Chương 3: Trong một trận chiến giữa kỵ binh, hãy phá hủy chỗ đứng của đối phương - Chiến tranh tổng lực tại thành phố Amazon (Phần 9-10-11-12)
Phần 9
Trong khi Quenser đang dò xét bên trong tòa nhà bỏ hoang để tìm một cầu thang khẩn cấp có thể dùng được, chiếc tiêm kích cánh tam giác nhỏ đã lao vút qua phía trên cậu chỉ trong chớp mắt.
Chiếc tiêm kích bay xuyên qua một cửa sổ đã vỡ kính, đi qua phần tầng 4 của giếng trời rồi lao ra bên kia.
Ngay lập tức, sóng xung kích từ tốc độ siêu thanh đánh Quenser bay văng 3m. Cơn đau từ tai xuyên thẳng vào đầu còn dữ dội hơn cả cú va đập. Quenser gần như hét lên vì đau, nhưng đã không kịp.
Ở bên ngoài…
Trên đỉnh ngọn núi đổ nát chắn đường Baby Magnum.
Một vật thể đang lơ lửng chỉ cách mặt đống đổ nát khoảng 2m. Không, nó đang rơi xuống. Vật thể ấy là một quả bom khổng lồ, dạng viên nang dài gần 3m được làm bằng thép đen bóng. Nếu đúng như Burning Alpha nói…
(Đó là quả bom 500kg!)
Nhận ra điều đó, Quenser cố sức vùng dậy dù cơ thể vẫn đang lăn trên sàn rồi nhảy vào cầu thang dẫn xuống tầng hầm tòa nhà bỏ hoang.
Ngay sau đó, một ánh sáng chói lòa bùng lên, mọi âm thanh biến mất.
Một luồng gió khổng lồ quét qua mặt đất phía trên. Dù đã chạy xuống tầng hầm, cơ thể Quenser vẫn bị xô văng vài mét theo sóng xung kích. Nhưng như vậy vẫn còn hơn là chịu xung kích trực tiếp. Một lượng lớn đống đổ nát từ tầng trên đổ xuống ngay chỗ cậu vừa đứng chỉ một khoảnh khắc trước.
Cậu thậm chí không còn nghe thấy tiếng ù trong tai.
Quenser áp tay vào tường, cậu băng qua đống đổ nát rồi leo lên mặt đất qua một lỗ trần vốn đã có sẵn do hư hại. Cậu rời tòa nhà bằng một lối thoát sau gần đó.
"Chết tiệt. Phi công đó định giết cả mình luôn à!?"
Ngọn núi đổ nát cao gần 10m đã bị thổi bay không còn dấu vết. Baby Magnum giờ có thể di chuyển tự do trở lại. Tuy nhiên, các tòa nhà xung quanh nó bắt đầu đổ sụp vì vụ nổ. Object của Công chúa di chuyển trước khi bị đống đổ nát chắn đường lần nữa.
"Tôi sắp bắn khẩu plasma bất ổn định, Quenser, mau tránh đi!"
Giọng Công chúa vang lên qua radio.
Để tránh lọt vào tầm ngắm kẻ thù và đạt được đường bắn thẳng tới mục tiêu, cô điều khiển Baby Magnum đi theo một vòng tròn khổng lồ, đặt khẩu pháo railgun công suất cao cách đó 3000m ở trung tâm.
Khoảng 5 giây trôi qua để đi hết khoảng vòng khổng lồ đó.
3 trong 7 khẩu pháo chính của Công chúa đã bị phá hủy trong trận chiến với Break Carrier. Cô di chuyển 4 khẩu pháo còn lại để nhắm chính xác.
Ngay lúc đó, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Quenser.
Một điều gì đó không phù hợp.
Khẩu pháo chính của Break Carrier thật sự rất mạnh. Điều đó đã được chứng minh khi nó phá hủy một Object tối tân chỉ bằng một phát bắn từ khoảng cách 500km trong khi mục tiêu đang di chuyển với tốc độ cao. Nó thực sự là mối đe dọa ngay cả khi không gắn trên Object.
Nhưng…
(Liệu một khẩu pháo có sức công phá lớn như vậy có thể cố định trên mặt đất được không?)
Object được trang bị hơn 100 loại vũ khí lớn nhỏ. Những khẩu từng được sử dụng ở Nam Cực hay ven bờ khu Iguazu chỉ là các mẫu railgun cỡ nhỏ. Vậy mà chúng cần những mỏ neo dài hơn 10m cắm sâu xuống mặt đất.
Vậy thì, với một khẩu pháo chính có kích thước quái vật, đầu đạn được bắn ra ở Mach 25 và có thể tiêu diệt một Object chỉ trong một phát thì sẽ cần mỏ neo dài đến mức nào? Và liệu họ có thể kiếm được thứ như thế không?
(Đừng nói là…)
Đầu Quenser vẫn còn quay cuồng vì sóng xung kích từ quả bom 500kg, nhưng nỗi sợ dâng lên trong lòng lại ép buộc sự tỉnh táo trở lại trong cậu.
(Đừng nói là…đây là một cái bẫy!)
Quenser lê cơ thể đau nhức và nhìn về hướng Object của Công chúa.
Đến lúc này, Quenser đã hoàn toàn gạt bỏ khả năng tập đoàn Mass Driver sở hữu một Object thứ 2 bí ẩn. Nếu thật sự có, họ đã không sử dụng khẩu railgun công suất cao của Break Carrier theo cách này. Gắn nó lên Object còn hiệu quả hơn nhiều.
Điều đó có nghĩa là tập đoàn Mass Driver không hề có Object.
Nhưng vẫn có thứ gì đó đã cung cấp nguồn năng lượng khổng lồ ấy ở Nam Cực và ven bờ khu Iguazu.
Suy cho cùng, nguồn gốc của năng lượng đó lại vô cùng đơn giản.
(Lò phản ứng nguyên mẫu!)
Quenser nghiến răng và nắm chặt bộ đàm.
Lò phản ứng nguyên mẫu được tạo ra để đảm bảo lò phản ứng JPlevelMHD, trái tim của Object được chế tạo đúng cách. Rất có thể, lò phản ứng nguyên mẫu dài hơn chục mét ấy đã được đặt trên một tàu ngầm hoặc thứ gì tương tự, rồi cung cấp điện cho railgun thông qua các cáp nguồn kéo lên từ biển.
"Baby Magnum…"
Và…
Ý đồ của kẻ địch ở đây…
Là ép khẩu railgun công suất cao phải di chuyển, dù thực tế chúng không thể bắn được…
Để dụ Công chúa ra vị trí dễ dàng nhất nhằm phá hủy khẩu railgun công suất cao ấy.

Và cách sử dụng hiệu quả nhất cho lò phản ứng nguyên mẫu quý giá ấy chính là…
"Khẩu railgun ấy là một cái bẫy! Chắc chắn có một lò phản ứng nguyên mẫu được giấu dưới lòng đất! Họ định cố tình vận hành nó tới giới hạn để thổi bay Object!"
Ở đầu bên kia của liên lạc, Công chúa cứng đờ khi điều khiển Baby Magnum.
Nhưng cô không có thời gian.
