Chương 38: Thành Phố Ma Pháp (1)
Khi Kerry và Victoria vẫn còn ở trong phòng tiệc. Lina đang lặng lẽ tận hưởng bữa tiệc ở một góc.
Tuy có nhiều người đến bắt chuyện, nhưng cô không quen lắm với bầu không khí ồn ào náo nhiệt này.
Cứ đứng nhìn từ xa thế này lại thoải mái hơn cho Lina.
Lina khẽ lắc ly rượu vang trên tay. Trên mặt rượu sóng sánh phản chiếu khuôn mặt với biểu cảm cay đắng của cô.
‘Chuyện Victoria và gia đình cô ấy bị tàn sát thì mình đã ngăn chặn được rồi nhưng...’
Mục tiêu lớn nhất của Lina đã hoàn thành. Cô không biết mình đã phải chạy đôn chạy đáo bao nhiêu để không có thương vong nào từ phía kỵ sĩ và thường dân.
Đó là thành tựu chỉ có người có thực lực như Lina mới làm được.
Mọi người cũng tung hô Lina là người hùng. Nhưng Lina vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Rốt cuộc, cô vẫn không thể thân thiết hơn với người đồng đội kiếp trước là Victoria.
‘Cứu được Victoria rồi thì nên hài lòng sao.’
Rõ ràng việc ngăn chặn được bi kịch thay đổi cả cuộc đời đồng đội là chuyện đáng mừng, nhưng tâm trạng cô lại phức tạp.
Hơn hết, Lina cần sức mạnh của Victoria. Cô khao khát tài năng Tanker của Victoria.
Nếu có thể cùng chiến đấu với Victoria như kiếp trước thì sẽ vững tâm biết bao.
Nghĩ đến những việc phải làm sắp tới, cô lo lắng không yên. Khi Lina đang uống rượu với vẻ cay đắng thì Kerry đi tới.
“Lina. Có chuyện gì không vui sao?”
“...”
Cố gắng quản lý biểu cảm rồi mà vẫn bị lộ hết sao.
Không, bình thường Kerry cũng rất tinh ý, như thể đọc được suy nghĩ của cô vậy.
“Đang lễ hội mà mặt tôi trông tệ lắm sao.”
“Cũng không lộ lắm đâu.”
“Nhưng Kerry lại nhìn thấu hết nhỉ.”
Thì Kerry nhìn thấy hết mà. Bằng Mắt Nữ Thần.
“Chà. Chắc Lina cũng có nỗi khổ tâm riêng. Cô là người suy nghĩ sâu sắc nên tôi sẽ không xen vào đâu.”
Dù sao cũng là chuyện của Hồi quy giả. Tương lai thế nào thì làm sao mà bàn luận được.
Nhưng không phải là Kerry không có cách làm cho vẻ mặt của Lina tươi tỉnh hơn.
Lý do Lina ủ rũ thì quá rõ ràng, và Kerry đang nắm giữ giải pháp cho vấn đề đó.
Kerry uống một ngụm rượu vang rồi nói.
“Thực ra... Tôi cũng có chuyện muốn nhờ cô.”
“Nếu là lời nhờ vả của Kerry... Việc gì trong khả năng tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Quả nhiên là Hồi quy giả đáng tin cậy của chúng ta.
“Không có gì to tát... Tôi muốn mời Victoria gia nhập tổ đội của chúng ta.”
“Hả? Cô ấy sao?”
Mắt Lina mở to. Kerry như thể biết chính xác chỗ ngứa của cô mà gãi thật mạnh vậy.
Thật sự có thể mời Victoria dễ dàng thế sao?
“Trong lúc bị lạc cùng Victoria, đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Trước khi đến đây, chúng tôi gặp một lão già sống cùng lũ Ghoul, nhìn cảnh đó có vẻ Victoria đã cảm nhận được nhiều điều.”
Đây là sự thật. Victoria nhìn lão già đó và rùng mình trước sự tàn nhẫn của bọn chúng. Cô ấy phẫn nộ.
Cô ấy nói rằng suýt chút nữa bản thân và toàn bộ cư dân lâu đài Prague cũng chịu chung số phận đó.
“Chắc chắn với tính cách của cô ấy... thì việc tức giận là đương nhiên.”
“Chính xác thì không hẳn là tức giận, mà cảm giác như cô ấy không thể dung thứ cho những tồn tại phi nhân đạo đó.”
