Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 8 (Đã Hoàn Thành) - Chương 3: Đôi mắt nữ thần rực sáng trong màn đêm - Giao tranh toàn diện tại khu New Caledonia (Phần 8-9)

Chương 3: Đôi mắt nữ thần rực sáng trong màn đêm - Giao tranh toàn diện tại khu New Caledonia (Phần 8-9)

Phần 8

Trong khi đang di chuyển dọc theo bờ kè với chỉ phần đầu nhô lên khỏi mặt nước biển đen kịch, Quenser kinh hãi khi thấy cảnh tượng náo loạn như ong vỡ tổ ngay phía trên đầu mình.

(C-cái gì thế này!? Tại sao chúng lại nổ súng? Có ai đó đã làm hỏng việc rồi à!?)

Phát súng của quân Vương Quốc Chính Thống bắn chết cô nàng Elite xinh đẹp (có thể là hàng thật) xảy ra đúng lúc bồn acetylene phát nổ, nên cậu đã không nghe thấy tiếng súng. Cậu cảm thấy nghi ngờ khi nghe tiếng súng bắn trả loạn xạ từ phía ngọn núi. Nói cách khác, cậu đang nghi ngờ Heivia đã làm gì đó ngu ngốc, người thực chất đang liều mạng để tạo sơ hở cho cậu trốn thoát.

Lòng biết ơn đôi khi chỉ tồn tại ở những người đủ thông minh để nhận ra kẻ khác đã hy sinh gì cho mình.

Dù sao đi nữa, nếu kẻ thù đã phát hiện ra họ, họ phải rời khỏi hòn đảo này càng sớm càng tốt.

Khi Quenser đang hối hả nhưng vẫn cẩn trọng để không gây ra tiếng động nào, một tín hiệu vô tuyến truyền đến radio của cậu.

"Khốn kiếp! Chúng ta hỏng việc rồi. Nhờ ơn phát súng bắn tỉa của gã đần nào đó mà mấy tên Elite đang được đám vệ sĩ hộ tống thẳng tới chiếc Megalodiver. Nếu chúng ta không biến lẹ khỏi đây, con quái vật đó sẽ cử động ngay lập tức!"

"Mấy tên? Bắn tỉa? Tớ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả! Cậu đã làm gì thế hả, Heivia!?"

"Tớ không có bắn, đồ đần này! Ồ, chết tiệt. Chúng không hề do dự. Điều đó có nghĩa là kẻ bị hạ trong phòng tắm chỉ là hàng giả thôi!"

Cuộc náo loạn này đồng nghĩa với việc nỗ lực dàn dựng vụ nổ bồn acetylene thành tai nạn đã đổ sông đổ biển.

Họ sẽ gặp khó khăn lớn nếu muốn thu thập thêm bất kỳ thông tin nào nữa.

Thành tựu lớn nhất mà họ đạt được lúc này chỉ là ép chiếc Megalodiver phải xuất kích khi quá trình bóc tách dung nham còn chưa xong. Điều đó có nghĩa là nó vẫn chưa thể lặn xuống nước khi đối đầu với Baby Magnum trên mặt biển.

(Nhưng cái Hiding Clothes in Water đó sẽ khiến Baby Magnum chẳng thể gây ra sát thương gì được, khốn thật!)

"Heivia! Thiết bị cầm tay của tớ báo gì? Nó đáng lẽ phải tự động đánh cắp các tín hiệu LAN không dây của chúng, vậy nó có tóm được gì hữu ích không!?"

"Cái thứ này có hàng trăm email đây này! Tớ đang cầm máy, nhưng phải đợi đến lúc mọi chuyện êm xuôi mới đọc được. Chúng đang nã súng cối vào tớ đây này! Ối, suýt trúng!"

Tiếng rè chiếm đầy sóng vô tuyến và tín hiệu bị cắt đứt.

Theo những gì Quenser có thể suy đoán, Heivia và những người khác đã đi chệch khỏi nhiệm vụ thu thập tình báo để cố gắng ám sát Elite bên ngoài Object. Và đây là kết cục. Cậu thực sự rất muốn mắng cho bọn họ một trận.

Dù thế nào, cậu cũng cần phải rời khỏi mặt biển, leo lên núi và đến điểm hẹn ở phía bên kia hòn đảo. Nếu Heivia và những người đi trước quyết định bỏ mặc cậu mà rút xuồng cao su về, cậu sẽ bị kẹt lại trên đảo.

(Lũ nhát gan đó hoàn toàn có thể làm thế thật.)

Nghĩ xong, cậu chậm rãi di chuyển dọc theo bờ kè để tiến về phía đất liền. Tuy nhiên, khi chưa đi thêm được lấy 1m, cậu nghe thấy một âm thanh ngay trên đỉnh đầu.