Nếu thiết bị đẩy hình chữ Y ngược hoạt động bình thường và cô có thể sử dụng tĩnh điện cùng tia laser một cách tối đa, có lẽ cô còn tránh được.
Nhưng thực tế không phải vậy.
Một vụ nổ khổng lồ bùng lên ngay dưới Object của Công chúa.
Phần 10
Một khoảng thời gian trước vụ nổ của lò phản ứng nguyên mẫu, Froleytia ngồi trong phòng chỉ huy với nét mặt đượm buồn.
Nét mặt ấy không phải vì mệt mỏi, mà vì chiếc laptop đặt trên bàn thấp. Một cửa sổ video chat mở ra, nhưng lần này cô không còn nói chuyện với thiếu tướng Buffer Planters của Tập Đoàn Tư Bản nữa. Người xuất hiện trên màn hình còn… khó chịu hơn.
Trung tá Lendy Farolito của quân đội Liên Minh Thông Tin.
Cô gái da nâu khoảng 20 tuổi với mái tóc bạc sáng lấp lánh. Những huân chương trên ngực cho thấy cô đã trải qua nhiều trận chiến hơn cả Froleytia, người vốn đã là binh sĩ từ khi là một đứa trẻ.
"Để tôi nói thẳng. Chúng tôi không quan tâm Sladder Honeysuckle có sống sót hay không. Chúng tôi chỉ muốn công nghệ mà hắn nắm giữ. Tình cờ thay, cách hiệu quả nhất để có được điều đó là hỗ trợ hắn đào tẩu."
"Và nếu các cô đưa một Object vượt qua biên giới quốc gia vào khu Amazon của chúng tôi để làm điều đó, các cô sẽ tạo ra chiến tranh trên mọi mặt trận. Đây không phải là một cuộc chạm trán nhỏ. Nó có thể khiến đất nước của chúng tôi bị nhắm tới. Các cô hiểu không? Giá trị của hắn thật sự đáng để mạo hiểm đến vậy sao?"
"Có vài cách để tránh điều đó. Ví dụ, các cô có thể tấn công căn cứ của tập đoàn Mass Driver và giao lại bất kỳ dữ liệu nào về công nghệ của Honeysuckle mà các cô tìm thấy. Tôi tin điều đó sẽ giải quyết vấn đề này."
"Các cô thực sự nghĩ Tập Đoàn Tư Bản sẽ chấp thuận điều đó sao?"
"Không."
Hình ảnh Lendy trên màn hình mỉm cười.
"Nhưng những chuyện vụn vặt như vậy không liên quan đến chúng tôi. Ngay cả khi chiến tranh nổ ra giữa Vương Quốc Chính Thống và Tập Đoàn Tư Bản, điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến Liên Minh Thông Tin cả."
"Đúng là vậy."
Froleytia gật đầu.
Nhưng chính điều đó khiến cô không có nghĩa vụ phải hợp tác với họ.
"Điều gì khiến các cô sẵn sàng đi xa đến mức này?"
Froleytia hỏi.
"Ý cô là gì?"
"Đúng là khẩu railgun công suất lớn dùng làm pháo chính của Break Carrier, tức Object của tập đoàn Mass Driver rất mạnh. Việc chế tạo nó có lẽ cần áp dụng bộ đẩy khối lượng, tinh hoa của công nghệ phát triển không gian. Tuy nhiên, nó được xây dựng theo tiêu chuẩn quân đội Tập Đoàn Tư Bản, có thể nó sẽ không tương thích với Object của Liên Minh Thông Tin. Thật sự có đáng mạo hiểm đến vậy không?"
"Cô hiểu nhầm rồi. Chúng tôi không nhắm đến khẩu railgun công suất lớn đó."
"?"
"Chúng ta đang nói về tập đoàn Mass Driver. Chúng tôi muốn công nghệ phóng không gian. Nhiều cơ quan và tổ chức vẫn đang nghiên cứu cách xây dựng các căn cứ phát triển không gian bằng điện từ. Nhưng vì thiếu công nghệ, thiếu kinh phí, thiếu an toàn, và sự nghi ngại khi thế giới chuyển sang dùng thang máy laser không gian, tất cả đều tạm dừng. Chúng ta có thể tạo railgun làm vũ khí, nhưng không thể dùng công nghệ đó để chế tạo bộ đẩy khối lượng có thể vận chuyển hàng hóa và con người an toàn, rẻ, và ổn định. Thật trớ trêu làm sao."
Lendy nói.
"Hiện tại, ngoài tập đoàn đó ra, không ai có thể sản xuất hàng loạt công nghệ đó. Thật là phí nếu công nghệ đó bị mai một. Chúng tôi tôn trọng văn hóa công nghệ của họ và xác định rằng nó đáng được bảo tồn. Đó là lý do chúng tôi vui vẻ tiếp nhận việc Honeysuckle đào tẩu, sau khi hắn đã cố gắng nhưng thất bại trong việc áp dụng công nghệ bộ đẩy khối lượng."
Froleytia cau mày trước những lời của nữ trung tá Liên Minh Thông Tin.
Có điều gì đó rất… lạ.
"Cô đang cố đánh lạc hướng tôi à? Tôi nhớ rằng tàu con thoi đời mới của Liên Minh Thông Tin cũng dùng thang máy không gian bằng laser giống chúng tôi. Việc giành lấy công nghệ bộ đẩy khối lượng thiên về railgun đó chẳng mang lại lợi ích gì cho các cô cả."
"Đúng, ở thời điểm hiện tại."
Giọng của Lendy Farolito, người phụ nữ da nâu với mái tóc bạc như mang theo những tầng ý nghĩa sâu thẳm.
"Ngay lúc này, thang máy không gian bằng laser là phương pháp hiệu quả hơn. Nhưng không ai biết học thuyết đã được thiết lập đó sẽ tồn tại bao lâu… Việc những điểm yếu hay vấn đề chí mạng bị phát hiện là chuyện hết sức bình thường. Và nếu đến lúc đó chúng ta không có phương án thay thế, chúng ta sẽ lâm nguy. Đó chính là ý nghĩa của công nghệ bộ đẩy khối lượng."
"… "
Froleytia im lặng.
Những lời kia… không phải là không có lý.
Thế nhưng…
"Cô sẵn sàng thực hiện những hành động có 100% khả năng gây ra chiến tranh, chỉ để giải quyết một vấn đề mà thậm chí có thể sẽ không bao giờ xảy ra sao?"
"Vâng."
Lendy đáp ngay với không chút do dự.
"Trong các cuộc chạy đua phát triển vũ khí, người ta thường loại bỏ kẻ thua cuộc. Nhưng với chúng tôi, đó là một sự lãng phí quá lớn. Khi 2 công nghệ đối đầu nhau, cách tốt nhất là bảo tồn cả 2. Và chúng tôi không chỉ cất dữ liệu vào kho. Chúng tôi còn gìn giữ cả những người thợ. Như vậy, tri thức ấy vẫn ‘sống’, và có thể được sử dụng bất cứ lúc nào."
