Chương 1: Một cục đá trúng hai con chim - Chiến dịch giải cứu máy bay rơi tại khu Rio Grande (Phần 4-5-6-7)
Phần 4
Giai đoạn thứ nhất của địa ngục đã bắt đầu.
Hơn 300 củ khoai tây của Vương Quốc Chính Thống đang lê lết dưới cái nắng chói chang và bãi cát bỏng rát với nhiệt độ vượt quá 60 độ C. Mỗi người trong số họ đều đang nhễ nhại những dòng mồ hôi khó chịu, kẻ thì chĩa cảm biến hình khẩu súng ngắn xuống đất, người thì chậm rãi cắm dao vào cát để cẩn thận lôi lên những mẩu kim loại kích cỡ bằng lon nước.
Heivia ném một thứ sang một bên và phun ra một lời càu nhàu.
"Lo sốt vó lên rồi cuối cùng lại là một cái vỏ lon rỗng à? Tớ không muốn nó là hàng thật đâu, nhưng tại sao tớ vẫn cảm thấy hụt hẫng thế này nhỉ!? Chúng chôn mồi nhử ở khắp mọi nơi, nhưng cái tiếp theo hoàn toàn có thể là đồ thật. Không thể tin nổi là chúng lại làm trò này!"
"Vẫn tốt hơn là có mìn thật rải rác khắp nơi mà, đúng không? Với lại, nổi giận chỉ làm cậu dễ bỏ sót mìn thật thôi."
"Mà đây lại là lon bò hầm nhé! Đến thức ăn của tụi nó cũng xịn nữa!"
"Bớt giận đi."
Quenser cũng đã quá ngán ngẩm với tình cảnh này rồi.
Họ còn cách ốc đảo hơn 1000m. Cánh đồng hướng dương cao vút nở rộ một cách bất thường giữa sa mạc đã có thể nhìn thấy từ xa, nhưng quân đội Vương Quốc Chính Thống vẫn di chuyển với tốc độ rùa bò và dường như chẳng nhích lại gần được chút nào.
Thêm vào đó, họ không chỉ bị kẹp giữa cái nắng và bãi cát thiêu đốt. Mỗi khi nghe tiếng bíp từ máy dò kim loại, họ lại bị tấn công bởi một sự căng thẳng tột độ như thể có một chiếc cọc vô hình đâm xuyên qua tim. Nói một cách nghiêm túc, cảm giác cứ như thể họ đã lê lết ở đây hơn một tuần rồi vậy.
"Đừng có mất cảnh giác chỉ vì xung quanh toàn là lon rỗng. Cậu nghe đám Áo Đen nói rồi đấy, đúng không? Ước tính có khoảng 30000 quả mìn quanh đây. Đây là một vườn hoa mìn đấy. Chỉ cần bất cẩn dẫm phải một quả thôi là cậu sẽ được chiêm ngưỡng lễ hội pháo hoa ngay sát mặt đất."
Một trong những cô nàng Áo Đen ngoan hiền đó cũng đang sắp tan chảy trong sa mạc ở cách đó một đoạn ngắn. Họ thường chỉ điều tra tội ác chiến tranh tại căn cứ bảo trì, nên cô ta không quen với việc ra chiến trường. Bộ quân phục đen đặc trưng đó trông chẳng khác nào một hành vi tự sát giữa sa mạc tháng 7. Quenser thấy ấn tượng khi cô ta không lột phăng nó ra giống như trong truyện ngụ ngôn Gió Bắc và Mặt Trời.
Cậu thì thầm đưa ra đánh giá của mình trong khi nhìn sang cô gái trẻ tóc đen dài để lộ trán, có lẽ là cấp dưới của Meena.
Để tự nguyện giúp đỡ cho công trình nghiên cứu ngoại cảm ESP (vốn bị đồn là một thí nghiệm quân sự tối mật), cậu tập trung vào bộ ngực không chút phòng bị của cô ta để xem liệu mình có thể phát triển được tầm nhìn tia X hay không. Thực chất, cậu chỉ đang dán mắt vào chiếc áo ngực màu vàng chanh hiện rõ qua lớp áo sơ mi đẫm mồ hôi.
"Vàng chanh cơ à? Và lại còn là loại áo nâng ngực nữa?… Xem ra không phải cô nàng Áo Đen nào cũng có ngực khủng nhỉ."
