Chương 4: Thu thập nhu yếu phẩm (3), San Miguel
#Thu thập nhu yếu phẩm (3), San Miguel
Quanh các trạm xăng dọc lộ trình nước Mỹ, người ta thường dễ dàng tìm thấy vài dãy nhà nghỉ và quán ăn tạt ngang. San Miguel cũng chẳng khác là bao. Phía bên kia đường là hai nhà hàng nằm đối diện nhau, còn hướng xéo góc ngã tư là một nhà nghỉ vắng lặng.
Trong khi những người lính Mỹ tản ra canh gác, nhóm tị nạn với những chiếc mặt nạ phòng độc kịt mặt bắt đầu siết chặt vũ khí; người cầm súng, kẻ cầm dao quắm hay rìu chiến rồi lầm lũi tiến vào lục soát từ nhà hàng gần nhất.
Đứng quan sát cảnh ấy, cậu thiếu niên mang cái tên của mùa đông, Gyeol khẽ suy đoán rằng thị trấn này có lẽ từng là nơi cư ngụ của phần lớn người gốc Tây Ban Nha. Bởi cả hai nhà hàng trước mặt đều phục vụ ẩm thực vùng này. Một bên treo bảng 10th Street Basque Cafe, bên còn lại trông giống quán rượu hơn, chuyên bán bánh Tortas và Burritos.
Nhóm tị nạn ùa vào quá đông. Gyeol vẫn đứng yên. Cậu lo rằng nếu chỉ cần một biến chủng xuất hiện, họ sẽ tự giẫm đạp lên nhau vì hoảng loạn. Nhưng những người còn lại thì lại nghĩ khác. Có lẽ họ muốn ghi điểm bằng cách giả vờ nhiệt tình ở những vị trí gần đoàn xe, nơi được coi là an toàn nhất. Tiếng tranh cãi thậm chí còn lọt qua cả lớp mặt nạ phòng độc, vang tận ra ngoài tòa nhà.
May mắn thay, tòa nhà hoàn toàn trống rỗng. Họ trở ra bình an vô sự, nhưng diện mạo thì thật nhếch nhác. Ai nấy đều lộ rõ dấu vết của một cuộc tranh giành để nhét đầy lương thực vào túi thăng của mình. Có người còn ôm chiếc túi rách toác mà khóc nức nở. Mặt nạ phòng độc của gã hẳn đã bị tuột mất trong lúc xô xát, khiến gã bị viên thượng sĩ giám sát mắng nhiếc thậm tệ rồi bắt lủi thủi quay lại bên trong.
Một gã tình nguyện viên vạm vỡ nghênh ngang bước lên xe tải với chiếc túi căng phồng. Đáng buồn thay, đó lại là một người Hàn Quốc. Dù chỉ là trong game, Gyeol vẫn thấy một nỗi hổ thẹn dâng lên. Trong thế giới quan này, tính cách nhân vật được đúc kết từ dữ liệu thực tế của thời đại đó. Gã yêu cầu cậu thông dịch giúp. Dù thấy thật hèn hạ, cậu vẫn chuyển lời:
“Phần tôi, tôi đã làm xong. Tôi không định ra ngoài thêm lần nào nữa đâu.”
Nghe xong, nét mặt của binh lính lẫn sĩ quan đều đanh lại.
Hạ sĩ Elliot lầm bầm: “Biết ngay mà, ngay từ đầu đã thế này rồi.”
Gã đàn ông trên xe ôm khư khư chiếc túi, hỏi xem lính Mỹ vừa nói gì. Gyeol hoàn toàn phớt lờ gã.
Mười người tị nạn, bao gồm cả Gyeol, bắt đầu di chuyển theo lệnh của Hạ sĩ Guilherme và Elliot. Mục tiêu là xưởng bột mì. Họ phải đi ba khu đất về phía Đông và bốn khu đất về phía Bắc tính từ trạm xăng. Trước khi thảm họa [Mogellons] xảy ra, đây chỉ là một quãng đi dạo ngắn, nhưng giờ đây, nó dài dằng dặc trong cảm nhận của những kẻ đang cố giành giật sự sống.
