Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 9 (Đã hoàn thành) - Chương 3: Niềm tin ám ảnh - Trận hải chiến tại Lost Angels (Phần 14-15-16-17-18-19-20)

Chương 3: Niềm tin ám ảnh - Trận hải chiến tại Lost Angels (Phần 14-15-16-17-18-19-20)

Phần 14

Putana Highball ngã bệt xuống đất.

Khói đen và bụi bẩn che khuất tầm nhìn của cô. Khung cảnh tan hoang chỉ lộ ra khi làn gió biển thổi bay màn khói đó đi.

Phòng nghiên cứu công-te-nơ cao hơn cả người cô, nhưng giờ đây, nó đã bị thổi bay thành từng mảnh, vách và trần nhà văng tung tóe khắp nơi.

Quenser Barbotage đã đẩy cô ra khỏi quỹ đạo vụ nổ và hiện đang nằm sấp dưới đất. Những mảnh vụn kim loại đè chặt lên người cậu từ phần thắt lưng trở xuống.

c70a5cf9-7356-4f72-b267-b8d98f42353c.jpg"Thầy ơi?"

"Khốn kiếp. Mau đi đi, Putana."

Chắc hẳn trong phòng nghiên cứu có súng ống, vì chúng đang nằm vương vãi khắp sàn. Cậu đang cố với lấy một khẩu shotgun, loại vũ khí tương đối dễ sử dụng với một kẻ nghiệp dư, nhưng không tới. Điều đó chứng tỏ cậu đã bị kẹt cứng ở chân hoặc hông.

Putana nhanh chóng bám lấy mảng tường công-te-nơ, nhưng sức người không đủ để làm nó dịch chuyển. Nó thậm chí không nhúc nhích dù chỉ vài mi-li-met, cảm giác như thể nó đã bị hàn chết vào boong tàu.

"Vô ích thôi Putana, mau chạy đến Object đi! Bộ giáp cường trợ lực vẫn còn cử động được kìa!"

"Thầy không thể đánh bại thứ đó bằng một khẩu shotgun đâu!"

"Tôi có thể phá hủy ống kính camera hoặc cụm cảm biến của nó!"

"Thầy thậm chí còn không biết bắn một khẩu súng ngắn 9mm nữa!"

Bộ giáp trợ lực phát ra những tiếng kim loại khô khốc. Chắc hẳn nó đã sơ suất bắn hết sạch tên lửa nên đang chọn một loại vũ khí khác.

"Thầy đâu phải loại người này. Thầy không giống những kẻ chẳng màng cái chết miễn là có thể giúp ai đó cứu thế giới như lũ giáp trợ lực kia!"

"Tôi biết chứ. Tôi biết mình chỉ đang cố tỏ ra anh hùng thôi."

Cậu thở dốc và vươn tay ra xa hơn nữa.

Bàn tay duỗi thẳng hết cỡ của cậu đã chạm vào báng khẩu shotgun.

"Nhưng tôi không thể ngừng thắc mắc. Nếu chúng ta thất bại ở đây và cô không thể lên được chiếc Collective Farming, chuyện gì sẽ xảy ra với Công chúa, người vẫn đang chiến đấu ngoài kia? Chuyện gì sẽ xảy ra với tất cả những người đang trông chờ vào chiến thắng của cô ấy!? Thế nên làm ơn đi, Putana! Làm ơn! Hãy lên chiếc Object đó và đi cứu Công chúa đi!"

Lần này, tay Quenser đã nắm chắc được khẩu súng.

Cậu không nhắm vào bộ giáp trợ lực, mà là nhắm về phía cô gái da nâu.

Putana lắc đầu.

Dù vậy, cô vẫn lùi lại vài bước.

Cô di chuyển về phía Object.

"Xin lỗi nhé, Putana…"

Quenser nói cùng một lời như bà lão bảo trì đã nói.

Nhưng ý nghĩa của cậu có lẽ hơi khác một chút. Cậu nói tiếp.

"Tôi đã từng rất phấn khích. Lúc đó, tôi đã cười và nghĩ rằng đó là phương pháp tốt nhất có thể. Chúng ta không cần phải đánh nhau, Công chúa không phải ra trận, Elite của đối phương không phải hy sinh, mà chúng ta vẫn có thể thắng. Nó giống như một giấc mơ thành hiện thực và tôi đã rất hạnh phúc. Nhưng tôi đã nhầm."

"…"

"Dù nó có thay đổi hình thức, thì chiến tranh vẫn là chiến tranh. Tôi đã dàn dựng một cuộc tập kích rẻ tiền và đánh cắp cuộc đời của cô. Cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra điều đó. Vậy nên, tôi xin lỗi, Putana."

Một tiếng động kim loại chói tai vang lên.

Lòng bàn tay của bộ giáp trợ lực biến đổi hình dạng, và một mũi nhọn như mũi lao nhô ra. Đó có lẽ là một khẩu súng phóng lao nhưng với sức mạnh đủ để xuyên thủng một bức tường thép.

Quenser tì báng súng vào vai dù chẳng thực sự biết cách cầm súng, cậu hét lên một tiếng để át đi nỗi sợ hãi.

"Đi mau, Putana!"

Điều đó cuối cùng đã tạo ra cú hích mà cô gái cần.

Cô chộp lấy chiếc máy tính bảng rơi gần đó.

Cô quay lưng lại với chàng trai đang bị kẹt chân và chạy hết tốc lực. Những tiếng động từ bộ giáp trợ lực vẫn tiếp tục, nhưng mũi lao đã không đâm xuyên lưng cô. Thay vì đèn laser định vị, khẩu shotgun có một vòng sáng dẫn đường, và Quenser đã dựa vào đó để khai hỏa ngay trước khi khẩu súng lao kịp phát động. Những viên đạn chùm găm vào cánh tay và thân mình bộ giáp, làm lệch tâm ngắm của nó.

Nhưng quá rõ ràng rằng bộ giáp trợ lực sẽ làm gì sau khi bị can thiệp như vậy.

Nó sẽ tạm thời chuyển sang một mục tiêu mới.

"!"

Putana không hề quay đầu lại dù những tiếng súng liên thanh cứ dồn dập dội vào tai.

Cô lao về phía chiếc Object đang được cố định bằng hệ thống dây cáp giăng giữa hai tàu sân bay nhỏ. Những sợi cáp này vừa giữ chiếc Object đứng yên, vừa tạo thành lối đi cho lính bảo trì. Cô bước đi trên một sợi dây, trong khi hai sợi khác đóng vai trò như tay vịn. Cô men theo cấu trúc hình tam giác ngược đó tiến về phía thân tàu hình cầu khổng lồ.

"Xin lỗi nhé, Putana."

Hai con người đã nói với cô lời đó tại đây.

Và trớ trêu thay, họ đều là binh sĩ của một quốc gia thù địch.

Cha mẹ, thầy cô, người hướng dẫn và cả vị tư tế của cô, tất cả đều khăng khăng rằng việc điều khiển Object là điều đúng đắn nhất, nên cô thậm chí đã không hề nghi ngờ khi họ giẫm đạp lên giấc mơ mà cô từng vẽ bằng bút màu sáp khi còn nhỏ.

Cô thực sự đã muốn bảo vệ điều gì?

Cô thực sự đã muốn đi trên con đường nào?

Cô đã tức giận một cách bất thường trước nạn buôn bán thiên chất ở vùng núi phía bắc Lost Angels. Cô đã nhìn thấy chính mình trong đó, nhưng chẳng phải đó là vì cô chưa từng hoàn toàn hài lòng với cách mình được nuôi dạy sao?

Khi chiếc Sarasvati bị cướp đi, cô cảm thấy như mình đã mất đi một phần cơ thể, nhưng đó có thực sự chỉ là cơn giận thuần túy? Sarasvati đã chà đạp lên giấc mơ thực sự của cô, vậy chẳng phải lòng thù hận của cô đối với Vương Quốc Chính Thống bắt nguồn từ nỗi sợ rằng mình không còn lý do gì để biện minh cho việc bản thân đã vứt bỏ giấc mơ đó sao?

"!"

Danh tính bên trong cô bị lột bỏ từng chút một.

Hoặc có lẽ, thiết bị an toàn mà Vương Quốc Chính Thống đã cài đặt để kiểm soát cô và sức mạnh độc nhất của cô một cách hiệu quả đang bắt đầu vỡ vụn.

Cô đã chạm tới phần sau của thân tàu hình cầu. Khi cô đưa chiếc máy tính bảng lại gần, một tín hiệu không dây đã mở toang các lớp rào chắn từ số 1 đến số 70, để lộ ra một đường hầm thẳng tắp như một máng trượt. Cô chạy thẳng vào trong. Chờ đợi cô ở tận cùng chính là khoang lái của món vũ khí khổng lồ mà cô từng nương tựa, và nó cũng từng nương tựa vào cô.

