“Ờm… Trước hết, em có thể miêu tả bạn của em cho bọn chị nghe được không? Feoras và Alan, đúng chứ? Cả hai đều là con trai à?”
Sifla lắc đầu. “Là mèo.”
“Hả?”
“Feoras là con mèo của em.”
“Thế còn Alan cũng là mèo à?”
“Không. Nó là chó. Nhưng cả hai đều là bạn thân của em. Họ là tất cả những gì em có.” Khuôn mặt Sifla bỗng nhăn lại.
Chết rồi, cô bé sắp khóc mất.
Ngay lúc đó, tôi ưỡn ngực đầy tự tin. “Được rồi. Chị sẽ tìm họ cho em!”
“…Thật sao?” Đôi mắt Sifla bỗng sáng lên.
Giật mình, Lotte vội kéo tay áo tôi. “Khoan đã, Akko.”
Nhưng giờ tôi không thể lùi bước được nữa. Tôi ưỡn ngực cao hơn cả trước. “Không sao đâu! Cứ nhìn xem, tối nay sáng trưng thế này cơ mà. Nếu cả bọn cùng đi tìm, chắc chắn sẽ thấy họ thôi!”
“Nhưng đâu có nghĩa là cậu cứ…”
“…Cả bọn là tính cả tớ à?” Sucy chậm rãi đứng dậy, quay người lại nhìn chúng tôi. Vẻ mặt cô rõ ràng nói lên rằng đây là chuyện rắc rối không đáng có.
“Tất nhiên rồi. Dù gì thì ba chúng ta cũng cùng chung một nhịp đập, đúng chứ?”
“Bọn mình chỉ là bạn cùng phòng thôi.” Khóe miệng Sucy cụp xuống.
Tôi lao tới ôm lấy vai cô. “Thôi nào, đừng như thế chứ, Sucy. Ai mà chẳng cần được giúp đỡ đôi lúc!”
“Cậu đã bao giờ giúp tớ khi tớ gặp rắc rối chưa, Akko?”
“Tớ lúc nào chẳng là chuột thí nghiệm của cậu còn gì!?”
“Vậy nghĩa là tớ có thể tiếp tục thí nghiệm trên cậu rồi.”

“Hả? Cái đó thì… ờ…”
Sucy nở một nụ cười đáng ngại, rồi chìa bàn tay trái mở rộng ra trước mặt tôi. “Năm lần.”
“Cho cái gì cơ?”
“Nếu cậu chịu để tôi thí nghiệm năm lần mà không kêu ca, tớ sẽ giúp.”
“Năm lần thì nhiều quá rồi đấy!? Khoan đã! Cậu có bao giờ cho tớ cơ hội để kêu ca đâu!”
“Và hứa là sau khi xong thì không được càm ràm gì thêm.”
“Ghk. Ưhhh…”
Đúng như bạn đoán, tôi chẳng thể trả lời ngay được. Thế là tôi khựng lại.
Bạn biết đấy, Sucy từng hại tôi biết bao nhiêu lần rồi. Cô ta biến tóc tôi thành cây, cho tôi uống thuốc tê khi tôi đang ngủ, từng khiến tôi mọc đuôi ngựa và thèm cà rốt đến phát điên. Có lần khác, tôi chỉ có thể nói được mỗi ha-hi-hu-he-ho…
Nhiều đến mức tôi chẳng thể đếm xuể nữa.
Tôi từ chối!
Hoặc ít nhất là, tôi suýt từ chối. Nhưng rồi tôi nhìn thấy Sifla, khuôn mặt cô bé như sắp òa khóc đến nơi.
Waaah. Thỏa thuận này thật quá bất công!
“…Được rồi. Nhưng chỉ một lần thôi đấy!”
“Bốn lần.”
“Hai!”
“…”
“Argh, được rồi, ba lần! Tớ thật sự không chịu nổi hơn nữa đâu!”
“Ừ, được thôi. Nhưng nhớ đấy, cậu đã hứa rồi. Không được bỏ chạy.”
“Chỉ có ba lần quèn thôi mà. Cứ thử xem!”
“Cậu nói rồi nhé.” Đôi mắt Sucy thường ngày lúc nào cũng lờ đờ, giờ lại mở to sáng rực trong niềm háo hức yên lặng.
Agh. Tại sao chuyện này lại thành ra như thế chứ?