Lina gật đầu. Vì đó đúng là dáng vẻ của Victoria. May mắn thật.
Lina gần như đã từ bỏ việc hợp lưu với Victoria, nhưng giờ hy vọng lại nhen nhóm.
Lina hiếm khi phấn khích, nắm lấy tay Kerry.
“Kerry. Nhất định nhờ anh nhé. Nếu cô ấy gia nhập thì sẽ giúp ích rất nhiều!”
Cô ấy nắm chặt tay một cách nhiệt tình đến mức hơi áp lực. Phản ứng mạnh hơn mình nghĩ.
Kerry cười mãn nguyện. Cuối cùng tổ đội cũng có Tanker. Giờ thì Kerry càng an toàn hơn rồi.
Lại nói về lúc Kerry và Victoria rời khỏi phòng tiệc.
Kerry và Victoria di chuyển đến phòng ngủ. Tất nhiên, không thể vào cùng lúc nên Kerry trốn ở chỗ khác.
Victoria nói với các hầu nữ đang dọn dẹp phòng ngủ.
“Hôm nay ta sẽ đi ngủ sớm. Tất cả lui ra đi. Và không ai được phép lại gần phòng ngủ. Rất phiền phức.”
Các hầu nữ rảo bước rời khỏi phòng ngủ. Sau khi Victoria xác nhận tất cả hầu nữ đã đi hết.
Victoria thì thầm gọi Kerry.
“Kerry. Chàng ở đâu?”
“Tôi ở đây.”
Kerry xuất hiện từ khu vườn bên ngoài cửa sổ. Victoria mở cửa sổ cho anh.
Phòng ngủ của quý tộc quả nhiên rất tuyệt.
Dưới con mắt của người hiện đại như Kerry, nội thất cổ điển và những bức tranh đẹp đẽ khiến nơi này trông như một khách sạn cao cấp. Hơn hết là cái giường rất lớn.
Victoria vừa thấy Kerry vào liền hôn tới tấp.
Chụt chụt- Chùn chụt-
“Đêm nay đừng hòng ngủ nhé.”
Kerry và Victoria lao lên giường. Hai người vội vàng cởi bỏ quần áo.
Cơ thể của Victoria nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy đẹp.
Bình thường cô mặc quần áo rộng thùng thình nên không thấy, chứ bên trong sở hữu một thân hình vô cùng dâm đãng.
Kerry vừa hôn vừa xoa bóp ngực Victoria. Anh thoải mái bóp ngực rồi kéo núm vú khiến Victoria rên rỉ.
Nhưng cô không hề từ chối.
Giờ thì Kerry có làm gì, Victoria cũng sẵn sàng đón nhận.
“Ha ư ưt! Chụt chụt!”
Khi đang vuốt ve hoa huyệt của Victoria. Đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa cốc cốc.
Victoria không cho phép mở cửa. Thay vào đó cô cất tiếng hỏi.
“Ai đó?”
“... Xin lỗi vì đã làm phiền giấc ngủ của người! Thưa tiểu thư Victoria. Nhưng có việc cần báo gấp ạ. Sáng mai...”
“Ta vừa trở về sau chuyến đi dài nên rất mệt. Có chuyện gì để mai nói.”
“Chuyện là sáng mai có cuộc họp... Nghe nói trong lúc tiểu thư Victoria vắng mặt đã có nhiều chuyện rắc rối xảy ra. Các vị trưởng lão nói ngày mai người nhất định phải tham gia cuộc họp ạ.”
“Chậc. Ý là ta không có ở đây thì không làm được trò trống gì sao. Lũ vô dụng... Hưt.”
Victoria đang nói dở thì bỗng ngậm chặt miệng. Không thể không làm thế được.
Vì Kerry với vẻ mặt tinh quái đã bắt đầu xoa bóp hoa huyệt và ngực của Victoria.
Ngón tay Kerry thọc mạnh vào hoa huyệt. Bóp ngực liên hồi.
Trong khi hầu nữ đang đứng ngay trước cửa!
Cảm giác kích thích đó càng làm Victoria hưng phấn hơn.
“... V... Vậy... được rồi... Sáng mai họp... ta sẽ... Hư ư ưt!”
“Tiểu thư Victoria? Người thấy trong người không khỏe sao? Em vào trong được không ạ?”
“Kh, Không được!”