Cậu ngước lên và phát hiện một kẻ đang nhìn chằm chằm xuống từ đỉnh bờ kè. Và dĩ nhiên, kẻ đó đang nhìn qua ống ngắm của một khẩu súng carbine.

"Ư...!?"

Quenser rên rỉ.

Không một lời cảnh báo, cậu thấy rõ ngón trỏ của gã lính kia cử động.

Một khoảnh khắc sau, vài tiếng súng trầm đục vang lên.

Tuy nhiên, chúng không phát ra từ khẩu súng của tên lính đang nhắm vào Quenser, súng của hắn vốn không có ống giảm thanh.

Sau khi tên lính mất thăng bằng và ngã nhào xuống biển, một bóng người khác thấp người chạy băng qua bờ kè.

Đó là một nữ quân nhân trong quân phục của Vương Quốc Chính Thống, tay cô cầm khẩu súng trường tấn công có gắn súng phóng lựu dưới nòng. Ngay cả khi không tính ống giảm thanh ở đầu súng, nòng súng của cô trông vẫn dài hơn một chút so với súng của các binh lính khác.

"Nhanh lên! Đi đường đó thì cậu cũng không sống nổi đâu!"

"C-cảm ơn."

Vì lý do nào đó, cô nữ binh tránh ánh mắt của cậu.

"Xin lỗi. Tôi không dám nhận lời cảm ơn đâu. Tôi chính là người đã nổ phát súng bắn tỉa lúc nãy."

"…"

Quenser vừa tìm thấy một lý do tuyệt vời để sống sót qua chuyện này: giờ trừng phạt. Cậu không thể để mình chết ở đây bằng bất cứ giá nào.

Cậu chộp lấy bàn tay đang chìa ra, trèo lên bờ kè và chạy thục mạng về phía đất liền.

Ngay khi tiếp cận khu vực bến cảng, họ nghe thấy vô số tiếng bước chân, thế là cả hai vội vàng ép mình vào bức tường của một nhà kho gần đó.

Ít nhất 20 binh lính chạy qua rất gần họ, trang phục của họ là một sự pha trộn giữa quân phục thông thường và những bộ đồ chuyên dụng của Elite.

"C-cái gì thế kia!?"

"Suỵt. Có vẻ như chúng có dàn Elite đóng thế bên cạnh hàng thật. Thực tế là chúng có tới vài chục đứa như vậy."

"Hèn gì nhìn gần trông chẳng xinh đẹp gì cho cam. Nhìn cứ như hàng nhái rẻ tiền ấy."

Chân của ngọn núi thấp không còn xa nữa. Ngay cả từ vị trí này, cậu vẫn có thể ngửi thấy mùi cây cỏ rậm rạp lẫn trong vị mặn của gió biển. Chỉ cần đợi toán lính địch chạy qua hết, họ có thể lao tới và ẩn nấp trong rừng.

Tuy nhiên, một âm thanh khó chịu đã phá hỏng kế hoạch đó.

Tiếng động phát ra từ chính cái nhà kho mà họ đang tựa lưng vào.

"Tiếng gì vậy? Nghe như một đống kim loại dày đang khớp vào nhau ấy."

"Cái gì cơ?"

"Khốn kiếp. Tệ rồi đây! Theo tín hiệu của tôi, cô hãy đập vỡ cái cửa sổ đó. Tôi sẽ ném thuốc nổ vào ngay lúc đó!"

"Cậu định gây náo động ở đây sao!?"

"Những âm thanh ở bên kia bức tường là tiếng người đang mặc bộ giáp trợ lực. Một khi mặc xong, cô nghĩ chúng sẽ đuổi theo ai đầu tiên!?"

Cô nữ binh không hỏi thêm gì nữa. Cô dùng báng súng đập vỡ cửa sổ, và Quenser nhoài người ném khối thuốc nổ Hand Axe đã gắn ngòi nổ điện vào bên trong.

"Chạy mau!"

Ngay khi họ rời khỏi bức tường, vài chục ánh mắt đã đâm sầm vào hai người bọn họ.

Nhưng trước khi những khẩu carbine của binh lính địch kịp nhắm vào họ, Quenser đã nhấn công tắc trên bộ đàm của mình.

Một vụ nổ kinh thiên động địa thổi tung cả bốn bức tường khổng lồ của nhà kho như thể nó là một chiếc hộp ma thuật.

Luồng xung kích bất ngờ hất văng đám lính xuống mặt sàn bê tông. Quenser đã chuẩn bị tinh thần, nhưng ngay cả cậu cũng suýt chút nữa là ngã quỵ. Cô nữ binh nhanh chóng chộp lấy cánh tay cậu và cả hai lao thẳng vào khu rừng gần đó.

