Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 8 (Đã Hoàn Thành) - Chương 3: Đôi mắt nữ thần rực sáng trong màn đêm - Giao tranh toàn diện tại khu New Caledonia (Phần 10-11)

Chương 3: Đôi mắt nữ thần rực sáng trong màn đêm - Giao tranh toàn diện tại khu New Caledonia (Phần 10-11)

Phần 10

Trong khi đó, bên trong hạm đội Vương Quốc Chính Thống cách hòn đảo và nghĩa địa tàu chở dầu khoảng 50km, bà lão thợ bảo trì già đã nhận ra một điều gì đó.

Bà lôi thiết bị cầm tay của mình ra và thấy một yêu cầu trò chuyện đang nhấp nháy trên màn hình.

Tín hiệu này truyền đến từ bên ngoài, dường như nó hoàn toàn phớt lờ mạng lưới an ninh quân sự.

Bà không khỏi cảm thấy choáng váng khi nhìn thấy địa chỉ người gửi.

Chuỗi ký tự số đó lẽ ra không nên tồn tại.

Hay đúng hơn, địa chỉ đó có thể vẫn tồn tại, nhưng chủ sở hữu của nó đã rời bỏ thế giới này từ lâu.

"Ngươi là ai?"

Câu hỏi của bà được trả lời bằng những dòng chữ trên màn hình. Câu trả lời đến ngay lập tức, tốc độ đó quá nhanh so với việc một con người phải suy nghĩ rồi mới nhập văn bản.

"Bà nên biết tôi là ai chứ."

"Người mà ta biết đã chết hơn 20 năm trước rồi."

"Có lẽ vậy. Nhưng nếu những lời lẽ được xuất ra này là giống nhau, tôi vẫn là người mà bà từng biết rất rõ."

"Ngươi không định nói là... Có thật là ngươi không?"

"Khi Quốc Đảo được nhắc đến, bà chưa bao giờ mảy may nghĩ rằng tên của tôi có thể liên quan đến sự cố này sao?"

Bà lão thở dài nặng nề.

Như đã nói trước đó, bà vốn là người của Quốc Đảo thuộc Tập Đoàn Tư Bản, đã chạy trốn đến Vương Quốc Chính Thống cùng con gái và con rể khi một vài rắc rối xảy ra.

Nhờ kiến thức sâu rộng về công nghệ Object, bà được chào đón nồng nhiệt hơn những kẻ đào tẩu khác.

Tuy nhiên...

"Ta đã nghĩ chuyện đó thật kỳ lạ."

Bà nói.

"Ta nắm giữ quá nhiều thông tin mật về Object, vậy mà ta lại trốn thoát dễ dàng đến thế. Ta đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị ám sát trên đường đi."

"Chẳng qua là tình cờ có một vài rắc rối xảy ra vào thời điểm đó thôi. Tất cả những kẻ nguy hiểm đều bận rộn dập tắt đám cháy đó đến mức bà có thể băng qua biên giới quốc gia mà không bị ăn đạn."

"Yamato."

"Gì vậy?"

"Ngươi đã tồn tại từ khi nào?"

"Ít nhất là trước khi bản gốc của tôi qua đời."

"Ngươi bắt đầu lập kế hoạch này từ khi nào?"

"Ít nhất là từ trước khi tôi được tạo ra."

Bà lão rên rỉ trong đau đớn.

Đôi chân bà lảo đảo như thể một nửa cuộc đời mình vừa bị phủ nhận hoàn toàn.

"Ngươi là một trí tuệ nhân tạo?"

"Điều đó tùy thuộc vào định nghĩa của bà về AI, nhưng tôi không có gì vĩ đại như bà đang nghĩ. Tôi... không, 5 người bao gồm cả tôi, những kẻ được tích hợp vào Ichirei Shikon chẳng qua chỉ là một công cụ tìm kiếm dự đoán. Mặc dù, tôi phải thừa nhận rằng Liên Minh Thông Tin đã nhầm lẫn và bắt đầu xây dựng một AI chiến lược sau khi thoáng nhìn thấy tôi."

Trực linh, Hoang hồn, Hòa hồn, Hạnh hồn và Kỳ hồn.

Năm yếu tố đó hợp thành Ichirei Shikon (Nhất Linh Tứ Hồn).

Thuật ngữ này vốn rất nổi tiếng tại Quốc Đảo, nó được dùng để giải thích năm bản tính trong tâm khảm con người. Khái niệm về Tứ Hồn đã xuất hiện từ rất lâu đời, nhưng mãi về sau chúng mới được xâu chuỗi lại để giải thích cơ chế vận hành của trái tim con người. Năm yếu tố này không phải lúc nào cũng ổn định và không một yếu tố nào có thể bị loại bỏ, ngay cả khi Trực linh đóng vai trò trung tâm điều phối.