Sucy gật đầu, phủi lá rụng trên đầu gối. “Được rồi. Tớ sẽ giúp. Chị là Sucy Manbavaran. Rất hân hạnh được gặp, Sifla.” Cô ta nhếch môi cười, rồi đột ngột quay sang phía Sifla, khiến cô bé giật mình run rẩy.
“E-em cũng rất vui được gặp chị…”
“À phải rồi. Chị có một yêu cầu.”
“Hả? Là gì thế?”
“Nếu mọi người tìm được hai đứa đó, chị muốn xin vài bông cơm cháy trên cây, không phải mấy bông rơi dưới đất.”
“Ồ, chỉ có thế thôi à?” Sifla chắc tưởng mình cũng sẽ bị đem ra làm vật thí nghiệm, nên khi nhận ra không phải thế, vai cô bé mới dần thả lỏng. “Người ta bảo chị là người chuyên sưu tầm độc dược, đúng không, Sucy? Ừ, đúng rồi. Mà hoa cơm cháy thì có tác dụng giải độc, nên chị muốn cũng hợp lý thôi. Hơn nữa, cây cơm cháy là loài có quyền năng mạnh nhất trong số đó đấy.”
“Thật sao?” Tôi hỏi.
Sifla gật đầu, dáng vẻ y hệt một cô giáo nhỏ. “Đó là loài cây rất quan trọng với bọn em, nó tượng trưng cho cái chết và sự tái sinh, và là vật hoàn hảo để hóa giải những lời nguyền tàn độc.”
“Hử! Oa, Sifla, em thật là thông minh đó!”
“…Dù nó là người bảo hộ của ngọn đồi đi chăng nữa, thì cậu vẫn đang bị một đứa sáu tuổi dạy cho đấy. Không biết nữa, nhưng tớ thấy cậu nên xấu hổ thì hơn.” Sucy nhún vai.
“Nếu các chị tìm thấy hai đứa đó, em sẽ tặng bao nhiêu cũng được, thứ gì cũng được. Em thậm chí có thể cho cả lá của tất cả những cây thiêng.”
“Thật rộng lượng quá ha.” Sucy khúc khích cười.
“Vì Feoras và Alan quan trọng với em lắm. Nhưng đổi lại, xin hãy chắc chắn rằng các chị sẽ tìm thấy chúng giúp em.”
“Chị sẽ cố hết sức.”
Lotte khẽ thở dài. “Hai người cứ toàn tự quyết mà chẳng chịu nghĩ kỹ gì cả.” Nhưng cô vẫn mỉm cười, đưa ấm trà thảo mộc cho Sifla. “Giữ giúp bọn chị nhé? Khi nào bọn chị về, mình cùng uống.”
“Vâng. Cảm ơn chị.”
Mọi người trông đều hài lòng, chỉ có tôi thì nghiêng đầu, suy nghĩ lung lắm.
Này, biết đâu…
Nếu Sifla tặng quà cảm ơn cho Sucy, thì có khi tôi không cần làm chuột thí nghiệm nữa, đúng không?
Khi tôi liếc sang, Sucy đã lạnh lùng lên tiếng. “Không đâu. Cậu hứa rồi.”
“Vì sao?!”
“Gọi là thương lượng đó. Nếu tớ mà thỏa thuận với Sifla trước, cậu sẽ chẳng bao giờ chịu đồng ý.”
“C-cậu tính toán chuyện này từ đầu luôn hả…!”
“Thôi, cũng chẳng sao cả. Có hứa hay không thì cậu vẫn là chuột thí nghiệm của tớ thôi.”
“Gnrrrrrrrrgh!”
Nghe Sucy nói vậy, Sifla bật cười thành tiếng lần đầu tiên.
Tôi thì mừng vì cuối cùng em ấy cũng cười, nhưng chuyện này thật chẳng ổn chút nào!!
“R-rồi sao? Trước khi chúng biến mất, chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Nghe Lotte hỏi, nụ cười của Sifla dần tắt. Em trở lại vẻ nghiêm túc và bắt đầu kể.
“Chuyện đó xảy ra vài tiếng trước.” Em nói.
Lúc ấy trời vừa sập tối, ánh trăng tròn bắt đầu soi sáng khắp bầu trời đêm.