"Cậu làm tớ thấy sợ đấy. Tớ chẳng biết ai khác có thể thốt ra những lời đó về một người phụ nữ có quyền được giết chết đồng đội của mình như cậu đâu."
Dù nói vậy, hai tên ngốc này hiểu rất rõ tại sao cô nàng Áo Đen lép kia lại khó chịu đến thế.
Chính họ cũng đang phải bò qua bãi cát bỏng rát với tốc độ chậm chạp. Tất cả là nhờ đống mìn được chôn khắp mọi nơi kia.
"Tại sao chúng lại dùng nhiều mìn đến mức quái đản thế này? Bộ tụi nó định tống khứ đống hàng tồn kho hay sao? Chúng quên mất là bất cứ ai dẫm lên mấy thứ này thì kết cục cũng đều bị nổ banh xác như nhau à?"
"Đây là mìn thông minh đấy, Heivia. Chúng có chốt an toàn tự nhận diện tín hiệu IC của đồng minh, nên họ mới cảm thấy cực kỳ an toàn khi rải chúng khắp nơi. Tớ có đọc trên một trang tin tức rằng mấy thứ này đã vượt qua súng trường tấn công để trở thành vũ khí phổ biến nhất trên chiến trường rồi."
"Cậu nói nghiêm túc đấy à?"
Heivia nhìn quanh trong khi vẫn nằm sát đất.
"Thế thì đống xe tải rỉ sét và xe bọc thép mà tớ thấy rải rác khắp nơi kia là sao? Chúng rõ ràng là bị mìn thổi bay mà."
"Đáng tiếc là chúng cũng chỉ đáng tin cậy ngang ngửa mấy cái chuông báo động chống trộm ở cửa hàng tạp hóa thôi."
Những tiếng ầm rầm không đều đặn vọng lại từ phía xa. Baby Magnum có lẽ đang có một màn đối đầu đầy kịch tính với Antlion thế hệ 2 của Tập Đoàn Tư Bản.
"Vả lại, thời đại này chẳng ai phá mìn kiểu đó nữa. Tại sao chúng ta không nã một cơn mưa pháo xuống đây để thổi bay cả bãi mìn đi, rồi sau đó cứ thế đàng hoàng mà bước qua cho an toàn?"
"Cậu quên đây là lối vào của cả Tập Đoàn Tư Bản lẫn Liên Minh Thông Tin rồi à? Chọc vào ổ kiến lửa đó chỉ tổ gọi ra một nguồn tiếp viện vô tận thôi. Công chúa đang thu hút sự chú ý của đám kiến thợ bên kia rồi, nên chúng ta không thể gây ra một vụ nổ lớn ở bên này được."
Quenser rút một tấm thẻ từ thứ trông giống như một bộ bài tây và đặt nó lên cát. Đó là một vật đánh dấu có khả năng phản xạ tín hiệu vô tuyến, việc nối các điểm đó lại với nhau sẽ vẽ ra một lộ trình an toàn không có mìn.
"Nếu đây là mìn công nghệ cao, thì sao chúng ta không ngồi thong thả mà tắm nắng chờ cho chúng hết pin đi?"
"Nghe đâu chúng tự tạo ra năng lượng từ nhiệt độ của sa mạc, nên có thể chạy vĩnh viễn đấy."
Sau khi đặt xuống một lượng vật đánh dấu kha khá, Quenser và Heivia tạm nghỉ ngơi sau một cồn cát trong khi những người khác đi theo vùng an toàn mà họ vừa tạo ra. Việc gỡ mìn cực kỳ bào mòn dây thần kinh, nên họ tiến lên bằng cách thay phiên nhau và dành cho nhau những quãng nghỉ ngắn.
Tuy nhiên, nhóm phụ trách ca tiếp theo lại ăn mặc rất kỳ lạ.
"Cái quái gì thế này? Giáp trợ lực à?"
"Đây là thiết bị của đội gỡ bom."
Một người trong số họ nói.
"Chúng tôi chợt nhớ ra là mấy thứ này đang bám bụi trong kho, nên vừa mới đào chúng lên đấy."
"Bà chỉ huy nóng bỏng khốn khiếp! Tôi thề là tôi sẽ sờ soạng cô ta một trận nhớ đời!"
