Hội chứng anh hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 2 - Giao đoạn 5: Sơ suất

Giao đoạn 5: Sơ suất

...Hình như mình đang bỏ sót điều gì đó.

Trưởng phòng Nghiên cứu vẫn luôn suy nghĩ về điều này.

"Mảnh thịt có ý thức... sao?"

Việc tế bào của "Anh hùng" hay vũ khí Chronos được chế tạo từ nó có ý thức là điều đã rõ.

Nhưng vấn đề nằm ở những gì diễn ra sau đó. Ngâm trong dung dịch thì có thể quan sát được sự thay đổi cảm xúc, nhưng bà vẫn chưa tìm ra phương pháp phá hủy tận gốc. Hôm trước nhờ sử dụng một Chronos khác nên mới giết được nó.

"Nếu dùng một lực mạnh hơn... ví dụ như hạt nhân chẳng hạn, thì có lẽ sẽ làm được."

Nhưng đó là chuyện người ta đã làm được từ hai mươi lăm năm trước. Chẳng lẽ điều từng khả thi trong quá khứ giờ lại trở nên bất khả thi sao? Nhất là khi đã có khoảng cách hai mươi lăm năm phát triển công nghệ.

Giữa mê cung của những bí ẩn, Trưởng phòng cảm thấy mình đang lâm vào ngõ cụt.

"...Ngươi nghĩ sao? À quên, ngươi đâu có nói được."

Bà uể oải cất tiếng hỏi khối thịt trước mắt. Tất nhiên đối phương không trả lời. Hiện tại nó không được ngâm trong bất cứ thứ gì, nên thực sự chỉ là một vật thể vô tri.

Với cái đầu mệt mỏi, bà thầm nghĩ giá mà có thứ gì đó giúp giao tiếp được với loại này thì tốt biết mấy.

(Nhắc mới nhớ... Kaguya làm được điều đó.)

Cô ấy là người duy nhất có thể trao đổi ngôn từ với những kẻ không thể nói chuyện. Lần tới có nên để Kaguya tham gia thử không nhỉ... Bà vừa nghĩ vừa cân nhắc đến tình cảm mà cô dành cho "Anh hùng".

(Mà ngay từ đầu, tại sao... bên trong "Anh hùng" lại tồn tại những thứ như thế giới tinh thần?)

Nếu chuỗi hành động và các cuộc tấn công của "Anh hùng" đều là hoạt động sinh sản thông qua con người, thì thế giới tinh thần vốn dĩ không cần thiết. Đáng lẽ chúng phải là những con búp bê chỉ biết chém giết sau khi cái tôi đã bị tiêu diệt.

Nếu kẻ trở thành "Anh hùng" không thông qua Kaguya mà tự dùng ý chí của mình để cự tuyệt thì sao?

Dù bà không nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra, nhưng khả năng đó vẫn tồn tại. Tức là vẫn còn chừa lại chỗ cho sự thất bại.

(Hoạt động của sinh vật... ít nhất là ở khía cạnh duy trì nòi giống, đáng lẽ phải là một cơ chế hợp lý và không chút thừa thãi.)

Ví dụ, loài thực vật không thể tự di chuyển sẽ tỏa hương thơm ngọt ngào từ hoa để dụ côn trùng và chim chóc đến thụ phấn. Hoa đẹp cũng là để thu hút những sinh vật ấy. Chứ không phải chúng đẹp chỉ vì muốn đẹp.

(Nhưng cái cách của "Nữ thần" dường như có quá nhiều sơ hở... Nếu thực sự muốn sinh sản, bọn chúng đâu cần giữ lại ý chí của con người làm gì.)

Và cả cái gọi là thế giới tinh thần bên trong "Anh hùng", cùng những vũ khí có ý thức. Bà không thể tin rằng chúng không liên quan đến nhau.

Không rõ "Anh hùng" và "Nữ thần" là sản phẩm của tự nhiên hay nhân tạo. Nhưng sự trùng hợp đến mức hoàn hảo này thật đáng sợ. Một trái tim, một vũ khí có ý thức.

(Thật bất thường. Cứ như thể nó tồn tại là để phục vụ cho mục đích đó vậy.)