"… "
"Khối dữ liệu đồ sộ và áp đảo đó thoạt nhìn có thể vô nghĩa. Nhưng nó chính là tấm khiên bảo vệ chúng tôi trước những biến cố toàn cầu không thể lường trước. Nếu cô ghét lãng phí đạn dược và kìm hãm hỏa lực, cô sẽ không thể ngăn bước tiến của kẻ thù. Dù ban đầu có vẻ vô nghĩa, nhưng màn mưa đạn càng dày, chúng ta càng an toàn."
"Perfect Browsing…?"
Froleytia lẩm bẩm với giọng đầy khó chịu.
Liên Minh Thông Tin đang tìm cách tạo ra một hệ thống có thể hiển thị lời giải cho khủng hoảng toàn cầu chỉ bằng cách gõ một chuỗi văn bản vào công cụ tìm kiếm.
"Tuy nhiên…"
Froleytia nói tiếp.
"Các cô sẽ mất đi lý do để tiếp tục kế hoạch đó nếu không thể tiếp nhận Sladder Honeysuckle. Tất cả sẽ chấm dứt nếu chúng tôi giết Honeysuckle và hủy diệt dữ liệu của tập đoàn Mass Driver trước khi Object của Liên Minh Thông Tin đang được chuẩn bị ở biên giới khu Parima hoàn tất. Nếu các cô chắc chắn có thể thu được công nghệ bộ đẩy khối lượng thì còn nói làm gì. Nhưng tôi nghi ngờ rằng cấp trên của các cô sẽ phê chuẩn một nhiệm vụ chắc chắn sẽ gây ra chiến tranh, trong khi khả năng giành được thông tin mong muốn lại cực kỳ thấp."
"Đúng vậy."
Trung tá Lendy Farolito thừa nhận. Nhưng nụ cười của cô ta vẫn không hề tắt khi tiếp lời.
"Nhưng… cô thật sự làm được điều đó sao?"
"Nếu Sladder Honeysuckle phá hủy Object của Vương Quốc Chính Thống, các cô sẽ không còn gì để ngăn bước tiến của chúng tôi nữa."
Sau khi kết thúc liên lạc với Vương Quốc Chính Thống, Lendy Farolito ngả người xuống ghế sofa. Khu Parima cũng nằm ngay dưới đường xích đạo, nên nhiệt độ ở đây vượt quá 30 độ. Những người không phải sĩ quan như cô có lẽ đang đầm đìa mồ hôi vì phải làm việc mà không có điều hòa.
Lendy đứng dậy khỏi sofa và lấy ra một chai brandy từ chiếc tủ lạnh nhỏ kiểu khách sạn. Cô dùng những ngón tay nâu của mình rót chất lỏng vào một chiếc ly lớn, đồng thời sử dụng chế độ nhận dạng giọng nói để kết nối với nhà chứa của khu căn cứ bảo trì.
Câu hỏi của cô ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề.
"Còn bao lâu nữa thì Gatling 033 thế hệ 2 của chúng ta có thể xuất kích?"
"Chỉ nửa tiếng nữa là tôi có thể ra ngoài và quét sạch mọi thứ. Oh hô hô."
Phần 11
Cậu cảm thấy như cơ thể mình bị nướng chín từ bên trong.
Nằm ngửa trên mặt đất, Quenser cố rên rỉ, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi môi cậu. Cổ họng cậu khô khốc một cách kỳ lạ. Một dư ảnh trắng như màn che phủ tầm nhìn của cậu và không chịu tan biến. Cơn đau dữ dội chạy xuyên qua tai cậu, đến mức cậu thậm chí không nghe thấy tiếng ù.
Đèn LED trên bộ đàm của cậu đang nhấp nháy.
Vài giây sau, Quenser cuối cùng cũng nghe lại được âm thanh.
Não cậu gửi tín hiệu đến các ngón tay, và cậu nhặt bộ đàm khỏi mặt đất bằng những động tác cứng nhắc như một con robot bị lắp ráp lỗi. Cậu cố hết sức mấp máy đôi môi nứt nẻ của mình.
"…Cô…ổn chứ? Trong khoảnh khắc đó, trông Object gần như đang…lơ lửng vậy…"
"Anh thế nào rồi, Quenser?"
"Bằng cách nào đó, tôi…đã tránh được việc bị nướng như trên cái vỉ than mà lửa quá lớn…"
Đáng lẽ cậu phải chết ngay tức khắc.
Tuy nhiên, lò phản ứng nguyên mẫu được đặt bên dưới Object của Công chúa đã được thiết lập để vụ nổ hướng lên trên. Bom thông thường được làm cũng vậy. Tùy theo cách bố trí, sức phá hoại của vụ nổ sẽ thay đổi. Để phá hủy một mục tiêu rắn chắc hơn, người ta sẽ đặt một tấm kim loại hình chén quanh quả bom để tập trung lực nổ vào một điểm duy nhất.
Tất nhiên, không một tấm kim loại thông thường nào có thể làm gì để điều chỉnh vụ nổ khi một lò phản ứng nguyên mẫu rơi vào trạng thái quá tải.
(Chẳng lẽ họ dùng một mảnh giáp củ hành dự phòng của Object?)
"Mọi thứ phía dưới tôi đã bị phá hủy hoàn toàn, nên tôi không thể di chuyển được."
Công chúa nói.
"Chết tiệt. Vậy là vụ nổ đã phá hủy toàn bộ thiết bị đẩy. Nghĩa là chúng ta phải lập kế hoạch chỉ dùng đến các khẩu pháo của cô sao?"
"Không, quá trình đếm ngược đã bắt đầu."
"Đếm ngược?"
"Hệ thống đã xác định cần phải ngăn kẻ địch chiếm đoạt Object. Tôi đang cố hủy lệnh đó, nhưng tôi không nghĩ mình theo kịp tốc độ của hệ thống."
"Hệ thống tự hủy…!?"
Khi những vũ khí khổng lồ gọi là Object được sử dụng, có một điều phải tránh bằng mọi giá: để kẻ địch chiếm được một Object và phân tích công nghệ của nó. Object của Công chúa được lắp đặt hệ thống tự hủy để ngăn điều đó xảy ra.
Hệ thống sẽ đánh giá mức độ thiệt hại và tự động đưa ra quyết định, phòng trường hợp Elite điều khiển bị bất tỉnh.
Công chúa đã nói rằng cô không thể dừng nó lại.
Với tốc độ hiện tại, Baby Magnum sẽ phát nổ. Vụ nổ đó rất có thể còn khủng hơn cả vụ nổ của lò phản ứng nguyên mẫu. Một quả bom nổ trên mặt đất sẽ có phạm vi ảnh hưởng lớn hơn so với một quả bom bị chôn dưới lòng đất.
Rồi công chúa nói thêm.
"Mẫu B thì không kích hoạt tự hủy."
"Ý cô là sao?"
Dường như hệ thống an toàn chống bị chiếm đoạt tự động có vài cấp độ khác nhau. Nếu chương trình xác định rằng hoàn toàn không còn cách nào cứu vãn, Object sẽ phát nổ từ bên trong ngay sau khi Elite được phóng ra nhằm ngăn chặn rò rỉ thông tin công nghệ. Tuy nhiên, Mẫu B thì không đi xa đến mức đó.