"Các anh mặc bộ giáp đó dưới cái nắng thiêu đốt này mà vẫn ổn à? Tôi cảm giác mình sắp bị sốc nhiệt chỉ bằng việc nhìn các anh thôi đấy."
"Thế nên chúng tôi mới dán đầy miếng dán hạ sốt đây này. Dán nhiều đến mức tôi còn hơi sợ là mình sẽ bị lạnh quá đây."
Những khối kim loại đó băng qua cồn cát.
Quenser chỉ biết nguyền rủa Frolaytia vì đã để họ thiếu trang bị đến mức phải gỡ mìn bằng tay, nhưng cậu đoán có lẽ họ có thể mượn mấy bộ giáp đó cho ca làm việc tiếp theo. Chiếc bộ đàm truyền đến cuộc đối thoại vui vẻ của nhóm đang được bảo vệ bởi lớp giáp dày.
"Tìm thấy một quả mìn rồi."
"Nhanh đấy. Tốt, tốt. …Kíp nổ nằm ở đây. Giờ thì biến thứ này thành một cái khay xinh xắn mà ngay cả một cô hầu bàn cũng thấy thoải mái khi sử dụng nào."
Heivia nhấp một ngụm nước từ bình.
"Vô hiệu hóa bom đúng là dễ thật. Tất cả những gì cậu cần làm là kẹp và xoay phần đáy kíp nổ bằng một cái kìm."
"Đó là vì những cái ngòi nổ lắt léo như trò xếp hình trong phim ảnh là hoàn toàn không cần thiết. Chúng chỉ gây vướng víu nếu chính cậu muốn tháo bom ra. Chuyện đó có thể xảy ra nếu bom không nổ hoặc tình hình thay đổi, nên chỉ có lũ tội phạm muốn bỏ mặc bom lại mới chế ra mấy cái trò xếp hình đó thôi."
Nhóm mặc giáp cường lực tiếp tục trò chuyện qua bộ đàm.
"Đào cát xung quanh nó đi. Chúng ta cần xem có dây nhợ nào nối đi nơi khác không."
"Đã kiểm tra xong. Nhấc quả này lên là nó sẽ không nổ đâu."
"Hửm?"
Quenser cau mày.
Rồi mặt cậu cắt không còn giọt máu.
"Đợi đã, đồ ngốc! Không đơn giản th…!"
Cậu còn chẳng kịp gào vào bộ đàm.
Một vụ nổ bùng lên phía bên kia cồn cát, và chính bức tường cát đó đổ sụp xuống như một trận lở đất.
Dù đã có vật che chắn, Quenser và Heivia vẫn bị dư chấn hất văng đến nghẹt thở khi luồng xung kích đập vào lưng họ. Cách đó không xa, cô nàng Áo Đen tóc đen lộ trán (ngực phẳng) bị thổi bay lộn nhào, đôi chân dang rộng và vòng ba thon gọn chổng ngược lên trời.
Quenser lấy tay che mặt.
"Chết tiệt, hóa ra quần lót cô ta màu xanh da trời. Ý tại sao áo lót với quần lót lại không hợp tông với nhau vậy!?"
"Vấn đề không nằm ở đó, và tại sao tớ cứ phải đóng vai người nghiêm túc đi chỉnh cậu thế hả!?"
Hai tên ngốc ho sặc sụa rồi rướn người nhìn qua hình dạng mới của cồn cát. Một phần sa mạc đã biến thành một cái hố sâu hoắm, còn những bộ giáp trợ lực thì đang cựa quậy khá sung sức.
"Cái gì thế? Chẳng phải họ bảo đã tháo kíp nổ rồi sao!?"
"Có một quả mìn khác chôn ngay dưới quả đó. Đó là kết cục của việc dám mất cảnh giác đấy!"
Tuy nhiên, việc quả mìn phát nổ không phải là điều quan trọng nhất. Tiếng nổ đã vang đến tận ốc đảo vốn được bảo vệ bởi vô số mìn thông minh kia.
"Đám tuần tra biên giới của Tập Đoàn Tư Bản sẽ đáp trả vụ này cho xem!"
Họ đã chọc phải ổ kiến lửa.
Nếu cứ tiếp tục bò đi một cách lặng lẽ thì chẳng khác nào chờ chết. Lực lượng quân sự tại ốc đảo sẽ kéo đến, và rất có thể một Object thế hệ 2 đang canh giữ chính quốc sẽ nhấc mông dậy để xử lý họ.