Tất cả các màn hình đều tối đen và không một ánh đèn nào được bật.

Nguồn sáng duy nhất là từ chiếc máy tính bảng, nó đang liên kết với hệ thống nhận dạng giọng nói của Elite.

Và cô cất tiếng.

Quenser Barbotage và bà lão bảo trì mà cô còn không biết tên đã nói với cô điều mà chưa một ai từng nói trong suốt cuộc đời cô.

Cô nghĩ về họ như những đồng đội đáng tin cậy khi cất lời.

"Tôi đã trở lại đây, Sarasvati. Đến giờ ra trận rồi."

Ngay lập tức, tất cả các màn hình bừng sáng.

Cô trút bỏ chiếc váy ngắn đã mặc từ Lost Angels và khoác lên mình bộ đồ đặc biệt của một Elite. Cô cài chặt vô số dây đai, chúng thắt lại để giữ cô lơ lửng giữa không trung. Hơn 10 cảm biến giống như ống nội soi vươn ra để quan sát các bộ phận khác nhau trên cơ thể cô.

Cô đã trở thành một vũ khí.

Cô hợp nhất với một món vũ khí khổng lồ mang sức mạnh hủy diệt của một vị thần.

Phần 15

Với đôi chân bị kẹt trong đống đổ nát, Quenser cầm khẩu shotgun theo cách cậu từng thấy người khác làm. Lý do duy nhất khiến những phát bắn trúng đích là nhờ hệ thống hỗ trợ tự động tuyệt vời, bao gồm cả vòng sáng dẫn đường.

Nhưng bấy nhiêu đó là không đủ để tiêu diệt bộ giáp trợ lực đang tiến lại gần.

Mỗi lần nổ súng, cơn đau nhói truyền qua vai cậu như thể bị một chiếc xe đạp cán qua. Thêm vào đó, tiếng ồn đâm sầm vào màng nhĩ khiến cậu choáng váng. Bộ giáp trợ lực loạng choạng mỗi khi bị trúng đạn, nhưng nó không hề dừng bước. Cuối cùng, một vết cắt nông xuất hiện trên má Quenser. Kẻ thù vẫn chưa nổ súng. Đó là do một phát đạn của cậu đã bị bật ngược trở lại.

Và ngay cả tình trạng đó cũng không kéo dài được lâu.

Một âm thanh lạ phát ra từ khẩu shotgun. Dù cậu có bóp cò bao nhiêu lần đi nữa, súng cũng không nổ. Cậu đã hết đạn. Khi cậu nhận ra điều đó, bộ giáp trợ lực đã đứng sừng sững nhìn xuống cậu.

"…"

Cả hai đều không nói gì.

Cậu không còn thời gian để cảm nhận bất kỳ nỗi sợ hãi rõ ràng nào nữa.

Bộ giáp trợ lực đơn giản là nhấc chân lên như thể định nghiền nát một vỏ lon rỗng.

Ngay khoảnh khắc sau đó, một lực đẩy kinh người từ phía bên hông đã quét bay bộ giáp trợ lực đi như một món đồ chơi.

Bộ giáp đó hẳn phải đủ nặng để đứng vững ngay cả khi bị một chiếc xe hơi nhỏ đâm trúng, nhưng thứ vừa hất văng nó xa hơn 5m không phải là một loại siêu vũ khí kỳ quái nào cả.

Đó là một sợi dây cáp bị đứt.

Vô số sợi cáp hỗ trợ chiếc Object bắt đầu đứt tung khi con quái vật bắt đầu chuyển động. Chúng bắn vọt ra như một sợi dây thun bị kéo căng rồi bị kéo cắt đứt, và một trong số đó đã quất ngang qua boong tàu.

Bộ giáp trợ lực vẫn cố gắng gượng dậy.

Tuy nhiên, nếu nó giả chết, có lẽ nó đã được bỏ qua.

Một bóng đen khổng lồ bao trùm toàn bộ boong phóng máy bay, nơi vốn đủ rộng cho một trận bóng rổ. Nó giống như một người khổng lồ đang nhìn vào một khu vườn tiểu cảnh. Nhưng gã khổng lồ này lại có một dàn máy xới khổng lồ gắn kèm. Trông nó giống như một chiếc xe quét đường, nhưng phần chổi xoay đã được thay thế bằng những lưỡi kim loại xám xịt.

Hai cánh tay đỡ các lưỡi xoay hạ xuống từ bầu trời thép.

Một âm thanh kinh hoàng theo sau.

Cùng với tiếng kim loại bị nghiền nát, boong phóng của tàu sân bay bị cậy tung ra như một vỏ đồ hộp. Một trận mưa tia lửa màu cam bắn vọt ra. Sự phá hủy khủng khiếp đến mức không thể biết được chuyện gì đã xảy ra với bộ giáp trợ lực nằm ở giữa.

Toàn bộ tàu sân bay nghiêng hẳn đi.

"Ah… waaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhh!?"

Quenser với tay bám lấy boong tàu để không bị trượt xuống. Đó là lúc cậu nhận ra mình đã được tự do. Mảnh vỡ của bức tường kim loại đè lên người cậu đã bị hất văng xuống biển khi tàu sân bay nghiêng đi.

"Putana?"

"Thầy ơi, tôi không có ý định chịu trách nhiệm cho mạng sống của thầy đâu."

Khi cậu ôm lấy cổ chân đau nhức và ngước nhìn lên, giọng nói của cô vang lên từ loa của chiếc Collective Farming.

"Nếu muốn sống sót, hãy đứng vững trên đôi chân của chính mình."

Không cần phải nói gì thêm nữa.

Quenser dùng chính đôi chân mình để nhảy từ mép boong tàu xuống đại dương. Cậu bơi về phía những chiếc tàu lặn nhỏ đang được buộc vào thân tàu bằng dây thừng. Trong khi đó, Collective Farming tách khỏi hai tàu sân bay, băng qua đại dương bao la để hỗ trợ Baby Magnum.

Công cuộc đánh bại Oriental Magic đang được tiến hành ráo riết cả trên mặt nước lẫn dưới đáy biển sâu.

Phần 16

Quenser cùng Heivia, Millia và những người khác tập hợp lại dưới đại dương.

Millia dẫn đầu và lên tiếng qua bộ đàm.

"Những ‘ngọn giáo’ gần nhất cách đây khoảng 5km, nhưng vấn đề là độ sâu. Chúng ta đang ở mức 10m, nhưng để điều tra chúng, ta sẽ phải rút ngắn khoảng cách đó xuống còn một nửa."

"Cô nghiêm túc đấy chứ? Chẳng phải sóng điện thoại có thể giết chết tinh trùng sao? Tôi nghe ai đó nói đừng để điện thoại trong túi quần vì lý do đó đấy."

"Trường hợp xấu nhất là nó sẽ luộc chín hai hòn bi của cậu luôn."

Quenser khó chịu đáp.

"Millia, hay là chúng ta buộc một sợi dây thừng hoặc dây cáp vào nó rồi kéo xuống nước? Như vậy chúng ta có thể kiểm tra phần lộ ra ngoài mà không cần trồi lên mặt nước."

"Cậu thấy mấy cái ‘phao’ đó to thế nào rồi chứ? Liệu chúng ta có đủ sức để kéo chúng xuống không?"

"Chỉ cần phá hủy bất cứ thứ gì nó dùng để tạo lực nổi là được. Nếu nó có một lớp chứa khí, chúng ta có thể khoan một lỗ cho nước tràn vào."

"Vậy thì chúng ta sẽ cần dây cáp để giữ cho nó không bị chìm nghỉm luôn."

Trong khi thảo luận, họ đã đến đích.

Họ có thể thấy những ngọn giáo sắc nhọn đâm xuống từ mặt biển như những khối băng hay nhũ đá.

"Rìa của cánh đồng măng tây này đã lan đến phạm vi 5km quanh hạm đội rồi. Nếu bản thân Object lao tới, lanh giới tử thần 10km sẽ không còn xa nữa."

"Vậy thì bắt đầu thôi. Chúng ta cần gắn dây cáp bằng keo cao su. Oẳn tù tì xem ai phải làm nhé."

Khi Millia thua ngay lập tức dù chính cô là người đưa ra ý kiến, cô nhanh chóng dùng cấp bậc để ép buộc. Không thể cãi lệnh cấp trên ích kỷ, binh nhất Heivia đành phải nhận việc vì cậu là người có quân hàm thấp nhất ở đó.

