Chương 40: Thành Phố Ma Pháp (3)
“Ủy thác cá nhân ạ?”
“Phải... Cậu cũng đoán được rồi đấy, ủy thác này không an toàn lắm đâu. Không ai chịu nhận ủy thác này nên ta mới nhờ cậu.”
Nguy hiểm đến mức nào chứ. Nhưng nếu có được Quả cầu trữ ma pháp lấp lánh kia thì cỡ nào tôi cũng muốn làm.
“Tướng công... Đừng làm chuyện nguy hiểm.”
Natasha nãy giờ ngồi im nghe chuyện cũng can ngăn, nhưng nghe thử xem sao cũng chẳng mất gì.
“Bà có thể nói trước nội dung được không ạ?”
“Ủy thác của ta đơn giản thôi. 10 năm trước ở Thành phố Ma pháp từng xảy ra nhiều vụ mất tích. Lúc đó cháu trai ta cũng mất tích. Nhưng ta biết! Cháu ta chắc chắn vẫn còn sống!”
“Tức là tìm đứa cháu mất tích. Có vẻ không nguy hiểm lắm.”
“Cái đó còn tùy vào nơi nó mất tích chứ. Nơi cháu ta mất tích là... khu mỏ bỏ hoang phía sau Thành phố Ma pháp. Tất nhiên, lúc cháu ta làm việc ở đó thì nó vẫn là một mỏ quặng bình thường. Nhưng từ sau khi cháu ta mất tích, những tin đồn rùng rợn không ngớt về nơi đó. Đến bây giờ thì không ai dám bén mảng tới đó nữa.”
“...”
Cái này trùng hợp thật? Đằng nào cũng định vào khu mỏ bỏ hoang của Thành phố Ma pháp.
Tất nhiên là không đời nào tôi đi một mình vào cái nơi đáng sợ đó.
Nhưng nếu đi cùng nhóm Lina thì an toàn tuyệt đối, nên cũng không tệ.
“Được rồi. Bà ơi. Tôi nhận ủy thác đó.”
“Ồ! Thật sao? Thật sự không sao chứ? Ta đã nói là khu mỏ bỏ hoang có nhiều tin đồn đáng sợ rồi mà?”
“Đằng nào tôi cũng có việc ở đó. Tôi sẽ vào cùng các đồng đội. Bà cứ đợi đến lúc đó nhé.”
“Ta đã đợi 10 năm rồi... Đợi thêm chút nữa có sao đâu. Nhờ cả vào cậu đấy!”
Bà lão nắm lấy tay tôi, nước mắt rưng rưng. Làm tôi nhớ mẹ quá.
Đang vỗ về bà lão khóc lóc một hồi. Lúc đó bà lão như chợt nhớ ra điều gì đó liền mở lời.
“Đợi ta ở đây một lát. Nhìn cậu cứ như thấy cháu trai ta vậy. Cháu ta cũng cao ráo đẹp trai và đáng tin cậy như cậu. Cháu ta làm thợ mỏ... nhưng lúc nào cũng nói miệng rằng một ngày nào đó sẽ trở thành mạo hiểm giả lừng danh. Có một món đồ ta đã chuẩn bị cho đứa cháu đó. Ta sẽ giao nó cho cậu.”
Bà lão biến mất ra phía sau. Khi quay lại, trên tay bà cầm một bộ quần áo.
“Đây là quần áo đã được xử lý ma pháp. Trông thì bình thường, nhưng được dệt bằng sợi thép và yểm ma pháp nên rất bền. Kiếm thường không chém đứt được đâu.”
Ồ. Món đồ quý giá thế này. Trang bị có Enchant (cường hóa) đắt lắm đấy.
“Ta sẽ đưa trước cái này. Nếu cậu cứu được cháu ta thì lúc đó ta sẽ đưa cả quả cầu. Làm ơn... hãy đi cẩn thận. Càng nhìn càng thấy giống cháu ta quá. Hức.. hức hức.”
“Tên cháu trai bà là gì ạ?”
“Jamie. Là Jamie. Mặt mũi giống cậu, nhưng Jamie tóc nâu.”
“Lần cuối cùng cậu ấy mặc quần áo gì ạ?”
“Nó là thợ mỏ nên mặc đồ bảo hộ lao động.”
“Chỉ thế thôi thì sợ tôi khó nhận ra Jamie...”
“Trên cổ nó có đeo một sợi dây chuyền. Dây chuyền có lồng ảnh gia đình. Jamie không bao giờ tháo sợi dây chuyền đó ra. Trong ảnh chắc cũng có ta. Dù là dáng vẻ của 10 năm trước...”