Mẫu B chỉ phóng Elite điều khiển ra ngoài. Sau đó, người ta có thể quyết định liệu Elite sẽ điều khiển một Object cùng mẫu hoặc mẫu kế nhiệm, hay liệu Object bị hư hại sẽ được thu hồi và sửa chữa. Nếu tình hình xấu đi và có vẻ như cuối cùng kẻ địch vẫn sẽ chiếm được Object, Elite có thể gửi tín hiệu cấp chỉ huy để cho Object phát nổ từ xa. Thông thường, Object sẽ chặn mọi tín hiệu bên ngoài để ngăn bị hack, nhưng trong tình huống khẩn cấp, rất nhiều cửa hầm sẽ được mở ra. Nhờ đó, tín hiệu vô tuyến có thể truyền tới.
Sau khi giải thích xong tất cả, Công chúa nói.
"Xin lỗi, Quenser. Tôi biết việc mất Object ở đây sẽ tạo ra gánh nặng rất lớn cho cậu và mọi người, vậy mà…"
"K-không sao đâu. Chính bọn tôi đã để cô phải chiến đấu dù Object đã bị hư hại bởi Break Carrier. Cô không cần phải bận tâm."
Dù nói vậy, Quenser vẫn không thể che giấu sự bất an.
Object đồng nghĩa với chiến tranh.
Ai cũng biết rằng khi mất đi Object, khả năng binh lính thiệt mạng sẽ tăng lên rất nhiều.
Tập đoàn Mass Driver đã chiến đấu bằng lò phản ứng nguyên mẫu thay vì một Object thứ 2, nhưng họ không thể lơ là cảnh giác. Khi không còn Object, họ sẽ bị buộc phải bước vào một cuộc chiến giữa những con người bằng xương bằng thịt. Không ai biết ai sẽ là kẻ chiến thắng trong một cuộc chiến như vậy.
Và cũng có khả năng các Object tối tân từ Liên Minh Thông Tin và Tập Đoàn Tư Bản sẽ kéo đến. Nếu chuyện đó xảy ra, họ sẽ không có cách nào giành chiến thắng nếu không có Object của riêng mình.
Quenser đặt một tay lên bức tường và chậm rãi đứng dậy.
(Điều này có nghĩa là chúng ta thật sự phải kết thúc chuyện này càng nhanh càng tốt. Chúng ta phải làm tập đoàn Mass Driver mất khả năng chiến đấu để ngăn không cho bất kỳ ai khác nhảy vào cuộc…)
"Dù sao thì, chúng ta cũng phải rời khỏi đây. Nó sẽ tự động phóng cô ra ngoài, đúng không? Cô có thể gửi điểm rơi dự đoán của mình đến thiết bị cầm tay của tôi không? Như vậy tôi có thể nhanh chóng hội quân với cô."
"Tôi đang gửi cho anh. Tôi sẽ bị phóng ra sau 700 giây nữa."
Nghe vậy, Quenser rút thiết bị cầm tay ra. Sau đó cậu chạy về hướng điểm rơi dự đoán của Công chúa. Lộ trình đưa cậu chạy sát bên Object.
Cảnh quan thành phố đã bị phá hủy hoàn toàn trong bán kính khoảng 200m xung quanh Object. Mặt nhựa đường bị xé toạc, các tòa nhà trống rỗng đổ sụp. Một tòa nhà nghiêng hẳn sang một bên. Nó chỉ còn đứng được một phần là vì đang được Object của Công chúa chống đỡ. Phần dưới của thân cầu hình cầu của Baby Magnum đã bị nóng chảy.
(Mình nên nhờ sự trợ giúp từ những binh sĩ khác.)
Quenser gửi yêu cầu một cách máy móc qua bộ đàm.
Tàn tích của thành phố Amazon vô cùng rộng lớn. Binh lính được triển khai khắp toàn bộ thành phố và sẽ liên lạc với Object của Công chúa nếu họ phát hiện binh sĩ địch hoặc các cơ sở quan trọng. Khi đó, Object có thể lập tức tấn công. Điều đó đồng nghĩa với việc binh lính bị phân tán rất rộng. Ít nhất, trong tầm mắt của Quenser, cậu không thấy dấu hiệu nào của binh sĩ Vương Quốc Chính Thống nào khác.
Cậu đã gửi yêu cầu, nhưng cậu không nghĩ rằng quân tiếp viện sẽ đến sớm.
Cậu cũng chưa nhận được bất kỳ tin tức nào từ Heivia kể từ khi cậu ta rơi xuống qua các vết nứt và vào khu trung tâm thương mại ngầm. Xét đến việc lò phản ứng nguyên mẫu được đặt dưới lòng đất, sự im lặng đó hoàn toàn không khiến người ta yên tâm nổi.
(Chết tiệt, mình có linh cảm xấu. Thằng khốn đó tốt nhất là đừng có tự giết mình.)
Những trải nghiệm trước đây khiến Quenser mang một nỗi sợ.
Một phi công Elite mất Object sẽ lập tức trở thành mục tiêu ưu tiên hàng đầu cho lực lượng đối phương. Dù có hay không những Object cùng kiểu hay tương tự, khả năng cô có thể điều khiển một Object khác khiến việc loại bỏ cô ngay lập tức trở nên cực kỳ quan trọng.
Và…
Tập đoàn Mass Driver đã tính toán mọi thứ trước để Object của Công chúa bị phá hủy đúng tại điểm đó.
(Chúng không lắp súng phòng không hay gì đó tại điểm cô sẽ hạ cánh sau khi phóng ra chứ?)
Với suy nghĩ đó, Quenser chạy hết tốc lực. Khi chạy, cậu cũng nhìn lên Object hùng vĩ. Công chúa sẽ bị bắn lên theo quỹ đạo parabol từ phần trên phía sau thân cầu.
Nhưng…
(Cái gì thế này?)
Quenser dừng lại và sững sờ.
(Có gì đó đang chắn điểm phóng ra!? Một…lưới thép sao?)
Thông thường, Objects được trang bị nhiều tia laser phòng không để bắn hạ tiêm kích hay tên lửa đạn đạo. Nhưng vụ nổ lò phản ứng nguyên mẫu vừa xảy ra. Nó đã tước đi cảm giác của Công chúa như một quả lựu đạn choáng, nhưng ai đó có thể đã bắn bazooka để đặt lưới đó ở đây.
Lưới không gây hại gì cho Object.
Thực ra, có lẽ đó là một loại vũ khí nhằm bắt người, chứ không phải giết họ.
Nhưng…
(Nó đang chắn… điểm phóng ra?)
Quenser rút ống nhòm nhỏ và kiểm tra khu vực quanh điểm phóng.
Lưới được cố định sao cho mắc vào nắp phóng. Điều này khiến cửa tự động không thể hoạt động.
Một Object rộng tới 50m.
Đường dốc dài từ trung tâm tới cửa phóng tự động đẩy Elite với tốc độ cực cao. Nhưng nếu cửa không mở…
(Cô ấy sẽ đâm phải nó với tốc độ hơn 100 km/giờ!?)
"Đợi đã, Công chúa! Cô có thể dừng đồng hồ đếm ngược phóng ra không!?"
"?"
"Ai đó đã cố tình chắn cửa phóng! Nếu hệ thống phóng kích hoạt bây giờ, cô sẽ đâm phải một tấm thép dày!"
