Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 9 (Đã hoàn thành) - Chương 2: Thần hộ mệnh của thiên tài - Trận chiến tại vùng núi Lost Angels (Phần 9-10-11-12-13)

Chương 2: Thần hộ mệnh của thiên tài - Trận chiến tại vùng núi Lost Angels (Phần 9-10-11-12-13)

Phần 9

Mặc dù mọi thứ đang diễn ra hỗn loạn, nhân vật chính trên chiến trường vẫn là Công chúa và Baby Magnum. Quenser vừa cầm bộ đàm vừa nín thở chờ đợi cùng những người khác.

"Kẻ địch thường rút lui ngay sau phát bắn đầu tiên, nên để dụ hắn vào bẫy, cô cần trì hoãn phát bắn đó càng lâu càng tốt và nhử hắn tiến sâu về phía trước. Đừng cho hắn cơ hội nhắm bắn chuẩn xác. Hãy liên tục khai hỏa để ép hắn phải lạng lách trái phải, trong khi cô lùi lại từng chút một. Việc đó sẽ kéo hắn về phía này."

"Hiểu rồi, Quenser."

"Hắn tin rằng mình có thể tẩu thoát trong bất kỳ tình huống nào, nên hắn sẽ trở nên táo bạo hơn. Không khó để khiến hắn đắc ý đâu. Nếu cô đủ tự tin, cô thậm chí có thể giả vờ trượt chân trên sườn dốc dựng đứng kia. Hắn chắc chắn sẽ vồ lấy cơ hội đó."

"Vậy là tôi chỉ cần đảm bảo an toàn cho bản thân trong khi cố tình kích thích lòng tham của hắn? Chuyện đó dễ thôi."ce47e1cd-c3ad-4975-bb3a-bae7dc1120f4.jpgTrong khi Quenser đang trao đổi với Công chúa qua radio, Putana lặng lẽ quan sát cậu từ bên cạnh.

Vị trí đó, người Elite điều khiển cuộc chơi, nắm giữ mạng sống của mọi người và được mọi người tin cậy đáng lẽ cũng là vị trí của Putana.

"Hửm? Có chuyện gì sao?"

Quenser hỏi.

"Không có gì."

Một tiếng nổ chói tai xé toạc vùng núi. Khẩu railgun chính của Baby Magnum xé gió với vận tốc siêu thanh, tạo ra một luồng sóng xung kích cực mạnh lao thẳng về phía Flyaway.

Như thể nhận được tín hiệu, Flyaway cũng bắt đầu hành động.

Chiếc Object địch di chuyển theo một vòng tròn nhỏ trên sườn dốc dựng đứng để né tránh loạt đạn rồi bắt đầu áp sát Baby Magnum.

Khẩu pháo chính dạng tổ ong của nó kêu lên ken két khi bắt đầu chuyển hướng nhắm bắn.

Sở trường của nó là đòn tấn công phủ đầu quét sạch toàn bộ bề mặt.

Nói cách khác, đó là đòn đánh một lần duy nhất mà nó thường phải để dành làm át chủ bài.

Hoặc ít nhất là họ đã nghĩ như vậy, nhưng hành tung của nó đang rất kỳ lạ.

Những tiếng nổ chấn động phát ra từ Flyaway hết lần này đến lần khác.

Thay vì dùng pháo chính, nó đang nã những khẩu railgun cỡ nhỏ và pháo chùm liên thanh, những thứ vốn chẳng có tác dụng gì trong một trận đấu giữa Object với Object.

"Oái!?"

"Thằng khốn đó đang phá hủy cả ngọn núi này!"

Quenser và những người khác cuống cuồng nằm rạp xuống khi một tiếng sụp đổ kinh hoàng vang lên từ phía trên đỉnh núi. Một trận lở đất quy mô lớn đã bắt đầu, và một bức tường bụi khổng lồ bao trùm lấy mọi thứ trên mặt đất.

Baby Magnum của Công chúa cũng không ngoại lệ.

Toàn bộ lớp đất đá đổ sụp xuống sườn dốc, chính cái sườn núi cũng bắt đầu vỡ vụn và sạt lở xuống dưới. Dòng chảy bùn đá khủng khiếp đó đã kìm hãm chuyển động của Baby Magnum. Việc giữ thăng bằng trên sườn dốc đã là quá sức, cô không thể duy trì được những bước di chuyển sắc lẹm như trước.