Như thường lệ, Sifla chuẩn bị sữa cho Feoras. Con mèo đó ăn khỏe lắm, hễ đêm xuống là nó lại mè nheo đòi ăn liền.
Nhưng không hiểu sao, hôm nay nó chẳng thèm liếc lấy bát sữa. Nó chỉ cứ muốn ra ngoài, cào cánh cửa dữ dội đến mức em ấy tưởng có thứ gì đó ở bên ngoài. Nhưng khi vừa mở cửa ra xem, nó liền phóng vụt đi, lao thẳng về phía đỉnh đồi.
Em ấy thậm chí còn chưa kịp hét lên: Đi đâu vậy chứ?!
Alan cũng vụt chạy theo, nhanh đến khó tin, dù chỉ giây trước đó còn cuộn tròn trong góc phòng.
Khi em ấy hốt hoảng chạy ra khỏi túp lều, thì đã quá muộn. Hai cậu bé—à không, hai con vật—đã biến mất trong màn đêm.
“Có khi nào chúng chạy khỏi ngọn đồi không?”
Sifla lập tức bác bỏ ý kiến của tôi. “Tuyệt đối không thể. Ngay khi chúng biến mất, em đã lập tức giăng kết giới, hễ ai vượt qua, em sẽ biết ngay.”
“Hrmm.” Tôi khẽ ậm ừ.
Theo lời em, Feoras và Alan to hơn mèo với chó bình thường khá nhiều. Nhưng nếu đúng thế, hẳn đã có học sinh nào đó trông thấy chúng và chạy đến chơi rồi chứ? Dù sao thì, trên ngọn đồi này cũng chẳng có bao nhiêu chỗ để trốn ngoài vài tảng đá và mấy gốc cây.
“Trước hết, ta nên niệm chú định vị cái đã. Dùng loại mình học trên lớp hôm trước nhé?” Lotte đề nghị.
“Không, dùng phép truy dấu mùi đi.” Sucy phản đối. “Dù hơi khó, vì quanh đây toàn học sinh Luna Nova.”
“Ồ, hay là triệu hồi một cây cỏ mèo khổng lồ thì sao? To hơn cả Đá Doras luôn ấy!”
Không ai thèm để ý đến ý kiến của tôi cả.
Này! Ai mà chẳng biết mèo với cỏ mèo là cặp đôi hoàn hảo chứ!
Khi cả nhóm còn đang bàn qua bàn lại, tôi nhận ra Sifla đang bồn chồn không yên.
“Có chuyện gì à?” Lotte nghiêng người nhìn em ấy hỏi.
Em ấy ngập ngừng một lúc, rõ ràng đang suy nghĩ rồi gom góp lời. “Có thể là… chúng đã đến Xứ sở của Tiên.”
“““Xứ sở của Tiên á?!””” Cả ba chúng tôi đồng thanh kêu lên.
“Bà ngoại từng nói với em rằng hai con đó không phải thú nuôi bình thường. Em nghĩ chúng là tiên, và chúng đã ở bên bà từ khi bà còn nhỏ. Bà bảo em sẽ trở thành một ‘Sifla’ thật sự khi có thể nghe được tiếng nói của chúng, nhưng…” Cô cúi đầu, giọng trĩu nặng. “Em chẳng hiểu nổi chúng nói gì cả. Chỉ có thể đoán qua cử chỉ thôi. Chắc là chúng chán em rồi. Em từng hứa sẽ trở thành một người canh giữ giỏi giang như bà, nhưng có lẽ em mãi chỉ là một phù thủy thất bại.”
Giọng em ấy càng lúc càng buồn thảm, tối sầm lại. Trông em có vẻ chững chạc thật, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một cô bé sáu tuổi thôi… Mà khoan, không phải trọng điểm là chuyện đó.
Đoạn cuối câu nói của em lẫn trong tiếng nấc, nhưng tôi hiểu rõ điều em muốn nói. Tôi thật sự, rất, rất hiểu cảm giác ấy.
Ý tôi là, nghĩ mà xem, cô bé ấy rất giống tôi.
Kiểu như, tôi còn chẳng cưỡi nổi chổi, bị các giáo sư mắng suốt ngày. Mỗi khi phạm lỗi trong lớp, ai nấy đều cười khẩy, khúc khích chế giễu tôi.