"Đợi đã! Còn gã sinh viên ở đây thì sao!?"

"Tớ là khách, dĩ nhiên rồi. Đi làm việc đi, chân sai vặt."

Quenser luôn nhẫn tâm khi đối xử với bất cứ ai không phải là gái xinh. Đó là một định luật vũ trụ rồi.

Một trong những điệp viên tình báo đã kịp vớ lấy một bộ dụng cụ trong lúc hỗn loạn, nên họ có một chiếc khoan điện để làm việc.

Trong khi Heivia lo lắng gắn dây cáp, cậu nhận được một yêu cầu nực cười từ bên dưới.

"Heivia, khi xong việc thì khoan vài lỗ ở bên hông nhé. Nếu nó giống như cái phao câu cá, thì nửa trên là bóng khí và nửa dưới là quả nặng đấy!"

"Đ-đừng có nực cười thế chứ! Nếu tớ trồi lên mặt nước, tớ sẽ tự ném mình vào cái lò vi sóng khổng lồ mất!"

"Quenser. Tôi biết là liều lĩnh, nhưng hay là cậu móc ‘ngọn giáo’ vào tàu lặn của mình rồi lặn thẳng xuống? Nếu chúng ta kéo được nó xuống dù chỉ vài mét, Heivia có thể làm việc an toàn hơn dưới nước."

"Ồ, tuyệt quá nhở! Đột nhiên mọi chuyện đã được an bài là tôi phải làm hết mọi việc ở trên này!"

Sức nặng đủ để khiến chiếc tàu lặn phát ra những tiếng lục cục đáng ngại, nhưng ngọn giáo đầy lực nổi cuối cùng cũng bị ép xuống dưới nước. Heivia tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi đó để khoan vài lỗ vào nửa trên của thân ngọn giáo.

"À, phải rồi. Cậu có thể bị điện giật nếu làm đứt bất kỳ dây cáp nào bên trong đấy, nên cẩn thận nhé."

"Bfh! Nói cho tớ biết trước khi tôi làm xong hết rồi đi chứ!"

Những bong bóng khí trắng xóa phun ra, có vẻ như họ đã thành công trong việc để nước biển tràn vào lớp tạo lực nổi.

Sau khi dùng dây cáp và tàu lặn để đỡ ngọn giáo đang chìm, họ vây quanh nó để kiểm tra thiết bị.

"Đây là phần trên, đây là phần dưới. Nghe này, nó có thể vẫn đang hoạt động, nên đừng có bén mảng lại gần phần trên."

"Hả? Tại sao không?"

"Nó có một nam châm khổng lồ đủ mạnh để bẻ cong hỏa lực kim loại của Object đấy, nên cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó kích hoạt ở đây? Nó có thể hút chặt thắt lưng của chúng ta và nghiền nát tất cả thành một đống thịt băm đấy."

"Oái!?"

"Đừng có cởi đồ ra chứ Heivia. Trông thảm hại lắm. Nếu tớ đoán đúng và… ồ, có vẻ là đúng thật, thì từ tính của thứ này chỉ được thiết lập theo một hướng duy nhất thôi. Nếu cậu không đứng ở hướng của cái miệng loa đó, nó sẽ không ảnh hưởng gì tới cậu đâu."

"Sao cậu biết?"

Millia hỏi.

Quenser chỉ tay vào bộ phận nằm ở phần trên.

"Nếu đây là một nam châm thông thường, mấy chiếc tàu lặn đã bị quét sạch khi chúng ta đi ngang qua chiến trường lần đầu tiên rồi. Và trong khi railgun hay coilgun là một chuyện, thì cô không thể tùy tiện tìm thấy ở đâu loại nam châm đủ mạnh để bẻ cong cả pháo plasma bất ổn định đâu. Nhiều khả năng, thứ này sử dụng cùng loại nam châm điện cụm được dùng bên trong pháo plasma hoặc để bảo vệ các lò phản ứng JPlevelMHD."

"Công nghệ đó có nguồn gốc từ các lò phản ứng nhiệt hạch Tokamak thời cổ đại, đúng không?"

"Cái miệng loa đó có thể sử dụng hiệu ứng Meissner. Nó đề cập đến tính nghịch từ hoàn hảo được tạo ra như một phụ phẩm của công nghệ siêu dẫn. Nói đơn giản, cái loa này tập trung từ tính vào một hướng duy nhất thay vì để nó tán xạ ra mọi hướng. Nó khá giống với một khối thuốc nổ lõm vậy."

"Hửm? Nhưng khoan đã."

Heivia di chuyển xuống phía dưới ngọn giáo đang nằm nghiêng.

"Cậu nói nó dùng nam châm điện cực mạnh, nhưng nó chạy bằng gì? Nếu dùng pin, nó sẽ cần một khối pin cực kỳ lớn đấy."

"Nguồn năng lượng của nó có lẽ không nằm ở bên trong."

"Ý cậu là nó được kết nối với Object bằng cáp ngầm dưới nước sao?"

"Tôi không nghĩ vậy. Đây chính là câu trả lời cho cậu."

Quenser chỉ vào một bộ phận khác trên đỉnh ngọn giáo. Nó có hình dạng như một chiếc đĩa trang trí cỡ 20cm.

"Nó sử dụng điện không dây. Cụ thể là truyền tải năng lượng bằng sóng vi ba."

"Vi ba... á!? Không lẽ cậu muốn nói là...!?"

Phần 17

Trên Ấn Độ Dương, Công chúa ngồi trong khoang lái của chiếc Baby Magnum với tâm trạng hoàn toàn rối bời.

Những khẩu pháo chính vốn dĩ cực kỳ đáng tin cậy của cô giờ đây trở nên vô dụng. Cô không thể tìm ra cách giải quyết bài toán Tam Thể nhân tạo. Và giờ đây, chiếc Collective Farming, vốn được cho là đã bị bắt giữ lại đang bắn yểm trợ mà không hề gửi mã nhận diện.

Nhưng ngay cả trong tình huống cực đoan đó, cô vẫn không quên nhiệm vụ của mình.

Để tháo gỡ những nút thắt này càng nhiều càng tốt, cô nhìn chằm chằm vào một trong vô số những cửa sổ dữ liệu đang mở.

Một lần quét ra-đa thông thường không thể thu thập được nhiều thông tin giữa vùng không gian đầy rẫy sóng vi ba cường độ mạnh, nhưng cô vẫn có thể phán đoán tình hình thông qua những mảnh dữ liệu rời rạc nhận được.

"..."

Cô cảm thấy mình giống như một tội nhân đang đứng giữa quảng trường thành phố chờ chịu án tử hình công khai.

Đó chính là cảm giác về vô số những ánh nhìn khó chịu đang tập trung xoáy sâu vào mình.

Và cô cảm thấy điều đó là có lý do.

(Mình đã từng nghĩ chuyện này thật kỳ lạ.)

Bộ phận phóng kiểu gatling của kẻ thù đã rải những ngọn giáo khắp vùng biển này. Những thiết bị dạng đĩa gắn bên hông chúng đang chậm rãi xoay đầu.

Chúng dường như đang tập trung vào một điểm duy nhất.

Chúng theo dõi chính xác mọi cử động của Oriental Magic, như thể đang tiếp nhận một thứ gì đó từ nó.

(Nó quá mạnh so với ra-đa thông thường. Mình đã nghĩ đó là một loại vũ khí vi ba giết người tàn bạo, nhưng không phải. Thực tế nó là...)

"Truyền tải năng lượng bằng sóng vi ba. Có phải tất cả những ‘ngọn giáo’ đó đều đang nhận năng lượng từ Object rồi chuyển hóa nó thành từ tính không!?"

Phần 18

"Đúng vậy đấy, Heivia. Có gì đó cứ làm tớ lấn cấn về cái ra-đa giết người kia, vì nó có vẻ được cường điệu hóa quá mức cần thiết. Tớ có thể hiểu được nếu chúng ta đang ở trong một hệ thống chiến hào phức tạp hay rừng rậm nhiệt đới, nhưng cậu có thực sự cần thứ đó để giết người giữa biển khơi không? Chỉ cần dùng cái Object nặng 200000 tấn húc thẳng vào là xong rồi. Thế nên, việc giả định nó còn mục đích nào khác nghe tự nhiên hơn nhiều, đúng không? Chuyện ra-đa hay tiêu diệt bộ binh chỉ là gia vị hóa học dùng để che đậy mục đích thực sự thôi."

"Và mục đích đó chính là công nghệ truyền tải năng lượng vi ba diện rộng, hả?"

Millia thốt ra những lời đó khi cô chộp lấy mép của bộ phận hình đĩa và nhận ra nó xoay chuyển linh hoạt như một bông hoa hướng dương.