Nhưng với một Gyeol dày dạn kinh nghiệm, mọi chuyện lại khác. Giữa lúc ai nấy đều e dè, cậu đã tự nguyện đi tiên phong. Khẩu súng được cấp tạm thời cậu đeo sau lưng, tay chỉ cầm duy nhất một con dao quắm. Cậu tin vào sự bổ trợ từ kỹ năng [Cận chiến cấp 9] và [Tinh thông vũ khí cận chiến cấp 10] của mình.
Đường xá ngổn ngang những xác xe tải và ô tô chồng chéo. Gyeol ra hiệu cho mọi người cùng đẩy chúng dạt sang một bên để mở lối. Cậu không ngừng cảnh giác những dãy nhà hai bên. Những ngôi nhà cấp bốn vắng lặng sau hàng rào gỗ thấp tạo nên một bầu không khí u uất đến lạ lùng.
“Dừng lại.”
Hạ sĩ Elliot giơ nắm đấm lên. Nhóm tị nạn lập tức hạ thấp trọng tâm, gần như phủ phục xuống đất. Mắt họ đảo liên hồi như những con thú ăn cỏ đang kinh hãi. May thay, không phải vì có hiểm họa. Elliot chỉ đang nhìn về phía một cột cờ. Quốc kỳ Mỹ thì quá đỗi quen thuộc, nhưng lá cờ có hình ngôi sao đỏ và gấu Grizzly thì thật lạ lẫm.
“Lá cờ đó là?”
“Cờ của bang California. Kia là một trạm cứu hỏa. Lúc diễn tập trên bản đồ tôi đã bỏ sót nó.”
Hạ sĩ Guilherme đáp. Quả nhiên, phía dưới hình con gấu là dòng chữ California Republic.
Cả nhóm tiến vào thăm dò trạm cứu hỏa theo quyết định của Elliot. Dù khó hy vọng có lương thực, nhưng dược phẩm như thuốc giảm đau hay kháng sinh cũng là vật tư tối quan trọng. Hơn nữa, một chiếc xe cứu hỏa nếu còn hoạt động được sẽ là công cụ vận chuyển nước quý giá nếu họ phải rời trại.
“Ngay cả một chiếc xe 5 tấn cũng có thể chứa đến 3.000 lít nước đấy.”
Elliot vừa nói vừa khẽ cười.
Lần này, Gyeol vẫn là người bước vào đầu tiên. Cậu chẳng mấy bận tâm đến việc luân phiên tuần tự hay thông báo về việc chỉ số thiện cảm của hai binh lính Mỹ đang tăng nhẹ. Những thay đổi nhỏ nhặt ấy không khiến cậu bận lòng.
Vì thị trấn nhỏ nên trạm cứu hỏa cũng chỉ có một tầng. Văn phòng nằm ngay cạnh ga-ra, nhưng lớp kính đặc biệt khiến không thể nhìn thấy gì bên trong.
Gyeol dùng sống dao gõ nhẹ lên cửa.
Âm thanh vừa đủ để bên trong nghe thấy nhưng không vang quá xa. Thế nhưng, với những người tị nạn đang hồn siêu phách lạc, hành động đó chẳng khác nào đang mời gọi tử thần đến. Một gã túm lấy cổ áo cậu.
“Thằng điên! Mày tính giết cả lũ à!?”
Guilherme chĩa họng súng, hất hàm ra hiệu cho gã lùi lại. Nếu thực sự nguy hiểm, lính Mỹ đã ngăn Gyeol từ lâu. Gã tị nạn lủi thủi lùi lại, rồi bỗng giật bắn người ngã rụp xuống.
Cộc, cộc.
Có thứ gì đó đang đập cửa từ bên trong. Gyeol ghé tai sát cửa, nghe thấy tiếng rên rỉ trầm đục. Đó không phải âm thanh của con người. Là một biến chủng.