Mỗi lần như vậy, tôi lại nghĩ, tôi sẽ cho họ thấy, nhưng ngay cả tôi cũng có lúc thấy nản lòng.
Nhưng mà, này, chẳng phải ai cũng muốn những người bên cạnh mình tin tưởng vào mình sao? Dù cho mình đang cố làm điều không tưởng đi nữa?
“Đi thôi!” Tôi hét lên. “Chúng ta sẽ đến Xứ sở của Tiên tìm họ! Rồi hỏi xem họ thật sự nghĩ gì!”
“…Không được đâu.” Sifla lắc đầu, giọng buồn bã như trước. “Ngay cả người canh giữ cũng không được phép bước vào Xứ sở của Tiên nếu không có sự cho phép của vua tiên. Chúng ta không thể tự tiện mở cổng, nhất là khi chưa chắc bạn em thực sự ở đó. Nếu làm vậy, em sẽ thật sự bị tước danh hiệu người bảo hộ mất.”
“Vậy thì để chị đi cho em!”
“…Hả?” Đôi mắt to tròn của Sifla ngước lên nhìn tôi, ngơ ngác.
“Bởi vì, như em thấy đấy, chị chẳng có gì để mất cả! Ý chị là, họ có thể hơi giận khi thấy chị, nhưng họ làm gì được chứ?”
“Nh-nhưng nguy hiểm lắm! Có đủ loại tiên ở đó! Bà ngoại em nói có vài loài rất hung dữ—”
“Không sao đâu! Ổn mà! Chừng nào họ chưa phát hiện ra chị thì chị vẫn an toàn, đúng không?”
Được rồi, có thể lúc đó tôi hơi mơ mộng là Sifla sẽ dạy tôi một loại phép đặc biệt nào đó, hay là sự thông minh của tôi sẽ khiến các giáo sư phải cứng họng. Nhưng giờ nghĩ lại, tôi thấy xấu hổ. Bây giờ, điều duy nhất mình muốn là giúp Sifla lấy lại niềm tin vào chính mình!
“Một trái tim biết tin tưởng chính là phép màu của em, Sifla!” Tôi nói, đấm nhẹ vào ngực mình. “Muốn bắt đầu câu chuyện của riêng mình, em phải đưa tay ra trước. Dù chuyện gì xảy ra cũng đừng bỏ cuộc! Hãy tin vào bản thân! Nghe này, chị tin vào em, được chứ?!”
Sifla sững người, chỉ đứng đó, đôi mắt mở to kinh ngạc.
“Hiểu chưa?!”
Bị năng lượng của tôi cuốn đi hoàn toàn, cô bé chỉ có thể khẽ gật đầu đáp lại. Nhưng này—chắc nụ cười của tôi cũng lan sang cô ấy, vì môi Sifla chợt giãn ra thành một nụ cười khẽ.
“Vậy thì, hãy mang thứ này thay cho em.” Cô bé đeo lên cổ tay tôi một chiếc vòng bện từ những cành liễu mảnh.
“Cái này là gì vậy?”
“Là bùa hộ mệnh làm từ cành liễu đó. Thấy không? Chúng ta có đôi rồi.” Trên cổ tay Sifla cũng có một chiếc vòng giống hệt. “Người ta nói rằng khi cành liễu được tắm trong ánh trăng, nó sẽ khiến phép thuật của chúng ta mạnh mẽ hơn. Em có linh cảm nó sẽ giúp được chị phần nào. Nó sẽ kết nối hai ta lại, Akko.” Cô bé nói, nụ cười dịu dàng mà phong thái lại chững chạc hơn tuổi.
Tự nhiên, tôi cũng đứng thẳng người hơn để đáp lại.
***
“Được rồi nhé! Chị sẽ đến xứ sở của loài tiên và tìm con mèo với con chó của em! Đi rồi về ngay!” Tôi tuyên bố hồn nhiên, đứng trước Đá Doras.
Trước hết, chỉ cần đi vòng quanh thứ này chín lần là được, đúng không nhỉ?
Tôi hừng hực khí thế, nhưng Lotte và Sucy thì trông thật ảm đạm.
“…Chuyện này có hơi quá nguy hiểm không?” Dĩ nhiên, Lotte là người đầu tiên tỏ ra lo sợ.