“Giống tôi, tóc nâu, dây chuyền... đồ thợ mỏ. Tìm thấy tôi nhất định sẽ đưa cậu ấy về. Bà ơi.”
“Nhờ cậu cả đấy. Cứ mặc thử cái này đi. Kích cỡ sẽ tự điều chỉnh nên đừng lo.”
Ma pháp tốt thật đấy. Mặc bộ đồ bà lão đưa, kích cỡ thực sự tự điều chỉnh vừa khít với người tôi. Thần kỳ thật.
“Tướng công mặc hợp lắm!”
“Cảm ơn em. Natasha.”
“Cứ như cháu ta sống lại vậy... Cháu ta cũng cao ráo thế này...”
Nhờ xử lý ma pháp nên mặc vào nhẹ và mỏng như đồ cotton bình thường. Cảm giác như mặc đồ may đo cao cấp vậy.
Thực sự cái này đỡ được dao kiếm không cũng hơi lo, nhưng bà lão bảo đã chuẩn bị cho cháu trai nên chắc là tin được.
Kerry và Natasha rời khỏi cửa hàng trong sự tiễn đưa của bà lão ra tận cửa.
“Tướng công. Giờ xong việc rồi đúng không?”
“Ừ. Giờ không có việc gì gấp nữa.”
Muốn tìm hiểu kỹ hơn về quả cầu ma pháp, nhưng nhìn phản ứng của bà lão thì có đi khắp Thành phố Ma pháp cũng chẳng thu hoạch được gì.
Thay vì tốn công vô ích thì hỏi chính chủ làm ra quả cầu còn hơn.
Phải đợi đến đêm mới gặp được Bạch Ma Nữ. Thú thật, tôi cũng muốn tham quan Thành phố Ma pháp lần đầu đặt chân đến.
“Hẹn hò thôi! Hẹn hò!”
Natasha cũng có vẻ rất hào hứng. Lúc đó. Vừa ra khỏi cửa hàng, đang đi đến con phố du lịch nổi tiếng.
Thấy một gương mặt quen thuộc. Là Victoria.
“Victoria? Về rồi sao?”
Victoria có vẻ vừa xong việc và đang trên đường về chỗ trọ của chúng tôi.
“...”
Nhưng trạng thái của Victoria trông không ổn lắm.
Cô ấy lấy tay che miệng, tay run run như thể bắt gặp bạn trai ngoại tình. Chúng ta có hẹn hò đâu. Sao lại thế này.
Natasha cười đắc thắng như thể đã thắng cuộc, trông y hệt vai phản diện cướp bạn trai trong mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết.
“Tướng công. Kệ cô ta đi, mình đi hẹn hò nhanh lên.”
“... Đứng lại. Ta, ta cũng đi cùng.”
“Dạ? Đây là buổi hẹn hò của chúng tôi mà. Cô không nghe thấy à?”
“Kerry. Ta cũng đi cùng. Được chứ?”
Victoria và Natasha lườm nhau như muốn ăn tươi nuốt sống. Rồi cả hai cùng nhìn tôi đòi câu trả lời.
Thôi kệ. Đến đâu thì đến.
Hôm đó rốt cuộc tôi đành phải đi tham quan cùng hai người họ trong khi họ cứ chí chóe suốt.
Đi tham quan đến tận đêm khuya mới về nhà trọ.
Suýt thì kiệt sức vì cuộc chiến khí thế giữa Natasha và Victoria, nhưng thỉnh thoảng thế này cũng không tệ.
Bà lão có vẻ đã nghỉ ngơi tốt, đón chúng tôi với vẻ mặt thoải mái.
“Về muộn thế? Cháu rể. Cả tiểu thư quý tộc cũng đi cùng à? Vào đi.”
“Lina đâu ạ?”
“Cô bé Lina vẫn chưa về. Muộn hơn ta nghĩ.”
Việc của Lina mà. Cô ấy sẽ tự lo liệu tốt thôi.
“Vậy Natasha. Victoria. Tôi về phòng trước đây.”
“...”
Victoria và Natasha nhìn theo đầy tiếc nuối.
Trong lúc đó Victoria lén gửi cái ám hiệu dâm dục kia bằng ngón tay, nhưng tôi lắc đầu kịch liệt từ chối.
Đêm nay tôi có việc phải làm. Phải đi tìm Bạch Ma Nữ để hỏi về quả cầu.
“Hứ!”
Victoria dỗi vì bị tôi từ chối nên bỏ về phòng.
