Chương 5: Quá khứ (1), Chuẩn bị giao hàng
#Quá khứ (1), Chuẩn bị giao hàng, Cậu thiếu niên
Cậu thiếu niên chạy điên cuồng trên máy chạy bộ. Nhịp tim nhảy múa loạn xạ. Mồ hôi tuôn từ trán xuống ngực thành dòng.
Trong phòng tập rộng lớn chỉ có cậu và gã huấn luyện viên. Gã khoanh tay đứng đó, lạnh lùng và uy áp.
Gyeol đã kiệt sức, chỉ muốn gục xuống ngay lập tức nhưng vẫn phải liếc nhìn sắc mặt gã mà chạy tiếp. Có vẻ thời gian vẫn chưa đủ. 15 phút chạy biến tốc mà cảm giác dài dằng dặc như thiên thu. Đây là một bài tập cậu không hề tự nguyện, và cũng chẳng thể nào tự nguyện cho nổi.
Chiếc đồng hồ đeo tay kêu bíp bíp. Gã huấn luyện viên ra hiệu dừng.
“Nghỉ. Chuyển sang bài tiếp theo.”
Hộc... hộc... Gyeol vịnh lấy tay cầm máy chạy bộ, đổ gục người xuống, toàn thân sũng nước. Những giọt mồ hôi lăn từ trán xuống cằm rồi rơi xuống sàn, trông chẳng khác gì những giọt nước mắt. Dạo này Gyeol hay buồn, đôi khi cậu tự hỏi liệu có phải mình đang khóc thật hay không. Vì chạy quá lâu nên khi dừng lại, cậu thấy mặt đất dưới chân vẫn như đang chuyển động.
Thấy cậu chần chừ, gã huấn luyện viên gằn giọng: “Chuyển bài ngay!”
Một sự cưỡng ép nồng nặc mùi quân đội cũ. Bố cậu từng kể, cái thời còn chế độ nghĩa vụ quân sự bắt buộc, không khí trong quân ngũ cũng hắc ám thế này. Dù giờ đã chuyển sang chế độ tình nguyện từ lâu và bố cũng chỉ nghe kể lại, nhưng cái không khí áp đặt này thì không sai vào đâu được.
Chu kỳ bài tập kỵ khí và hiếu khí cứ thế lặp đi lặp lại. Nhìn thì có vẻ thô bạo, nhưng trên người Gyeol gắn đầy cảm biến để điều chỉnh cường độ, đảm bảo không gây tổn thương cho cơ thể. Ngay sau bức tường kia, một đội ngũ y tế đang dán mắt vào màn hình giám sát. Gã huấn luyện viên nhận lệnh qua tai nghe, kiểm soát sao cho nhịp tim của cậu không bao giờ vượt quá 85% mức tối đa. Bởi lẽ, nếu có một vết xước trên “món hàng” duy nhất này thì sẽ rất rắc rối.
Món hàng đó, tất nhiên, chính là cơ thể của Gyeol.
Hôm nay là ngày cuối cùng của quá trình rèn luyện thể chất. Tất cả những kẻ liên quan đến giao dịch này sẽ nhận được tiền thưởng hậu hĩnh nếu mọi chuyện thành công, và gã huấn luyện viên cũng vậy.
Là ngày cuối cùng làm nhiệm vụ “quản lý hàng hóa”, dù mặt gã không đổi sắc nhưng động tác đã có chút xao động nhẹ.
Gã đang lo lắng chăng?
Gyeol vốn rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác, cậu tin mình không nhìn lầm. Nhưng trong sự xao động đó, chẳng có lấy một chút đồng cảm, thiện cảm hay lo lắng nào dành cho cậu.
Đó thuần túy là ánh mắt của một người nhìn vào một món hàng.
Kể từ khi vụ giao dịch được quyết định, tất cả những người Gyeol gặp, thậm chí là cả bố mẹ, đều đối xử với cậu như một món hàng. Thật khó tả. Cậu đã hy vọng ít nhất là người nhà sẽ không như thế. Cậu đang hy sinh vì ai cơ chứ...
Có lẽ vì vậy mà mỗi khi chạm mắt với ai đó, Gyeol luôn khao khát tìm kiếm một chút hơi ấm từ con người. Nhưng không có. Cho đến giờ vẫn chưa thấy, và có lẽ sau này cũng sẽ không bao giờ có.
Gã huấn luyện viên là người cậu tiếp xúc lâu nhất trong đội quản lý hàng hóa. Cậu đã mong chờ một điều gì đó khác biệt trong ngày chia tay.
