerry buột miệng hét lên.
“Dừng lại đi! Natasha!”
“Vô ích thôi. Kerry! Natasha trong trạng thái đó thì lời nói của bất kỳ ai cũng không lọt...”
Lina chưa kịp dứt lời. Natasha đã dừng khựng lại tại chỗ như trời trồng.
“...”
Natasha đang đứng im bỗng quay đầu nhìn chằm chằm vào tôi. Sau đó cô ấy bắt đầu bước đi bằng bốn chân, tiến lại gần. Tự nhiên cái gì thế này. Vãi.
“Kerry! Nguy hiểm!”
“Khoan đã. Hình như không sao đâu.”
Natasha vừa tiến lại gần Kerry vừa cười tươi rói. Natasha cười tươi thế kia thì làm sao mà nguy hiểm được.
Natasha chồm lên người Kerry và bắt đầu liếm mặt anh. Thật sự đúng nghĩa đen là dùng lưỡi liếm khắp mặt.
Cứ như một chú cún con vậy.
“Hư hư. Nhột quá. Natasha.”
Chụt- Chùn chụt-
Natasha vừa liếm Kerry vừa nhảy cẫng lên ra chiều thích thú lắm. Lina nhìn cảnh đó mà hơi ngẩn người ra. Đến cả Lina cũng là lần đầu tiên thấy Natasha như thế này.
“Có vẻ trước mắt không nguy hiểm đâu. Lina.”
“Đúng... đúng là vậy. Natasha. Cô... tỉnh lại rồi sao?”
“Grừừừừ!”
Lina vừa đưa tay ra thì Natasha lập tức gầm gừ dữ dội. Có vẻ như cô ấy chỉ ngoan ngoãn với mỗi Kerry thôi.
Lina không thể hiểu nổi tình huống hiện tại.
Cuối cùng Kerry và Victoria cũng trở về lâu đài. 3 tuần dài đằng đẵng. Chỉ mới 3 tuần thôi nhưng thật sự đã có quá nhiều chuyện xảy ra.
Trong lâu đài mở một bữa tiệc linh đình.
Victoria không tiếc tiền mở tiệc chiêu đãi, gọi nhóm của Lina là những người hùng đã cứu lâu đài Prague.
“Chà. Thịnh soạn thật đấy.”
Kerry không khách sáo mà ăn ngấu nghiến. Anh vẫn nhớ đồ ăn ở lâu đài Prague đặc biệt ngon.
Quả nhiên, cái lưỡi như muốn nhảy múa vì vui sướng khi lâu lắm rồi mới được ăn đồ ăn ra hồn.
Lúc đó bà lão đi tới.
“Cháu rể! May mà về an toàn. Lúc nghe tin cháu rơi xuống vực ta đã hoảng hốt biết bao... Dù sao thì, còn sống là tốt rồi. Cháu đâu phải là người dễ chết như vậy. Ừm! Đúng thế.”
“Cảm ơn bà đã lo lắng.”
“Nhưng mà này... Tại sao đứa cháu gái đi tìm cháu của ta lại ra nông nỗi này?”
Natasha đang ngồi cạnh Kerry liền gầm gừ về phía bà mình.
“Grừừ!”
“Natasha. Bà đây mà. Cháu không nhận ra ta sao?”
“Không được. Natasha. Đã bảo là phải ngồi yên mà.”
Thế là Natasha lại ngoan ngoãn ngồi xuống. Dáng vẻ đó trông khá dễ thương.
“Bà nội. Cháu nghĩ bây giờ bà không nên lại gần Natasha thì hơn.”
“... Nuôi cháu gái lớn tốn cơm tốn gạo.”
Natasha đang bạo tẩu chỉ nghe lời mỗi Kerry. Cô ấy không nghe lời ai khác nên Kerry đành phải giữ cô ấy kè kè bên cạnh.
Kerry vừa đút cho Natasha ăn vừa tận hưởng bữa tiệc.
“Thật may là anh đã bình an trở về. Kerry.”
Lina đi tới bên cạnh và nói.
“Và xin lỗi anh. Tất cả là do tôi kém cỏi. Đáng lẽ lúc đó tôi không nên rời vị trí...”
“Lina không làm gì sai cả. Đừng có ôm hết trách nhiệm về mình như thế. Lúc đó Lina lui về phía sau là đúng rồi. Lúc đó tôi cũng nghĩ như vậy mà.”
“Kerry...”
“Với lại... Bị lạc cũng không tệ lắm đâu.”
“Dạ?”
“À. Ý tôi là cũng là một trải nghiệm khá mới mẻ.”
“V, vậy sao. Kerry thật là lạc quan.”
Victoria nghe lén lời Kerry nói, mặt đỏ bừng lên tận mang tai. Nhưng cô không dám lại gần bắt chuyện với Kerry.
Không hiểu sao khi về đến lâu đài, cô lại thấy ngại ngùng khi đối mặt với Kerry.
Victoria chỉ nhìn Kerry với vẻ mặt phức tạp.
‘May mà không có ai tử vong. Đúng như Kerry nói, nhóm của Lina đã làm rất tốt.’
Tuy có khá nhiều người bị thương nặng nhẹ, nhưng việc không có ai chết quả là một điều kỳ diệu.
Nghe các kỵ sĩ kể lại thì Lina đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi.