Trong lúc đó Kerry vẫn miệt mài sờ soạng hoa huyệt. Phản ứng của Victoria mới mẻ nên thú vị thật. Sao nước nôi ra nhiều thế này.
“Ta không... đau ở đâu cả. Lui... lui ra đi. Ta mệt rồi.”
“Vâng. Thưa tiểu thư Victoria.”
“Và dù có chuyện gì... cũng không được đánh thức ta... Nhất định phải dặn các hầu nữ khác như vậy! Hư ư ư...”
“Vâng!”
Sau khi nghe tiếng bước chân hầu nữ đi xa. Victoria lườm Kerry vẻ hờn dỗi.
“Kerry! Chàng sờ soạng như thế thì ta biết làm sao? Suýt chút nữa là ta rên lên rồi thấy không?”
“Thế mới vui chứ.”
“Chàng thật là xấu tính!”
Kerry và Victoria lại bắt đầu lăn lộn trên giường như thú hoang. Từ nãy đến giờ hoa huyệt đã tràn trề dâm thủy.
Victoria lúc này cũng đang nóng ran vì hưng phấn. Cô trèo lên người Kerry. Và nuốt trọn lấy cự vật.
Cự vật to lớn của Kerry lúc nào cũng mang lại cảm giác lấp đầy thỏa mãn.
Victoria bắt đầu lắc hông, vòng eo uyển chuyển đung đưa và bộ ngực nảy lên tạo nên một cảnh tượng tuyệt đẹp.
“Ha ư ưt! Hư a ang! Kerry! Thích quá!”
“Tôi cũng vậy. Victoria.”
“Hôm nay... Hư ư ưt! Hôm nay là ngày được bắn vào trong! Ha a ang! Thỏa thích! Hãy bắn vào trong thỏa thích đi!”
“Tôi sẽ... không khách sáo đâu!”
Kerry thúc cự vật vào sâu lút cán như muốn bắn hết vào tận cùng bên trong. Victoria cũng vui sướng đón nhận thanh gươm ấy.
Chợt Kerry nhớ lại cuộc nói chuyện với Lina. Kerry vừa dập vừa nói.
“Victoria. Trước đây cô nói muốn gia nhập tổ đội của chúng tôi mà.”
“Phải... Ha a ang!”
Gì thế, trả lời à. Cứ nói tiếp đã.
“Tôi đã hỏi Lina rồi, cô ấy thích lắm. Có vẻ cô ấy rất vui nếu Victoria đi cùng.”
“Th... Thế à? Hư ư ư ưng! May quá! Cũng phải... Vì ta là nhân tài kiệt xuất mà.”
“Thực ra không phải cô muốn tiêu diệt bọn chúng, mà là muốn tiếp tục làm chuyện này với tôi đúng không?”
“Hư hư. Cũng không thể nói là... không có lý do đó. Ha a ang! Đang nói chuyện mà chàng thúc mạnh quá ta khó nói... Ha a a ưng! Và... chuyện ta không thể tha thứ cho bọn chúng cũng là sự thật.”
“Tóm lại là vì thích cự vật của tôi nên mới dễ dàng quyết định đi cùng chứ gì.”
“Coi như là vậy đi... Hư ư ưt! Kerry! Hôm nay hãy bắn... đầy vào trong! Bắn thỏa thích đi!”
“Không bảo thì tôi cũng định làm thế rồi.”
Kerry đè Victoria xuống giường. Rồi nâng mông Victoria lên, dập cự vật từ trên xuống dưới.
“Ha ư ưng! Cự vật vào... sâu quá!”
“Bắn đây. Victoria!”
“Ha a ang!”
Kerry găm chặt cự vật vào sâu trong hoa huyệt Victoria và bắt đầu xuất tinh.
Victoria cảm nhận được dòng chất lỏng ấm nóng đang lấp đầy âm đạo.
Sau một hồi cắm chặt và xả hết tinh dịch, Kerry mới trườn xuống khỏi người Victoria.
Victoria thở hổn hển đầy thỏa mãn. Từ hoa huyệt, dòng tinh dịch trắng đục đang nhỏ giọt xuống.
Vài ngày sau đó.
Lina, người luôn lên lịch trình dày đặc, lần này cũng đã cho nghỉ ngơi vài ngày để Kerry và Victoria hồi phục sức khỏe.
Và cuối cùng hành trình cho mục tiêu tiếp theo cũng bắt đầu.