“Tướng công. Ngủ ngon nhé. Sáng mai gặp.”
“Ừ. Natasha ngủ ngon.”
Kerry lúc này mới được ở một mình trong phòng. Phù. Điên cái đầu. Nhưng đi tham quan cũng không tệ.
Ở dị giới hiếm có nơi nào nhiều thứ để xem như Thành phố Ma pháp.
Đặc biệt là các loại ma đạo cụ kỳ lạ trông như hiện thực hóa sự lãng mạn của đàn ông vậy.
Tất nhiên là đắt lòi kèn và khó sử dụng nên tôi không mua.
Đến rạng sáng Kerry mới dậy khỏi giường. Ngủ quên mất tiêu.
Vậy đi gặp Bạch Ma Nữ nào.
Kerry đặt tay lên Phong Ấn Cầu của Bạch Ma Nữ. Rồi ấn mật khẩu khóa cửa, tầm nhìn bắt đầu thay đổi.
Lại là phòng ngủ trắng toát. Nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy kỳ quặc.
Nhìn quanh không thấy Bạch Ma Nữ đâu.
Trên giường có rèm ren trắng rủ xuống. Đang ngủ à. Cũng phải, giờ này thì ngủ là bình thường.
Kerry vén rèm ren bước lại gần giường. Bạch Ma Nữ đang trùm chăn ngủ say sưa.
Lúc ngủ trông cũng dễ thương phết.
“Dậy đi. Ma nữ.”
“Hư ư ưm...”
“Dậy đi mà.”
“Ha ư ư ư... Nh... Như thế không được đâu... Kerry...”
Nói mớ cái gì thế. Cái gì không được?
“Dậy đi. Không dậy nhanh là nhà hoạt động bình đẳng giới trong tôi thức tỉnh đấy.”
Lúc đó Bạch Ma Nữ mở bừng mắt. Chắc vụ lần trước để lại chấn thương tâm lý ghê gớm lắm.
“... Hộc! Kerry? Đến rồi sao... Muộn thế này...”
“Xin lỗi. Nhưng nếu không phải ban đêm thì tôi bị dính chặt với đồng đội, không có thời gian đi riêng.”
“... Ta hiểu. Ban đêm cứ thoải mái đến cũng được.”
Bạch Ma Nữ trườn dậy khỏi giường. Quần áo hơi xộc xệch nên lộ rõ khe ngực đầy đặn của cô.
“Híic! Đ, Đừng có nhìn!”
“... Tự cô cho xem mà. Với lại đằng nào cũng thấy hết rồi còn gì?”
“D, Dù sao thì mau tránh xa giường ra. Bổn nữ... đi thay đồ đã.”
Đợi một lúc thì Bạch Ma Nữ xuất hiện trong bộ đồ chỉnh tề. Cứ mặc đồ ngủ làm việc có phải thoải mái hơn không.
“Rồi. Hôm nay tìm ta có việc gì? Lúc nào cũng chỉ khi có việc mới tìm đến.”
“Ây. Sao lại nói nghe tủi thân thế? Đúng là có việc mới đến nhưng mà...”
“Hừ! Biết ngay mà. Nói xem có việc gì nào.”
Tôi kể chuyện đi đến Thành phố Ma pháp. Tiện thể kể luôn chuyện bị lạc cùng Victoria.
Ai đó bị lạc khổ sở gần chết mà Bạch Ma Nữ nghe như nghe chuyện phiêu lưu thú vị, thích thú ra mặt.
Quả nhiên hôm nay nhắc đến Thành phố Ma pháp, mắt Bạch Ma Nữ sáng lên.
“Thành phố Ma pháp à... Bổn nữ cũng từng đến đó 100 năm trước. Nghe kể thì có vẻ thay đổi nhiều so với hồi đó. Cũng là nơi lũ Ma Tháp ngu ngốc tụ tập.
Kerry. Đừng lại gần lũ Ma Tháp. Bọn chúng là lũ khốn ghen ăn tức ở với tài năng của Bổn nữ. Chắc chắn chúng cũng sẽ làm thế với ngươi.”
Ma Tháp à. Chắc trước mắt không có việc gì phải đến đó đâu.
“Thôi đừng chìm đắm trong chuyện phiêu lưu nữa, trả lời câu tôi hỏi đi. Muốn kiếm quả cầu ma pháp thì phải đi đâu?”
“Cái đó...”
“Cái đó?”
“Ta cũng không biết.”
“... Lâu rồi không làm một nháy nhỉ? Không biết thì bảo không biết, làm màu cái gì?”