Tiếng súng rượt đuổi theo sau, nhưng những tên lính đang bàng hoàng không còn ở trạng thái có thể ngắm bắn chính xác. Điều đó đã giúp hai người giữ được mạng sống trong gang tấc.

"Chúng ta không thể đi theo con đường ngắn nhất đầy lộ liễu được."

Cô nữ binh cảnh báo.

"Đi đường đó sẽ đâm vào quân địch mất!"

"Nếu mất quá nhiều thời gian, Heivia và những người khác sẽ rút mất!"

"Tôi sẽ đảm bảo chúng ta vẫn đến kịp lúc. Đi theo tôi!"

Cả hai tiếp tục băng qua những hàng cây. Thỉnh thoảng, cậu sinh viên lại cắm một ngòi nổ điện vào khối bom dẻo giống như đất sét để có thể kích nổ qua radio rồi ném ngẫu nhiên vào một bụi rậm.

Cô nữ binh tỏ vẻ không đồng tình khi họ đang chạy.

"Nếu cậu đặt bẫy, chúng có thể lần theo dấu đó. Chẳng khác nào cậu đang rải vụn bánh mì dẫn đường xuyên qua rừng cả!"

"Tôi chắc chắn chúng có những chuyên gia theo dấu và trinh sát có thể tìm ra chúng ta! Chúng ta không thể trốn thoát nếu cứ lo lắng về dấu chân trên đất, những ngọn cỏ bị giẫm nát hay cành cây gãy. Đằng nào cũng để lại dấu vết, nên tốt hơn là để lại vài cái bẫy!"

Họ tiếp tục tiến sâu vào khu rừng với bầu không khí nóng bức và ẩm ướt.

Đột nhiên, một tiếng cành cây gãy răng rắc vang lên ngay phía trước.

Một thứ gì đó lớn hơn con người rất nhiều đang tiến lại gần.

"Khốn kiếp! Chúng đã đoán được đường đi của mình. Có một trạm đèn pha hồng ngoại ở đỉnh núi, nên đội an ninh chắc chắn đã báo động qua radio để xin hỗ trợ. Chúng ta bị chặn đầu rồi!"

"Đợi đã... Cái gì thế kia!?"

"Một bộ giáp trợ lực. Nấp mau!"

Quenser lập tức chộp lấy tay cô nữ binh, kéo cô về phía mình và nhảy vào sau một gốc cây lớn phủ đầy rêu, trông giống như nơi trú ngụ của những nàng tiên.

Cuộc tấn công ập đến ngay tích tắc sau đó.

Nó bắt đầu với một ngọn lửa le lói, chập chờn trông như ma trơi.

Tiếp đó, một làn sương hỗn hợp nhiên liệu làm từ chất oxy hóa trộn với napalm được phun thẳng về phía họ.

Với một tiếng gầm, ngọn lửa khổng lồ xé toạc bóng tối của màn đêm và quét qua khu rừng ẩm thấp trên một quãng dài 30m. Ngọn lửa chết người đó sẽ không bao giờ tắt dù có dội nước hay phủ cát lên trên.

Cả thế giới bị nhuộm một màu cam rực.

"Súng phun lửa!"

Cô nữ binh trong vòng tay cậu rên rỉ.

Đường thẳng của ngọn lửa cách họ 5m vì nó bị bắn lệch hướng, nhưng Quenser vẫn cảm thấy một cơn đau rát trên da ngay cả qua lớp quân phục dày. Cảm giác như bị cháy nắng cực nặng vậy.

"Chúng ta không thể làm gì được nó đâu. Nó có thể phun lửa mãi như thế, còn súng của tôi thì không thể xuyên thủng lớp giáp đó. Đối đầu trực diện chỉ có nước bị thiêu sống thôi!"

"Chúng ta không thể đi vòng đường khác. Đám truy binh từ bến cảng sẽ tóm gọn cả lũ."

Quenser nói trong khi quẹt mồ hôi trên mặt.

"Bắn lựu đạn theo tín hiệu của tôi."

"Lựu đạn mảnh chống bộ binh không xuyên qua nổi giáp của nó đâu!"

"Chúng ta không nhắm vào bộ giáp trợ lực."

Cậu chỉ tay vào chân của món vũ khí bọc thép hình người đang tạo ra những đốm lửa ma trơic le lói.

"Thổi bay mặt đất đi. Đất ở đây đang ướt, chúng ta lại đang ở trên sườn núi, và lũ giáp trợ lực này có khả năng thăng bằng rất kém. Nếu cô khoét một lỗ dưới chân nó, nó sẽ đổ nhào ngay."

Vừa nói, cậu vừa thò tay vào ba lô và lôi ra một khối thuốc nổ Hand Axe.