Như một cơn phát tác đột ngột, ngọn lửa giận dữ âm ỉ trong lòng Gyeol chực chờ bùng phát. Cậu đã bị như vậy từ nhỏ. Gyeol cố gắng làm rỗng tâm trí. Khối đá đè nặng nơi lồng ngực dần chìm xuống dưới những con sóng tĩnh lặng của ý thức. Chìm thật sâu.
Khi bài tập cuối cùng kết thúc, Gyeol cúi chào: “Cảm ơn anh thời gian qua. Anh đã vất vả rồi.”
Gã huấn luyện viên đáp cụt ngủn: “Giữ gìn thân thể cho tốt. Cái xác này đắt giá lắm đấy.”
“...Vâng.”
Dù vậy, Gyeol vẫn muốn được nhớ đến với một gương mặt mỉm cười vào phút cuối. Bởi chẳng còn bao lâu nữa, cơ thể này sẽ không còn thuộc về cậu trong mắt người khác. Cậu nở một nụ cười thật tươi, nụ cười mà từ nhỏ đã luôn chiếm được thiện cảm của bạn bè. Cậu soi gương thì không thấy gì đặc biệt, nhưng người ta lại bảo nụ cười ấy có sức hút lạ lùng.
Gã huấn luyện viên khựng lại một chút.
Gyeol quan sát kỹ, nhưng dù có khả năng đọc vị người khác đến đâu, cậu cũng không hiểu được phản ứng đó nghĩa là gì. Nếu nhìn được vào mắt gã thì tốt, nhưng gã luôn đeo kính râm.
Cuối cùng, gã trở thành một người lính rời đi mà cậu thậm chí không biết nổi cái tên.
Cái tên... vốn dĩ rất quan trọng mà.
Gyeol trở về ngôi nhà nơi có đám vệ sĩ canh gác, cùng đội ngũ y tế và gia đình, “về nhà”. Đó không phải ngôi nhà cũ nên cậu thấy thật lạ lẫm. Nó quá to lớn và đồ sộ. Nghe tiếng xe, một thân hình nhỏ nhắn chạy ùa ra đầu tiên. Đứa em trai út rất bám anh nhảy bổ vào người cậu. Nó còn quá nhỏ để hiểu chuyện.
“A! Anh về rồi! Hi hi!”
Gyeol bế bổng đứa em kém mình mười tuổi lên. Thằng bé vừa bất ngờ vừa thích thú. Nếu là Gyeol của ngày xưa thì chắc chắn không làm nổi, nhưng nhờ tập luyện cường độ cao, cơ bắp cậu đã đủ sức làm việc này. Ôm lấy cơ thể nhỏ bé ấm áp ấy, Gyeol mỉm cười.
“Pa-rang, em ngoan chứ?”
“Vâng! Em đã nghe lời anh dặn, ăn thật nhiều cơm, nghe lời bố mẹ và chị để đợi anh về đấy!”
“Ngoan lắm.”
Gia đình cậu bước ra sau, đón cậu với vẻ mặt gượng gạo. Bố mẹ cậu hành xử như những kẻ có tội. Nhưng đằng sau bóng tối đó, sự kỳ vọng lại hiện rõ hơn cả, khiến Gyeol cảm thấy thật tủi thân. Chị gái cậu thì sắc mặt tối sầm, trông gầy đi hẳn. Chị không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, cứ liên tục né tránh. Gyeol cảm nhận được lòng biết ơn của chị, nhưng cậu chỉ ước chị hãy nhìn thẳng vào mình. Cậu muốn được chị ghi nhớ.
Bố cậu gãi đầu tiến lại gần. Trông ông còn giống một đứa trẻ hơn cả Gyeol, nói vậy là bởi trên người ông chẳng có chút sức nặng nào của cuộc đời. Trước đây cậu từng thích điều đó vì ông giống như một người bạn.
Nhưng bây giờ thì...
Người đàn ông tuổi tứ tuần hé môi nói với cậu thiếu niên: “Về rồi à. Đã một tuần... rồi nhỉ? Hôm nay là ngày tập cuối rồi phải không?”
“Vâng. Ở nhà mọi người vẫn ổn chứ ạ?”
“Chúng ta thì có chuyện gì được chứ. Con mới là quan trọng nhất. Con chẳng phải là trụ cột của nhà này sao?”
“...Vâng. Con vẫn ổn ạ.”
Sau đó là một khoảng lặng đầy ngột ngạt. Như để phá tan bầu không khí khó chịu này, mẹ cậu bước tới, chìa tay ra.