Cậu nghe tiếng thở dốc của cô.
Có lẽ cô không kịp can thiệp vào quỹ đạo tự động đã được xác định.
"Chết tiệt!"
Quenser lắc lưỡi và bắt đầu chạy tiếp.
Cậu cảm nhận được hơi nóng trên da khi tiếp cận trung tâm vụ nổ.
Vụ nổ từ lò phản ứng nguyên mẫu đã làm nhiều tòa nhà đổ sập. Một trong số đó đang dựa chéo vào Baby Magnum. Quenser lao vào tòa nhà, nhảy vào trục thang máy đã mất cửa và chạy xuyên qua tòa nhà nghiêng. May mắn thay, bức tường trục thang có nhiều phần gồ ghề nhờ các dầm kim loại giống như một cầu thang tự nhiên đã giúp cậu tiếp tục leo lên.
Đếm ngược vẫn tiếp tục.
Chỉ còn vài phút nữa là tới thời điểm phóng ra.
Quenser với tay vào chiếc ba lô trên lưng, cậu kéo ra một quả mìn hình chữ nhật. Cậu cắm kíp điện vào Hand Axe.
Ngay khi chuẩn bị chuyển kênh radio để kích nổ, một tiếng va chạm dữ dội vang lên từ loa.
Hệ thống phóng tự động trong buồng lái đã kích hoạt.
Khoảng cách vài chục mét tới điểm phóng sẽ được rút ngắn trong vài giây. Một khi cô tới đó, mọi chuyện sẽ kết thúc. Cô sẽ đâm phải tấm thép với tốc độ hơn 100 km/giờ.
Cùng lúc, Quenser nhìn thấy lối thoát của đường hầm. Ban đầu đó là nơi thang máy mở ra trên mái tòa nhà, nhưng cánh cửa đã mất.
Nhưng cậu biết sẽ không kịp.
Cậu nhìn thấy lối thoát, nhưng thời gian để tới đó quá lâu.
(Chết tiệt…)
"Phải… làm… được!"
Quenser hét lên rời ném quả thuốc nổ ra với tất cả sức lực. Nó bay xuyên qua lối thoát hình chữ nhật và biến mất khỏi tầm mắt cậu.
Một canh bạc tuyệt vọng.
Quenser bật công tắc trên radio và Hand Axe nổ tung.
Một tiếng nổ vang rền.
Bụi xám cuốn lên qua lối thoát.
Trong suốt khoảnh khắc đó, Quenser vẫn tiếp tục chạy.
Vài giây sau, cậu cuối cùng thoát ra mái nhà chéo. Sàn bê tông tại điểm cậu vừa ra đã bị sụp, và chân cậu chạm vào thân thép của Object.
Và…
Cậu nghe tiếng gì đó bị phóng ra. Ngẩng lên bầu trời xanh, cậu nhìn thấy Công chúa đang mặc bộ đồ đặc biệt của một Elite. Khoảnh khắc cuối cùng, vụ nổ đã cuốn bay tấm lưới chắn cửa phóng. Nếu chậm một giây, cô sẽ chết bởi chính thiết bị an toàn của mình.
(Cô ấy…an toàn…?)
Dù hơi thở Quenser mới phần nào ổn định, nhưng ngay sau đó, một âm thanh vang lên. Cậu quay lại và thấy một người khác đứng trên thân cầu của Object, cách cậu hơn 10m. Một người đàn ông ẩn sau một trong những vũ khí nhỏ hơn của Object.
Người đàn ông mặc áo khoác trắng bên ngoài quân phục.
Chiếc áo khoác phủ nhiều lớp sơn xịt để tạo lớp ngụy trang.
Khuôn mặt tròn có chút râu và ánh mắt mệt mỏi, dường như là vì cuộc sống luôn phải chạy trốn. Nhưng ấn tượng áp đảo nhất là dáng vẻ hoang dã của ông ta.
Ông ta cầm một khẩu súng ngắn.
Và ông nhắm thẳng vào Công chúa khi cô đang lơ lửng trên dù.
"!"
Quenser rút ra một quả Hand Axe, nhưng cậu không kịp gắn kíp điện. Cậu chỉ ném khối đất sét ấy theo một quỹ đạo cong trong không trung.
Người đàn ông lập tức chú ý.
Và đối phương nhầm tưởng nó sẽ nổ tung.
Ông ta vội nhảy ra sau một khẩu pháo khác. Trong khoảnh khắc đó, ông đã đánh mất cơ hội khai hỏa. Một hoặc hai giây sau, chắc hẳn ông ta nhận ra đó chỉ là một trò hù dọa rồi hướng súng về phía Quenser.
(Chết tiệt!?)
Quenser vội lao vào sau một khẩu pháo khác để trốn.
Đạn chì bắn ra làm tia lửa bắn tung từ những khẩu pháo thép nhô lên đều đặn như những cái cây bên đường.
"Quân đội Vương Quốc Chính Thống, phải không?"
Người đàn ông nói khi vẫn ẩn mình sau cột, không hề hạ cảnh giác.
"Hình như cô gái trẻ đó được đơn vị này khá quý mến."
"Ai…ông là ai?"
Quenser hỏi, lần này cậu đã thực sự gắn kíp điện vào quả mìn.
"Ông là ai?"
Không có câu trả lời.
Thay vào đó, những viên đạn 9mm tiếp tục lao tới. Tia lửa bắn ra từ khẩu pháo cậu trốn khiến Quenser phải cúi người né.
Tốt nhất là không để đối phương biết cậu không có súng.
Nếu ông ta nhận ra Quenser chỉ là công binh với mỗi mìn, ông ta sẽ tấn công chủ động hơn.
Khi cậu nghĩ đến điều đó, lời của người đàn ông lại vang lên.
Đối phương hoặc là đã đoán ra khả năng giao chiến hạn chế của Quenser qua màn trao đổi trước, hoặc bản thân ông ta có tính cách không sợ chết. Dù lý do là gì, giọng nói của ông vẫn không hề có vẻ lo lắng.
"Sladder Honeysuckle."
Câu đó làm thay đổi sắc mặt Quenser.
Và câu nói tiếp theo khiến cậu nhíu mày sâu hơn.
"Tôi là cố vấn quân sự cho chủ tịch quyền lực của tập đoàn Mass Driver, một trong những nhà đầu tư hàng đầu của Tập Đoàn Tư Bản, một nhà thiết kế Object… và là người mà Vương Quốc Chính Thống khao khát tiêu diệt nhất."
Phần 12
Sladder Honeysuckle.
Nếu người đàn ông đó bị tiêu diệt, cuộc chiến khởi nguồn từ Nam Cực có thể khép lại. Một nhân vật cấp cao như vậy xuất hiện ngay tiền tuyến vốn đã là điều kỳ lạ, nhưng tâm trí Quenser lại bị hút về một điểm khác.
Ông ta là nhà thiết kế Object.
Có phải vì thế mà ông ta đã nhìn thấu những điểm yếu của Baby Magnum của Công chúa và lợi dụng chúng để đánh bại nó? Hay nói cách khác, nếu chỉ đơn thuần lập kế hoạch rồi sai binh lính chấp hành, liệu ông ta có đạt được kết quả này không?