"Sau đó tôi sẽ lao thẳng tới và gắn thứ này vào. Chúng ta chỉ có duy nhất một cơ hội thôi! Làm đi!"

Phần còn lại là một mớ hỗn độn kinh khủng.

Quả lựu đạn nổ tung, hất một lượng lớn đất cát vào không trung. Quenser lao đi trong mùi đất nồng nặc, phớt lờ tiếng cọt kẹt của bộ giáp trợ lực và ném khối thuốc nổ dẻo vào lưng khối kim loại vừa ngã sấp mặt. Ngay khoảnh khắc cậu nhấn công tắc trên bộ đàm, một tiếng nổ vang lên và cậu bị hất văng vài mét lên không trung. Đến lúc cậu nhận ra mình đã kích nổ quá sớm thì vị sắt của máu đã tràn đầy trong miệng cậu.

Một giây sau, bình chứa nhiên liệu trên lưng bộ giáp nổ tung và Quenser suýt chút nữa đã bị biến thành món thịt nướng.

"Oái!?"

Cô nữ binh mà cậu chẳng rõ tên giúp cậu đứng dậy và cả hai chạy thục mạng. Cây cối xung quanh rung chuyển bần bật, họ chẳng thể phân biệt nổi đó là do gió đêm hay là kẻ thù đang tiến lại gần.

Chẳng mấy chốc, mùi gió biển mặn nồng lại xộc vào mũi họ một lần nữa.

Ngay khi họ vừa thoát khỏi bìa rừng, vài tiếng súng khô khốc vang lên xé toạc không gian.

Nhưng chúng phát ra từ phía trước chứ không phải từ đám truy đuổi phía sau.

Cô nữ binh định chộp lấy tay Quenser để dừng lại.

"Chúng chặn đầu chúng ta rồi sao!?"

"Không, là Heivia và những người khác. Họ đã chờ chúng ta!"

Vài chiếc xuồng cao su đang đậu bên bờ biển gồ ghề. Ban đầu chúng được giấu sau một con tàu chở dầu, hẳn là nó vừa mới được đưa vào sát đảo. Heivia hét lớn trong khi chĩa khẩu súng trường tấn công ra phía sau Quenser, sử dụng các cảm biến để dò tìm thứ gì đó chưa lộ diện.

"Nhanh chân lên! Chúng ở ngay sát nút các cậu đấy!"

Cả phe địch lẫn phe ta đều nã tên lửa vác vai.

Với những tiếng nổ chát chúa dội vào lưng, Quenser và cô nữ binh suýt ngã quỵ vài lần khi tiếp tục chạy. Sau khi được đồng đội kéo lên xuồng, tất cả các chiếc xuồng cao su lập tức lao ra đại dương tối tăm.

Nhưng họ chẳng có lấy một giây để nghỉ ngơi.

Đột nhiên, ngọn núi ở trung tâm hòn đảo lóe sáng như thể nó vừa tan chảy. Một luồng sáng chói lòa đâm thẳng vào mắt họ, và bóng hình của ngọn núi bắt đầu sụp đổ.

"Object kìa!"

Quenser hét lên.

"Núp sau tàu chở dầu mau! Nhanh lên, trốn đi! Tắt hết động cơ!"

Ngay khi những chiếc xuồng cao su vừa vòng qua phía sau con tàu chở dầu rỉ sét, ngọn núi đã biến mất.

Một dư ảnh màu cam đâm thẳng vào võng mạc của Quenser ngay cả khi mọi chuyện đã kết thúc. Tiếng vang của chùm tia laser đâm chéo xuống nước biển nghe như tiếng nước sôi sùng sục trên một chiếc chảo nóng.

"Khốn kiếp."

Heivia bực bội nói.

"Chúng đã ép Megalodiver phải xuất kích rồi."

"Nhưng lớp dung nham đông cứng vẫn còn bao phủ khắp người nó. Chúng còn chưa kịp gỡ hết mà."

"Thế thì đã sao? Có lẽ nó chỉ đơn giản là muốn đập chết mấy con ruồi đang làm phiền nó thôi. Kể cả chỉ chiến đấu trên mặt nước, nó vẫn dư sức nghiền nát chúng ta."

Với con quái vật khổng lồ đó đang hoạt động, Quenser và những người khác sẽ rất khó để trở lại hạm đội. Đại dương là lãnh địa của Megalodiver. Chắc chắn nó sẽ định vị và đánh chìm từng chiếc xuồng cao su một trước khi họ kịp quay về.

Và ngay cả khi họ có về được đến hạm đội, nó cũng có thừa hỏa lực để thổi bay toàn bộ tàu chiến. Cố trở về cũng chẳng thay đổi được cục diện là bao.