Con người của hai mươi lăm năm trước chắc chắn không biết "Anh hùng" có cái tôi. Nếu vậy, đương nhiên họ cũng không biết Chronos có ý thức.

Vậy tại sao dự án lại bị đóng băng? Chỉ vì nó là sản phẩm thất bại thôi sao?

Theo lẽ thường, nếu xảy ra phản ứng phụ, người ta sẽ tiếp tục nghiên cứu để loại bỏ phản ứng đó. Đằng này, thí nghiệm lại bị đình chỉ, như thể họ đã chạm vào một điều cấm kỵ và muốn che giấu nó.

"Cấm kỵ sao... Mà, ngay từ lúc tạo ra thứ vũ khí vô nhân đạo này thì còn gì là cấm kỵ nữa."

Tất nhiên, Quân đoàn Tiễu trừ thời đó chắc hẳn chưa biết sự thật về Chronos.

Trưởng phòng đã nộp báo cáo về vấn đề này. Dù sao cũng phải báo cáo kết quả, nếu không Cục Kiểm toán sẽ lại cằn nhằn.

Việc phát triển Chronos, xét về ý tưởng, là cực kỳ tà đạo. Bởi lẽ, Chronos được tạo ra từ chính kẻ thù là "Anh hùng". Để tiêu diệt kẻ thù, lại phải dựa vào sự tồn tại của chính kẻ thù đó. Một cấu trúc vô cùng méo mó.

(Thứ dùng để săn hổ hay gấu phải là súng hoặc roi do con người chế tạo.)

Chứ không phải được làm từ da hổ.

...Nói đi cũng phải nói lại.

(Cho dù Chronos được phát triển từ ba mươi năm trước. Nhưng chắc chắn không thể chế tạo ngay sau khi "Anh hùng" xuất hiện được. Vì thứ duy nhất nhìn thấy được chỉ là những đứa trẻ...)

Nghe nói Quân đoàn Tiễu trừ ban đầu chỉ là tập hợp của những người tình nguyện. Bởi người lớn không thể trông cậy được.

Nhưng ít nhất họ không thể nào đối phó được với "Anh hùng" đầu tiên. Không, đến cả Trưởng phòng còn chật vật thế này, thì chắc chắn phải mất rất nhiều thời gian để phát triển cái đầu tiên.

(Cho đến lúc đó, rốt cuộc họ đã làm thế nào...)

Làm thế nào? Ngay khi tự hỏi câu đó.

Như một phép màu, một giả thuyết hình thành trong đầu bà.

"...Ngược lại... sao?"

Chỉ mất vài giây. Trưởng phòng với bộ óc thiên tài hiếm có đã bị chấn động bởi giả thuyết vừa nảy ra, bởi một khả năng đáng lẽ không thể tồn tại.

"Không, khoan đã, thế thì suy diễn quá... Nếu vậy tại sao đến giờ vẫn chưa ai..."

Tại sao không ai nhận ra điều này? Hay là bị khiến cho không thể nhận ra?

"...Ra là vậy, đó là lý do của cái tên ấy sao."

Bà bật dậy khỏi ghế, làm chiếc ghế kêu lên một tiếng lớn. Nếu dự đoán của bà là đúng... thì e rằng Kaguya đang gặp nguy hiểm.

"Hình như con bé đang đi làm nhiệm vụ. Phải liên lạc gấp với Mirai."

Khi bà sải bước định lao ra khỏi phòng nghiên cứu, cánh cửa bỗng kẽo kẹt chuyển động.

Tất nhiên Trưởng phòng không hề chạm vào nó. Có ai đó đang mở từ bên ngoài. Có ai đó đang ở đó.

"...Ai đấy? Mari à?"

Trưởng phòng hỏi một câu thừa thãi với gương mặt cứng đờ.

Mari không phải là kẻ vô phép tắc đến mức vào phòng mà không gõ cửa. Và hiện tại trong Viện Kỹ thuật chỉ có Mari và Trưởng phòng. Tức là một kẻ nào đó không liên quan đến nơi này.

"Chỗ này cấm người lạ vào. Ai..."