Sucy thì lại chọn cách dọa tôi để tôi bỏ ý định. “Nhớ Diana đã nói gì không? Lũ tiên sẽ không bao giờ tha thứ cho ai dám xâm nhập mà chưa được phép đâu.”
Thì ừ, tôi cũng thấy sợ thật.
Tôi hoàn toàn không biết chuyện gì có thể xảy ra, và cũng sẽ chẳng có ai đến cứu tôi nếu có chuyện. Tôi không muốn bị các giáo sư bắt gặp rồi đuổi học, hay tệ hơn là bị tiên phát hiện rồi mất mạng.
Nhưng tôi thật sự, thật sự không thể để Sifla buồn bã như thế được!
Khi tôi im lặng không đáp, chắc họ cũng nhận ra tôi đã quyết rồi, nên cả hai đồng loạt thở dài, một tiếng thở dài to, nặng và bất lực nhất trong năm.
Rồi họ mỗi người nắm lấy một bên vai tôi.
“Akko à, cậu đúng là lúc nào cũng khiến tớ ngạc nhiên.”
“Ít ra thì, có cậu cũng chẳng bao giờ thấy chán.”
Lotte đứng bên phải tôi.
Sucy ở bên trái.
Nhìn thấy hai nụ cười mệt mỏi ấy ở thật gần, mặt tôi sáng rỡ lên. “Thật sao? Hai cậu sẽ đi cùng tớ à?!”
“Tớ mà để mất vật thí nghiệm của mình thì phiền lắm.”
“Với lại, Akko, cậu mà đi một mình thì chẳng làm được gì đâu.”
“Cảm ơn nhé! Tớ yêu hai cậu nhất luôn đó!” Tôi ôm chặt lấy cả hai, siết mạnh đến nỗi kéo họ sát vào người mình.
“Gweh!!”
“Akko, đau đó…!”
“Ơ! Xin lỗi!” Tôi lập tức ngậm miệng lại.
Lotte nhún vai. “Bọn tớ sẽ đi cùng, nhưng có một điều kiện thôi: đừng làm gì liều lĩnh cả.”
“Tớ hứa mà! Cảm ơn, Lotte!”
“Tớ bảo im nào!”
“…Chuyện này chắc chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.”
Cả hai trông có vẻ nghiêm nghị, nhưng tôi thì không thể ngừng mỉm cười. Nắm chặt tay họ, tôi bước lên đầy phấn khích.
Một vòng. Hai vòng. Ba vòng.
Bọn tôi đi quanh Stone Doras với tốc độ chậm như sên, chỉ sợ bị các giáo sư hay nhóm của Diana với đôi mắt tinh như cú phát hiện. Thỉnh thoảng, cả ba còn bò xuống, giả vờ đang tìm gì đó giữa đám hoa dại.
Bốn. Năm. Sáu.
Nếu đi nhanh quá sẽ bị nghi ngờ, nên đôi khi chúng tôi ngồi bệt xuống đất, giả vờ trò chuyện dông dài. Nhưng thực ra, cả ba đang lén dịch chuyển mông từng chút một về phía đích.
Bảy. Tám. Và rồi.
“…Chắc là chín vòng rồi nhỉ?” Tôi nuốt khan, đứng thẳng người và trừng mắt nhìn Đá Doras đầy thách thức.
Liệu sét có đánh xuống không? Hay vang lên những tiếng rên rỉ rợn người? Hoặc một tòa pháo đài bằng đá sẽ trồi lên khỏi lòng đất rung chuyển?
Tôi đã mong chờ điều gì đó thật phi thường… nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Trời ơi, là sao chứ?
“Này, có phải sương đang dày hơn không?” Lotte co người lại.
Thật vậy ư? Tôi nhìn quanh, mọi thứ vẫn y như cũ…
Ừm, nghĩ lại thì, cậu ấy nói đúng thật. Không gian quanh bọn tôi trở nên mờ hơn trước một chút. Các học sinh khác trông xa hơn, và hình dáng họ như đang nhòe dần đi.
“Akko. Có gì đó ở kia kìa.”
“Hả?!”
Sucy chỉ về khoảng đất giữa hai tảng đá khổng lồ. Ngay chính giữa, một cái hố vuông đen ngòm xuất hiện mà một phút trước rõ ràng chưa từng có.
“Đúng rồi! Lối vào đây rồi!” Tôi reo lên, lao đến và thò đầu nhìn xuống.