"Giờ làm gì đây? Thật đấy! Chúng ta phải làm gì đây!?"

"Ở lại trên biển cũng chẳng giải quyết được gì. Hãy lẻn vào bên trong con tàu chở dầu rỉ sét này đi. Thứ đó có thính giác cực nhạy, đủ để phát hiện một cá nhân qua nhịp tim, nên tốt nhất là trốn trong một cái hộp kim loại khổng lồ."

Con tàu rỉ sét mà họ dùng làm lá chắn có những lỗ hổng lớn ở vài nơi, vì vậy, họ đã dùng một lỗ để tiến vào bên trong đống đổ nát tối tăm không chút ánh sáng. Không muốn lội nước thêm nữa, họ leo lên một cầu thang bất kỳ và tập trung tại một hành lang trung tâm.

"Lựa chọn duy nhất là nhờ Baby Magnum của Công chúa làm gì đó thôi."

 Quenser nói.

"Cậu đã thấy nó vô dụng thế nào rồi còn gì! Cô ấy chẳng thể làm gì được cái Lá Chắn Tatami quái đản đó đâu!"

"Chúng ta đi thu thập thông tin chính là để tìm cách xuyên qua nó, nhớ không? Nếu tập hợp tất cả dữ liệu đã tìm được, chúng ta có thể tìm ra điều gì đó."

Một khi Megalodiver vòng qua chu vi hòn đảo, nó sẽ nhắm thẳng vào hạm đội ngoài khơi. Họ phải thông báo cho Công chúa và Froleytia về điểm yếu của nó trước khi nó kịp khai hỏa. Việc mà họ có thể làm lúc này là tạo ra một tình huống khiến Object này bị đánh bại ngay khi nó tấn công.

Heivia đưa lại cho Quenser thiết bị cầm tay mà cậu đã cầm giúp.

"Chúng ta có một đống dữ liệu hỗn tạp. Cậu cũng thấy rồi đấy. Email chứa bản đồ thời tiết toàn cầu, bản đồ hải lưu, và cả các tệp về sản xuất lương thực của Quốc Đảo. Sẽ mất cả đời để lọc ra thông tin liên quan đến Megalodiver mất."

Đột nhiên, họ nghe thấy tiếng sột soạt.

Khi họ rọi đèn về phía đó, họ thấy một đơn vị khác đang đặt những tờ giấy xuống mặt sàn rỉ sét. Thật ngạc nhiên, có vẻ như họ đã thực sự đột nhập vào một tòa nhà và đánh cắp các bản báo cáo bằng giấy thay vì chỉ đánh chặn tín hiệu từ xa.

"Dự án 12 Con Giáp? Tại sao chúng lại có dữ liệu về 12 chiếc Object nguyên bản ấy chứ?"

"Theo những gì tớ biết, thực chất chỉ có nhánh Tý là thực sự đã đặt dấu chấm hết cho kỷ nguyên hạt nhân. Khi chỉ một chiếc duy nhất đã gây ra sức tàn phá khủng khiếp như vậy, hẳn ai cũng phải kinh hãi khi biết rằng họ vẫn còn 11 chiếc khác dự phòng. Tất nhiên, toàn bộ 12 chiếc đó đều đã bị đánh chìm trong các biến động sau đó."

Những người khác cũng đưa ra các tệp âm thanh ghi lại cuộc hội thoại của lính PMC tự vệ và các bức ảnh chụp bản đồ trên tường từ khoảng cách cực xa.

"Rè rè... Trục vớt..."

"Kích hoạt lại... rè rè rè!"

"Rè rè... Tháp điều khiển... rè rè rè!"

Quenser kiên trì thao tác trên thiết bị cầm tay, cậu mở hàng trăm, thậm chí hàng ngàn email đủ loại.

"Hử? Có vẻ như đây không chỉ là sự hỗn loạn đơn thuần."

"Cậu đang nói gì vậy?"

"Những cuộc hội thoại ở đây. Tớ từng nghĩ chúng là những chủ đề không liên quan, nhưng có vẻ như có vài chủ đề chung: thời tiết, hải lưu và lương thực."

"Cậu nghiêm túc chứ?"

"Có, nhưng tớ chưa thể chắc chắn vì chưa kiểm tra hết toàn bộ email."

Có một thực tế là hầu hết các email đều là lính PMC được thuê đang xin chỉ thị từ cá nhân có mật danh Ichirei Shikon, kẻ đã thuê chúng.

Vì lý do đó, thật kỳ lạ khi nghĩ rằng các email lại tràn ngập những chuyện phiếm vô bổ.

"Đợi một chút."