Lời chưa dứt, Trưởng phòng đã chết lặng. Đôi mắt đen láy của bà phản chiếu hình ảnh vừa lọt vào tầm nhìn.

Một ánh nhìn vô cảm xoáy thẳng vào bà, cùng với lưỡi đao bạch kim đang chĩa tới.

Và khoảnh khắc lưỡi đao ấy vung lên.

Phập! Cùng với âm thanh như tiếng thịt bị xé toạc, lưỡi đao xuyên qua cổ họng, máu tươi bắn tung tóe. Hành vi man rợ và cái chết của chính mình diễn ra chưa đầy nửa giây.

"...A, hộc."

Bà cười như tự giễu, hoặc như đang khinh miệt đối phương, khắc sâu hình ảnh đó vào võng mạc. Đây là kết thúc của mình sao? Trưởng phòng lập tức hiểu ra ngay cả khi ý thức bắt đầu mờ đi.

"Cô muốn có thanh đao đúng không?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.

"Tốt quá rồi còn gì. Cuối cùng cũng thỏa mãn cái tính tò mò ngu ngốc đó vào giây phút lâm chung."

(A, ra là vậy... Đúng là mình đã quá nổi bật rồi...)

Bà tự trách mình, lẽ ra không nên nộp bản báo cáo đó.

Nhưng bà cũng nghĩ, may mà chỉ đứng tên một mình bà.

Người biết Chronos có ý thức, vẫn còn một người nữa.

(Chỉ có mạng sống của ta mất đi thôi. Dù điều này nằm ngoài dự tính, nhưng những người còn lại sẽ kế thừa nó.)

Bà có những cấp dưới xuất sắc. Có những người đủ tư cách để tiếp nhận di sản, nên kẻ phải tuyệt vọng chính là bọn chúng mới đúng.

(Không biết gì cả, thật ngu xuẩn.)

Cái chết của bà sẽ khiến cô ấy điều tra và hành động. Để tìm ra sự thật tại sao cấp trên cũ của mình bị giết... Shinohara Kaguya sẽ không từ bỏ bất cứ điều gì.

(A, dù sao thì, cũng thật có lỗi với Mirai.)

Mirai là bạn cũ của Yuna - Trưởng phòng. Là người bạn hiếm hoi có thể thoải mái đùa giỡn với nhau.

Họ đã hẹn đi ăn trưa. Lời hứa từ ba năm trước, dù cả hai quá bận rộn đến mức đôi khi quên béng mất... nhưng Trưởng phòng vẫn nhớ. Bà từng nghĩ một lúc nào đó sẽ thực hiện được. Vậy mà.

(Xin lỗi vì đã thất hứa nhé. Chị Yumi...)

Phía bên kia tầm nhìn nhuộm đỏ, Trưởng phòng nhìn thấy bóng dáng kẻ đang chĩa mũi kiếm vào mình với vẻ mặt vô cảm. Bà nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo ấy. Cuối cùng, khoảnh khắc lưỡi kiếm đâm vào giữa trán in sâu vào mắt bà...

Đó là cảnh tượng cuối cùng mà Trung tá Arimura Yuna, Trưởng phòng Viện Nghiên cứu Kỹ thuật nhìn thấy.

Máu từ hộp sọ của Trung tá Arimura Yuna tuôn ra xối xả. Thật tình cờ, hầu hết máu của người vừa tắt thở lại đổ dồn vào mảnh thịt của "Anh hùng" trên bàn đo đạc.

Mảnh thịt chỉ to bằng nắm tay của "Anh hùng" từng được gọi là Arakawa Sakura... thứ mà Đại úy Azuma đã cắt lấy trước đây.

Khi mảnh thịt hoàn toàn chìm trong vũng máu, một tiếng "thịch" vang lên.

Mảnh thịt trên bàn đo đạc chìm trong lượng máu lớn đến mức đủ để gây tử vong do mất máu nếu là người sống. Máu của người chết kích thích mảnh thịt từng là Anh hùng, và để đổi lấy mạng sống của một con người vừa mất đi, nó đột ngột thay đổi hình dạng.

Thành hình dáng của thanh đao được gọi là Chronos, với những đường vân sóng màu máu tuyệt đẹp...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!