"Hỏng rồi. Công chúa bị kẹt rồi! Nếu thứ đó áp sát được, cô ấy sẽ bị khẩu pháo chính của nó bắn nát như miếng pho mát Thụy Sĩ mất!"

"Nhưng chúng ta chẳng thể làm gì khác được. Ngay cả khi 6 khẩu pháo chính của cô ấy bị thổi bay và thân bị bắn thủng như một cái lon rỗng, chúng ta vẫn thắng nếu cô ấy vẫn còn cử động được. Chúng ta cần hắn đắc ý và tiến lại gần hơn. Nếu không, cái bẫy sẽ không bao giờ hoạt động!"

Flyaway càng tiến tới gần hơn khi nhìn thấy sự lúng túng của Công chúa.

Giờ đây, cô đã nằm gọn trong tầm bắn của khẩu pháo chính của nó.

"Này!"

"Chưa được! Nếu hắn chỉ ở rìa phạm vi, hắn sẽ lùi lại tẩu thoát ngay khi nước chảy ra. Chúng ta cần dụ hắn vào chính giữa trung tâm, để dù hắn có cố chạy đường nào cũng sẽ bị máng trượt nước cuốn trôi đi!"

Công chúa giờ đây không còn là đang diễn kịch nữa.

Dựa vào sự chật vật của cô, có vẻ như Flyaway chắc chắn sẽ giành chiến thắng.

Chiếc Object địch tiếp tục tiến lên, áp sát vách đá dựng đứng ngay phía trên đầu nhóm của Quenser.

"Được rồi."

Cậu sinh viên ấn mạnh ngón cái vào công tắc bộ đàm.

Mã số rút gọn gửi tín hiệu đến Millia Newburg và những người khác đang chờ ở phía bên kia núi. Chỉ một nút bấm đó đã kích hoạt chiếc máy bơm khổng lồ, hàng chục tấn nước từ hồ chứa bắt đầu được tống vào lòng núi, sẵn sàng biến sườn dốc của ba ngọn núi thành những máng trượt tử thần.

Đôi chân đang chạy kia sẽ phải dừng lại.

"Được rồi! Millia, làm đi! Ngay bây giờ!"

Cậu nghe thấy một tiếng ‘tạch’ nhẹ, và sau đó là một tiếng ầm ầm trầm đục làm rung chuyển cả ngọn núi. Đường hầm mà nhóm Quenser đi qua vốn đã được tách riêng để con người sử dụng, nên nước sẽ không chảy qua đó. Tuy nhiên, độ rung chấn từ dòng nước trong đường hầm bên cạnh vẫn truyền đến tận đây.

Thế nhưng...

"Này Quenser, có gì đó không ổn."

"Chẳng có cái máng trượt nước nào cả. Hình như không có giọt nước nào chảy ra từ các lối ra của đường hầm bên kia."

Quenser sửng sốt quay lại.

Những mảnh vụn nhỏ đang rơi xuống từ trần của đường hầm đào tay này.

"Ôi không... Ôi không!"

"Quenser, giải thích chuyện này đi."

Công chúa gặng hỏi qua radio.

"Đợt oanh tạc của Flyaway đã làm sập các đường hầm đào tay rồi! Hệ thống dẫn nước tạm bợ giờ đầy vết nứt và vô dụng rồi! Công chúa, thay đổi kế hoạch. Hãy bắn pháo chính vào tọa độ tôi sắp…"

Cậu bỗng khựng lại khi tình hình tiếp tục biến chuyển theo hướng tồi tệ nhất.

"Không, khoan đã. Nếu đường ống dẫn nước không hoạt động, thì tiếng ầm ầm kia từ đâu ra!?"

"Kế hoạch thất bại vì nước không đi theo đúng lộ trình."

Putana nói.

"Điều đó nghĩa là..."

"Chết tiệt."

Mặt Quenser cứng đờ.

"Nó đang đổ dồn vào đường hầm này sao!?"

Họ không còn thời gian để chuẩn bị tinh thần nữa.

Một cơn lũ kinh hoàng bùng phát từ lòng núi, không do dự mà hất văng tất cả bọn họ lên không trung.

Phần 10

Vòi rồng phun ra yếu hơn nhiều so với kế hoạch ban đầu.

Nó không đủ sức để chặn đứng một Object nếu chẳng may thứ đó bị cuốn vào, nhưng lại thừa sức để quét sạch những con người bằng xương bằng thịt.

"Gaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhhhh!???"