“Cả nhà đợi con để cùng ăn cơm đấy. Vào nhà đi con.”
Gyeol nắm lấy tay mẹ đi vào, không quên liếc nhìn chị gái thêm một lần nữa. Chị vẫn né tránh, nhưng cậu thấy rõ vành mắt chị đỏ hoe. Lòng Gyeol chùng xuống. Cậu cố không để lộ cảm xúc, vì nếu cậu lộ ra, chắc chắn chị sẽ khóc òa lên mất.
Chị gái cậu sinh vào mùa thu, nên tên là Han Ga-eul, có nghĩa là Mùa Thu. Gyeol sinh vào mùa đông, nên tên là Han Gyeol, tức Mùa Đông. Thằng út sinh vào mùa hè, vì bầu trời lúc đó xanh ngắt nên tên là Pa-rang, có nghĩa là Màu Xanh.
Nghe qua thì thấy cách đặt tên thật tùy tiện, nhưng tên của chị và em trai đều rất đẹp. Còn “Gyeol” thì lạnh lẽo và cô độc. Cậu chẳng thích cái tên này chút nào. Nhưng đó cũng là chuyện đã qua rồi.
Bữa cơm đã được chuẩn bị sẵn, nhưng thực đơn thì khác hẳn. Có một phần riêng dành cho Gyeol. Sau khi đã rèn luyện cơ bắp, giờ là lúc cậu phải điều tiết trạng thái cơ thể và cân bằng nội tại bằng chế độ ăn kiêng. Đó là công việc của đội ngũ y tế đang ở cùng gia đình cậu. Họ sẽ quản lý thực đơn và thói quen sinh hoạt của Gyeol cho đến ngày giao dịch.
Ít ra thì cậu còn được gặp gia đình hàng ngày, chứ không phải mỗi tuần một lần như hồi còn đi tập.
Sắc mặt chị Ga-eul càng lúc càng tối lại. Hồi nhỏ chị rạng rỡ như một đóa hồng, lớn lên bắt đầu mọc gai, và giờ đây đóa hoa ấy như đã héo tàn. Từ khi lớn lên, việc bếp núc trong nhà đều do một tay chị đảm nhận. Chị nấu ăn khéo hơn mẹ nhiều. Những bữa cơm thịnh soạn mỗi tuần Gyeol về đều là do chị nấu. Dù đội ngũ y tế không cấm chị nấu ăn, nhưng họ sẽ phân tích từng thành phần để giới hạn lượng ăn của Gyeol.
Nhưng cậu thiếu niên sinh ra giữa cánh đồng tuyết vẫn thấy hạnh phúc. Vì trong mười lăm ngày tới, cho đến ngày giao dịch thành công, cậu sẽ được nhìn thấy gia đình mỗi ngày.
Sau bữa ăn, nhân viên y tế lấy máu của Gyeol. Cậu liếc nhìn bảng xét nghiệm trên máy tính bảng. Thú thật là cậu chẳng hiểu gì.
Hematocrit: bình thường. MCV: bình thường. MCH: bình thường. VDRL: âm tính. Canxi trong máu: bình thường...
Thôi thì, cái gì cũng âm tính với bình thường thì chắc là ổn. Cậu tặc lưỡi bỏ qua.
Gyeol muốn trò chuyện nhưng thật khó khăn. Bố mẹ cậu cứ nhìn đi chỗ khác, nhấp nhổm không yên như đang ngồi trên đống lửa. Âu cũng phải, vụ giao dịch này là bất hợp pháp, và nhìn theo góc độ nào đó, đây chính là hành vi bán thân xác con trai mình. Gyeol cố gắng pha trò để làm dịu bầu không khí, nhưng đúng lúc đó, ông bố vốn chẳng giúp ích được gì lại quăng ra một “quả bom”:
“Cũng không hẳn là chuyện xấu mà. Biết bao nhiêu thanh niên ngoài kia còn giả mạo bảo hiểm để được hưởng chế độ Bảo hiểm Hậu tử trước tuổi 65 đấy thôi. Trò chơi thực tế ảo thú vị biết bao? Từ giờ cho đến khi bộ não hết hạn sử dụng, con chỉ việc chơi thôi, đám bạn cùng lứa mà biết chắc là ghen tị chết mất. Quan trọng nhất là không phải học bài, cũng chẳng cần thi đại học nữa, sướng quá còn gì?”
Gyeol gượng cười, nhưng chị Ga-eul thì không. Chị bùng nổ cơn giận dữ đáng sợ.