Nói cách khác, họ cần phải dứt điểm việc này thật nhanh.
Một bản báo cáo lập tức được gửi về khu căn cứ bảo trì và kế hoạch đã thay đổi.
"Hỡi lũ nô lệ xây kim tự tháp dũng cảm, nếu không muốn bị chính đồng minh của mình giẫm nát thì khôn hồn mà tránh đường ra!"
Ngay khi nghe thấy thông báo đó qua bộ đàm, Quenser và Heivia nhanh chóng lăn sang một bên. Vài chiếc xe tải bọc thép với những chiếc xẻng giống như xe ủi đất ở phía trước lao vút qua. Chúng cày sâu vào cát để cố ý kích nổ mìn và mở đường.
Nhưng phía ốc đảo không hề ngồi yên chịu trận.
Hết lần này đến lần khác, họ nghe thấy tiếng khí nén được giải phóng.
Những vệt khói mỏng bay theo những đường vòng cung dài và cắm phập vào nóc những chiếc xe tải bọc thép.
Sau một vụ nổ kinh hoàng, những khối kim loại cháy đen văng tung tóe lên không trung.
Heivia yếu bóng vía gào lên phàn nàn về sự bất công của thế giới.
"Mấy thứ đó thực sự là mìn hả!?"
"Đó là vũ khí tấn công từ phía trên chuyên nhắm vào nóc xe tăng đấy. Có những loại mìn sẽ được phóng lên từ bụi rậm khi cảm biến phát hiện mục tiêu rồi rơi xuống. Đây chỉ là một cách áp dụng rộng rãi khái niệm đó thôi!"
"Chúng ta đã lường trước chuyện này rồi."
Ai đó nói qua bộ đàm.
"Những chiếc xe tải bọc thép đó không có người lái và được điều khiển từ xa. Đừng nghĩ đến việc cứu chúng. Cứ tiếp tục tiến theo lộ trình đã được khai thông để giảm thiểu tổn thất nhiều nhất có thể. Dù mìn của chúng có xịn đến đâu thì số lượng cũng có hạn thôi. Chúng ta sẽ giẫm nát tất cả bọn chúng!"
Thêm vài tiếng nổ vô vọng nữa vang lên.
Dù vậy, nếu tình hình này cứ tiếp tục, bãi mìn có vẻ như rồi cũng sẽ cạn kiệt.
Quenser và Heivia bịt tai lại, cố gắng hít thở chậm rãi, nhưng rồi cục diện đột ngột thay đổi.
Họ nghe thấy vài tiếng động rất giống tiếng pháo hoa báo hiệu khai mạc một ngày hội thể thao.
Những vệt khói mảnh lướt qua trên đầu họ rồi phát nổ ngay giữa không trung.
Ngay sau đó, tổng cộng hàng trăm thiết bị rơi xuống trong khi xoay tít như những chiếc chong chóng tre.
Chẳng cần nói cũng biết, đó chính là số lượng mìn thông minh được bổ sung thêm.
Chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, chúng có lẽ sẽ biến mất hút dưới lớp cát ngay lập tức.
"Hự."
"Còn có thể tệ hơn được nữa không đây?"
Hai tên ngốc không thể không thốt lên lời than vãn.
Tất cả nỗ lực của họ trong suốt mấy giờ đồng hồ qua đã đổ sông đổ biển, chưa kể, đường rút lui giờ đây cũng đã bị cắt đứt hoàn toàn.
Phần 5
Bên trong buồng lái của Baby Magnum, Công chúa đang cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Hiếm khi nào vai trò của cô không phải là đánh bại một Object hay giành chiến thắng trong một trận quyết chiến. Đây là cửa ngõ dẫn vào chính quốc của cả Tập Đoàn Tư Bản lẫn Liên Minh Thông Tin, nên lực lượng kẻ thù đơn giản là quá hùng hậu. Cô càng nổi bật thì lại càng thu hút nhiều viện binh của địch. Ngay cả hỏa lực của một Object cũng không phải là ngoại lệ ở đây.
Cô phải tiếp cận, nhưng không được quá gần.
Cô đang kiềm chế Object thế hệ 2 đang canh giữ ốc đảo và duy trì một thế trận bế tắc. Cô phải giữ cho tình hình ổn định và không thay đổi, sự cân bằng hoàn hảo đó chính là ưu tiên hàng đầu của cô.