Họ lăn lộn và trượt dài xuống dưới. Nhóm của Quenser rơi xuống một cái máng trượt khổng lồ cùng với hàng đống đất đá và bùn nhão.

May mắn thay, họ bị vướng lại bởi một thứ gì đó ở lưng chừng núi.

Nếu không, có lẽ họ đã thực sự rơi thẳng xuống đáy vực sâu thẳm.

"Chết... tiệt... Chuyện gì vừa xảy ra vậy?"

Quenser vẫn chưa thể cử động bình thường, nhưng cậu cố với lấy bộ đàm. Tuy nhiên, không có phản hồi nào khi cậu nhấn nút. Dù là do cú rơi hay do bùn đất bám vào, thiết bị dường như đã hỏng hoàn toàn.

(Đùa nhau chắc.)

Tiếng ầm ầm đáng sợ vẫn tiếp diễn trên sườn dốc phía trên, và Flyaway vẫn đang di chuyển.

Nó là loại vừa bắn vừa chạy, nên nó sẽ không phí thời gian tập trung vào bất cứ thứ gì ngoài mục tiêu thực sự của mình.

(Cứ đà này hắn sẽ lại trốn thoát mất. Công chúa sẽ bị vắt kiệt sức nếu cái trò đuổi bắt vớ vẩn này cứ tiếp diễn. Chúng ta phải tìm cách thổi bay hắn ngay trong đêm nay!)

Cậu giữ thăng bằng bằng cách bám vào một thứ giống như cây cột gãy đâm ra từ sườn dốc đầy bùn, cậu nhìn quanh một lần nữa và nhận ra mình đang ở đâu.

"Trạm cáp treo?"

"Phải, cái trạm có tấm vé một chiều lên thiên đàng nhờ vụ thảm sát thường dân đó đấy. May mà sau tai nạn, cáp treo đã ngừng hoạt động và không còn ai kẹt lại trong trạm."

Cậu nghe thấy giọng nói của gã bạn tồi.

Vẫn bám chặt vào cây cột, cậu nhìn lại và thấy Heivia cũng đang lấm lem bùn đất.

"Putana đâu rồi?"

"Tớ không biết, nhưng cô ta mặc bộ đồ chuyên dụng giống Công chúa mà, đúng không? Tớ không tin cô ta chết dễ dàng thế đâu."

Dù sao thì, hai gã ngốc cũng rời khỏi sườn dốc bùn lầy không ổn định để tiến vào tòa nhà trạm cáp treo đã bị phá hủy một nửa.

Khi cuối cùng cũng có thể thở phào một chút, Heivia đặt câu hỏi.

"Giờ tính sao đây?"

"Những gì chúng ta cần làm vẫn không thay đổi."

"Kế hoạch máng trượt nước á? Nó thất bại thảm hại rồi còn gì! Giờ đường hầm dẫn nước đã sập, chúng ta chẳng thể làm gì được nữa!"

"Cậu chắc không? Vẫn còn cơ hội để chúng ta thực hiện nó đấy."

"Ý cậu là gây ra một vụ lở đất giống như Flyaway đã làm à? Nhưng hắn vẫn có thể lướt vèo vèo trên cái sườn dốc mà chính hắn làm sập đấy thôi!"

"Không phải ý đó. Dù sao thì, chúng ta phải di chuyển đến nơi có thể thiết lập kế hoạch này đã."

Quenser bật đèn pin quân dụng lên và băng qua tòa nhà đổ nát.

Cậu đang tìm kiếm một lối mòn leo núi được bảo trì, nhưng rồi cậu khựng lại trước khi ra đến lối thoát.

"Có một phòng nhân viên ở đây."

"Này, kiểm tra xem có bản đồ hay thứ gì đó cũng chẳng hại gì đâu. Dân địa phương có thể đã đánh dấu những lối mòn của thú rừng vốn không có trên bản đồ chính thức đấy."

Cánh cửa đã bị phá hỏng và đất cát từ vụ lở đất đã tràn vào bên trong.

Mọi thứ đều bị bùn bao phủ, nhưng họ vẫn tìm thấy một vài tài liệu.

"Nhật ký công tác à? Không, nó quá nhỏ cho việc đó. Vậy là nhật ký cá nhân? Không phải của nhân viên nhà ga... vậy là của các tài xế sao? Họ đã thay phiên nhau ghi chép vào đây à?"

"Cái thứ đó sẽ không chỉ cho cậu bí mật để đánh bại món vũ khí quái vật kia đâu. Đừng có lạc đề nữa."