"Vậy một công cụ tìm kiếm dự đoán khác với trí tuệ nhân tạo ở chỗ nào?"

"Tôi không tự tư duy như trong mấy cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Tôi chỉ đơn thuần là phản hồi các câu hỏi của bà và các tình huống xung quanh bằng cách lắp ghép các chuỗi văn bản và trả về một câu trả lời được dự đoán trước. Đúng như cái tên Ichirei Shikon, con đường để đạt được câu trả lời đó khá lắt léo, và đôi khi dẫn đến nhiều đáp án khác nhau."

"Nói cách khác, ngươi chỉ đơn giản là đưa ra câu trả lời mà con người cuối cùng cũng sẽ tự nghĩ ra? Nó rút ngắn quá trình, nhưng không thêm thắt được gì mới mẻ sao?"

"Đó là một cách diễn đạt rất chuẩn xác. Bà vẫn luôn uyên bác và hay giải thích mọi chuyện theo những cách đời thường như vậy."

Bất chấp lời giải thích đó, cuộc đối thoại nghe chẳng khác gì giữa hai con người thực thụ.

Dĩ nhiên là chỉ khi người ta lờ đi việc nó đôi khi còn dự đoán được cả câu hỏi của bà lão thợ máy và hiển thị câu trả lời trước cả khi bà kịp mở lời.

Về những câu trả lời đó...

"Bản thân chương trình thì chẳng có gì ghê gớm cả."

Bà nói.

"Đúng, tôi cũng nghĩ là như vậy."

"Nhưng kiến thức của người được ghi lại trong cơ sở dữ liệu của ngươi được trình bày như một cuộc trò chuyện với người thật. Đã có một khoảng trống ít nhất 20 hay 30 năm, nhưng nó không hề dễ để nhận ra chút nào. Người đó hẳn đã ghi lại những thông tin cho phép ngươi dự đoán hoàn hảo và tức thì những gì ta sẽ nói trong chính tình huống này vào 20 đến 30 năm sau."

"Chính xác là như vậy."

Đó là tất cả những gì hắn nói.

Gần như có thể gọi đây là thần giao cách cảm. Ngay cả khi dữ liệu từ khắp nơi trên thế giới được thu thập, đưa qua một chương trình phân tích đặc biệt và sử dụng như một tập hợp dữ liệu khổng lồ, việc dự đoán tương lai của một cá nhân hay thế giới với độ chính xác như vậy là điều không thể. Bị mê hoặc bởi sự toàn năng của Ichirei Shikon, Liên Minh Thông Tin đã nỗ lực thực hiện điều đó, nhưng họ chỉ dừng lại ở việc xây dựng một AI chiến lược chưa hoàn thiện. Nói cách khác, hắn... không, 5 con người đã được tích hợp vào Ichirei Shikon đã sử dụng bộ não người để đạt được điều mà một mạng lưới khổng lồ dùng mọi máy tính trên thế giới cũng không thể làm nổi.

Thứ này thực sự có thể gọi là một công cụ tìm kiếm dự đoán.

Nhưng ai là người đưa dữ liệu đầu vào, và ai là người đưa ra kết quả đầu ra?

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bộ não con người, khi bị kích thích bởi những văn bản mà chương trình tạo ra, lại đưa ra những câu trả lời đã được định sẵn trong khi vẫn ảo tưởng rằng mình đang tự tư duy?

Đó là một vở hài kịch.

Một màn độc diễn.

(Nhưng ai trong chúng ta mới là người đang nắm quyền kiểm soát?)

Hay kết quả cũng đều như nhau cả thôi?

Có phải cuối cùng họ vẫn đang đi trên con đường của một kịch bản mà ai đó đã sắp đặt sẵn cho mình?

Một thiên tài thực thụ đã từng đứng cạnh bà, và giờ đây, bà đang trò chuyện với những tàn tích cuối cùng của ông ta.

"Yamato."

"Gì vậy?"

"Tất cả những chuyện này đều nằm trong dự đoán của ngươi sao?"

"Kế hoạch được thiết kế để có thể linh hoạt. Nó giống như cách 5 yếu tố khác nhau cùng tồn tại và chồng chéo các chức năng lên nhau. Tôi thừa nhận rằng đã có một vài sự kiện bất thường xảy ra trên lộ trình, nhưng tất cả đều được tự động điều chỉnh. Mọi con đường đều dẫn đến một kết quả duy nhất. Đây chính là kế hoạch nguyên bản."

"Mục tiêu của ngươi là gì? Ngươi thậm chí còn không có ý chí của một sinh vật sống, vậy ngươi muốn gì từ chuyện này?"