Tất nhiên, đây là một vai trò thiết yếu.
Nếu Object của kẻ thù phớt lờ Baby Magnum và tập trung vào xung quanh, hàng trăm bộ binh đang bò lê lết trên bãi mìn sẽ bị thổi bay lên Valhalla ngay lập tức. Các binh sĩ hẳn sẽ chẳng mong gì hơn việc Object đối phương bị giữ chân ở thật xa họ.
Cô hiểu điều đó, nhưng hiểu không có nghĩa là cô thích nó.
(Mình muốn đi giúp Quenser và những người khác ngay bây giờ.)
Một Object có thể chịu được cả một vụ nổ hạt nhân, nên nó có thể dọn sạch bãi mìn trong nháy mắt chỉ bằng cách di chuyển đè lên chúng. Đó là giải pháp đơn giản nhất, vì vậy, thật sai lầm khi để những người lính bằng xương bằng thịt phải toát mồ hôi hột và đánh cược mạng sống để gỡ mìn.
Nhưng bất chấp những suy nghĩ của cô...
"Công chúa, để chuyện suy nghĩ đó lại sau đi. Duy trì sự cân bằng đó mới là điều quan trọng lúc này. Theo một cách nào đó, cô cần coi nhiệm vụ này còn khó khăn hơn bình thường đấy."
"Rõ rồi, ngài Frolaytia."
Cô tập trung vào trận chiến một lần nữa.
Object thế hệ 2 của Tập Đoàn Tư Bản được biết đến với cái tên Antlion. Đúng như tên gọi, nó được chuyên hóa để tác chiến trên sa mạc. Ngoài bộ đệm tĩnh điện nằm ngay dưới thân hình cầu, nó còn có 4 cánh tay gắn ở phía trên. Chúng đóng những chiếc cọc dày xuống lớp cát mềm để bám vào mặt đất và kéo toàn bộ thân chính đi, tạo ra những cú bứt tốc ngắn đầy uy lực về bất kỳ hướng nào.
Nhưng có một thứ khác để lại ấn tượng mạnh nhất.
"?"
Ngoài khẩu pháo chính phát ra tia chùm liên thanh ở bên phải, nó còn rải một cơn mưa thứ gì đó từ bên trái.
Công chúa thực hiện các thao tác né tránh tốc độ cao trong khi mở một cửa sổ mới để phân tích. Các vật thể bay đó dường như là những chiếc giá 3 chân dài vài mét. Khi được bắn ra, chúng là một ngọn giáo đơn thuần, nhưng sẽ bung ra giữa không trung để có thể tự đứng vững trên mặt đất. Chúng trông giống như những hàng rào hình kim tự tháp làm bằng thanh kim loại dùng để ngăn chặn lính nhảy dù.
Rồi có gì đó thay đổi.
Có sự chuyển động, nhưng không phải từ Baby Magnum hay Antlion. Mọi thứ khác đều chuyển động. Biển cát tạo nên toàn bộ cảnh quan đang nhấp nhô như một sinh vật sống. Cảm giác như một khu vực rộng vài cây số đột ngột biến thành cát lún.
Nhắc lại một lần nữa, tên của Object đó là Antlion.
"Chúng tôi cũng thấy điều đó từ phòng điều khiển rồi."
Frolaytia nói.
"Đó là hình thái cát lún nhân tạo đặc trưng của nó!"
"Phát hiện các thiết bị chưa xác định. Chúng có lẽ là các thanh ăng-ten được dùng để cộng hưởng. Tôi cũng phát hiện thấy một số sóng HF năng lượng rất lớn. Trừ khi nó đang thực hiện quét âm thanh kiểu sonar, thì chắc chắn nó đang làm rung các thanh đó để làm chao đảo lớp cát."
Nhưng Công chúa vẫn không chắc điều đó có ý nghĩa gì khi cô tiếp tục trận chiến tốc độ cao của mình.
Dù sử dụng tĩnh điện hay đệm khí, các Object đều lơ lửng trên không. Ngay cả những bãi cát lún dữ dội nhất cũng không thể nuốt chửng hay thậm chí là cản trở sự di chuyển của chúng. Thứ này có lẽ còn đáng sợ hơn cả biển động đối với bộ binh hay xe tăng, nhưng liệu nó có thực sự có ích trong một trận chiến giữa Object với Object không?