"Nhưng cái này..."

Quenser nhíu mày khi lật qua các trang giấy.

Hầu hết các trang đều bị bùn bám chặt nên không thể mở ra, nhưng một vài trang vẫn còn nguyên vẹn.

Nội dung ghi như sau.

Ngày 1 tháng 5: Họ lại ghé qua. Tôi không hẳn là có thể phàn nàn khi họ đưa tiền cho mình, nhưng với bao nhiêu rắc rối thế này, tôi ước gì họ làm việc đó ở nơi khác.

Ngày 13 tháng 5: Hôm nay là ngày đó. Tôi không biết mục đích của việc này là gì, nhưng tôi sẽ cứ làm theo những gì được bảo. Tôi chỉ cần cho các toa xe chạy đi mà không có ai bên trong, nên đó không phải là một công việc quá khó khăn.

"Cái gì thế này?"

Họ đang đưa tiền cho tôi.

Hôm nay là ngày đó.

Tôi sẽ cứ làm theo những gì được bảo.

Tôi chỉ cần cho các toa xe chạy đi mà không có ai bên trong.

"Này, Heivia. Câu chuyện là toàn bộ 89 hành khách trên cáp treo đã thiệt mạng, đúng chứ?"

"Khoan đã. Ý cậu là...?"

Đột nhiên, một tín hiệu truyền tin từ đồng đội truyền đến bộ đàm của Heivia.

"Tôi không thể liên lạc được với bộ đàm của thầy, thầy ấy có ở đó không?"

"Putana?"

"Tôi đang ở bên dưới, nhưng hình như tôi vừa tìm thấy một thứ không thể tin nổi."

Giọng Putana Highball rõ ràng là có chút run rẩy.

"Không, có lẽ tôi nên nói đó là thứ mà tôi không tìm thấy."

"Để tôi đoán nhé."

Quenser xen ngang.

"Cô đang ở hiện trường vụ tai nạn, nhưng cô không thể tìm thấy những thi thể đáng lẽ phải nằm la liệt khắp nơi. Có phải vậy không?"

Phần 11

Putana Highball đứng gần đường ray cáp treo đã bị uốn cong, xoắn vặn và đứt gãy.

Chỉ cần đưa đèn pin quân dụng quét một vòng xung quanh là đủ để phát hiện những toa xe đã rơi xuống và văng khỏi dây cáp.

Thế nhưng…

"Vâng, đúng là như vậy đấy, thầy ạ. Tôi không tìm thấy bất cứ thứ gì có vẻ là thi thể cả."

Vụ tai nạn chỉ mới xảy ra vào đầu ngày hôm đó. Với số lượng thi thể rải rác trên một diện tích lớn như vậy, lẽ ra phải mất ít nhất một hoặc hai ngày mới có thể thu dọn hết được.

Tuy nhiên, không có lấy một bằng chứng nào cho thấy sự tồn tại của chúng.

Thực tế là, ngay cả một vết máu hay vật dụng cá nhân của những người đã khuất cũng không hề có.

"Đó chính là điểm đáng nghi."

Quenser giải thích.

"Nếu đội điều tra của Vương Quốc Chính Thống hay Tổ Chức Tín Ngưỡng tổ chức họp báo, độ tin cậy của họ cũng chỉ là 50/50. Nếu họ khăng khăng rằng không có thi thể hoặc mọi người đã biến mất, phía bên kia sẽ tuyên bố rằng họ đã đánh cắp bằng chứng, và tất cả sẽ kết thúc trong một vùng xám khổng lồ. Có kẻ đã lợi dụng tình huống đó để thực hiện một vụ bắt cóc quy mô lớn."

"Vậy thì chuyện gì đã xảy ra với những người đáng lẽ phải ở trên cáp treo?"

"Chờ một chút. Khoan đã, khoan đã. Một trong những chiếc máy tính ở đây vẫn còn hoạt động. Có lẽ vẫn còn một ít dữ liệu từ camera giám sát trong này."

Putana tắt đèn pin quân dụng và nín thở.

Dưới đáy thung lũng trở nên tối đen như mực, nhưng cô vẫn tự tin căng mắt quan sát.

(Mình cảm thấy có một ánh mắt.)

Ánh mắt đó đang quét về mọi hướng. Cô đoán rằng bọn chúng đã nhận ra ánh sáng, nhưng không biết có bao nhiêu người ở đây. Ánh mắt này không hề nhắm thẳng vào cô theo kiểu thô thiển như muốn liếm láp khắp cơ thể.