"Thông thường, chẳng có mấy ý nghĩa khi gửi đi các loại pháo cấp Object rồi để chúng mượn năng lượng từ lò phản ứng. Sóng xung kích khi bắn súng railgun hoặc coilgun, cùng nhiệt lượng dư thừa khi bắn chùm laser hay pháo plasma bất ổn định sẽ phá hủy chính thiết bị đó. Ngược lại, nếu họ đắp thêm đủ giáp để chịu đựng những thứ đó, thì xe tăng hay máy bay ném bom sẽ bị nghiền nát bởi chính trọng lượng của mình."

"Nhưng với những thứ này thì không vấn đề gì. Chúng chỉ phát ra từ tính có tính định hướng cao, nên không có lực giật hay nhiệt lượng dư thừa. Và như một phần thưởng thêm vào, nó chỉ sử dụng công nghệ vốn được dùng để bảo vệ lò phản ứng hoặc đại pháo, nên mọi thứ khớp với nhau rất hoàn hảo."

"Nghĩ kỹ thì."

Heivia cắt ngang với một câu hỏi khác.

"Những ‘ngọn giáo’ này được bật tắt ngẫu nhiên để ngăn chặn việc phân tích bằng bài toán Tam Thể, đúng không? Nhưng liệu chúng có thể liên lạc bình thường được giữa đám sóng vi ba dày đặc này không?"

"Heivia, loại pháo chính duy nhất có thể xuyên qua bài toán Tam Thể giả lập bằng từ tính là gì?"

"Chùm laser... Ồ, ra là vậy."

"Nhìn xem, nó có bộ phát hồng ngoại. Chắc là nó dùng thứ đó. Truyền tín hiệu bằng laser có thể khó dùng hơn sóng điện từ, nhưng ‘ngọn giáo’ thì rải rác khắp nơi. Tớ cá là chúng đã thiết lập một mạng lưới dày đặc như tơ nhện vậy."

Vừa nói, Quenser vừa dùng keo cao su phủ kín thấu kính của bộ phát hồng ngoại.

Việc đó sẽ ngăn nam châm điện đột ngột kích hoạt và nuốt chửng lấy họ.

"Lẽ ra chúng ta nên mang theo thiết bị truyền tin laser của riêng mình. Khi đó, chúng ta đã có thể phối hợp với Công chúa và Putana ở phía trên."

"Gần như không thể truyền tín hiệu laser giữa đại dương và mặt nước được. Mặt nước bẻ cong nó quá nhiều. Cậu chưa bao giờ làm thí nghiệm chiếu ánh sáng xiên vào một bể nước à?"

Sau khi giải thích xong, Quenser điểm lại từng điều kiện của họ.

"Phao nổi, nam châm điện, truyền tải điện không dây và liên lạc laser... Các mảnh ghép đang dần lộ diện. Chỉ cần biết nó cần gì, chúng ta có thể loại bỏ thứ đó để can thiệp vào chúng. Vấn đề thực sự là số lượng ‘ngọn giáo’ quá lớn."

"Cậu có ý tưởng gì không?"

Millia hỏi.

"Có."

Quenser trả lời.

"Tôi sẽ giải thích trên đường đi. Nhưng đây chỉ là lý thuyết, nên cô có thể để lại một vài người của đội tình báo tiếp tục điều tra thứ này phòng trường hợp chúng ta đi vào ngõ cụt không?"

"Được thôi, không vấn đề gì. Nhưng ‘trên đường đi’ là sao? Chúng ta đang đi đâu?"

"Về hạm đội. Tôi cần chuẩn bị vài thứ để hạ gục tất cả các ‘ngọn giáo’ cùng một lúc. Tôi sẽ lấy những gì mình cần từ hạm đội."

"Này, Quenser, cậu thực sự sẽ tìm thấy chính xác thứ mình cần sao? Chúng ta không nói về mấy thùng đạn trong game zombie đâu đấy."

"Đừng lo. Chúng ta đã thấy thứ mình cần rồi."

"?"

Quenser và những người khác để lại các thành viên đội tình báo khi họ quay trở lại hạm đội.

Tuy nhiên, tình hình sớm thay đổi.

Họ nhìn thấy toàn bộ chiếc tàu sân bay nhỏ trước khi trồi lên mặt nước.

Có một lý do đơn giản cho việc đó: nó đang tràn đầy nước và bắt đầu chìm xuống.

"Khốn kiếp! Họ không thể đẩy lui được chúng sao!?"

Heivia điên cuồng vận hành bộ đàm, và giọng nói đầy tiếng nhiễu của Frolaytia truyền đến chỗ họ.

"Rè rè... Do thiệt hại quá lớn, chúng tôi đã bỏ tàu và... rè rè... di chuyển sang chiếc bên cạnh. Lũ giáp trợ lực... rè rè... đã rất đắc ý ở lại trên tàu để... rè rè... tuyên bố chiến thắng, nên chúng tôi đã thổi bay chúng... rè rè... bằng cách đốt các ống dẫn nhiên liệu. Nhìn chung... rè rè... chuyện đó không phải vấn đề, nhưng quan trọng hơn... rè rè... tại sao các cậu lại quay lại? Rè rè... Có thứ gì các cậu... rè rè... cần sao?"

Khi tiếp cận chiếc tàu sân bay đang chìm, Quenser vớ lấy vài chiếc hộp gỗ và thùng phuy kim loại đang trôi nổi trên mặt biển.

"Máy bơm điện, ống dẫn dài vài mét, túi chứa khí, và một ít bột phủ tích điện… Mình có thể xoay xở được với những thứ ở đây."

Sau khi lấy được những thứ cần thiết, Quenser và những người khác quay trở lại chiến trường ngay lập tức.

Trong lúc đó, cậu giải thích kế hoạch đang hình thành trong đầu mình.

Khi Heivia và Millia nghe xong, họ khẽ mỉm cười dưới làn nước.

"Tôi hiểu rồi. Một ý tưởng khá độc đáo đấy."

"Thật lòng mà nói, tớ không phải thám tử đâu nhé. Nếu cậu nói ngay từ đầu thì tớ đã không phải lo lắng đến thế rồi."

Sau khi quay lại, các binh sĩ thuộc đội tình báo nhận trang thiết bị và tản ra khắp chiến trường theo lệnh của Millia.

Ba người còn lại chỉ có thể chờ đợi cho đến khi những binh sĩ đó vào đúng vị trí.

Trong lúc đó...

"Mọi chuyện lẽ ra không nên như thế này."

"?"

Quenser không nhận ra giọng nói này, và nó đang sử dụng một băng tần khác. Nó không được truyền đi từ Vương Quốc Chính Thống, cũng không phải từ Oriental Magic trên mặt nước. Những luồng sóng vi ba mạnh mẽ của ra-đa giết người... không, của hệ thống truyền tải điện không dây đã chặn gần như mọi tín hiệu liên lạc truyền tới đại dương.

Trong trường hợp đó, nó có thể đến từ đâu khác được?

"Mọi chuyện lẽ ra không nên như thế này."

"Cái... Nataraja?"

Lời của Quenser khiến ánh mắt của Heivia và Millia cũng trở nên sắc lạnh.

Đây có thể là cơ hội tốt nhất để xác định vị trí của Nataraja, nhưng họ không có thiết bị phù hợp và không thể phối hợp với hạm đội hay các Object.

Kẻ này biết điều đó hay không?

Hay đúng hơn, chúng có thèm tính toán đến rủi ro không?

"Tôi không biết anh là ai, nhưng tại sao lại ngáng đường chúng tôi? Chúng tôi không cố gắng chinh phục thế giới hay phá hủy nền văn minh hiện tại. Đúng vậy, chúng tôi muốn được tái sinh. Chúng tôi sẽ để trái tim mình ngừng đập bằng giấc ngủ đông và được sinh ra một lần nữa khi hơi thở của sự sống trở lại. Hành tinh này cũng vậy. Chúng tôi sẽ làm lại tất cả với Nataraja. Chỉ vậy thôi."

"Và các người đã lãng phí bao nhiêu thứ cho cái khao khát ích kỷ đó? Các người đã đẩy kim Đồng hồ Thế giới đi bao xa rồi? Chắc chắn đã có những sinh mạng phải hy sinh. Tính cả những người các người đã loại bỏ vì 'ngáng đường' và những sinh mạng các người đang tiêu hao trên mặt nước… Các người có quyền hy vọng về một nơi khác để sống, nhưng bọn này sẽ đảm bảo rằng các người phải đền bù cho những thiệt hại mà mình đã gây ra."

"Này, anh nghĩ thế giới này sẽ tồn tại được bao lâu nữa?"