Nhưng ngay khi cô vừa thoáng nghĩ như vậy, một thứ gì đó đã phát nổ ngay bên dưới Baby Magnum.
"!?"
Không có bất kỳ phát bắn nào nhắm vào cô, nhưng cô có thể nhìn thấy những thiết bị mới xuất hiện tại những phần cát trống rỗng trước đó trong vùng cát đang uốn lượn. Những khối lồi hình cầu to bằng cả một chiếc máy bay tiêm kích đang trồi lên hụp xuống trong lòng sa mạc nhấp nhô như phao câu cá trên những con sóng. Không đời nào cô lại bỏ sót chúng. Điều đó có nghĩa là...
"Công chúa, đó là mìn đấy! Cát lún chắc chắn đã làm những trang thiết bị mà chúng giấu sâu dưới lòng đất trồi lên!"
"Tôi biết rồi."
Tất nhiên, dù thuốc nổ bên trong có hiệu quả đến đâu, đống mìn đó cũng không thể phá hủy được Baby Magnum. Ngay cả loại mìn hạt nhân tối tân nhất cũng không làm được điều đó. Các Object được chế tạo để sống sót trước một cuộc tấn công hạt nhân từ bất kỳ hướng nào, nên đó là lẽ tự nhiên.
Thế nhưng, dù sử dụng tĩnh điện hay đệm khí, trường lực giữ cho khối Object nặng 200000 tấn cao 50m lơ lửng trên không là cực kỳ tinh vi. Việc một vụ nổ lớn làm rối loạn lực đẩy ngược không hẳn là một chuyện tốt.
Dù chỉ trong một phần nhỏ của 1 giây, sơ hở vẫn là sơ hở.
(Nó đến rồi!)
Công chúa nhìn ra phát bắn từ pháo chính của Antlion dựa trên chuyển động của chính khẩu pháo và các thấu kính ngắm mục tiêu. Cô lập tức điều khiển Object của mình dạt mạnh sang bên phải. Trong suốt thời gian đó, hình dạng của sa mạc vẫn không ngừng biến đổi.
Một luồng pháo kích dữ dội bám theo ngay sau đó, nhưng cô đang nằm trên quỹ đạo để né tránh thành công.
Tuy nhiên, luồng tia điện tử đột ngột bẻ cong giữa không trung như một con rắn.
"Cái…?"
Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Thời gian dường như ngưng đọng lại, giống như khoảnh khắc ngay trước khi va chạm với một chiếc xe tải đang lao tới. Cô lập tức hiểu ra vấn đề. Các luồng tia điện tử vốn rất dễ bị ảnh hưởng bởi từ trường. Trước khi khai hỏa pháo chính, Antlion đã tạo ra vùng cát lún nhân tạo bằng cách sử dụng hàng loạt thanh cộng hưởng siêu âm. Việc nhắm vào cô bằng mìn chỉ là hư chiêu.
Vậy mục đích thực sự của việc tạo ra bãi cát lún là gì?
(Một lượng cát sắt đã được sắp xếp có hệ thống dọc theo bề mặt như một vòng tròn ma thuật.)
Công chúa nuốt nước bọt.
(Và lượng cát sắt đó đã cắt đứt hoặc đổi hướng từ trường của Trái Đất để luồng tia điện tử tự động bẻ cong theo ý muốn sao!?)
Tốc độ thời gian trở lại bình thường.
Một luồng lửa kinh hồn lao thẳng về phía Baby Magnum.
Cô không thể né kịp.
Lớp giáp củ hành chịu nhiệt ở phía bên trái bị bóc tơi tả như một đóa hoa khổng lồ, và một cơn bão âm thanh báo động tràn ngập khắp buồng lái.
Phần 6
Tiến lên là mìn, lùi lại cũng là mìn.
Thế nhưng, họ cũng không thể cứ ngồi yên chịu trận giữa chiến trường thế này.
Lực lượng của Tập Đoàn Tư Bản đang bảo vệ ốc đảo nơi máy bay vận tải rơi đã lộ rõ nanh vuốt, và Vương Quốc Chính Thống thì liên tục điều tới thêm nhiều xe tải không người lái trang bị bộ phận ủi ở phía trước.
Chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ cảm nhận được sự nguy hiểm.