(Chúng ta giống nhau…)
Ánh mắt Quenser hạ xuống khối thuốc nổ đã được gắn kíp điện trong tay. Không chỉ một lần, chính cậu cũng từng dùng kiến thức của một nhà thiết kế Object để phá hủy những vũ khí khổng lồ ấy.
Xung quanh không thấy bóng dáng binh sĩ nào, cả ta lẫn địch.
Vụ nổ của lò phản ứng nguyên mẫu lớn đến mức, dù ở rất xa, người ta hẳn cũng nhận ra Baby Magnum đã bị tổn hại nghiêm trọng. Thế nhưng, các binh sĩ vẫn phải tiếp tục những trận đấu súng của riêng họ. Đội hình không thể tan rã, càng không thể tái tổ chức.
Xét về tiếp tế và quân số, Vương Quốc Chính Thống lẽ ra đang nắm ưu thế áp đảo. Nhưng để kết thúc mọi thứ ngay lập tức thì dường như là điều không thể. Họ không còn gì để dựa vào ngoài việc dốc cạn toàn bộ sức lực còn lại.
"Cậu thật sự có thể thong thả đứng đó sao?"
Sladder lên tiếng, giọng nói ông ta vẫn phẳng lặng, không vương chút lo âu.
(Hắn đang dò xem mình có gì trong tay.)
Sladder đã tự tiết lộ vị trí của mình bằng giọng nói, nhưng Quenser không bắn lấy một phát. Chỉ cần làm vậy thôi cũng đủ để đối phương hiểu rằng cậu không hề có súng.
"Nếu cậu không giết tôi ngay…"
Sladder tiếp tục.
"Liên Minh Thông Tin và Tập Đoàn Tư Bản sẽ tràn vào. Khi họ biết Object của Vương Quốc Chính Thống đã không còn hoạt động, họ sẽ vin vào đó để tuyên bố rằng mình chỉ đang ‘bảo vệ các quốc gia láng giềng khỏi một tổ chức khủng bố’."

"Đó là thứ ông nhắm tới sao?"
"Cậu nghĩ là vậy à?"
Hai người cách nhau chừng 10m. Quenser nấp sau một trong những khẩu pháo nhô lên đều đặn như hàng cây ven đường. Sladder thì ẩn mình sau một khẩu pháo khác.
10m.
Dù súng ngắn có tầm bắn tương đối ngắn, ở khoảng cách này, độ chính xác của nó gần như tuyệt đối. Quenser liếc nhìn quanh, nhưng ngay cả việc di chuyển sang một khẩu pháo bên cạnh cũng là hành động đầy rủi ro. Nếu Sladder vòng sang bên hông, cậu sẽ gặp nguy hiểm.
Quenser ép sát người vào lớp thép lạnh của khẩu pháo và dùng lưỡi làm ướt đôi môi khô khốc của mình.
Nếu không kéo dài thời gian bằng đối thoại, dùng giọng nói của kẻ địch để xác định vị trí rồi lập kế hoạch áp đảo đối phương, cậu sẽ bị dồn vào chân tường trong nháy mắt.
(Chết tiệt. Giá như Heivia ở đây với khẩu súng trường…)
Nhưng liệu Heivia có thể tới được nếu Quenser liên lạc qua radio? Hơn nữa, Quenser và Sladder đang đứng trên đỉnh 1 Object khổng lồ. Có lẽ Heivia thậm chí không cần phải lên đây. Cậu ta hoàn toàn có thể bắn tỉa từ mặt đất.
Nghĩ vậy, Quenser âm thầm thao tác radio sao cho Sladder không nhận ra, rồi mở miệng nói.
"Đầu hàng đi. Tập đoàn Mass Driver đã không còn Object nữa. Khẩu railgun công suất cao ở trung tâm thành phố quá lớn để có thể bắn từ mặt đất. Chưa kể ông cũng đã mất lò phản ứng nguyên mẫu. Dù có đánh bại chúng tôi ở đây, ông cũng không còn tương lai."
"Bi quan quá."
Giọng Sladder vẫn bình thản.
"Tôi tưởng cậu biết tập đoàn Mass Driver đã đề nghị đào tẩu sang Liên Minh Thông Tin rồi chứ."
"Ông thật sự nghĩ họ sẽ giữ lời sao?"
Quenser suýt tặc lưỡi khi liếc xuống chiếc radio.
Cậu đang gửi tín hiệu cho Heivia, nhưng cậu lại không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Có thể radio của Heivia đã hỏng, hoặc cậu ta đã bất tỉnh.
"Khi ông tới đó, rất có thể thứ chờ đợi ông chỉ là tra tấn. Sau khi moi được càng nhiều thông tin về công nghệ bộ đẩy khối lượng càng tốt, họ sẽ giao ông cho Tập Đoàn Tư Bản. Không quốc gia nào tin tưởng một kẻ phản bội quê hương của mình. Ông phải hiểu điều đó."
"Đúng là vậy."
Giọng Sladder vẫn không hề dao động, dù những sai lầm trong kế hoạch đời mình đang bị chỉ ra.
"Nhưng chỉ khi thông tin về công nghệ bộ đầy khối lượng là món quà duy nhất tôi mang theo."
"?"
"Tại sao cậu nghĩ tôi đã phải vất vả đến mức này?"
Sladder bắn thêm 2-3 phát vào bên hông khẩu pháo.
"Nếu tôi muốn, chúng tôi đã có thể cho Lisolette xuất kích ngay lập tức. Tầm bắn tối đa của cô ấy là 3000km. Nếu để cô ấy chờ sẵn ở Nam Đại Dương, chúng tôi đã có thể phá hủy Object của phe cậu trong nháy mắt."
"…"
Lisolette.
Trong khoảnh khắc, Quenser tưởng đó là tên của Elite phía địch. Nhưng chỉ một nhịp tim sau, cậu nhận ra đó là tên chính thức của Object thuộc tập đoàn Mass Driver, thứ mà Vương Quốc Chính Thống gọi bằng mật danh Break Carrier. Tập Đoàn Tư Bản có truyền thống đặt tên Object theo tên phụ nữ. Có lẽ đó chỉ giống với thói quen đặt tên bão tố.
Quenser khẽ xoay khối Hand Axe trong tay, như đang cân nhắc trọng lượng của một quyết định nào đó.
"Ông định làm gì?"
Cậu hỏi.
"Phá hủy một học thuyết được xem là hiển nhiên."
Sladder đáp ngắn gọn.
"Object đồng nghĩa với chiến tranh. Chiến tranh hiện đại thắng hay bại đều được quyết định bởi thông số của Object. Chỉ cần biết bên nào có nhiều hơn 1 Object, kết quả đã rõ ràng trước khi giao tranh bắt đầu. Sự minh bạch đó, theo một nghĩa nào đó khiến chiến tranh trở nên ‘an toàn’. Nhưng luôn có những kẻ khao khát lật đổ học thuyết ấy."
"Ông không lẽ là muốn nói…"
"Đánh bại một Object mà không cần dùng Object."
Giọng Sladder trở nên trầm thấp, chắc nịch.