Giọng nói đầy vẻ giễu cợt vang lên.

"Câu trả lời là nó sẽ không tồn tại. Nó đang kết thúc rồi. Nghe có vẻ lạ lùng, nhưng đó là sự thật. Đồng hồ Thế giới ư? Thứ đó đã chạy đến điểm tận cùng trước khi chúng ta được sinh ra rồi. Thế giới đã chấm hết kể từ khoảnh khắc Liên Hợp Quốc sụp đổ và bản đồ thế giới vỡ tan như kính màu. Trái tim nó đã ngừng đập và máu trong huyết quản chỉ đang chuyển động theo quán tính mà thôi. Đó là thời đại mà chúng ta đang sống. Một chuyến bay vào không gian dài hạn ư? Đó chẳng qua là trò tuyên truyền của Tập Đoàn Tư Bản. Điều cao siêu nhất họ có thể làm là tung hỏa mù bằng cách chế tạo một con tàu giữa sa mạc mà chẳng bao giờ bay được. Ngay cả những nhân vật quan trọng đang gặm nhấm hành tinh này cũng không thể trốn thoát vào không gian, nên chẳng ai được cứu cả. Tất cả những gì còn lại là chờ xem hành tinh này mất bao lâu để nhận ra sự thật. Nó đã chết rồi, và hy vọng duy nhất là được tái sinh. Giờ cậu đã hiểu chưa, chàng trai?"

"Tổ Chức Tín Ngưỡng, Vương Quốc Chính Thống, Liên Minh Thông Tin và Tập Đoàn Tư Bản nghe có vẻ là những trụ cột mới vững chắc, nhưng tất cả đều đang điên cuồng che đậy những mâu thuẫn và sai lầm. Ví dụ, Tổ Chức Tín Ngưỡng bao gồm mọi tôn giáo đơn lẻ. Chẳng đời nào mà một tổ chức như thế có thể vận hành ổn thỏa. Họ hoặc là từ chối chấp nhận kẻ khác, hoặc tự coi mình là thượng đẳng. Khi gom những tôn giáo đó lại với nhau, nó chỉ mang đến xung đột. Đó là lý do tại sao họ không ngừng hy vọng vào một kẻ thù chung để đưa tất cả vào khuôn khổ. Nếu không tìm thấy kẻ thù nào, họ sẽ bắt đầu một cuộc săn phù thủy nội bộ và kết thúc bằng việc thiêu sống lẫn nhau trên cọc. Lost Angels chỉ là một khu rừng phù thủy lộ liễu, một mảnh đất màu mỡ để giải quyết êm đẹp những rắc rối nội bộ dễ dàng nhất. Và nói cho rõ, đó mới chỉ là một ví dụ thôi."

"..."

"Theo ước tính của chúng tôi, may mắn lắm thì thuốc mê của hành tinh này sẽ còn tác dụng trong 200 năm nữa. Không đời nào nó kéo dài đến 300 năm. Vì vậy, chẳng có ích gì khi nghĩ đến việc thống trị thế giới. Một khi con người mất sạch nhiên liệu và tài nguyên, họ thậm chí chẳng thể tiến hành chiến tranh. Ngay cả việc bảo trì Object cũng dựa vào các nguồn năng lượng hiện có. Tất cả nước và thực phẩm được thu gom một cách tuyệt vọng sẽ bắt đầu thối rữa từ rìa, và sự phát triển bùng nổ của vi khuẩn hoại sinh sẽ lan đến quần áo, nhà cửa, rừng rậm và núi non. Toàn bộ các thành phố, quốc gia và châu lục sẽ mục nát. Và sau khi một loại vi khuẩn hoại sinh bao phủ thế giới, nó sẽ dễ dàng bị quét sạch chỉ bởi một nguyên nhân duy nhất. Nhưng cái kết này là do chính các người tạo ra. Chúng tôi chỉ cho các người thấy tương lai đang chờ đợi các người mà thôi… Đó là tất cả những gì chúng tôi đã làm, vậy tại sao các người lại dai dẳng đến thế? Các người chính là những kẻ đã tạo ra sự hủy diệt này."

"..."

"Các người sẽ chỉ còn lại những đống rác khô khốc không bao giờ thối rữa, nhưng mưa và sương mù sẽ biến chúng thành một thế giới bùn lầy bết dính. Điều đó sẽ ngăn cản động vật, thực vật, và thậm chí cả mầm bệnh sinh sôi. Mặt đất sẽ nhanh chóng suy tàn khi mặt trời bị che khuất và nguồn cung cấp mưa cùng không khí bị cắt đứt. Tất nhiên, có khả năng bùn lầy sẽ trở thành một loại nhiên liệu mới nếu nó được sấy khô, nhưng điều đó cũng thú vị đấy chứ. Sau cùng thì, các thành phố, quốc gia và châu lục sẽ bị bao phủ bởi những đống nhiên liệu rắn. Chỉ cần một tia lửa nhỏ từ ma sát hoặc tĩnh điện cũng đủ để thiêu rụi cả một lục địa. Cháy rừng lan đi với tốc độ khoảng 50km/giờ, nhưng thứ này sẽ nhanh hơn nhiều. Nó sẽ ngấu nghiến con người như một bầy thú dữ dưới lòng đất."

Thế giới chẳng còn cơ hội nào nữa.

Thời đại hiện nay coi chiến tranh là chuyện bình thường.

Dân số tăng trưởng không kiểm soát, chẳng ai thực sự cố gắng bảo tồn dù họ có tuyên bố thế nào đi nữa, họ tham lam tiêu thụ nguồn cung thực phẩm, họ xóa sổ rừng rậm vì sự xa hoa của chính mình, họ sắp vét cạn tài nguyên, họ phớt lờ mọi sự phát triển công nghệ không phục vụ chiến tranh, và họ đánh mất chính mình trong những cuộc chiến trong khi ngoảnh mặt làm ngơ trước mọi thứ khác. Thắng hay thua cũng chẳng cứu được ai, nhưng binh lính vẫn bị ám ảnh bởi chiến thắng như thể chỉ để kích thích các chất hóa học trong não, và dân thường thì nhạo báng kẻ khác vì không biết tự suy nghĩ trong khi chính họ lại mù quáng chấp nhận những thông tin được ban phát.

Hành tinh này đang tràn ngập những điều đó.

Đây là thời đại sau khi kim Đồng hồ Thế giới đã chạy đến điểm tận cùng.

Vì vậy, họ sẽ thiết lập lại tất cả.

Họ sẽ vặn ngược kim đồng hồ.

Họ không làm điều gì man rợ như thực hiện một cuộc thảm sát hàng loạt. Chuyện này còn hơn cả việc đánh cắp nhiên liệu và tài nguyên để phần còn lại của thế giới khô héo. Một lượng nhiên liệu rắn khổng lồ không thể sử dụng sẽ bao phủ thế giới, và những ngọn lửa trên bề mặt trái đất sẽ truy đuổi những người đang tháo chạy đến tận rìa các lục địa. Họ sẽ bị giết không phải vì không còn một giọt nào. Họ bị giết vì họ chết đuối trong chính đống rác rưởi đó. Một sự đảo ngược đáng sợ.

Và sau khi xem xét ý nghĩa của điều đó và đặt lên bàn cân với thời đại hiện nay, Quenser Barbotage đã đưa ra câu trả lời của mình.

"Nghỉ đi nhóc. Mấy cái ảo tưởng của nhóc chẳng quan trọng đâu."

Cậu nghe thấy ai đó nấc lên kinh ngạc ở đầu dây bên kia của bộ đàm.

Nhưng không phải vì việc Quenser đã lên tiếng.

Mà là vì Quenser đã nhìn thấu cá nhân chưa lộ diện này và xác định đó là một tên ‘nhóc con’.

Và cậu tiếp tục.

"Nhóc đang học cấp hai à? Không, nhóc còn trẻ con hơn thế nữa. Nhóc nói chuyện bằng cái giọng trịnh trọng và có thể đang dùng máy biến âm, nhưng ta cá là nhóc chỉ tầm 10 tuổi thôi. Nghe cái kế hoạch vĩ đại này của nhóc là ta biết ngay mà. Nếu một đứa ranh con như nhóc là thủ lĩnh, thì chẳng lẽ tất cả những thiên tài trưởng thành khác đều chỉ được coi là quân cờ thí sao?"

"Cái-cái gì?"