Gyeol ra hiệu ngăn hai binh sĩ đang chuẩn bị nổ súng. Cậu nắm lấy tay nắm cửa, tay kia siết chặt dao quắm.
“Để tôi.”
“Thằng nhóc này là gan lì hay mất trí rồi không biết…”
Trong khi Guilherme âm thầm lắc đầu, Elliot hỏi lại cho chắc rằng cậu ổn chứ.
Gyeol gật đầu.
Elliot đồng ý, không hẳn vì tin tưởng cậu, mà vì anh ta thấy nhóm tị nạn này cần một sự “va chạm” thực tế. Dù vậy, ngón tay anh vẫn đặt trên vòng cò súng, sẵn sàng bóp bất cứ lúc nào.
“Được. Nếu tự tin thì đi đi.”
Cậu thiếu niên hình dung ra hình ảnh kẻ đứng sau cánh cửa. Nếu là một lính cứu hỏa đang trực chiến, hắn sẽ mặc đồ bảo hộ và đội mũ bảo hiểm. Khi đó điểm yếu sẽ rất ít. Suy nghĩ thật nhanh, hành động còn nhanh hơn. Cậu vặn tay nắm cửa, giật mạnh. Con biến chủng đang tì người vào cửa mất đà ngã nhào ra ngoài. Gyeol lập tức giẫm lên lưng hắn, đá văng chiếc mũ bảo hiểm rồi dốc toàn lực giáng con dao nặng trịch xuống.
Quạch.
Lưỡi dao xẻ dọc hộp sọ. Một hỗn hợp máu và dịch não đặc quánh rỉ ra. Xác con biến chủng co giật vài cái rồi lặng im.
Một thứ từng là con người vừa nằm xuống. Một cảm giác tê dại như luồng điện chạy từ chuôi dao truyền vào tay Gyeol. Chính cái cảm giác này đã kéo cậu vào tựa game có thế giới quan tăm tối này. Cậu đứng lặng cho đến khi cảm giác đó tan biến, rồi khẽ lắc cổ tay. Con dao bật ra gọn gàng.
“Nhóc… ổn chứ?”
“Tôi ổn.”
Trước ánh mắt kiêng dè của Guilherme, Gyeol đáp lời một cách điềm tĩnh. Anh lính thốt lên một câu cảm thán:
“Chà, đúng là một badass đích thực!”
Gyeol cũng là người đầu tiên bước vào trong. Ở những thị trấn nhỏ thế này, trạm cứu hỏa thường kiêm luôn vai trò hành chính. Phía trước cửa kính văn phòng có ghi Community Services District.
Văn phòng có cấu trúc hẹp và dài. Gyeol tìm thấy chùm chìa khóa nằm giữa đống hồ sơ và hai khẩu súng. Trong khi những người đi sau còn đang ngơ ngác, cậu đã mở tủ và quét sạch dược phẩm. Chiếc túi thăng đã đầy được một phần ba.
“Thằng nhóc…”
Một người đàn ông trung niên lên tiếng: “Mày phải chia công bằng chứ, ai cho mày lấy hết một mình vậy…?”
Gyeol lẳng lặng quay lại. Con dao quắm trong tay cậu vẫn còn nhỏ từng giọt máu đào. Người kia giật mình lùi bước, không dám nhìn vào mắt cậu. Gyeol không lãng phí thời gian, cậu nhấn ba chiếc nút trên tường để mở cửa cuốn ga-ra.
Uỳnh... uỳnh...
Tiếng mô-tơ hoạt động vang lên. Khi bước ra ngoài, những người khác đang chĩa súng tứ phía vì lo sợ tiếng động sẽ thu hút đám biến chủng.
Bộp!
“Cái... cái gì thế!?” Một người tình nguyện hét lên kinh hãi.
Gyeol vừa dứt điểm một con biến chủng đang bò ra từ bãi đậu xe bên cạnh. Trong cơn hoảng loạn, ai đó đã bóp cò súng, viên đạn sượt qua đầu cậu. Nhật ký tin nhắn từ người xem bùng nổ:
[Suýt nữa thì chết nhảm rồi ㅋㅋㅋ],
[Giết con mụ đó đi]
...