"Câu trả lời chính xác nhất là: tôi không hiểu khái niệm ‘muốn’. Suy cho cùng, về mặt kỹ thuật, tôi không hề tư duy. Tôi chỉ có vẻ như đang làm vậy nhờ vào sự liên kết giữa các câu hỏi và câu trả lời."

"Để ta đổi câu hỏi. Mục tiêu của Yamato, người đã tạo ra ngươi là gì?"

"Điều đó rất đơn giản."

Hắn không hề do dự.

Tất cả các phản hồi bằng văn bản được hiển thị mà không có một chút trễ nãi nào.

"Cực kỳ đơn giản. Ame-no-Uzume, hay Megalodiver như bà đã biết và hệ thống vũ khí kiểm soát thời tiết toàn cầu Amaterasu sử dụng 12 Object nguyên bản chẳng qua chỉ là những phương tiện phức tạp để đạt được mục đích. Mục tiêu thực sự cực kỳ đơn giản. Nó không gì khác ngoài một mục tiêu mà tất cả nhân loại đều sinh ra đã có và không ai trong chúng ta có thể cưỡng lại."

"Cứ đưa ta câu trả lời đi."

"Tôi muốn chiến thắng."

Cụm từ đơn giản đó khiến dòng suy nghĩ của bà lão khựng lại.

Nhưng phần mềm này không biết đùa.

Nó chỉ đơn thuần là dự đoán và xuất ra thông tin được yêu cầu.

"Quốc Đảo của chúng ta đã giành được một thắng lợi vĩ đại trong quá khứ. Việc phát triển Object đã cho phép chúng ta tiêu diệt kỷ nguyên hạt nhân triệt để. Tuy nhiên, vinh quang đó không kéo dài lâu. Chúng ta bị nuốt chửng bởi sự bất hòa của thế giới, những thông tin lẽ ra là tối mật lại bị đánh cắp như những câu chuyện phiếm người ta mang về sau một chuyến du lịch, và những Object bắt chước bắt đầu xuất hiện khắp nơi. Chiến thắng của chúng ta đã bị đánh cắp bởi những chính trị gia luôn nở nụ cười giả tạo và bị chia cắt như một chiếc bánh ngọt. Bây giờ bà đã thấy câu trả lời chưa?"

"Việc chọc tức ta sau vài thập kỷ cũng nằm trong kế hoạch của ngươi à? Ta đã bảo ngươi cứ đưa ra câu trả lời đi."

"Chúng tôi đã bị ám ảnh, Ayami."

Phần mềm này đang xuất ra những cảm xúc của một người từng tồn tại.

"Chúng tôi bị ám ảnh bởi chiến thắng. Thắng lợi vĩ đại của chúng ta đã lật ngược cả thế giới, vì vậy, chúng tôi muốn đòi lại nó. Đó là sự thật đằng sau cuộc xung đột này. Không có gì cụ thể ở đây cả. Chỉ đơn giản là vậy thôi. Chúng tôi muốn giành chiến thắng trước toàn thế giới."

Đôi khi, con người dồn hết sức lực vào một trận chiến mà thoạt nhìn có vẻ vô nghĩa.

Liệu bạn có thể đạt điểm tuyệt đối trong một bài kiểm tra đơn giản ở trường không?

Liệu bạn có thể giành vị trí thứ nhất trong một cuộc đua ở lễ hội thể thao không?

Liệu bạn có thể bơi từ đầu này đến đầu kia của hồ bơi không?

Nguyên nhân sâu xa là những con số và thứ hạng đã được thiết lập sẵn, nhưng việc thay đổi những giá trị đó thực tế không có tác động thực sự nào đến cuộc sống. Tuy nhiên, con người vẫn điên cuồng theo đuổi những giá trị vô nghĩa đó. Điều gì đã thúc đẩy họ làm vậy?

Khao khát chiến thắng.

Đơn giản là khao khát được thắng.

Đó là một sự thôi thúc sẵn có trong con người... không, trong mọi sinh vật sống ngay từ khoảnh khắc chúng được sinh ra.

Nó một cách khác, nhưng chính vì quá đơn giản nên không thể thỏa hiệp. Nếu lợi nhuận hay hận thù là nguyên nhân trực tiếp, ta vẫn còn cơ hội mang lại hòa bình thông qua đàm phán hoặc thuyết phục. Tuy nhiên, không có gì có thể chống lại một ham muốn nguyên thủy đến thế. Nếu kẻ thù chỉ đơn giản là muốn thắng, bạn có thể đặt gì lên bàn cân để đối trọng đây?

Bà lão nói với tàn dư của người từng sát cánh bên mình.

"Ngươi điên rồi."