(Chỉ có một tên thôi. Có lẽ là lính trinh sát, hoặc là…)

Cô di chuyển qua lớp bùn để né tránh ánh nhìn đó.

Cô vòng qua một toa cáp treo đang nằm nghiêng và lẻn ra phía sau chủ nhân của ánh mắt kia.

Cô nhẹ nhàng gõ mu bàn tay vào bề mặt kim loại.

"!?"

Cô rọi thẳng luồng sáng cực mạnh từ chiếc đèn pin quân dụng về phía kẻ vừa quay lại đầy kinh ngạc.

Luồng sáng như đâm xuyên vào não bộ của hắn, và cô nhắm thẳng vào khoảnh khắc hắn đứng hình tại chỗ. Tận dụng trọng lượng của viên pin dung lượng lớn, cô dùng chiếc đèn pin như một chiếc dùi cui và nện mạnh vào bên đầu hắn.

Hắn rên rỉ sau khi đổ gục xuống đất, vì vậy cô bồi thêm cú thứ hai và thứ ba để đánh ngất hắn hoàn toàn.

Cô lục túi hắn và tìm thấy một chiếc điện thoại di động, một chiếc ví và một thẻ căn cước.

"Tôi đã tìm thấy một tên trinh sát của Tổ Chức Tín Ngưỡng."

Cô thì thầm vào bộ đàm.

"Tuy nhiên, hắn không thuộc đơn vị Garuda… ý tôi là đơn vị của Flyaway. Tôi nghĩ hắn thuộc Viridian Edge, băng đảng của Tổ Chức Tín Ngưỡng trong thành phố."

Cô cũng tìm thấy một khẩu súng ngắn, nhưng nó là loại có gắn chip bảo trì trong vỏ tay cầm. Nó có một máy phát tín hiệu GPS nhúng bên trong. Máy phát này cần công cụ đặc biệt mới tháo ra được, nên cô đã quăng nó đi.

Một khi máy phát ngừng di chuyển, đơn vị chính sẽ nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Bất chấp điều đó, Putana kiểm tra dữ liệu trên điện thoại di động.

Có vẻ như đối phương thực sự là một phần của cơ quan tình báo. Khóa mật khẩu mặc định của máy là một chuyện, nhưng dữ liệu bên trong đã được mã hóa và cô không thể làm gì được. Tuy nhiên, cô vẫn có thể thấy tên các tập mục và một vài thuật ngữ khiến cô chú ý.

"Nataraja?"

Tại trạm cáp treo, Quenser và Heivia kiểm tra đoạn phim từ camera giám sát trên chiếc máy tính còn hoạt động.

Họ đặc biệt chú ý đến những thước phim ngay trước khi tai nạn xảy ra.

"Ôi, chết tiệt thật."

Heivia rên rỉ.

"Nó đây rồi."

Đoạn phim mờ căm cho thấy vài gã đàn ông đeo mặt nạ đi ngang qua sảnh chờ của trạm cáp treo. Khoảng vài chục người có vẻ như đang đi du lịch bị dẫn ra khỏi tòa nhà với hai tay giơ cao.

Cuối cùng, những toa cáp treo được nhắc đến đã được gửi đi trong tình trạng trống rỗng.

"Đây là một vụ bắt cóc quy mô lớn. Nhưng để làm gì? Chúng định gọi điện đòi tiền chuộc bằng giọng helium chắc?"

Những kẻ đeo mặt nạ hẳn đã không ngờ rằng đoạn phim này vẫn còn tồn tại. Có khả năng gã nhân viên đã bị mua chuộc... không, gã tài xế đã cố tình không xóa nó để giữ lại như một loại ‘bảo hiểm’.

"Chúng ta không có cách nào truy vết những kẻ đeo mặt nạ, nhưng còn những người bị bắt cóc thì sao? Trông có vẻ nhiều người trong số đó là trẻ con, nhưng chúng ta thực sự có thể thấy mặt chúng. Không có manh mối nào sao?"

"Tớ không có phần mềm nhận diện khuôn mặt mạnh nào đâu nếu đó là điều cậu đang hỏi... Không, nhưng khoan đã."

"Gì thế?"

"Lũ trẻ này đều đeo cùng một chiếc huy hiệu trên ngực. Cậu phóng to chỗ đó lên được không?"

"Chắc là nó vẫn sẽ nhòe lắm đấy."

Quenser làm theo lời cậu bạn và Heivia bỗng rơi vào im lặng.