Đám xe tải thì không sao cho dù có bị cuốn vào bao nhiêu vụ nổ đi nữa, nhưng đống mìn đó lại văng mảnh đạn ra khắp mọi hướng. Tệ nhất là loại mìn nhảy, những chiếc lon được lò xo bắn lên cao vài mét trước khi phát nổ. Một quả trong số đó có thể phát tán những viên bi kim loại nhỏ trong bán kính 100m. Mọi chi tiết của tình hình này chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Điểm tích cực duy nhất (có lẽ vậy) là những vết rách đầy khiêu khích trên đôi tất dài của cô nàng Áo Đen tóc đen lộ trán (ngực phẳng).
Heivia nằm dán xuống cát, hai tay ôm chặt sau gáy và gào lên.
"Lũ đần độn các người định giết sạch bọn tôi đấy à!?"
"Đứng dậy đi, Heivia. Phải tiếp tục thôi. Nếu không tình hình sẽ chỉ càng tệ hơn."
"Giờ không phải lúc đóng vai quân nhân kiểu mẫu đâu! Hơn nữa, chúng đang bắn cả đống tên lửa vì chúng ta không thể dùng laser phòng không của Object. Chúng đã định vị được chúng ta rồi! Nếu muốn, chúng có thể thổi bay chúng ta bất cứ lúc nào!"
"Tớ không chắc đâu."
Quenser lau mồ hôi trên trán.
"Mấy thứ này đang được điều khiển theo nhóm. Tớ đã nói đây là mìn thông minh rồi mà, đúng không? Chúng có thể kiểm tra tín hiệu để xác định sơ đồ bố trí mìn và xem quả nào còn sống hay đã chết, nên các tên lửa rải mìn được lập trình để tự động bắn vào nơi có mật độ mìn mỏng nhất. Ốc đảo chủ yếu được bảo vệ bằng vũ khí tự động, còn đám binh lính người thật thì chẳng có kỹ năng gì mấy đâu. Chúng thực sự chưa tìm ra chúng ta đâu."
"Cậu có bằng chứng gì không!?"
"Chúng không thể dùng cảm biến tầm nhiệt khi sa mạc còn nóng hơn cả cơ thể chúng ta, và chúng ta có thể trốn ra-đa chống bộ binh đằng sau các cồn cát. Và điều rõ ràng nhất là: nếu chúng biết chúng ta ở đâu, chúng ta đã bị làm thịt từ lâu rồi."
Danh sách những lời trấn an đó đủ để Heivia, gã nhát gan đẫm mồ hôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Cậu nhấp một ngụm nước ấm trong bình và chậm rãi đứng dậy.
"Dù sao đi nữa, chuyện này sẽ chẳng bao giờ kết thúc nếu không tiến về phía trước. Có vẻ con đường địa ngục chết tiệt này là lựa chọn duy nhất của chúng ta rồi."
Họ băng qua sa mạc, cố gắng hết sức để đi theo vệt bánh xe của những chiếc xe tải bọc thép. Đó sẽ là vùng an toàn cho đến khi những quả mìn thông minh mới lại từ trên trời rơi xuống.
Hoặc lẽ ra phải là như vậy.
Thế nhưng, có thứ gì đó đang nhô lên khỏi bãi cát ngay trước mặt họ. Đầu một đường ống kim loại có gắn một vòi phun xoay. Nếu ở sân golf của một quốc gia hòa bình, người ta có thể nghĩ đó là vòi phun nước tưới cỏ.
Nhưng đây là chiến trường.
Thay vì nước tưới tiêu, nó phun ra một thứ chất lỏng kèm theo mùi kích ứng nồng nặc.
"Thôi xong rồi."
Quenser và Heivia liếc nhìn nhau rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
Đúng 5 giây sau, chuyện đó xảy ra.
Một vụ nổ kinh thiên động địa bao trùm một góc sa mạc.
Hỗn hợp naptha và chất tẩy rửa bắt cháy, biến toàn bộ khu vực thành một hỏa ngục rực lửa.
Họ chỉ vừa kịp thoát chết trong gang tấc.
Hai tên ngốc thoát ra khỏi vùng vũng chất lỏng, ngã chổng mông xuống cát và bò lồm cồm để tránh những tàn lửa rơi trúng người.
"Cái quái gì thế hả!?"
"Lịch sử của súng phun lửa đã có từ lâu đời rồi, tận thời Hy Lạp cổ đại cơ. Nhưng loại súng phun lửa hiện đại thì nổi tiếng với việc chôn một thùng phuy kim loại dưới lòng đất và phun ra khi van được mở."