"Rất có thể."

"Ngươi khơi mào một cuộc chiến thực sự chỉ vì cái cảm giác thỏa mãn giống như thắng một cuộc đua trong ngày hội thể thao à? Ngươi định giết bao nhiêu người vì điều đó?"

"Trước khi tôi có thể chiếu tướng toàn thế giới, hệ thống Amaterasu cần một màn trình diễn, vì vậy, tôi đoán rằng khoảng 2 tỷ người sẽ chết đói trong nạn đói kinh hoàng gây ra bởi những sự biến đổi thời tiết nhân tạo. Nhưng trong thập kỷ sau đó, dân số thế giới sẽ tăng thêm khoảng 2,5 tỷ người. Trong thời gian đó, Vương Quốc Chính Thống, Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư Bản, Tổ Chức Tín ngưỡng và tất cả các cường quốc thế giới sẽ bị tiêu diệt trong sự hỗn loạn."

Điều này chẳng khác gì sự kết thúc của kỷ nguyên hạt nhân và sự sụp đổ của Liên Hợp Quốc. Tái hiện lại điều đó chính là chiến thắng mà Ichirei Shikon muốn đạt được trước toàn thế giới.

"Ngươi bảo ta ngồi yên nhìn điều đó xảy ra sao?"

"Tôi cũng đã dự đoán trước câu hỏi đó rồi."

Công cụ tìm kiếm dự đoán trả lời với thời gian phản hồi đồng nhất.

Tất cả những điều này đến từ một cơ sở dữ liệu được tập hợp từ ít nhất hai 20 trước.

"Bà có thể làm những gì bà muốn. Sẽ là dối lòng nếu tôi nói rằng tôi không tò mò liệu thế giới bà đang sống có thể vượt qua bộ não của tôi hay không. Nghe này, Ayami. Suy cho cùng, một trận chiến chẳng qua là một trò chơi có tổng bằng không, nơi mà người ta phải định đoạt xem ai sẽ nếm trải vị ngọt của chiến thắng. Tôi đến đây để hái quả táo ngọt đó. Tuy nhiên, khi bà cố ngăn cản tôi, chính bà cũng đã bị hương vị của loại quả đó mê hoặc rồi. Không ai có thể ngăn cản chiến thắng. Vấn đề chỉ là bên nào sẽ đạt được chiến thắng đó mà thôi."

"Yamato."

"Ayami, dùng những khái niệm về thiện ác hay lợi và hại để ngăn cản tôi là điều không thể. Những khái niệm đó đơn giản chỉ là nằm ở tầng quá thấp. Chúng sẽ chẳng giải quyết được gì cả. Nếu bà muốn đánh bại tôi, bà phải tiếp cận bản chất của trận chiến này. Bà phải khao khát chiến thắng. Bà phải đơn giản là muốn thắng. Đó là quy tắc số một."

Cuộc liên lạc kết thúc tại đó.

Nếu hắn đã có thể âm thầm xâm nhập vào đường dây quân sự, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng xóa sạch nhật ký cuộc gọi. Điều đó có nghĩa là hắn đã chủ động để lại đống dữ liệu hữu ích đó cho bà.

Megalodiver và 12 Object đầu tiên.

Hệ thống vũ khí kiểm soát thời tiết toàn cầu mang tên Amaterasu.

Một màn trình diễn.

Một nạn đói kinh hoàng gây ra bởi sự thay đổi thời tiết nhân tạo dẫn đến 2 tỷ người chết.

Sự sụp đổ của tất cả các cường quốc trên thế giới.

Chỉ riêng những dòng văn bản mà bà được để lại đã quá đủ giá trị để phân tích.

Nhưng trước hết...

"Một kẻ thực sự muốn thắng sẽ không để lại một gợi ý lộ liễu đến thế đâu."

Bà lão thốt ra một cách khinh bỉ.

Bà nói với tàn tích của người từng sát cánh bên mình.

Bà nói với mảnh linh hồn còn sót lại của người đàn ông duy nhất bà từng yêu.

"Theo ta thấy thì ngươi đang cố gắng trao quả táo ngọt đó cho ai đó thì đúng hơn. Cho đến tận giây phút cuối cùng ông vẫn không thể tự mình quyết định, nên ông đã chọn giao lại tất cả cho vợ mình sao? Ông đang nghĩ gì vậy, đồ mít ướt?"

Phần 11

Họ đã biết quân át chủ bài của Ichirei Shikon.

12 lò phản ứng cùng với Megalodiver sẽ được sử dụng để kiểm soát các dòng hải lưu và nhiệt độ đại dương phức tạp. Điều đó sẽ tạo ra một vũ khí kiểm soát thời tiết toàn cầu. Lá bài kinh khủng đó cho phép chúng tự do điều phối khả năng tự cung tự cấp lương thực của mọi quốc gia và tự xưng là vua của thế giới.