“B, Bình tĩnh nào. Chỉ là thói quen xấu của Bổn nữ thôi, sau này ta sẽ sửa... Nhưng mà nếu ngay cả Thành phố Ma pháp nơi giao dịch ma đạo cụ sầm uất nhất cũng không có hàng... thì những nơi khác cũng vậy thôi phải không?
Thời ta làm ra nó cũng chẳng phổ biến gì, 100 năm trôi qua chắc cũng thất lạc nhiều rồi.”
“... À. Phiền phức rồi đây. Có thêm quả cầu thì tốt biết mấy. Nếu được loại cao cấp hơn hiện tại thì càng tốt.”
“Đành chịu thôi. Quặng nguyên liệu cũng hiếm, ngoài Bổn nữ ra chẳng ai biết làm.”
“...”
“Nhưng mà có một Quả cầu trữ ma pháp cũng đỡ rồi còn gì. Và nếu muốn... ngoài ma pháp Wind Blade đã khắc lên quả cầu... ta có thể khắc ma pháp khác.”
“!”
“X, Xin lỗi vì không nói trước! Nhưng Bổn nữ ở một mình lâu quá nên quên mất! Đừng giận nhé! Đừng để nhà hoạt động bình đẳng giới trong ngươi thức tỉnh.”
Bạch Ma Nữ nói lắp bắp thanh minh, nhưng Kerry chẳng nghe lọt tai.
Không phải vì giận. Ngoài Wind Blade còn dùng được ma pháp khác sao. Vui đến mức miệng cười ngoác đến tận mang tai.
“Vậy thì... Hỏa ma pháp! Khắc Hỏa ma pháp cho tôi.”
Dọn dẹp lũ Ghoul thì lửa là nhất.
Lần trước thấy con Ghoul hợp thể bị chặt hết chân tay mà vẫn sống lại, tôi kinh hãi biết bao.
“... Được rồi. Vậy Bổn nữ đi lấy dụng cụ đây. Tiện thể nói luôn, quả cầu đó là loại hạ cấp nhất nên chỉ chứa được ma pháp hạ cấp thôi.”
“Không lẽ... cấp độ quả cầu càng cao thì càng chứa được ma pháp xịn hơn sao?”
“Đương nhiên rồi. Quả cầu trữ ma pháp tối thượng có thể chứa cả câu chú mạnh nhất của Bổn nữ. Tất nhiên... 100 năm trước ta cũng chỉ làm được vài cái thôi. Giờ trên mặt đất... chắc không còn cái nào đâu.”
A a. Thấy ánh sáng rồi. Cuộc sống dị giới đầy lãng mạn đang trải ra rực rỡ trước mắt.
Kerry đưa quả cầu cho Bạch Ma Nữ. Bạch Ma Nữ bảo có phòng làm việc riêng và dẫn Kerry đi.
Đúng là phòng làm việc của Đại ma pháp sư, nhiều thiết bị trông ngầu lòi.
“Lâu rồi không làm... không biết có được không.”
“Thất bại thì sao?”
“Quả cầu sẽ vỡ.”
“Thế thì cô cũng xác định vỡ theo đi.”
“... Đừng lo. Sẽ không có chuyện đó đâu.”
Bạch Ma Nữ bắt đầu làm việc. Kerry sợ làm phiền nên quay về phòng ngủ.
Ở một mình trong phòng ngủ chán chết đi được.
Làm sao mà sống một mình ở đây suốt 100 năm được nhỉ. Kerry không thể tưởng tượng nổi.
Đi loanh quanh trong phòng thì thấy cái giường. Giường ngủ của Bạch Ma Nữ.
Kerry ngả lưng lên giường. Oa. Giường xịn. Cảm giác nằm sướng thật.
Cứ thế này ngủ một giấc cũng không tệ. Dù sao vốn dĩ giờ này cũng là giờ ngủ.
Kerry chui vào chăn định ngủ thật. Lúc đó. Trong chăn có cảm giác gì đó ươn ướt.
Cảm giác nhớp nháp, lật chăn lên kiểm tra tay. Chất lỏng dính dính?
Theo bản năng đưa tay lên mũi ngửi, mùi giống hệt mùi nơi bí mật nhất của phụ nữ.
Ga giường bị ướt thế này thì chắc chắn là dâm thủy rồi.
Lúc đó tôi nhớ lại tiếng nói mớ của Bạch Ma Nữ khi mới đến đây.
[Ha ư ư ư... Nh... Như thế không được đâu... Kerry...]
A a. Không lẽ? Là cái đó sao. Kerry nhếch mép cười.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