"Nhóc muốn đi đến một nơi khác? Ai là kẻ đã nói ra điều đó? Ai là kẻ chê bai thế giới này bẩn thỉu, người lớn thì xấu xí, nhưng lại cố bỏ chạy mà không hề nỗ lực giải quyết những vấn đề đó trong chính thế hệ của mình? Với giấc ngủ đông, hành tinh nhân tạo và thoát khỏi Trái Đất, phương pháp của nhóc nghe thì quy mô đấy, nhưng chung quy lại cũng chỉ là thứ lý lẽ đầy ngây thơ, muốn trốn tránh mọi trách nhiệm. Nhóc nghĩ tất cả chúng ta sẽ chết sạch mà nhóc chẳng cần làm gì, nhưng điều đó chỉ có nghĩa là nhóc đang mơ mộng rằng ai đó rồi sẽ biến giấc mơ của nhóc thành hiện thực… Đừng có nhìn đời bằng nửa con mắt, thằng nhóc kia. Nghĩ rằng mình có thể thoát tội chỉ vì mình là trẻ con thì lại càng là một kiểu tư duy con nít."

Quenser khinh bỉ thốt ra những lời đó.

"Nghe đây. Nhóc thấy trẻ con có thể quậy phá mà không sao, là vì nhóc không hề biết rằng có ai đó đang dọn chùi mông cho nhóc. Đó có thể là cha mẹ, thầy cô, hoặc một trong những người lớn mà nhóc căm ghét bấy lâu. Vì thế, nhóc không thể dùng cái đặc quyền đó mãi được đâu. Một khi người lớn không còn bao che cho nhóc nữa, mọi thứ sẽ sụp đổ ngay trên đầu nhóc… Nói tóm lại, nhóc đã đi quá giới hạn rồi, và giờ là lúc phải trả giá."

"Đừng có đùa."

Giọng nói bên kia trầm xuống hơn trước.

Thứ âm thanh rỉ rả, nhớp nhúa đó sẽ nghe như thế nào nếu không qua bộ lọc âm?

"Họ bao che cho chúng tôi ư? Họ á!? Đừng có đùa! Anh chẳng biết cái quái gì về môi trường mà chúng tôi đã sinh ra!"

"Thì sao?"

"Anh đã thấy Lost Angels rồi đúng không? Nhưng đó chỉ là một phiên bản mẫu của một thành phố tội phạm được dựng lên để tuyên truyền cho Tổ Chức Tín Ngưỡng thôi. Họ ngụy tạo nó như một ví dụ điển hình về những gì xảy ra khi con người mất đi đức tin. Thực tế không hề giống như vậy. Anh thậm chí còn chưa thấy được phần nổi của tảng băng chìm khi nói về ác tâm thực sự đâu!"

"Chuyện đó thì có liên quan gì?"

Đúng là chỉ cần nghe về nạn buôn bán thiên chất, người ta đã không thể hình dung nổi những lợi ích bẩn thỉu và những nụ cười đắc chí của người lớn đã bủa vây các thiên tài ở Nataraja như thế nào. Và đó có lẽ cũng chỉ là một phần nhỏ của sự thật.

Nhưng…

Dù vậy…

"Từ khoảnh khắc nhóc nghĩ rằng mình có thể vô điều kiện giẫm đạp lên lợi ích của người khác vì sự ích kỷ của bản thân mà không cho họ phàn nàn, nhóc đã chứng minh mình chỉ là một thằng ranh con. Nếu nhóc chỉ vung vẩy cái gậy quanh nhà, ai đó sẽ nhận lỗi thay nhóc, nhưng một khi nhóc đã đi xa đến mức này, sẽ không còn ai đứng ra bảo vệ nhóc nữa. Nhóc đã tự chuốc lấy tất cả."

"Tôi đã nói rồi…"

Có tiếng động lạ phát ra từ phía bên kia của đường truyền vô tuyến.

"Trên đời này không có thứ gì tiện lợi như vậy đâu!!"

"Chính cái việc nhóc không nhìn ra được điều đó mới khiến nhóc trở thành một đứa trẻ vô vọng đấy."

Thoát khỏi Trái Đất.

Đi đến một nơi khác.

Tìm kiếm một thế giới không có những người lớn xấu xí, nơi mà chúng là những kẻ lớn tuổi nhất.

"Nhóc có khóc lóc đi chăng nữa, ta cũng sẽ không tha thứ đâu."

Quenser hờ hững nói.

"Đời nhóc chẳng còn cơ hội nào nữa rồi."

Họ đã dự đoán rằng dự án Nataraja được chia làm hai phe: nhóm ngủ đông thực sự đã bước lên hành tinh nhân tạo để chờ đợi một Trái Đất mới, và nhóm trên bề mặt sẵn sàng chiến đấu để giữ cho hành tinh nhân tạo đó được che giấu.

Nhóm trên bề mặt sẵn sàng hy sinh, và động lực của họ có lẽ xuất phát từ mặc cảm tội lỗi.

Họ đã nhìn thấy giấc mơ của những đứa trẻ đó, một giấc mơ rực rỡ đến mức khiến những người trưởng thành này phải tự nguyền rủa sự hèn mọn của chính bản thân mình.

Có lẽ điều đó đã giải thích tất cả.

Nó vượt xa cả những tên thủ lĩnh xấu xí mà các thiên tài trẻ tuổi coi là kẻ thù. Chúng coi tất cả mọi người, ngoại trừ bản thân chúng là xấu xí và không ngần ngại loại bỏ họ. Điều đó bao gồm cả những thiên tài trưởng thành vốn lớn lên trong cùng một hoàn cảnh. Chúng đạp họ xuống, cười nhạo và nói rằng đó là quả báo thích đáng. Đây là một cuộc chiến được gây ra bởi những kẻ độc tài trẻ con đó.

Quenser đã đạt đến một sự thấu hiểu mới về tình hình hiện tại.

Ngay giữa chiến trường, cậu không nương tay phơi bày sự thật trước mặt kẻ chủ mưu, kẻ luôn rêu rao rằng mình có thể giữ cho bản thân sạch sẽ chỉ vì chưa từng trực tiếp nhúng tay vào bùn nhơ.

"Ta sẽ tiêu diệt tất cả. Nếu nhóc muốn mơ về những vì sao, thì cứ ôm gối mà ngủ đi, thằng nhóc mê ngủ đông ạ."

Phần 19

Những tiếng nổ lụp bụp lại vang lên.

Trên mặt nước, đó có thể là những tiếng nổ chói tai, nhưng với Quenser và những người khác ở dưới lòng đại dương, chúng chỉ là những âm thanh nhỏ bé.

"Tỏ ra cứng rắn với thằng nhóc đó thì hay đấy, nhưng chúng ta thực sự có thể làm được gì không!?"

"Chẳng phải tớ đã giải thích cho cậu rồi sao?"

Quenser buông tay khỏi thứ cậu đang giữ.

Đó là một chiếc túi nhựa chứa đầy không khí.

Millia vận hành một chiếc máy bơm điện chạy bằng pin. Cái ống gắn vào nó vươn lên khỏi mặt nước như một chiếc ống thở.

Từng chiếc một, những cái túi căng phồng nổi lên mặt nước như bóng bay bơm khí heli.

Ngay khi chúng tiếp xúc với không khí, những luồng sóng vi ba cực mạnh đã nướng chín và khiến chúng nổ tung.

Các thành viên khác của đội tình báo cũng đang làm điều tương tự ở những vị trí khác.

"Người của tôi báo cáo rằng họ đã phân phát đủ số lượng cần thiết rồi!"

"Vậy thì làm phần còn lại theo đúng kế hoạch thôi!"

Quenser điều khiển chiếc tàu lặn nhỏ của mình. Sợi dây cáp gắn ở phía sau được kết nối bằng keo cao su với một ‘ngọn giáo’ đang trôi nổi gần mặt nước.

Quenser, Heivia và Millia di chuyển theo các hướng khác nhau.

Mỗi người bọn họ dùng dây cáp kéo một ngọn giáo đi xung quanh.

"Bất cứ việc gì các người làm cũng chỉ là lãng phí thời gian thôi."

Vẫn giọng nói lạ lẫm đó vang lên qua bộ đàm.

Đó là giọng của kẻ chủ mưu trên Nataraja.

"Chiếc Kali thế hệ 2 trên mặt nước sẽ không gục ngã đâu. Chắc hẳn các người đã nhận ra bài toán Tam Thể rồi. Kết hợp điều đó với công nghệ khúc xạ quang học sẽ vô hiệu hóa mọi tính toán quỹ đạo của bất kỳ khẩu pháo chính nào. Chừng nào Kali còn tiếp tục gây nhiễu khu vực này, bọn tôi vẫn có thể tự do bơi lội giữa đại dương tăm tối!"

"Nhóc muốn ta đồng ý với nhóc à? Đây không phải trung tâm chăm sóc khách hàng, nên ta không định nói bất cứ điều gì để dỗ dành nhóc đâu."