Một lúc sau, gã quý tộc giàu có mới lên tiếng.

"Lũ trẻ này có lẽ đến từ Tập D8oàn Tư Bản. Chúng thuộc Đại học Sinh hóa California. Ngôi trường dành cho những thiên tài đó rất thích nhận những đứa trẻ học vượt cấp, vì vậy, họ tạo ra hàng tấn những đứa trẻ chín hoặc mười tuổi đã có bằng tiến sĩ. Nhưng dù học thuật xuất sắc, lũ trẻ lại không có kinh nghiệm xã hội, nên người ta gọi đó là một ngôi trường công xưởng dị dạng."

"Sao cậu biết rõ về chuyện này thế? Cậu có hứng thú với mấy cô nàng thiên tài hay gì à?"

"Chuyện các hoàng gia và quý tộc của Vương Quốc Chính Thống mắc các rối loạn di truyền đặc thù không phải là hiếm. Họ không thể để lộ ra ngoài, nhưng việc mọi người bí mật tài trợ cho các dự án nghiên cứu về những căn bệnh hiếm gặp của mình là khá phổ biến."

"Trong trường hợp đó..."

"Đây không phải là những đứa trẻ bị bắt cóc bình thường. Tất cả chúng đều là nghiên cứu sinh có bằng tiến sĩ trong lĩnh vực sinh hóa. Trong trường hợp xấu nhất, đầu óc chúng có thể chứa đầy dữ liệu kỹ thuật liên quan đến các Elite điều khiển Object."

"Vậy thì vụ bắt cóc này không phải để đòi tiền chuộc."

Quenser nuốt nước bọt.

"Đây là buôn bán thiên chất. Chúng định bán lũ trẻ trên thị trường chợ đen như những tài năng trong tương lai sao?"

Buôn bán thiên chất.

Putana Highball nhớ lại cụm từ kinh khủng đó.

Loại tội phạm có tổ chức này đặc biệt phổ biến ở các quốc gia an toàn của Tập Đoàn Tư Bản. Những đứa trẻ nhỏ được kỳ vọng trở thành thiên tài bị bắt cóc, và chúng được pháp luật công nhận là một người nào đó ‘chỉ là trông rất giống’ người bị bắt cóc nhờ vào một đội ngũ luật sư tập đoàn lạm dụng sự thật rằng xét nghiệm DNA sẽ không bao giờ khớp 100%, ngay cả với mẫu thử từ cùng một người. Sau đó, chúng được bán cho một công ty lớn đang thèm khát tài năng của chúng.

Có một yếu tố may rủi trong việc đứa trẻ có thực sự trở thành thiên tài hay không, nhưng Putana nghe nói điều đó lại biến nó thành mục tiêu cho các nhà đầu cơ tài chính.

(Đây là một vụ buôn bán thiên chất sao?)

Khi nhìn vào những toa cáp treo nằm rải rác đây đó, cô cảm thấy cơn giận như thiêu rụi dây thần kinh của mình.

Cô không biết từ Nataraja trong điện thoại của ‘chúng’ có nghĩa là gì, nhưng...

(Chúng bị một nhóm địa phương nhắm tới khi đang đi du lịch ở đây? Hay chính chuyến du lịch này là một phần của kế hoạch bắt cóc?)

Cô không có gì đảm bảo, nhưng cô cảm thấy mình nên giả định là vế sau.

Tại các quốc gia an toàn của Tập đoàn Tư bản, họ có những PMC chuyên trách trường học để bảo vệ trẻ em khỏi nạn buôn bán thiên chất một cách tuyệt đối, nhưng sơ hở sẽ xuất hiện ngay khi chúng đặt chân vào một quốc gia không có hệ thống đó.

Chưa kể đến việc chọn bất kỳ nơi nào gần Lost Angels để đi du lịch đều là một lựa chọn kỳ lạ. Có vẻ như nơi này được chọn vì nó giúp việc bắt cóc lũ trẻ trở nên dễ dàng.

"Thầy ơi."

Sau một hồi suy nghĩ, Putana đưa bộ đàm lên miệng.

"Tôi đã hạ gục một tên trinh sát của chúng, nên đơn vị chính chắc chắn sẽ sớm xuất hiện. Tuy nhiên, điều đó cũng có nghĩa là đơn vị chính của chúng có lẽ vẫn còn ở gần đây. Nếu tôi kiểm tra quanh khu vực này, có thể tôi sẽ triệt hạ được nhóm buôn bán thiên chất."