"Đó là ước mơ của tất cả những kẻ phủ nhận học thuyết kia. Và tôi đã biến nó thành hiện thực. Trận địa chống tăng ghép từ các pháo dự phòng ở Nam Cực, khẩu railgun công suất cao dùng làm mồi nhử, và vụ nổ của lò phản ứng nguyên mẫu. Sau khi thử nghiệm tất cả những thứ đó, tôi đã có trong tay dữ liệu mà Liên Minh Thông Tin chắc chắn sẽ thèm khát."
Người ta nói một Object ít nhất cũng tiêu tốn 5 tỷ đô la. Nhưng nếu có thể phá hủy nó chỉ bằng linh kiện rời, thay vì một Object hoàn chỉnh thì sao? Chi phí ấy sẽ chỉ còn là một phần nhỏ, thậm chí là một phần của phần nhỏ.
Vương Quốc Chính Thống.
Liên Minh Thông Tin.
Tập Đoàn Tư Bản.
Tổ Chức Tín Ngưỡng.
Những cuộc chiến hiện đại giữa các thế lực ấy không còn là đại chiến hủy diệt thế giới. Chúng là những cuộc xung đột cục bộ, là cuộc đua phát triển Object, là sự giành giật và thất thoát của tài chính, kinh tế. Cách thức chuẩn mực để tiến hành chiến tranh toàn cầu là dồn đối phương vào tình thế mà kinh tế của họ không còn đủ sức tiếp tục chiến đấu nữa.
Trong bối cảnh đó, một công nghệ có thể chắc chắn phá hủy Object trị giá hơn 5 tỷ đô la với chi phí rẻ mạt sẽ là một lá bài khủng khiếp.
Dĩ nhiên… chỉ khi thứ công nghệ ấy thực sự tồn tại.
"Đáng tiếc."
Quenser lên tiếng,
"Thiệt hại chí mạng của Công chúa không phải do mấy mánh khóe của ông. Mà là do cuộc pháo kích của Break Carrier ở khu Iguazu. Nếu không có chuyện đó, cô ấy có lẽ đã tránh được lò phản ứng nguyên mẫu rồi."
"Break Carrier à? À, đó là mật danh các cậu dùng cho Lisolette."
Sladder cười nhạt, như thể ông ta đang thưởng thức một vở kịch.
"Chỉ là vấn đề mức độ mà thôi. Tôi không phải nhà nghiên cứu trong lĩnh vực đó. Tôi chỉ cần tự bảo vệ mình và giành được một con bài đủ mạnh để tìm nơi nương náu an toàn, một nơi mà tôi có thể tự do phát triển bộ đẩy khối lượng. Vì thế, việc không làm cho mọi thứ hoàn hảo lại càng hiệu quả hơn."
"?"
"Tốt nhất là dừng lại ngay trước ngưỡng hoàn thiện giấc mơ của họ."
Sladder tiếp lời, giọng ông ta trơn tru như dầu chảy.
"Nếu nó đã hoàn hảo rồi, e rằng có kẻ sẽ chỉ muốn tra tấn để moi hết ra khỏi tôi."
Quenser im lặng.
Nếu công nghệ vô giá ấy vẫn cần tiếp tục nghiên cứu, họ sẽ buộc phải giữ Sladder sống, để ông ta hoàn thành phần còn đang dang dở. Họ không thể đơn giản là tra tấn hay giao ông ta cho Tập Đoàn Tư Bản. Sladder Honeysuckle đã cố tình khiến thành quả của mình chưa đủ hoàn hảo. Để tập đoàn Mass Driver không bị Liên Minh Thông Tin vứt bỏ.
Đó là một canh bạc nguy hiểm.
Nếu ông ta làm quá tốt, người ta có thể kết luận rằng nghiên cứu của Sladder hoàn toàn có thể trở thành hiện thực mà không cần đến chính ông. Nhưng nếu làm chưa đủ, họ sẽ lại nói rằng những ý tưởng ấy chỉ là giấc mộng viển vông.
Khi đối mặt với sức mạnh áp đảo của một Object, ông ta cần phải tạo ra kết quả nằm ở điểm trung gian.
Điều đó khó khăn và nguy hiểm hơn rất nhiều so với việc liều lĩnh lao vào phá hủy một Object bằng bom.
"Tôi không tin."
Quenser nói.
"Ông để cho Break Carrier bị phá hủy chỉ vì chuyện đó sao? Phi công của Break Carrier có đồng ý với chuyện đó không?"
"Thành thật mà nói, mọi thứ không được lên kế hoạch chi tiết đến mức đó."
Giọng điệu của Sladder trầm xuống một chút.
Có lẽ ông ta đang nhớ lại gương mặt của Elite đó.
"Tôi chỉ bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến việc tìm nơi nương náu bằng công nghệ tiêu diệt Object mà không cần Object sau khi Lisolette bị phá hủy. Kế hoạch lúc đó là đàm phán với Liên Minh Thông Tin bằng Lisolette. Cuộc oanh kích tầm xa sử dụng sự kết hợp giữa phương pháp nhắm bắn dựa trên đám mây tên lửa gây nhiễu và railgun công suất cao là một con bài thương lượng tốt, đúng không? Elite của chúng tôi điều khiển nó tốt nhất và chúng tôi cũng bảo trì nó tốt nhất. Có thể nói những gì chúng tôi thực sự dùng chỉ là phương án B đã được chuẩn bị sẵn."
"…"
(Tập đoàn Mass Driver đã đi qua Trung Mỹ. Để đến khu Iguazu, họ buộc phải đi ngang qua khu Parima ở cực bắc Nam Mỹ. Nếu kế hoạch chỉ đơn giản là nhờ Liên Minh Thông Tin giúp đỡ, họ đã không có lý do gì để đi đến khu Iguazu. Điều đó có nghĩa là họ hoặc là đang lên kế hoạch tạo ra một quốc gia độc lập, hoặc là họ vẫn cần dữ liệu về Break Carrier hoặc về các chiến thuật không dùng Object để sử dụng trong đàm phán.)
Sladder chỉ đơn giản là rất may mắn sao?
Hay chính sự chuẩn bị quá mức của ông ta đã cứu ông ta?
Quenser có cảm giác là cả 2. Bằng cách tiếp nhận mọi thứ có thể, dù là do trùng hợp hay do cần thiết, con quái vật đó đã đạt được bản chất của một quân cờ tối thượng. Đó không phải thứ có thể đạt được chỉ bằng thiên phú, cũng không phải chỉ bằng nỗ lực.
"Thực ra thì chẳng có gì quan trọng cả."
Sladder Honeysuckle nói nhỏ.
"Tất cả những gì chúng tôi muốn là một môi trường để phát triển bộ đẩy khối lượng. Thế cân bằng chiến trường hiện tại xoay quanh Object có bị phá vỡ hay không cũng không quan trọng với chúng tôi. Những thứ khổng lồ đó chỉ biết giết chóc."
"Tôi hiểu rồi."
Quenser lại kiểm tra khối thuốc nổ trong tay. Cậu xoay Hand Axe trong tay mình.
"Có vẻ chúng ta không thể đi đến sự thấu hiểu."
"Cậu có vấn đề với phần nào?"