Quenser liếc nhìn một trong những tệp hình ảnh mà một binh sĩ vừa đưa ra. Đó là một trong những bức ảnh chụp bản đồ trên tường từ khoảng cách cực xa.

"Heivia."

"Gì thế?"

"12 chiếc Object nguyên bản được chế tạo cho Dự án 12 Con Giáp đều bị đánh chìm cả rồi, đúng không?"

"Ừ, thì sao?"

"Tớ thấy có 12 điểm được đánh dấu trên bản đồ thế giới này."

Tất cả họ đều vây quanh, nhưng cô nữ binh lúc nãy nhíu mày.

"Hử? Những vị trí này chẳng có cái nào giống với những nơi tôi từng thấy trong sách lịch sử cả. Chúng đều nằm dưới đáy đại dương, nhưng sự kết thúc của thời kỳ Object sơ khai không xảy ra ở những nơi này."

"Vậy bản đồ này là thứ rác rưởi vô nghĩa?"

"Không."

Quenser ngắt lời.

"Các tệp âm thanh có nhắc đến từ 'trục vớt', cậu nhớ chứ?"

"Cậu không định nói là..."

"Sở trường của chúng là đại dương. Cụ thể là đáy đại dương."

Quenser chọn lọc từ ngữ cẩn thận.

"Rất có khả năng, lực lượng PMC tự vệ này... không, chính Ichirei Shikon, kẻ đóng vai trò là bộ não của chúng đã dành một thời gian dài để trục vớt 12 chiếc Object nguyên bản đó. Sau đó, chúng đã được di dời đến các điểm trên bản đồ này."

"Nhưng tại sao chứ!?"

"Tớ có một dự đoán, nhưng đó là một ý tưởng nghe hơi viễn vông một chút."

Phần 9

Bên trong con tàu chở dầu phủ đầy lớp rỉ sét màu nâu đỏ, Quenser cất lời.

"Megalodiver có lẽ không chỉ đơn thuần là một món vũ khí độc lập. Nó chẳng qua chỉ là bộ não hoặc tháp điều khiển mà thôi."

"Ý cậu là con quái vật đó vẫn có thể mọc thêm tay chân à?"

"Nó đã thừa kế di sản của 12 chiếc Object nguyên bản thuộc Dự án 12 Con Giáp."

"Cậu không định nói là những thứ đó đã được sửa chữa trong bí mật và được rải khắp các đại dương trên thế giới đấy chứ?"

Heivia tỏ vẻ hoài nghi.

"Chuyện đó không khả thi đâu. Thứ nhất, chúng là những Object đầu tiên của thế hệ 1. Chúng có thể là huyền thoại, nhưng giá trị của chúng cũng chẳng hơn gì một bát mì ramen muối nguyên bản cả. Một chiếc thế hệ 2 tân tiến có thể tiêu diệt từng chiếc một trong vòng 10 phút. Nếu cả 12 chiếc cùng tấn công một lúc thì khá nguy hiểm, nhưng chúng lại bị rải rác khắp thế giới. Như vậy thì chẳng có cơ hội thắng nào cả."

"Tớ không nói về chuyện đó. Nên nhớ rằng Megalodiver là chiếc duy nhất có khả năng lặn. Ngay cả khi chúng sửa chữa xong 12 chiếc nguyên bản, chúng cũng không thể đặt chúng dưới đáy đại dương được."

"Vậy thì sao? Chúng đang tái sử dụng chúng theo cách khác à? Đừng nói với tớ là chúng đã tháo 12 lò phản ứng ra để chế tạo thêm 12 chiếc Megalodiver nhé."

"Có khả năng, nhưng tớ không nghĩ Ichirei Shikon có đủ kinh phí cho việc đó. Chúng cũng sẽ không thể ngăn chặn thông tin rò rỉ ra ngoài. Suy cho cùng, phải hy sinh cả Ame-no-Darin mới hoàn thành được chiếc Megalodiver mà."

"Đợi chút. Vậy cậu đang muốn nói gì?"

"Heivia, cậu vừa chạm đến câu trả lời lúc nãy đấy."

Quenser dừng lại một chút, cậu hoàn toàn ý thức được ý tưởng này viễn vông đến mức nào.

"Chúng có lẽ chỉ cần các lò phản ứng. Nếu chúng tháo chúng ra từ 12 chiếc Object đã trục vớt, chúng chỉ cần tạo cho chúng một lớp vỏ có khả năng chịu được áp suất nước ở những độ sâu đó. Tớ không nghĩ chúng có bất kỳ lý do thực sự nào để biến chúng thành Object lần nữa."

"Cái gì? Nhưng thế thì chúng đâu còn là vũ khí! Chẳng có ích gì khi rải rác những thứ đó khắp các đại dương trên thế giới cả!"

"Có đấy."