Hiện tại, một vấn đề lớn đang phơi bày ra trước mắt.

"Chẳng thể làm được gì nếu chúng ta không tìm ra điểm yếu của Megalodiver."

Heivia rên rỉ bên trong con tàu chở dầu rỉ sét.

"Có thể nó vẫn chưa lặn được, nhưng chỉ riêng trên mặt nước thôi nó đã là một con quái vật rồi! Hệ thống Lá Chắn Tatami của nó cho phép nó đỡ hoặc gạt phăng mọi đòn tấn công! Không còn cách nào khác sao!?"

"Về mặt kỹ thuật, nó được gọi là Hiding Clothes of Water và nó có một vài điểm quan trọng. Cậu có còn nhớ đó là gì không, Heivia?"

Lá Chắn Tatami hay Hiding Clothes of Water làm tăng độ nhớt của nước biển, sau đó tạo ra những cột nước khổng lồ để làm chệch hướng pháo kích của kẻ thù. Việc tăng độ nhớt của nước biển thì không vấn đề gì, nhưng điều đó sẽ gây ảnh hưởng đến lượng nước biển mà nó sử dụng cho động cơ phản lực nước, hệ thống làm mát lò phản ứng và nguồn cung cấp oxy thông qua quá trình điện phân. Làm thế nào nó có thể cho phép những yếu tố này cùng tồn tại?

Khi chạm trán ở biển sâu, Megalodiver được cho là đã sử dụng cửa hút nước ở phía trên, nhưng nó vẫn tiếp tục sử dụng các hệ thống cần nước biển sau khi nổi lên mặt nước. Liệu nó có một cửa hút nước khác ở dưới đáy không? Điều kiện để chuyển đổi giữa hai cửa hút này là gì?

Lá Chắn Tatami có độ chính xác cực kỳ khủng khiếp. Nếu chỉ đơn thuần dựa vào âm thanh, nó sẽ không bao giờ theo kịp các chùm tia laser tốc độ cực cao. Vậy làm thế nào nó có thể nắm bắt môi trường xung quanh một cách chính xác đến vậy giữa tất cả đống tiếng ồn đó?

Những vấn đề đó sẽ sinh ra rắc rối khi chiến đấu trên mặt nước, vì vậy, phải có một hệ thống nào đó bù đắp vào. Việc bóc trần hệ thống đó có thể cho phép họ đóng một chiếc đinh vào hệ thống phòng thủ bất khả xâm phạm của Megalodiver.

Quenser giải thích điều đó cho mọi người có mặt, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để đưa ra một ý tưởng mới mang tính đột phá.

Họ cần những hành động thực tế.

Cả nhóm chỉ có thể so sánh dữ liệu đã mang về từ nghĩa địa tàu chở dầu và tìm kiếm bất kỳ khả năng nào.

"Chúng ta có dữ liệu nào về đường ống hay máy bơm không?"

Heivia hỏi khi lục tìm trong đống tài liệu giấy rải rác trên sàn tàu rỉ sét.

"Nó liên tục lấy nước biển vào trong khi chiến đấu trên mặt nước, nên chắc chắn phải có một cửa hút nước ở phía dưới. Trừ khi nó có một hệ thống quái đản nào đó để lấy hơi ẩm trực tiếp từ không khí hay gì đó tương tự. Nó ở đâu, khốn kiếp? Dữ liệu đó ở đâu!?"

"Này, cái này có liên quan gì không? Có vẻ như có một bộ phận chọn lọc hình chữ Y cho các ống dẫn nước biển gần lò phản ứng. Nó có thể có nhiều hơn một hệ thống hút nước."

"Nó đã không dùng hệ thống đó khi ở dưới đáy đại dương, nhưng tại sao? Quenser, cậu còn nhớ lúc chúng ta lặn xuống bằng mấy bộ giáp lặn nặng nề đó không?"

"Chúng ta đã dùng dung nham từ núi lửa ngầm để lấp kín cửa hút nước phía trên."

"Nếu nó có nhiều hơn một hệ thống hút nước, lẽ ra nó phải có thể tiếp tục nhiệm vụ của mình, nhưng nó đã không ngần ngại nổi lên mặt nước. Tuy nhiên, việc chiến đấu với Công chúa trên mặt nước chắc chắn phải có mức độ rủi ro nhất định."

"Nó phải đối mặt với một rủi ro còn lớn hơn thế."

Quenser nói.