"Phần ông muốn trốn trong bóng tối và hưởng lợi từ những Object và Elite đang chiến đấu trên chiến trường. Và phần ông không ngại đổ lỗi cho người khác và xem mình là vô tội khi chính Object của ông bị phá hủy."
Cậu nói với một sự chắc chắn.
Chính vì cảm giác đó mà Quenser đứng ở đây vào khoảnh khắc này.
Cậu chạy đến đây để ép mở cửa của điểm thoát bị chặn, thay vì bỏ mặc Công chúa và Object bị phá hủy của cô.
Tuy nhiên…
Những lời của cậu chỉ khiến Sladder bật cười.
Khi cả hai đang ẩn mình sau những khẩu pháo hướng lên, Quenser không thể nhìn thấy biểu cảm của đối phương, nhưng cậu nghe được tiếng cười. Vai của Sladder có lẽ đang run lên.
"Cậu nói ai mà chẳng được."
Giọng Sladder mang đến cho Quenser một cảm giác đầy điềm gở.
Quenser căng thẳng hơn nữa.
"Chính cậu mới là người đã kết thúc nhiều cuộc chiến với tổn thất nhỏ nhất bằng cách phá hủy các Object ngay từ đầu. Đúng không, Quenser Barbotage?"
(Sao hắn biết tên mình!?)
Quenser hoàn toàn sốc, nhưng cậu không có thời gian để đáp lại.
Tiếng súng vang lên và tia lửa bắn ra từ khẩu pháo hướng lên mà cậu đang ẩn sau.
Tuy nhiên, đây không phải là lời đe dọa hay cảnh báo.
Cậu còn nghe tiếng bước chân tiến gần bị che khuất phần nào bởi tiếng súng.
(Hắn đang đến sao!?)
Quenser lập tức thò người ra khỏi sau khẩu pháo để ném khối thuốc nổ về hướng tiếng động.
Nhưng cậu bị đá vào người.
Quenser đang quỳ một gối để ném bom, nhưng một cú đánh mạnh trúng mặt cậu trước khi kịp làm gì.
"Gah…!?"
Đầu Quenser bị rung dữ dội và cậu lăn ra sau. Khối bom cậu định ném rơi xuống thân hình cầu của Object.
Rồi Sladder ngắm khẩu súng vào cự ly gần.
"Cậu nổi tiếng hơn cậu nghĩ… đặc biệt là với những người tập hợp tinh hoa công nghệ để chế tạo Object."
"!"
Quenser không kịp đứng dậy, nên cậu cuống cuồng lăn sang một bên để tránh đạn. Tuy nhiên, cậu trượt với vận tốc nhiều hơn dự tính. Chỉ một giây sau, cậu nhận ra mình đang lăn xuống theo độ nghiêng của thân cầu.
(Không tốt… Nếu lăn thêm nữa, mình sẽ lao thẳng xuống đất!)
Quenser cuối cùng cũng kìm lại đà lăn, nhưng rồi một phát súng vang lên.
Cùng lúc đó, một cơn đau rát chạy qua vai trái cậu.
"Gaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhh!"
"Đừng quá hoảng. Chỉ trượt qua thôi. Không trúng khớp đâu."
Quenser nghiến răng, tay kia nắm lấy vai đang cháy bỏng.
Cùng lúc đó, một tia nghi ngờ lóe lên trong đầu cậu.
Sladder lẽ ra không có lý do gì để nương tay cả.
"Không có lý do gì đặc biệt cả."
Sladder Honeysuckle mỉm cười bình thản.
"Ban đầu, tôi là một kỹ sư. Nói thật thì tôi gần như hoàn toàn tự học về súng ống. Tôi thử bắn cậu trong lúc cậu đang lăn, và tình cờ trúng vào vai cậu thôi."
Khoảng cách giữa họ chỉ còn 3m.
Nếu là người tinh thông một môn võ chuyên biệt nào đó, có lẽ người đó đã có thể đoạt súng từ tay đối phương. Nhưng một sinh viên như Quenser thì không có khả năng ấy.
Trong khi đó, Sladder vẫn bình tĩnh nhắm vào cậu.
"Vì vậy, tôi sẽ đảm bảo giết cậu khi đến lúc. À, và có vẻ như lúc đó chính là bây giờ."
"…Vậy thì đáng lẽ ông nên bắn hết số đạn mình có, chứ không phải chỉ bắn một phát."
"?"
"Nếu ông không dốc toàn lực cho chuyện này, người ta có thể lợi dụng như thế này đây."
Vừa nói, Quenser vừa kéo áo khoác quân phục ra để.
Sladder tưởng rằng cậu có súng, nên ông ta lập tức chuẩn bị bóp cò, nhưng rồi dừng lại.
Một vật giống đất sét đang treo ở thắt lưng Quenser.
Đó là một khối thuốc nổ Hand Axe đã được gắn kíp điện.
"Kh!?"
"Ông còn có thời gian để nhắm kỹ như vậy sao?"
Vừa nói, Quenser vừa đặt ngón tay cái lên công tắc của chiếc radio cầm trong một tay. Ngay cả khi bị bắn trúng đầu một cách chính xác, cậu vẫn hoàn toàn có thể vô thức ấn nút khi ngã xuống. Khi đó, Sladder cũng sẽ bị thổi bay theo.
(Chết tiệt!)
Sladder lập tức nhảy ra sau một khẩu pháo hướng lên gần đó để tránh vụ nổ.
Nhưng rồi ông ta nhận ra một điều.
Điều đó liên quan đến kíp nổ mà Quenser đang có.
Quenser đã dùng radio để gửi tín hiệu kích nổ.
Radio.
Đúng vậy.
(Chờ đã. Cái công tắc đó có thật sự kết nối trực tiếp với khối bom đang treo ở thắt lưng cậu ta không!?)
Sự nghi ngờ đó sinh ra bất an, và bất an nhanh chóng biến thành sợ hãi.
Nhưng Quenser không chờ đợi.
Cậu không do dự ấn công tắc.
Một tiếng nổ lớn và sóng xung kích bùng phát.
Tuy nhiên, chúng không xuất phát từ chỗ Quenser, mà từ ngay phía sau Sladder, nơi ông ta đang ẩn sau khẩu pháo hướng lên.
Khi Sladder đá vào mặt Quenser, khối bom mà Quenser định ném đã rơi xuống thân Object. Lúc đó, Quenser đã gần trượt xuống khỏi Object, trong khi khối bom vẫn còn ở vị trí cao hơn, gần đỉnh Object. Quenser đã cố tình thu hút sự chú ý vào bản thân mình rồi kích nổ khối bom ở ngay phía sau Sladder.
Giữa Sladder và khối bom vẫn có một khoảng cách nhất định, nhưng vụ nổ vẫn đủ mạnh để hất ông ta bay lên không trung. Sladder bị thổi bay vài mét rồi lại đập xuống thân cầu bằng thép. Từ đó, ông ta lăn đi, và cuối cùng dừng lại không xa Quenser.
Quenser khom người xuống, nhặt lấy khẩu súng ngắn mà Sladder đã làm rơi.
Rồi cậu đặt nòng súng áp vào đầu Sladder.
Sladder rên lên, nhưng Quenser chỉ nói một từ duy nhất.
"Chiếu tướng."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