Quenser đính chính trong khi cố chịu đựng cơn đau đầu.

"Nhìn này. Đây là tệp đính kèm từ email về hải lưu đó."

"Và?"

"Tiếp theo, hãy nhìn vào bản đồ thế giới trên tường. Cậu có thể nhận ra 12 lò phản ứng đó được đặt ở đâu không?"

"À."

 Cô nữ binh lúc nãy lên tiếng.

"Chúng đều nằm ở những điểm mà nhiều dòng hải lưu giao nhau."

"Đúng vậy. Nơi các dòng lưu ấm và lạnh trộn lẫn vào nhau. Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng cố tình đặt các lò phản ứng tại những điểm như thế?"

Quenser gõ vào màn hình thiết bị cầm tay.

"Heivia, cậu đã bao giờ nghe nói về việc nhiệt độ đại dương tăng lên do biến đổi khí hậu hay gì đó chưa? Cậu có nghe nói điều đó khiến bão, lốc xoáy và các hiện tượng thời tiết bất thường khác xảy ra thường xuyên hơn không? Và cậu có nghe nói nó làm biến dạng các luồng gió Tây ôn đới một cách bất thường, vốn là thứ quyết định thời tiết trên toàn thế giới không?"

"Đợi đã... Cậu không có ý nói là..."

"Lò phản ứng Object tạo ra một lượng nhiệt khổng lồ. Suy cho cùng, chúng liên tục sản sinh đủ năng lượng để di chuyển một khối kim loại nặng 200000 tấn với vận tốc hơn 500 km/giờ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu ném chúng xuống đáy đại dương và để chúng tự do tỏa nhiệt? Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu làm điều đó tại các điểm giao thoa giữa dòng nóng và dòng lạnh, vốn là những điểm nhạy cảm và quan trọng đối với thời tiết?"

Quenser gần như rên rỉ khi thốt ra những lời đó.

"Một vũ khí kiểm soát thời tiết toàn cầu."

Cậu đã nói ra định nghĩa cuối cùng cho tất cả những gì đang diễn ra.

"Nếu phải đặt tên cho nó, thì đây là cái tên phù hợp nhất. Bằng cách tự do tăng hoặc giảm nhiệt độ đại dương trên khắp thế giới, hệ thống khổng lồ này có thể gián tiếp điều khiển các luồng gió mùa và gió Tây ôn đới, từ đó thay đổi hoàn toàn điều kiện thời tiết của bất kỳ khu vực nào trên Trái Đất. Họ có thể biến một sa mạc cằn cỗi thành rừng mưa nhiệt đới, hoặc biến vựa lúa mì lớn nhất thế giới thành một vùng băng giá. Nếu họ hoàn thành và vận hành được nó…"

Chỉ riêng 12 lò phản ứng Object thì không đủ.

Ví dụ, tín hiệu điện từ không thể truyền tốt trong lòng đại dương. Ngay cả khi một phao ăng-ten có dây được kéo lên mặt nước, nó cũng không thể vươn tới nửa kia của quả địa cầu. Cần có một mạng lưới liên lạc vệ tinh quy mô lớn để kết nối giữa chiếc Megalodiver và các phao ăng-ten của 12 lò phản ứng đó.

Ngoài ra, làm thế nào họ có thể theo dõi thời tiết thế giới theo thời gian thực và điều khiển các lò phản ứng một cách chính xác? Nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến tài chính và kinh tế toàn cầu? Cần một cơ sở hạ tầng dữ liệu khổng lồ để nắm bắt tất cả những chi tiết đó.

Tất cả những bước chuẩn bị ấy đã và đang tiến hành một cách âm thầm.

Bên ngoài các cuộc chiến tranh thông thường, kế hoạch này đã len lỏi khắp hành tinh.

"Khoan, khoan, khoan đã! Tất cả những thứ đó chẳng qua chỉ là suy đoán thôi. Cậu đang bảo Ichirei Shikon định biến Trái Đất thành một hành tinh sa mạc bằng thời tiết cực đoan sao!? Sự hủy diệt đó nằm ở quy mô quá lớn để dùng làm vũ khí! Họ làm thế thì có lợi lộc gì chứ!?"

"Sản xuất lương thực. Hay nói đơn giản hơn: sự tự cung tự cấp."

Quenser thở ra một hơi nặng nề và chọn cách tiếp tục giải thích.

"Các email cũng thảo luận về vấn đề tự cung tự cấp. Có vẻ như tỉ lệ tự túc lương thực của Quốc Đảo chỉ khoảng 30%. Nếu mọi giao thương bị đình trệ, 2/3 dân số của họ sẽ chết đói. Những tài nguyên họ tìm thấy dưới đáy đại dương giúp họ tự chủ về nhiên liệu, nhưng lương thực vẫn là một bài toán nan giải. Không khó để nghĩ rằng Ichirei Shikon… không, là toàn bộ Quốc Đảo, đang cố gắng làm gì đó để thay đổi điều này."