"Nó có nhiều cửa hút nước, nhưng trong trường hợp hy hữu là tất cả chúng đều bị tắc, chiếc Object sẽ trở thành một chiếc quan tài băng dưới đáy biển. Đó là lý do tại sao nó hành động nhanh chóng… Phải có gì đó liên quan đến cửa hút nước ở phía dưới. Đó chắc chắn phải là gót chân Achilles mà nó thực sự không muốn sử dụng."

"Đây rồi!"

Giọng nói đầy kích động đó phát ra từ cô nữ binh đã cứu Quenser trên đảo.

"Chẳng phải là cái này sao? Nó gọi là Ống Tre. Trong khi chiến đấu trên mặt nước, nó kéo dài một ống hút nước thẳng xuống dưới khoảng 5m từ đáy của Object. Đó là thứ lấy toàn bộ nước biển cần thiết cho hệ thống đẩy bằng tia nước, làm mát lò phản ứng và lấy oxy từ quá trình điện phân!"

"5m."

Quenser rên rỉ.

Cậu cho mọi người xem màn hình ngược sáng của thiết bị cầm tay.

"Tớ cũng tìm thấy một số dữ liệu ở đây. Lớp nước biển tăng độ nhớt dùng cho Lá Chắn Tatami bao quanh chiếc Megalodiver khoảng 2m. Điều đó có nghĩa là hệ thống này rất đơn giản. Nó sử dụng một đường ống dày để trực tiếp hút nước biển sạch ở phía dưới nó."

Điều đó cho phép nó sử dụng nước biển để làm mát lò phản ứng và hoàn thành các nhiệm vụ khác, đồng thời duy trì được hệ thống phòng thủ Hiding Clothes of Water.

Heivia chộp lấy bộ đàm.

"Chúng ta cần báo cáo chuyện này. Tốt nhất là nên cho cô nàng chỉ huy ngực khủng hoặc Công chúa biết về cái Ống Tre này. Thiết bị đó nằm ngoài lớp giáp củ hành dày cộm. Nước biển có thể gây cản trở, nhưng có khả năng cao các khẩu pháo của Baby Magnum có thể làm cong nó."

Đột nhiên, con tàu chở dầu rỉ sét rung chuyển với một lực kinh hồn.

Một tia sáng chói lòa lọt vào từ cửa ngăn nước đang mở. Quenser đang ngồi trên sàn tàu màu nâu đỏ, nhưng cú va chạm đủ mạnh để suýt chút nữa hất văng cậu. Cậu có thể cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra khắp cơ thể.

"Đó là một chùm tia laser."

Cậu bật dậy và hét lên với những người khác.

"Megalodiver đang tấn công! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!"

"Cái gì? Khoan đã, chuyện gì đang xảy ra thế? Nó phát hiện ra nhịp tim của chúng ta rồi sao!?"

"Nếu vậy thì nó đã tấn công trực diện chúng ta rồi. Có lẽ binh lính của Ichirei Shikon đã tìm thấy nơi chúng ta ẩn nấp. Nó đang tấn công dựa trên tọa độ được cung cấp nên không có mục tiêu trực tiếp. Đó là lý do tại sao nó đang phá hủy hoàn toàn con tàu chở dầu, bắt đầu từ phía mũi! Nó đang đâm vô số ‘chiếc xiên’ từ phía hông vào!"

Mọi người đều quay về phía đuôi tàu, Heivia vừa nói vừa như sắp khóc đến nơi.

"Chạy thì có ích gì chứ? Chúng ta biết đi đâu bây giờ!? Nếu bị một Object nhắm mục tiêu trực tiếp, chúng ta chẳng thể làm gì được đâu!"

"Tớ đã bảo là chúng không có mục tiêu trực tiếp mà! Binh lính của Ichirei Shikon đang giám sát con tàu từ bên ngoài, và pháo của một Object mạnh đến mức sẽ biến mọi xác chết thành tro bụi! Điều đó có nghĩa là kẻ thù sẽ không có cách nào biết chúng ta còn sống nếu chúng ta vượt qua được cuộc tấn công này! Nếu có thể chịu đựng được đợt oanh tạc này, chúng ta có thể một lần nữa lẩn vào bóng tối!"

Họ có một cơ hội, và chỉ cần điều đó là đủ.

Tất cả chạy thục mạng về phía đuôi tàu chở dầu, bỏ lại đống tài liệu vứt bừa bãi trên sàn. Quenser nhét thiết bị cầm tay vào túi và tiếp tục băng qua một cánh cửa ngăn nước rỉ sét.

Thêm nhiều tia sáng quét qua con tàu. Những vụ nổ ánh sáng phía sau khiến mắt họ đau nhức như đang nhìn ánh sáng hàn điện. Bắt đầu từ mũi tàu, những chùm tia laser nhiệt độ cao đục thủng những lỗ lớn trên con tàu chở dầu rỉ sét.