"Bọn tôi sẽ không thua!"

"Bài toán Tam Thể không phải là một hệ thống phòng thủ hoàn hảo như nhóc rêu rao đâu."

Ngay khi Quenser vừa dứt lời, cậu nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên động địa và thứ gì đó đã xé toạc thân hình cầu của Oriental Magic.

"Quenser! Có báo cáo từ ‘kính tiềm vọng’. Pháo plasma bất ổn định của Công chúa đã bắn trúng Oriental Magic! Chỉ cần thêm hai hoặc ba phát nữa, nó sẽ chìm!"

"Nhóc nghe thấy chưa? Giờ nhóc còn gì để nói không?"

"Không thể nào...! Nó không khớp chút nào cả... Không, bọn tôi đã thiết lập bài toán Tam Thể để nó không thể khớp, vậy làm sao các ngươi tìm ra đáp án!?"

"Nó được gọi là bài toán Tam Thể hạn chế (restricted three-body problem)."

Quenser cười lớn.

"Nhóc không thể tính toán chính xác ảnh hưởng của ba hoặc nhiều thiên thể cùng tác động lực hút lên nhau. Đó là bài toán Tam Thể. Nhưng điều đó không đúng trong một số điều kiện ngoại lệ. Ví dụ, nếu ba vật thể có lực hút giống hệt nhau được sắp xếp tại các đỉnh của một tam giác đều, hoặc nếu chúng cùng nằm trên một đường thẳng. Đó chính là bài toán Tam Thể hạn chế. Nhóc không cần một siêu máy tính khổng lồ cho việc đó đâu. Một công thức đơn giản sẽ cho ra đáp án, và ngay phát đạn đầu tiên sẽ trúng đích."

"Vấn đề không phải là thế. Ý anh là các người đã cứ thế chờ đợi cho đến khi các điều kiện tình cờ khớp với bài toán Tam Thể hạn chế sao?"

"Không. Bọn này luôn có thể dùng tàu lặn nối với các ‘ngọn giáo’ bằng dây cáp để kéo chúng đi khắp nơi. Bằng cách đặt mỗi cái vào đúng vị trí để tạo thành một tam giác đều hoặc một đường thẳng, tỉ lệ thành công sẽ tăng lên đáng kể."

"Không, không phải thế! Việc ‘ngọn giáo’ nào được bật hay tắt là hoàn toàn ngẫu nhiên. Chỉ vì các người đặt vài ngọn giáo thành hình tam giác đều hay một đường thẳng không có nghĩa là ba cái đó sẽ thực sự được kích hoạt!"

"Dĩ nhiên rồi."

Quenser sẵn sàng thừa nhận. Nhưng cậu chưa dừng lại.

"Nhưng việc tạo số ngẫu nhiên của trò chơi đập chuột thì dễ phân tích hơn nhiều so với bài toán Tam Thể. Chúng ta chỉ cần đánh số cho mỗi ‘ngọn giáo’ và gửi vị trí của chúng cho Công chúa và Putana ở phía trên. Chúng ta đặt cược tất cả vào bộ não thiên tài của những Elite đó."

"Các người đã liên lạc với họ? Nhưng sóng vi ba truyền năng lượng không dây sẽ ngăn cản các người..."

Giọng nói nhỏ dần, dường người bên kia như đã nhận ra điều gì đó.

"Ồ, những tiếng nổ lụp bụp đó. Anh đã gửi thứ gì đó lên mặt nước đúng không!? Anh đã tạo ra một tín hiệu nhị phân 0 và 1 đơn giản bằng cách dựa vào những tiếng nổ đó sao!?"

Cậu sinh viên không trả lời câu hỏi đó.

Thay vào đó, cậu nói một điều khác.

"Chừng nào Oriental Magic còn bị cầm chân, khả năng rà soát Ấn Độ Dương sẽ trở lại bình thường. Bọn ta sẽ biết ngay lập tức nếu thứ gì đó dài 10000m bắt đầu di chuyển. Chiếu tướng nhé, nhóc con."

"Không chắc đâu."

Kẻ chủ mưu chậm rãi thở ra.

"Ngay cả khi người loại bỏ được hệ thống phòng thủ bài toán Tam Thể, các người thực sự vẫn chưa đánh chìm được Oriental Magic. Chuyện này chưa kết thúc đâu."

"Hai đánh một cơ mà."

"Nhưng một trong số đó đã kiệt sức sau khi liên tục phải né đòn trong thời gian dài. Bọn tôi chỉ cần nhắm vào kẻ đó thôi."

"Công chúa trông yếu đuối thế trong mắt nhóc sao?"

"Không."

Kẻ chủ mưu đáp.

"Nhưng những kẻ suy nghĩ nông cạn và ngây thơ luôn cố bảo vệ đồng đội của mình. Đó là lý do tại sao kẻ mới đến sẽ phải chết trước."

Một cột bong bóng khí khổng lồ xuất hiện từ đằng xa. Trông nó như một thác nước trắng xóa, nhưng nó lại phát ra từ một thứ cao hơn 50m đang chìm dần, chìm dần xuống dưới.

Dưới nước, lẽ ra không thể nhìn thấy gì quá vài trăm mét, nhưng Quenser vẫn thấy rõ ràng món vũ khí quái vật đang chìm sâu vào lòng biển. Nó quá đồ sộ.

Đó không phải là Công chúa.

Ngoài những vũ khí chiến lược, nó còn có cả chiếc xe lu và dàn máy xới đặc trưng.

"Putana!"

Cậu chẳng thể làm gì được.

Cậu không thể chạm tới cô ấy dù có vươn tay ra xa đến mức nào. Và ngay cả khi có thể, cánh tay cậu cũng chẳng thể đỡ nổi một thứ nặng tới 200000 tấn.

Cậu chỉ có thể đứng nhìn khối kim loại khổng lồ chìm vào vực thẳm đen ngòm của đại dương, với cô gái da nâu đang bị nhốt kín bên trong.

"Ha ha ha ha ha! Có vẻ nó đã hiệu quả rồi. Và giờ là một chọi một, nên không dễ để nói ai sẽ thắng đâu! Đừng quên rằng Elite của các người đã kiệt sức rồi!"

"..."

Cậu đã biết đây có thể là kết cục mỗi khi có ai đó bước chân lên chiến trường hoặc một Object được xuất kích.

Nhưng...

"Ta sẽ giết nhóc, đồ ranh con!!"

"Bằng cách nào!? Anh không thể dựa dẫm vào mấy cái Object quý báu của mình nữa đâu. Hay là anh định tự mình xông vào vòng xoáy sóng vi ba để đối đầu với Kali?"

"Ý ta không phải thế."

Quenser nghiến răng, cậu khạc ra những lời cay đắng như bùn đất.

"Mọi thứ đã được sắp đặt xong xuôi rồi, nhóc con."

"Cái gì?"

Một người khác lên tiếng ngay khi kẻ chủ mưu vừa dứt lời.

"Quenser, có báo cáo từ ‘kính tiềm vọng’! Hiệu ứng gom bụi đang hoạt động và nó đang bao phủ toàn bộ bề mặt của các ‘ngọn giáo’!"

"Đây là Millia. Tôi cũng nhận được báo cáo tương tự. Có vẻ như nó đang làm thay đổi hướng của sóng vi ba đang tán xạ khắp nơi. Kế hoạch đã thành công."

Kẻ chủ mưu của Nataraja xen vào.

"Cái gì? Các người lại vừa làm trò gì nữa?"

"Bọn ta đã chế tạo một thiết bị gom bụi."

Quenser nói.

"Đó là công nghệ dùng để loại bỏ bụi khỏi ống dẫn khí hoặc phun bột tĩnh điện lên các tấm kim loại. Nó chủ yếu sử dụng tĩnh điện và các hạt tích điện, nhóc đã nhận ra điều này có nghĩa là gì chưa?"

"Không lẽ anh định nói là…"

"Chiếc tàu sân bay đó có hàng tấn bột phủ tĩnh điện dùng để chống cháy. Nó có lẽ được tạo ra bằng cách nghiền nát vật liệu làm tường lò luyện kim, nhưng bấy nhiêu đó là tất cả những gì ta cần."

"Anh muốn nói rằng thứ anh gửi lên mặt nước không chỉ là tín hiệu sơ khai cho các Object? Anh còn rải cả lớp bột phủ đó khắp đại dương sao!?"

"Hiệu ứng của thiết bị gom bụi đã hút lớp bột đang trôi nổi về phía các ‘ngọn giáo’. Chính xác hơn, nó bao phủ các ăng-ten dạng đĩa dùng để nhận năng lượng."