"Đơn vị chính sao? Ý cô là những đứa trẻ bị bắt cóc có lẽ vẫn chưa bị mang đi?"

"Có khả năng đó. Thứ nhất, việc lén đưa hơn 80 người ra ngoài không hề dễ dàng. Sẽ hợp lý hơn nếu giả định rằng chúng chờ đến khi trời tối hẳn mới bắt đầu di chuyển, thầy thấy đúng không?"

"Hiểu rồi, Putana. Nhưng cô không có súng mà, đúng chứ? Chúng tôi sẽ đến đó và..."

"Không."

Một tiếng gầm rung chuyển cả vùng núi.

Baby Magnum và Flyaway vẫn đang giao chiến trên sườn dốc dựng đứng. Và vì kế hoạch bất ngờ đã thất bại, Flyaway sẽ chiếm thế thượng phong trên sân nhà của nó.

"Hai người hãy quay trở lên đi. Nếu Baby Magnum bị tiêu diệt, chúng ta sẽ mất đường lui. Ngay cả khi chúng ta giải cứu được hơn 80 người đó, cũng không thể nào lén đưa tất cả bọn họ ra ngoài mà không bị các cảm biến của Object phát hiện."

"Putana..."

"Làm ơn đi đi."

Cô gái trong bộ đồ chuyên dụng màu xanh lục thẳng thừng từ chối cậu khi cô nhìn đăm đăm vào bóng tối.

"Hôm nay, tôi sẽ là người giành lấy phần ngon, thầy ạ."

Phần 12

Quenser và Heivia đều tặc lưỡi trong nhà ga đã bị phá hủy một nửa.

"Tính sao đây Quenser!?"

"Putana nói có lý. Ngay cả khi chúng ta giải cứu được con tin, họ cũng sẽ bị tàn sát chỉ vì đi cùng lính Vương Quốc Chính Thống nếu ta không hạ được Flyaway. Quan trọng hơn, chúng ta không biết Putana đang ở đâu, và cũng sẽ chẳng bao giờ tìm thấy cô ấy nếu cứ lục soát bừa bãi khắp vùng núi này!"

Ngoài ra, nếu vụ tai nạn cáp treo là một phần của âm mưu buôn bán thiên chất, thì khả năng cao là Flyaway cũng có nhúng tay vào. Chưa rõ hắn là kẻ cầm đầu hay chỉ được thuê để dàn dựng, nhưng dù thế nào, hắn cũng sẽ tìm cách xóa sạch bằng chứng nếu kế hoạch bại lộ.

"Chết tiệt. Vậy thì phải mau chóng giải quyết vấn đề ở trên kia thôi. Nếu không có dàn laser phòng không của Object, chúng ta mới có thể gọi trực thăng đến cứu viện."

Dù họ đầy miễn cưỡng, nhưng mỗi giây trôi qua chỉ làm tình hình tồi tệ thêm. Cứ đứng yên một chỗ chẳng giải quyết được gì cả.

"Dù sao thì, chúng ta cần phải leo ngược lên chỗ mà ta đã trượt xuống.… Này Quenser. Cậu đang cầm cái gì đấy?"

"Cuốn nhật ký của gã tài xế lúc nãy."

"Giờ này thì thứ đó còn ích gì nữa!?"

"Đừng có chắc chắn là nó vô dụng như thế."

"?"

Họ lao ra khỏi tòa nhà ga và chọn một lộ trình tương đối bằng phẳng để leo lên sườn dốc. Suốt dọc đường, họ nghe thấy những tiếng gầm rú ngắt quãng từ pháo của Object.

Không chỉ mình chiếc Baby Magnum đang khai hỏa.

"Này, có gì đó không ổn."

Heivia dừng lại, và nỗi sợ hãi hèn nhát của cậu, nỗi sợ đúng mực trước một Object trào dâng lên bề mặt.

"Không phải chỉ có Công chúa đang bắn đâu. Thậm chí, có vẻ như chính chiếc Flyaway mới đang tung ra những đợt oanh tạc dữ dội hơn!"

"Gì chứ? Pháo chính của Flyaway vốn dĩ là loại bắn xong rồi vứt mà, đúng không!? Chẳng phải thứ đó đáng lẽ phải dùng hết hỏa lực một lần rồi bỏ chạy sao!?"

Phần 13

Sau khi Quenser và những người khác trượt xuống sườn núi, rất nhiều chuyện đã xảy ra giữa Baby Magnum và Flyaway.