“Bố nói cái gì thế hả? Sẽ không bao giờ được nắm tay nữa, không bao giờ được ôm nữa! Sướng vì cả đời chỉ có chơi thôi sao? Thế tại sao bố không tự đi mà bán xác mình đi!?”
“Ga-eul!”
Mẹ cậu quát lên. Không hẳn là trách mắng, mà là ra hiệu bảo chị hãy kiềm chế vì có nhân viên y tế đang nhìn.
Ga-eul nghiến răng đến mức nổi cả cơ hàm, chị nhìn đứa em út với đôi mắt đong đầy nước mắt, rồi buông bát đũa chạy thẳng lên lầu. Những giọt nước mắt rơi xuống như những cánh hoa tàn.
Bố cậu lầm bầm: “Không sao đâu, con bé vẫn hay vậy mà.”.
Gyeol biết là “có sao”. Cậu thấy rõ những dấu hiệu sinh lý của sự giận dữ trên người ông. Như một kẻ như ông thì có tư cách gì để giận dữ cơ chứ? Tiếng đá lăn trong lồng ngực lại vang lên. Chỉ mình cậu nghe thấy.
Cậu thiếu niên sinh vào mùa đông đã có một tuổi thơ lạnh lẽo. Theo nghĩa tinh thần. Cậu giỏi nhìn thấu tâm can người khác chính là nhờ bố. Vì cậu muốn được yêu thương, và vì đã quá nhiều lần cậu đau đớn khi không được thấu hiểu.
Bố cậu không phải người xấu, nhưng ông là kẻ bốc đồng. Ông có thể làm bạn với con trẻ, nhưng cũng dễ giận, dễ mệt và dễ dỗi như một đứa trẻ. Ông không có tư chất của một người cha đáng kính. Khi dư dả, ông sẽ là một người bố tốt; nhưng khi bần hàn, ông sẽ đem cả gia đình ra làm phép thử.
Với người khác thì không biết, nhưng với một đứa bé như Pa-rang, phép thử này quá đỗi nghiệt ngã. Thằng bé giờ chỉ biết sợ hãi liếc nhìn xung quanh. Thật tội nghiệp. Bố cậu không dám nổi cáu là vì ông đang nhìn sắc mặt Gyeol. Ông sợ cậu đổi ý, sợ cậu rút lại sự đồng ý đối với vụ giao dịch.
Cấy ghép toàn thân. Khi công nghệ chưa phát triển, nó có nghĩa là cấy ghép toàn bộ cơ thể từ cổ trở xuống. Giờ đây, nó có nghĩa là cấy ghép não và tủy sống, tức là phần tư duy cốt lõi. Việc dùng cơ thể trẻ vị thành niên để cấy ghép toàn thân chỉ hợp pháp khi người đó bị chẩn đoán chết não sau hơn một tháng. Phải thực hiện tại cơ sở y tế hợp pháp, đối tượng nhận là người đăng ký hợp pháp, theo thứ tự, qua xét nghiệm đào thải, và trả phí theo khung giá quy định. Vì vậy, việc giao dịch cơ thể khỏe mạnh của Gyeol là hoàn toàn bất hợp pháp.
Điều nực cười là dù bất hợp pháp, chủ tịch tập đoàn Tuệ Tinh vẫn nhất quyết yêu cầu sự đồng ý của chính người cung cấp cơ thể. Ông ta gọi đó là đạo đức kinh doanh của mình. Ông ta bảo luật pháp sai nên ông ta mới vi phạm, nhưng ông ta tuyệt đối tuân thủ đạo đức kinh doanh riêng.
Chính vì thế, ông bố đang muốn nổi khùng mà không dám ấy đang phải vật lộn với ngôn từ. Để thốt ra được những lời tử tế, ông ta phải gạn lọc đống rác rưởi trong lòng mình. Với một kẻ bốc đồng, việc đó chẳng khác gì tra tấn
“Con trai... Con biết là không được để lòng mình dao động vì mấy chuyện vô bổ này, đúng chứ? Ờ, ừm... Nếu con mà hành xử vô trách nhiệm... cả nhà sẽ khốn đốn lắm đấy.”
Vô trách nhiệm? Gyeol lặng lẽ đếm số trong lòng. Đó là thói quen nhẫn nhịn của cậu. Cảm giác như một khối đá sắc cạnh đang lăn lộn trong lồng ngực.
Đây là lần thứ ba trong ngày rồi. Cứ đà này thì không ổn. Khối u sầu này chắc cũng già bằng tuổi Gyeol rồi. Cậu nhắm mắt lại, hình dung cảnh tuyết rơi. Để sự cô độc nuốt chửng cơn giận. Sau khi sóng lòng đã lặng, Gyeol khẽ lắc đầu.