Cô nữ binh nhíu mày.

"Họ có thể biến quốc gia thù địch thành sa mạc và khiến các quốc gia đồng minh trở nên màu mỡ. Hoặc họ có thể đe dọa làm điều đó để ngăn cản bất kỳ ai cấm họ nhập khẩu lương thực. Đó là kế hoạch của họ sao?"

"Có lẽ vậy. Trừ khi Ichirei Shikon muốn tất cả cùng chết đói, bằng không họ sẽ chiến đấu để sản xuất ra nhiều lương thực hơn nữa."

"N-nhưng mà…"

Heivia nở một nụ cười gượng gạo đến đáng sợ.

"Họ chẳng qua chỉ đặt những lò phản ứng trần trụi dưới đại dương thôi mà. Chúng đâu phải là những Object tối tân, n-nên chúng ta chỉ cần báo cáo chuyện này cho cô nàng chỉ huy ngực khủng của mình là xong chứ gì? Họ chỉ cần cho ném bom nổ tung mấy cái lò phản ứng đó thôi."

"Cậu có lẽ đúng. Tớ nghi là Ichirei Shikon không muốn bất kỳ ai biết vị trí của các lò phản ứng đó đâu."

Quenser bắt đầu bác bỏ ý kiến đó.

"Nhưng cậu quên rồi sao? Oceania đã từng để một lò phản ứng nguyên mẫu mất kiểm soát để dùng nó như một quả bom khổng lồ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu điều tương tự xảy ra ở những khu vực nhạy cảm, nơi nhiều dòng hải lưu giao nhau?"

"Nó sẽ xé nát địa hình dưới đáy biển và thay đổi vĩnh viễn các dòng hải lưu."

cô nữ binh trả lời.

"Sự cân bằng kỳ diệu hiện tại sẽ bị phá hủy, và nó có thể dẫn đến một kỷ nguyên của những sa mạc."

"Đúng vậy. Bằng cách đề cập đến khả năng loài người chết đói, chúng có thể ngăn chặn bất kỳ Object nào tiếp cận. Không một cường quốc nào trên thế giới có thể hành động theo ý mình được nữa. Dù là Vương Quốc Chính Thống, Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư Bản hay Tổ Chức Tín Ngưỡng. Họ thậm chí có thể bắt đầu giám sát lẫn nhau và ngáng chân nhau."

"Cậu đùa à. Vậy là chúng đã nắm thóp được gót chân Achilles của chúng ta rồi à!?"

"Nếu hệ thống này được hoàn thiện."

Quenser nói thêm.

"Nếu nó đã hoàn tất, tớ nghĩ chúng hẳn đã đưa ra một lời đe dọa nào đó rồi. Kiểu như yêu cầu tất cả các Object phải đứng cách xa chiếc Megalodiver ít nhất 100km. Vì chúng ta chưa nhận được lời đe dọa nào như vậy, nên chắc chắn quá trình chuẩn bị của Ichirei Shikon vẫn chưa xong."

Điều đó có nghĩa là đây chính là cơ hội cuối cùng của họ.

Nếu thứ vũ khí kiểm soát thời tiết toàn cầu được xây dựng quanh chiếc Megalodiver này hoàn thiện, mọi cường quốc... không, mọi con người cần thức ăn để sống sẽ phải đầu hàng trước Ichirei Shikon.

Việc này vượt xa cả việc nắm quyền thống trị 70% diện tích hành tinh được bao phủ bởi đại dương.

Chúng đang cố gắng thực hiện một nước cờ chiếu tướng lên 100% bề mặt Trái Đất.

"Chúng ta phải làm gì đây? Việc này vượt tầm kiểm soát của đơn vị chúng ta rồi! Nếu không đánh chìm chiếc Megalodiver ngay tại đây, chúng có thể vắt kiệt sự sống của 6-7 tỷ người trên hành tinh này! Một thời đại mới sẽ đến, nơi toàn bộ nhân loại trở thành nô lệ của lương thực và phải tự đeo xích vào cổ mình để cầu xin đồ ăn!"

Nếu điều này là sự thật, nó sẽ mang lại nguồn lợi nhuận không tưởng.

Nhưng Quenser có linh cảm rằng thứ vũ khí kiểm soát thời tiết toàn cầu này chỉ là phương tiện để đạt được mục đích, chứ không phải là mục tiêu cuối cùng.

Rốt cuộc Ichirei Shikon đang nghĩ gì khi dám gây chiến với cả thế giới?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!