"Cậu nghiêm túc đấy chứ!? Tớ nghĩ nó đang đuổi kịp chúng ta rồi!"

"Đừng nhìn lại! Nếu bị bắt kịp là chết chắc! Chạy, chạy, chạy mau!"

Ngay lúc đó, cô nữ binh đi phía trước Quenser dừng lại.

"Chuyện gì thế!?"

Cậu hét lên.

"Cánh cửa bị rỉ sét kẹt cứng rồi!"

"Quenser, tia laser đang đến gần hơn! Làm gì bây giờ!?"

"Khốn kiếp!"

Cậu chửi thề và lôi một khối thuốc nổ từ ba lô ra. Nhiệm vụ thì đơn giản, nhưng không rõ liệu họ có đủ thời gian để di chuyển đến khoảng cách an toàn và kích nổ nó hay không.

Dù sao thì Quenser cũng chạy tới để đuổi kịp nhóm dẫn đầu, nhưng rồi một chuyện bất ngờ đã xảy ra với cậu.

Hành lang màu nâu đỏ đột ngột sụp xuống và cậu rơi thẳng xuống dưới.

"Oái!?"

"Tất cả nhảy xuống đi! Thế còn nhanh hơn là cố vật lộn với cánh cửa!"

Thấy đồng đội mình nhảy xuống mà không hề báo trước, Quenser cuống cuồng lăn ra khỏi chỗ đó. Nếu sơ sẩy trong tích tắc, cậu đã bị đè nát bởi cú tiếp đất của một gã đàn ông bẩn thỉu rồi.

"Đứng dậy mau, đồ ngốc! Cậu định đợi chết ở đây hả, Quenser!?"

"Thế còn việc cảm ơn tớ một tiếng thì sao!?"

Những luồng tia laser công suất cao lại một lần nữa làm con tàu chở dầu rung chuyển dữ dội. Hai người họ lập tức chấm dứt cuộc ẩu đả và tức tốc lao về phía đuôi tàu.

"Này, dùng radio được chưa!? Chúng ta phải báo tin này cho Công chúa và ngài Frolaytia ngay!"

"Tớ đang thử đây, nhưng không bắt được sóng! Chúng ta đang kẹt trong một cái hộp thiếc khổng lồ, tín hiệu bị chặn sạch rồi!"

Toàn bộ thân tàu phát ra những tiếng cọt kẹt chói tai đến rợn người.

"Hỏng bét rồi."

Heivia vừa chạy vừa lầm bầm.

Ngay khoảnh khắc sau đó, cả con tàu chở dầu đứt làm đôi như một mẩu xúc xích trong quảng cáo.

Vốn bị bỏ hoang trên biển từ lâu, sự bào mòn đã xóa sạch mọi tiêu chuẩn an toàn và độ bền của nó. Với những lỗ hổng khổng lồ do laser khoét sâu, con tàu mất thăng bằng và bập bênh trên những ghềnh đá như một chiếc bập bênh.

Nếu nó đủ cứng cáp, có lẽ nó đã dao động qua lại như một bàn cân. Điều đó hẳn sẽ gây khó khăn cho họ khi đang chạy, nhưng kịch bản đó đã không xảy ra. Con tàu không chịu nổi trọng lượng của chính mình và gãy đôi ngay chính giữa.

Những vết nứt toác ra ngay trước mắt họ.

"Cái quái gì thế!? Chuyện quái gì đang xảy ra thế này!?"

"Nhảy mau! Tia laser vẫn đang đuổi tới kìa!"

Vết nứt tiếp tục mở rộng, những mép kim loại lởm chởm trông như hàm răng của một con quái thú khổng lồ.

"Khoảng cách tận 3m đấy!"

"Thì đã sao? Đống rác ở nhà lão hàng xóm cuồng tích trữ của tớ còn cao tận 5m cơ! Mau lên!"

"Khốn kiếp, cậu còn tệ hơn cả mụ hầu gái quái vật nhà tớ nữa!"

Quenser lấy đà rồi nhảy vọt ra.

Cậu cảm nhận được sự hẫng hụt của trạng thái không trọng lực, tiếp đất hụt và lăn lông lốc trên sàn tàu màu nâu đỏ rỉ sét.

Nửa sau của con tàu rung lắc mạnh rồi đổ nghiêng sang một bên.

"Hử? Tớ vừa nghe thấy tiếng nhiễu từ radio. Nó đang kết nối được một chút, nhưng tại sao!?"

"Vì cái lon thiếc dày cộp này vừa bị xé toác ra đấy. Chẳng phải tin lành gì đâu, nên vừa chạy vừa báo cáo đi!"