“Bố đừng lo.”
Để lại câu đó, Gyeol tập trung vào bữa ăn. Cậu muốn bỏ mặc tất cả để lên với chị, nhưng dưới sự giám sát lạnh lùng của đội ngũ y tế, cậu không thể. Đây là một phần của hợp đồng. Cậu phải ăn hết phần của mình.
Hãy nghĩ khác đi. Đây là món do chính tay chị Ga-eul nấu. Ngon lắm. Mình chẳng còn nhiều cơ hội để ăn nữa đâu.
Cậu ăn sạch sành sanh. Đánh răng, súc miệng, tắm rửa cũng là nghĩa vụ được quy định trong hợp đồng: Giữ cơ thể ở trạng thái tốt nhất. Chỉ sau khi hoàn thành tất cả, cậu mới cùng Pa-rang đến phòng của Ga-eul.
Ga-eul đang khóc. Tiếng khóc thút thít của chị của thể nghe rõ từ bên ngoài. Pa-rang nhìn chị rồi nhìn anh, mắt cũng ầng ậc nước. Ở cái tuổi này, thấy người khác khóc là nó cũng khóc theo. Trước khi Gyeol kịp an ủi, Ga-eul đã kéo đứa em út vào lòng. Chị dùng khăn tay lau nước mắt và nói mình không sao.
“Chị chỉ hơi mệt một chút thôi. Giờ chị hết đau rồi.”
“Thật không chị? Chị không đau nữa thật à?”
“Ừ, thật đó.”
“Hi hi.” Pa-rang cười ngây ngô.
Trong phòng chị có hai chiếc giường. Có vẻ Pa-rang hay sang đây ngủ cùng chị. Dù phòng nó cũng có giường riêng. Số tiền đặt cọc nhận được chẳng còn bao nhiêu, nhưng mẹ nghĩ sắp nhận được tiền thanh toán rồi nên đã mua thêm một chiếc giường nữa.
Với một người quen sống nghèo khó như Gyeol, việc tiêu tiền kiểu này thật quá sức tưởng tượng. Nhưng cậu không nói ra vì sợ làm hỏng bầu không khí. Tiếng đá lăn lại vang lên trong lồng ngực, nhưng lần này không quá lớn.
Pa-rang còn nhỏ nên ăn xong là buồn ngủ. Thằng bé vừa cười vừa nói “được ở bên anh chị thích quá” rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Ga-eul vuốt tóc em rồi lùi lại ngồi xuống mép giường, nhìn thẳng vào mắt Gyeol. Đây là lần đầu tiên trong ngày họ nhìn thẳng vào nhau.
Và ngay lập tức, nước mắt chị trào ra. Gyeol luống cuống: “Chị ơi, sao thế…”
Cậu định ngồi xuống lau nước mắt cho chị, nhưng Ga-eul đã nắm chặt lấy tay cậu và khóc nức nở. Chị khóc không ra tiếng. Cơ thể run rẩy của chị đổ gục xuống, tựa đầu vào lồng ngực Gyeol. Đôi vai chị run lên bần bật. Gyeol lặng lẽ ôm lấy chị. Những giọt lệ rơi xuống. Một nỗi buồn tĩnh lặng. Đau xót, nhưng Gyeol cảm thấy thứ gì đó còn thiếu hụt trong lòng mình đang được lấp đầy. Cụ thể là... thứ hơi ấm con người mà cậu đã mòn mỏi tìm kiếm ở những kẻ khác bấy lâu nay.
Tiếng nghẹn ngào của chị vang lên: “Phải làm sao đây... Phải làm sao với em đây... Gyeol ơi…”
“Không sao đâu chị. Mình vẫn có thể gọi điện mà, nếu chị đến nhà xác, chúng mình vẫn gặp nhau được ở sảnh đợi cơ mà.”
Ga-eul chỉ đáp lại bằng cái ôm chặt hơn.
Họ cứ như thế bao lâu không rõ. Cho đến khi có tiếng gõ cửa.
“Đến giờ đi ngủ rồi. Mời cậu ra ngoài.”
Là giọng của một nữ y tá. Đầy vẻ công vụ.
Khối đá sắc cạnh trong lòng lại một lần nữa cứa vào tim Gyeol, đau nhói.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chủ yếu là các chỉ số của hồng cầu, rồi khả năng nhiễm bệnh này nọ thôi, cũng không cần để ý lắm Ông này là người mua xác Gyeol thôi chứ không liên quan gì đến 3 công ty phát hành đâu nhé.