Victoria đã cảm ơn Lina không biết bao nhiêu lần. Cô cũng hứa sẽ ban thưởng, nhưng Lina xua tay từ chối.
Việc Kerry nhìn cảnh đó với vẻ không hài lòng trông khá buồn cười.
Lúc đó, Natasha đang ở cạnh Kerry bắt đầu tỉnh lại.
“Ưưư... Mình... Mình... Sao mình lại ở đây?”
“Em tỉnh rồi sao? Natasha?”
Nghe tiếng Kerry, Natasha quay sang nhìn. Xác nhận khuôn mặt Kerry, nước mắt cô rưng rưng rồi lao vào ôm chầm lấy anh.
“Tướng công! Hu oa oa oa!”
Natasha sờ soạng khắp người Kerry, hỏi han xem anh có bị thương ở đâu không.
Mất trọn một ngày để về đến lâu đài Prague. Trong suốt thời gian đó, cơn bạo tẩu của Natasha vẫn không hề thuyên giảm.
Lý do thì chỉ có mình Lina biết.
‘Khi Natasha rơi vào trạng thái bạo tẩu... nếu không thấy máu thì sẽ không dừng lại. Đó là một nhược điểm khá đau đầu... Không ngờ lại được giải quyết thế này.’
Trong suốt một ngày cùng nhau trở về lâu đài Prague, Natasha rất ngoan ngoãn.
Thậm chí cô ấy còn nghe lời Kerry răm rắp như một chú cún con. Trên đường đi, Kerry đùa bảo ‘Bắt tay!’, cô ấy còn ngoan ngoãn đưa tay ra nữa.
Nghe mọi người kể lại những chuyện đã xảy ra, Natasha xấu hổ muốn độn thổ.
“Dù sao thì tướng công trở về là tốt rồi.”
Bữa tiệc diễn ra vui vẻ. Các kỵ sĩ vất vả tìm kiếm Kerry và Victoria, cũng như nhóm Lina đều cùng nhau xả hơi.
Kerry cũng thấy vui.
Cho đến khi Victoria dùng tay ra ám hiệu dâm dục về phía anh.
‘Victoria... Đến tận đây rồi mà!’
Đó là ám hiệu dâm đãng mà Victoria thường làm mỗi khi muốn làm tình lúc còn ở trong hang động.
Ám hiệu cuộn tròn tay lại và chọc ngón tay vào lỗ.
‘Cái... cái cô này! Lỡ ai nhìn thấy thì sao!’
Victoria có lẽ vì Natasha cứ bám dính lấy anh nên bị bỏ đói, giờ không chịu nổi nữa. Ngay khi Natasha vừa tỉnh lại, cô ta liền chớp thời cơ ra ám hiệu.
Ám hiệu của Victoria quá lộ liễu, Kerry sợ ai đó nhìn thấy nên đành bất lực gật đầu.
Victoria đứng dậy và nói.
“Mọi người. Vậy ta xin phép đi trước. Chuyến đi dài nên ta thấy hơi mệt.”
Các kỵ sĩ đều hiểu ý và tiễn Victoria. Và chẳng bao lâu sau.
Kerry cũng đứng dậy.
“Tôi cũng thấy hơi mệt rồi. Chắc phải về phòng ngủ một giấc thôi.”
“Ta hiểu mà. Cháu rể. Chậc. Thời gian qua chắc cháu cũng chẳng được ăn uống tử tế, vất vả rồi.”
Thực ra cũng chẳng vất vả lắm.
“Tướng công...”
“Natasha cứ ở lại vui vẻ thêm chút nữa đi. Anh về phòng chỉ để ngủ thôi... Vậy nhé.”
Lina cũng lặng lẽ cúi đầu chào. Bữa tiệc cũng tận hưởng đủ rồi.
Ngay khi Kerry vừa bước ra khỏi phòng tiệc. Đi dọc hành lang một chút thì quả nhiên Victoria xuất hiện.
“Kerry!”
“Victoria... Ở chỗ đông người mà cô làm cái cử chỉ dâm dục đó thì làm sao. Lỡ ai nhìn thấy thì tính thế nào.”
“Nhưng mà... nhưng mà... Ta không thể nhịn thêm được nữa. Tại Natasha mà cả hôm qua lẫn hôm nay ta chẳng thể lại gần chàng chút nào.”
“Biết rồi. Nhưng lần sau không được làm thế nữa đâu đấy. Biết chưa?”
“... Quá đáng thật. Người ta lấy hết can đảm mới ra tín hiệu mà.”
“Lỡ ai nhìn thấy cái cử chỉ dâm dục đó thì cả tôi và Victoria đều khó xử đấy.”
Đặc biệt là Lina hay Natasha tuyệt đối không được nhìn thấy.
“Ta biết rồi. Lần sau ta sẽ chú ý. Vậy hôm nay chúng ta vui vẻ được rồi chứ? Những người khác sẽ không tìm chúng ta đâu. Họ sẽ tưởng chúng ta đang ngủ. Đúng không?”
Cái này là nghiện tình dục rồi. Nghiện nặng!
“Với lại... Hôm nay quan trọng nhất là ngày được phép bắn vào trong.”
Câu cuối cùng làm hạ bộ Kerry căng phồng lên. Creampie (Xuất trong) thì ai mà nhịn được. Kerry và Victoria bắt đầu đi về phía phòng ngủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