Quenser chậm rãi thở ra.
"Nói cách khác, đó cũng là một loại mìn."
"Tớ không quan tâm chuyện đó. Tớ chỉ quan tâm chúng ta sẽ làm gì với bộ quân phục này thôi. Chỉ cần một tia tĩnh điện cũng đủ thiêu sống chúng ta rồi. Thậm chí tia lửa từ họng súng của chính tớ cũng có thể tiễn tớ lên đường đấy."
Họ quyết định đổ nước trong bình lên đầu, nhưng rõ ràng việc này chẳng giúp ích được bao nhiêu.
Quenser lắc đầu như một chú chó bị ướt và nhận thấy một khối bê tông vuông vức gần như bị chôn vùi trong bãi cát bỏng rát. Đây là sa mạc, nên chắc chắn đó không phải là nắp cống dẫn xuống hệ thống thoát nước thành phố. Cậu tiến lại gần, dùng cả hai tay mở cánh cửa kim loại và nhìn thấy một cầu thang dẫn xuống dưới.
"Cái gì đây?"
"Trông có vẻ khá nghiệp dư. Đây là cửa ngõ vào Bắc Mỹ, nên tớ cá đây là đường hầm buôn lậu ma túy do mafia hoặc một băng đảng nào đó đào."
Một mùi hóa chất kỳ lạ và không mấy lành mạnh phả ra.
Bên trong, vài cái xác cháy đen nằm la liệt trên mặt đất. Đây không đơn thuần là kết quả của một vụ hỏa hoạn thông thường. Có dấu vết của sự viêm nhiễm do hóa chất trộn lẫn trong đó.
"Đó là phốt pho trắng. Không chỉ ngọn lửa thiêu rụi nạn nhân, mà việc hít phải lớp bột lẫn trong khói cũng khiến họ bị bỏng hóa chất. Chắc chắn đây là một thảm họa thực sự đối với lũ buôn hàng này. Chẳng có nơi nào để trốn thoát trong cái đường hầm hẹp này cả."
Heivia tỏ vẻ ngán ngẩm.
"Nhưng đường hầm ngầm này có thể hữu dụng đấy. Đống mìn bên trên chẳng có ý nghĩa gì khi ở dưới này. Sẽ thật tuyệt nếu có một nhánh của đường hầm dẫn thẳng tới ốc đảo."
"Không, đợi đã."
Quenser không hề lạc quan như vậy. Một giọt mồ hôi lớn chảy xuống mũi cậu, nhưng cậu quên bẵng việc lau nó đi.
"Tại sao những cái xác này lại ở đây?"
"Cái gì? Vì tổ chức tội phạm đã bị xóa sổ rồi chứ sao?"
"Vậy thì những kẻ đã thiêu sống họ chẳng lẽ lại không biết về đường hầm này sao?"
Quenser chỉ ra điểm mấu chốt.
"Tớ không biết đó là Tập Đoàn Tư Bản hay Liên Minh Thông Tin, nhưng nếu chúng biết về đường hầm dài dằng dặc dưới sa mạc này, chúng hoàn toàn có thể tái sử dụng nó cho một loại mìn đặc biệt."
"Đợi đã, Quenser."
Cậu không còn thời gian để trả lời gã bạn tồi của mình nữa. Cậu nhanh chóng quay lại. Những đám cát tung mù mịt khi hàng chục chiếc xe tải bọc thép không người lái từ khu căn cứ bảo trì ập tới. Khá nhiều binh lính sẽ tiến lại gần theo con đường mà xe tải đã khai thông.
Quenser nhanh chóng hét vào bộ đàm.
"Tệ rồi… Thật sự rất tệ! Dừng lại ngay! Các anh phải dùng cảm biến rung hoặc sóng siêu âm để xác định vị trí các đường hầm ngay lập tức!"
Cậu không nhận được câu trả lời nào. Cũng chẳng còn đủ thời gian cho việc đó nữa.
Lượng thuốc nổ được chôn trong mạng lưới đường hầm ngầm bao phủ tổng cộng 160km đồng loạt phát nổ.
Phần 7
Vụ nổ hình vành đai đó rõ ràng là có thể nhìn thấy được ngay cả từ các vệ tinh dân sự.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