Đầu tiên, kế hoạch biến ba ngọn núi thành những máng trượt nước khổng lồ đã thất bại.

Điều đó đồng nghĩa với việc Flyaway sở hữu lợi thế áp đảo về tốc độ trên các sườn dốc dựng đứng.

Chỉ trong nháy mắt, nó đã chiếm được vị trí khai hỏa lý tưởng.

Khẩu pháo chính dạng công-te-nơ gắn phía trước cỗ máy gầm lên, trút xuống một cơn mưa đạn railgun hình quạt với tốc độ kinh hồn.

Tiếng không khí bị xé toạc hòa lẫn vào nhau, vang vọng khắp vùng núi như một tiếng còi rít chói tai.

Thân hình cầu của Baby Magnum bị mài mòn, những tia lửa cam bao phủ xung quanh, và 2 trong số 7 khẩu pháo chính của nó đã bị đánh văng đi.

"Kh!?"

Nhưng nó chưa bị nghiền nát.

Nó không hề vỡ vụn.

Ngay cả trong tình thế tuyệt vọng đó, Công chúa vẫn điều khiển cỗ máy của mình thực hiện những cử động nhỏ nhất có thể để né tránh đòn chí mạng giữa dòng thác đạn pháo.

Khẩu pháo chính dạng công-te-nơ của đối thủ hầu như là vũ khí dùng một lần.

Dù nó có đẩy cô đến sát bờ vực cái chết đi chăng nữa, cô vẫn có thể phản công chừng nào còn vượt qua được đợt tấn công dữ dội này.

Cuối cùng, khoảnh khắc đó đã tới.

Flyaway vứt bỏ khẩu pháo công-te-nơ tựa như loài thằn lằn tự cắt đuôi. Với lượng đạn còn sót lại, khẩu pháo đó sẽ vất vưởng trên chiến trường bằng những chiếc chân như chân côn trùng. Điều này để lại một khả năng nhỏ là nó có thể kết nối lại và khai hỏa lần nữa. Trong khi kẻ địch còn đang mải lo lắng về điều đó, Flyaway sẽ tẩu thoát. Đó chính là vai trò của khẩu pháo tại đây.

Nhưng việc khai hỏa pháo chính mà không có kết nối với lò phản ứng là bất khả thi, nên Công chúa có thể phớt lờ nó.

Cô nhanh chóng thúc đẩy tốc độ cho Baby Magnum. Cô áp sát ngay lập tức trong khi Flyaway lùi lại và bắn những khẩu pháo nhỏ hơn về phía đỉnh núi. Nó đang cố tạo ra những vụ lở đất để ngăn chặn Baby Magnum.

(Quy luật di chuyển của lở đất không thay đổi. Nếu mình có thể dự đoán mô hình và điều chỉnh lộ trình, mình có thể giảm thiểu thời gian tổn hao.)

Cô kiên trì tiếp tục cuộc truy đuổi.

Baby Magnum trượt vào vị trí với khoảng cách và góc độ thích hợp để tiêu diệt Flyaway trước khi chiếc Object đó kịp băng qua rặng núi và biến mất.

Thế nhưng, hai chân trước của Flyaway bỗng gập mạnh lại.

Trông nó rất giống cảnh một đứa trẻ ngây thơ vặn và bẻ gãy chân của một con côn trùng.

Tuy nhiên, hành động này mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Quan trọng nhất, đó không phải là chân.

Đầu của chúng có nòng pháo.

"Pháo plasma bất ổn định!? Flyaway có tới hai pháo chính sao!?"

Công chúa cuống cuồng chuyển sang chế độ né tránh, nhưng đã quá muộn. Flyaway không chỉ có một chiến thuật lý tưởng.

Chiến thuật thứ nhất là bào mòn Object đối phương bằng cách liên tục phun đạn và vứt bỏ pháo chính, đồng thời lạm dụng tín hiệu cờ trắng để đảm bảo an toàn cho bản thân.

Chiến thuật thứ hai là chờ đợi kẻ địch rơi vào bẫy tâm lý của chiến thuật thứ nhất, khiến họ mất cảnh giác khi pháo chính bị tháo rời. Sau đó, nó sẽ bắn xuyên thủng kẻ thù bằng khẩu pháo chính thứ hai trong một đòn tấn công bất ngờ.

Luồng sáng lòa mắt từ khẩu pháo plasma bất ổn định lao thẳng về phía Công chúa ở cự ly gần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!