“Xin... xin lỗi! Tôi thực sự không cố ý!”
Một người phụ nữ trẻ liên tục cúi đầu.
Gyeol chỉ ra hiệu: “Không sao đâu, nhưng hãy hạ thấp giọng xuống.”
Thái độ bao dung ấy lại khiến chỉ số thiện cảm của Elliot tăng lên. Anh ta nghiêng đầu: “Không đùa đâu, nhóc đúng là một gã cứng cựa thực thụ. Nhóc đã ăn gan hùm xuyên suốt thời gian ở trại hay sao vậy…?”
“Điều đó có quan trọng không?”
Trước câu hỏi ngược lại của Winter, Elliot khẽ cười: “So với đám tân binh hèn nhát tôi từng gặp ở Iraq thì nhóc khá hơn nhiều. Sau này nhờ nhóc cả đấy.”
Trong ga-ra, họ tìm thấy một chiếc xe cứu thương và một chiếc xe cứu hỏa. Elliot chỉ định hai người lái xe đưa chúng về trạm xăng. Gyeol cũng trút đống dược phẩm lên xe. Cách cậu hành động, quyết liệt và không tham lam lặt vặt, đã hoàn toàn chiếm được cảm tình của binh lính Mỹ.
Tuy nhiên, hai tài xế lại tỏ vẻ miễn cưỡng: “Chúng tôi có phải quay lại đây không?”
Elliot đẩy mạnh một cái: “Tất nhiên là phải quay lại rồi.”
Gyeol thông dịch lại. Hai gã tài xế lườm Gyeol một cái đầy oán trách rồi mới leo lên xe. Có vẻ họ không đủ bản lĩnh để bật lại lính Mỹ.
Trong lúc chờ đợi, cả nhóm tranh thủ lục soát khu vực xung quanh. Họ tìm thấy quán ăn The Ranch với phong cách Mexico đặc trưng. Quả đúng như Gyeol dự đoán, đây là thị trấn của những người nhập cư. Tại quán cà phê bên cạnh, họ tìm thấy giăm bông đóng hộp và các bao bột mì, một lượng nhu yếu phẩm đủ để làm hài lòng tất cả. Cậu còn lấy thêm vài túi hạt cà phê hút chân không cho chỉ huy trại. Một thứ xa xỉ phẩm hiếm hoi trong thời buổi này.
Sau khi dọn dẹp xe cộ trên đường để lấy lối đi, hai gã tài xế cũng lững thững cuốc bộ quay lại với vẻ mặt đưa đám. Chỉ khi Elliot cảnh báo sẽ cắt phiếu lương thực, họ mới chịu bước nhanh hơn.
Cả nhóm tiến thêm hai khu đất nữa. Cuối cùng, xưởng bột mì đã hiện ra trước mắt. Gyeol hít một hơi sâu. Cậu biết, khi đến đây, cậu sẽ phải đối mặt với một lựa chọn: Chỉ nhét đầy túi rồi quay về, hay là dấn thân dọn dẹp toàn bộ để gọi xe tải đến?
Lựa chọn thứ hai sẽ mang lại lượng kinh nghiệm khổng lồ, nhưng cái giá phải trả là sự bủa vây của đám biến chủng. Thế giới [Hậu Tận Thế] đầu tiên của Gyeol đã từng kết thúc chính tại nơi này.
“Này, nhóc Badass.” Elliot gọi thân mật.
“Tôi định gọi xe tải đến đây luôn, nhóc thấy sao?”
“Trước hết, hãy chiếm giữ được bên trong xưởng bột mì đã rồi hãy tính tiếp.”
Một đề xuất đầy thận trọng. Elliot gật đầu đồng ý.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Badass: ám chỉ những kẻ can đảm, gan dạ vượt xa lẽ thưởng "The Ranch" là một thương hiệu thường gắn liền với các mô hình nhà hàng Steakhouse (chuyên bò bít tết) hoặc phong cách ẩm thực Mỹ như thức ăn nhanh này kia.