Buổi thẩm vấn đầy rực rỡ vẫn tiếp tục.

"Những ăng-ten đó vốn được thiết kế để thu sóng vi ba và chuyển hóa thành năng lượng, nhưng giờ chúng đã biến thành những chiếc gương điện từ phản xạ lại sóng vi ba. Và buồn cười thay, các ăng-ten này vốn có cơ chế xoay như hoa hướng dương để thu sóng hiệu quả nhất… Nói đơn giản là, tất cả chúng đều được cài đặt để liên tục bám theo Oriental Magic."

"Ôi, không! Đó là những gì người đã làm sao!?"

Kẻ chủ mưu dường như đã nhận ra điều gì đó, nhưng đã quá muộn.

Có một thực tế là Nataraja đang ở dưới đáy biển sâu và không có cách nào liên lạc trực tiếp với Oriental Magic trên mặt nước. Tất cả là nhờ vào chính đám sóng vi ba đó.

Và điều đó có nghĩa là bất cứ điều gì đối phương làm bây giờ cũng không còn kịp nữa.

"Này, nhóc nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu toàn bộ năng lượng vi ba mà chiếc Object đó phát ra được tập trung vào một điểm duy nhất? Những sóng điện từ đó vốn đã đủ mạnh để gây hại cho sinh vật ở khoảng cách 30km và thảm sát tất cả ở phạm vi 10km. Chẳng phải nguồn năng lượng đó sẽ vượt xa cả một khẩu pháo chính thông thường sao?"

Một luồng sáng rực rỡ bùng lên.

Ánh sáng khả kiến là một phần của sóng điện từ, nhưng việc hội tụ sóng vi ba sẽ không bao giờ tạo ra bước sóng nhìn thấy được bằng mắt thường.

Luồng sáng đó đến từ việc Oriental Magic đang tan chảy, chuyển sang màu đỏ rực và bắn ra những tia lửa điện do chính luồng vi ba khổng lồ của nó gây ra.

Thứ ánh sáng đó báo hiệu sự sụp đổ của lớp giáp siêu dày vốn có thể chịu được cả một vụ nổ hạt nhân.

Một khối vật chất khổng lồ lao xuống đại dương ở phía xa. Nó đã mất đi hình dạng ban đầu và trở thành một khối chất lỏng rực cháy, nhưng nó vẫn chìm sâu vào vực thẳm, giống như Putana vậy.

Cùng lúc đó, tín hiệu liên lạc trở nên rõ ràng hơn.

Giọng nói của Công chúa truyền đến từ Baby Magnum, chiếc Object duy nhất còn trụ lại trên mặt nước.

"Kết thúc rồi. Tuy nhiên, tôi muốn anh giải thích sau về việc chính xác chuyện gì đã xảy ra đấy."

"Chắc chắn rồi. Chúng ta có thể tâm sự đến sáng trong phòng của cô."

Dù đưa ra một lời bình phẩm vô tư như vậy, Quenser vẫn nhìn chừng chừng vào lòng đại dương sâu thẳm.

Mắt thường không thể nhìn xuyên qua bóng tối mịt mù đó, nhưng cậu vẫn ném những lời cay nghiệt vào vực thẳm.

"Giờ thì không còn ai bảo vệ nhóc nữa rồi."

"A... a..."

"Vậy nên cũng không còn ai bảo vệ giấc mơ của nhóc nữa. Lần tới khi nhóc mở mắt ra, nhóc sẽ không thấy mình ở thiên đường mà nhóc hằng tưởng tượng đâu. Nhóc sẽ tỉnh dậy trong một buổi sáng bình thường của một thế giới đã đi qua điểm tận cùng của Đồng hồ Thế giới, nơi mà những điều xấu xa tầm thường và sự bất công vẫn tràn lan khắp mọi nơi."

"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa!"

Phần 20

Nhật_ký_thời_gian_thực.

Hệ_thống_mạng_từ_"Tàu_Con_Thoi_NATARAJA".

"Mọi chuyện lẽ ra không nên thế này! Lẽ ra không phải như thế này!"

"Thôi gào thét đi."

"Mau cho Nataraja di chuyển ngay lập tức! Ấn Độ Dương giờ quá nguy hiểm rồi! Chúng ta phải thoát khỏi đây!"

"Với việc Kali đã bị tiêu diệt, chúng ta không thể duy trì tình trạng phong tỏa điện từ dưới đại dương được nữa. Nếu một thứ to lớn thế này di chuyển trong nước, nó sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Chúng ta chỉ có thể nằm yên tại chỗ thôi."

"Lẽ ra không phải như thế này! Ồ-ồ, tôi biết rồi. Nếu tất cả những gì chúng ta có thể làm là chờ đợi và Nataraja đã xong đời, thì chúng ta cần phải tẩu thoát ngay khi...!"

"Cậu thực sự nghĩ chúng ta có thể sao? Một khi quá trình chuẩn bị cho giấc ngủ đông đã bắt đầu, chúng ta không thể rời đi cho đến khi quy trình hoàn tất. Dừng lại giữa chừng sẽ khiến các tế bào trong cơ thể cậu bị vỡ nát đấy."

"Câm miệng!"

"?"

"Điều đó chỉ có nghĩa là chúng ta phải câu thêm thời gian. Nếu chúng ta liên lạc với vài kẻ trưởng thành, tiết lộ cho chúng biết về Nataraja và mời chúng đi cùng, chúng ta có thể khiến lũ binh lính đánh giết lẫn nhau, rồi lợi dụng sự hỗn loạn đó để rút lui đến một vùng biển khác. Thế nên, chẳng có gì phải lo lắng cả. Chúng ta chỉ cần bỏ mặc lũ người lớn đó vào phút cuối cùng thôi. Chỉ chúng ta mới được phép lên Nataraja. Chỉ chúng ta mà thôi."

Rè! Rè! Rè! Rè! Rè!

"Cái... cái gì thế!?"

"Không phải do phần mềm. Đây là lỗi phần cứng. Có một áp lực cực lớn đang đè nặng lên... không thể nào..."

"Chuyện gì vậy!? Lẽ ra không phải…"

"Một khối lượng khổng lồ đang đè thẳng xuống Nataraja! Trọng lượng ước tính là 200000 tấn! Chẳng lẽ đây là...!?"

b01afeff-c85e-4f8a-b917-74bf161c0368.jpgCảnh báo.

Kết_nối_này_có_mật_mã_bất_thường.

"Cuối cùng tôi cũng đến nơi. Các người không thể thực hiện màn ảo thuật biến mất khi có cả một chiếc Object đè lên trên, đúng không? Đừng tưởng mình dài 10km thì có thể chịu được cú va chạm từ một thiên thạch nặng 200000 tấn mà không hề hấn gì. Cảm giác bị dồn toàn bộ lực nén vào một điểm giống như bị gót giày cao gót giẫm lên thật đau đớn, phải không?"

"Ngươi... là ai!? Làm sao ngươi dùng được một tín hiệu đủ mạnh để xuyên qua lớp chắn tia vũ trụ và truy cập vào mạng vô tuyến nội bộ từ bên ngoài!?"

"Bên ngoài!? Không thể nào. Nhóc nghĩ áp suất nước ngoài kia kinh khủng đến mức nào chứ!?"

"Tôi đang ở trong chiếc Object mà mấy nhóc vừa đánh chìm đấy. Gọi nó là Sarasvati đã đủ để nhóc hiểu chưa? Ahh, cảm giác thật tuyệt khi được nói những gì mình muốn mà không phải giữ kẽ lễ nghi quân đội mệt mỏi nữa."

"Sau khi bị đánh chìm... cô đã rơi xuống tận đây sao!?"

"Có lẽ vì tôi là một Elite, nên tôi không thích cái cảm giác cứ phải ngồi yên chịu trận mãi."

"Cái... cái gì thế này?"

"Vậy nên, tôi sẽ làm điều mà tôi biết chắc là nhóc không muốn tôi làm nhất."

Rè! Rè! Rè!

"Chuyện gì thế này!? Có một chùm laser cường độ mạnh đang hướng thẳng lên mặt nước!"

"Giờ thì Vương Quốc Chính Thống đã biết mấy nhóc ở đâu rồi. Và chừng nào tôi còn đè chặt mấy nhóc ở đây, mấy nhóc sẽ chẳng thể chạy đi đâu được."

"L-lẽ ra không phải…"

"Hãy cùng chờ đợi, dù có mất bao lâu đi nữa. Hãy chờ đợi những người khác đến cứu chúng ta, ngay cả trong điều kiện áp suất nước khắc nghiệt này."

"Lẽ ra không phải như thế nàyyyyyyyyyy!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!