Bên dưới là một cầu thang dài, dàaaaai hun hút dẫn xuống lòng đất, đen kịt đến mức chẳng thể thấy được gì thêm.
…Hmm. Có vẻ chỉ còn cách đi xuống thôi.
“Akko, nguy hiểm đó!”
“Không sao đâu, chỉ là mấy bậc thang thôi mà.” Lồng ngực tôi phập phồng, tràn đầy háo hức hơn là sợ hãi.
Bởi vì đây chính là lối vào Xứ sở của loài tiên. Nghĩ mà xem, bọn tôi thực sự đã tìm thấy nó!
Lotte lo lắng nghiêng người ra sau lưng tôi để nhìn xuống cái hố, còn Sucy thì đã lôi từ trong áo choàng ra một chiếc lọ thủy tinh, khéo léo hứng lấy ít sương trắng vào trong. Ờ, cô ấy lúc nào cũng mang theo mấy thứ này sao?
“Lotte, Sucy, hai cậu sẵn sàng chưa? Tớ xuống đây.”
“…Ừm, giờ quay lại chắc cũng vô ích rồi.”
“Ít nhất thì mong là tớ sẽ tìm được vài loại cây độc hoặc nấm lạ.”

“Chắc chắn luôn! Dù sao thì đây cũng là Xứ sở của loài tiên mà!”
Tôi nhảy chân sáo xuống bậc thang đầu tiên. Cầu thang hơi hẹp, nên bọn tôi phải đi thành hàng một: tôi đi trước, rồi đến Lotte, cuối cùng là Sucy.
Đáng lẽ là như vậy.
“Ôi không. Mình chẳng thấy gì hết…”
Càng đi xuống sâu, bóng tối càng đặc quánh đến mức ngay cả tôi cũng bắt đầu thấy hơi rờn rợn.
May thay, tôi nghe thấy Lotte khe khẽ hát, và một ánh sáng xanh dịu dàng bừng lên, soi sáng cầu thang đá. Khi ngoảnh lại, tôi thấy chiếc đèn lồng trong tay cô ấy đang phát sáng, chính xác hơn là linh thể nhỏ bé đang ngồi yên bên trong nó.
Giờ thì tôi có thể nhìn rõ mặt Lotte và Sucy, tinh thần lập tức phấn chấn trở lại. “Giờ nhìn rõ đường rồi thì an toàn hơn rồi ha?! Cảm ơn nhiều, Lotte!”
“An toàn à… Không biết có thật sự ‘an toàn’ không nữa.” Dù giọng cô ấy vẫn lo lắng, tôi cảm giác Lotte đã vui lên đôi chút.
Tôi tiếp tục mạnh dạn bước từng bậc xuống, những bậc thang lạnh buốt bằng đá gồ ghề. Sương mù dày đặc quấn quanh chân, và thỉnh thoảng có làn gió nhẹ mang theo mùi đất ẩm và lá cỏ len vào mũi. Tất cả khiến tôi nhận ra, đúng là bọn tôi đang đi sâu xuống lòng đất thật rồi.
Khi chúng tôi cuối cùng cũng xuống đến chân cầu thang, trước mặt là một đường hầm hẹp chỉ đủ cho một người đi qua. Ừ thì, chẳng còn chỗ nào khác để đi, nên cả bọn rụt rè bước tiếp. Lotte nấp sau lưng tôi, rón rén tiến về phía trước, còn Sucy đi cuối cùng thì đang lần mò theo bức tường.
Chắc cô ấy đang nhặt rêu hay gì đó. Vào cái lúc thế này cơ đấy. Tôi thề, cô ta đúng là người có tiết tấu riêng thật.
Dù sao thì, đường hầm dài hơn tôi tưởng nhiều. Chúng tôi cứ đi, đi mãi mà vẫn chưa thấy điểm cuối đâu cả.
Nhưng rồi nó dần dần rộng ra.
Ban đầu, bọn tôi phải đi nối đuôi nhau, nhưng càng đi thì không gian càng mở, đủ để chúng tôi đi song song, nắm tay nhau. Chúng tôi tiếp tục đi thêm chừng mười phút nữa thì một giọng the thé vang vọng khắp đường hầm, chạm tới tai mình.
“Giờ thì, hãy để lễ đăng quang của nhà vua bắt đầu!”