Sáng sớm, trước lâu đài Prague, một cỗ xe ngựa lộng lẫy đang chờ sẵn nhóm Lina.
“Cái này có hơi phô trương quá không?”
“Thể diện của gia tộc Belarus mà. Phải đi cỡ này chứ?”
“Đằng nào cũng phải đổi xe ngựa liên tục mà.”
“Thì lúc đó lại đổi sang xe tốt là được.”
Có tiền thích thật đấy.
Tổ đội vừa có thêm một Tanker vững chãi kiêm nhà tài trợ. Khi Kerry và Victoria tiến lại gần xe ngựa, Lina đã ngồi đợi sẵn bên trong bước xuống.
“Tiểu thư Victoria. Chân thành chào mừng cô đến với tổ đội của chúng tôi. Tôi rất cảm phục tinh thần chính nghĩa cao cả, xứng đáng là tấm gương cho giới quý tộc của cô.”
Thực ra Victoria đi theo một nửa là vì mê cự vật của Kerry, nên cô ho khan vẻ ngượng ngùng.
“Cảm ơn đã chào đón. Lina. Ta cũng sẽ cố gắng để không trở thành gánh nặng cho tổ đội.”
“Vâng. Tiểu thư Victoria.”
Cả nhóm cùng lên cỗ xe ngựa có vẽ hình hoa hồng gai lộng lẫy.
Vừa vào trong xe, Natasha đã dính chặt lấy Kerry. Vừa dính vừa lườm Victoria.
May mà Victoria vẫn giữ phong thái quý tộc, tao nhã đưa tay ra với Natasha.
“Mong được giúp đỡ nhé. Natasha.”
“...”
Natasha miễn cưỡng nắm lấy tay cô, nhưng có vẻ cực kỳ căng thẳng trước tình địch mới xuất hiện.
“Chà... Chà, đi cùng người có địa vị cao thế này cơ đấy. Nhờ vậy mà chuyến đi sắp tới có khi lại thoải mái hơn cũng nên.”
Bà lão có vẻ chào đón Victoria. Có tiền thì chuyến đi gian khổ sẽ dễ chịu hơn chút đỉnh mà.
Victoria chào hỏi bà lão rồi ngồi xuống. Xe ngựa rộng nên dù ngần ấy người ngồi cũng không thấy chật chội.
“Nhưng mà ta thắc mắc, điểm đến tiếp theo là đâu mà phải vội vàng thế này?”
“Có vẻ cô chưa nghe Kerry nói. Điểm đến tiếp theo là Thành phố Ma pháp.”
“Thành phố Ma pháp? Thành phố Ma pháp Billen sao? Nếu đi phiêu lưu thì ta cũng muốn đến đó một lần! Nhưng đến đó có việc gì? Bọn chúng có liên quan đến Thành phố Ma pháp sao?”
“Theo thông tin Kerry tìm được, căn cứ của bọn chúng nằm ở một khu mỏ bỏ hoang. Khu mỏ bỏ hoang gần đây nhất nằm ở Thành phố Ma pháp.”
“À. Là thông tin Kerry moi được từ lão già đó. Kerry không phải tự nhiên mà hỏi dai như vậy.”
Lina nhớ lại. Căn cứ của tổ chức đó, ngay cả Lina cũng không biết hết.
Nhưng dựa trên ký ức kiếp trước mà suy luận thì khả năng cao bọn chúng có căn cứ ở đó.
“Đường không xa lắm đâu, sẽ đến sớm thôi.”
Kerry đang diễn vẻ không hào hứng trong xe ngựa, nhưng thực ra trong lòng đang phấn khích như một đứa trẻ.
Ma pháp là sự lãng mạn của Kerry mà.
Hơn nữa, biết đâu anh có thể tìm được loại ngọc cao cấp hơn Quả cầu trữ ma pháp hiện tại.
Nếu tìm được càng nhiều ngọc thì càng tốt.
Ở Thành phố Ma pháp có nhiều cửa hàng bán ma đạo cụ, nên biết đâu có thể tìm được Quả cầu trữ ma pháp.
Định bỏ Natasha lại để đi tìm một mình, nhưng có vẻ cô nàng không dễ gì chịu rời ra.
Thậm chí cô ấy còn suýt khóc giữa đường vì bảo đây là buổi hẹn hò đầu tiên, nên đành phải dắt Natasha theo.
Dù sao Natasha cũng là phe mình mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