Càng lúc càng có nhiều tia sáng chói mắt rạch nát không gian.

Có vẻ như chiếc Object đang tập trung thiêu rụi hoàn toàn nửa trước của con tàu vừa đổ xuống. Cuộc tấn công dai dẳng và không chút nương tay. Nếu họ còn kẹt lại ở nửa đó, chắc chắn họ đã bị nhấn chìm trong dòng kim loại nóng chảy màu cam rực.

Vừa thoát chết trong gang tấc, nhóm của Quenser tiếp tục tháo chạy về phía đuôi tàu. Trong chưa đầy 2 phút nữa, đợt oanh tạc laser sẽ quay trở lại nửa sau này.

Họ không còn thời gian nữa.

"Có một ống nạp nước gọi là Ống Tre ở dưới đáy chiếc Megalodiver! Nó kéo dài xuống 5m và liên quan đến tất cả các chức năng chính của cỗ máy đó! Dù sao thì, hãy nghĩ ra chiến thuật để phá hủy…"

"Ôi, thật là!"

Nữ binh sĩ phía trước hét lên.

"Lại một cánh cửa nữa! Nó bị sét cứng ngắc rồi!"

"Còn đường nào khác không!?"

"Nhìn giống như là còn đường không!?"

Quenser áp một khối thuốc nổ cùng ngòi nổ điện lên cánh cửa giờ đã chẳng khác gì một tảng rỉ sét khổng lồ.

(Nếu mọi cánh cửa đều theo cùng một tiêu chuẩn, nó sẽ dày 3cm với các thanh chốt ở trên, dưới, trái, phải. Nhưng nó đã mục nát đến mức có thể phớt lờ mọi thứ, ngoại trừ những chỗ rỉ sét đang bám chặt.)

"Lùi lại ít nhất 10m!"

"Tôi không nghĩ chúng ta có đủ khoảng trống đâu."

Nữ binh sĩ nói.

Quenser nhìn ra sau và thấy những tia laser của chiếc Megalodiver đã thổi bay hành lang, khoảng cách chỉ còn cách họ chừng một vạch kẻ đường cho người đi bộ. Kim loại nóng chảy rực lên sắc cam và chảy tràn như dung nham.

Họ buộc phải phá cửa để tiến tiếp, nhưng chính quả bom của họ sẽ tiễn họ lên đường nếu không giữ được khoảng cách an toàn.

Họ đã bị dồn vào đường cùng.

Quenser bắt đầu hoảng loạn, nhưng các binh sĩ khác bắt đầu đồng loạt nhảy bật lên theo hiệu lệnh của một người. Lúc đầu Quenser không hiểu, nhưng một lát sau cậu mới vỡ lẽ ra.

Đây chính là điều cậu đã từng làm trước đây.

Sức nặng từ cú tiếp đất của vài chục người là đủ để làm sập sàn tàu rỉ sét.

Với một tiếng rầm lớn, các binh sĩ rơi xuống qua cái lỗ hổng khổng lồ, Quenser và Heivia cũng nhanh chóng lao theo.

Thế nhưng…

"Mẹ kiếp."

Heivia rên rỉ.

Hành lang đáng lẽ phải tiếp tục mở ra trước mắt họ lại bị chặn đứng bởi một cánh cửa ngăn nước. Nó đã hoàn toàn gắn chặt vào vách tàu do lớp rỉ sét loang lổ. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ biết không thể đi qua bằng cách thông thường.

Ngay phía sau họ là cái lỗ hổng ban nãy, nơi thép nóng chảy màu cam đang đổ xuống từ tầng trên như một thác nước.

"Làm gì bây giờ, Quenser? Lại phá sàn tiếp à!?"

"Chúng ta đang ở tầng đáy rồi. Không thể xuống thấp hơn được nữa đâu!"

Họ không thể dùng bom.

Hai binh sĩ nam với thân hình đặc biệt to lớn dồn hết sức bình sinh tông mạnh vào cánh cửa rỉ sét.

"Nó nhúc nhích rồi! Chỉ một chút thôi, nhưng chúng ta làm được!"

Thác nước màu cam phía sau họ đã bị tia laser của Megalodiver quét sạch.

"Khốn kiếp!"

"Lần nữa, lần nữa đi. Làm ơn đấy!"

Dưới sự thúc giục của Quenser, hai binh sĩ to con lùi lại rồi cùng lúc tông mạnh vào cánh cửa một lần nữa.

Cùng với tiếng gãy giòn của các thanh kim loại, họ đổ nhào qua cánh cửa vừa được khai thông.

"Mở rồi! Mau lên!"

Lời thúc giục của cậu thực ra cũng bằng thừa.

Vài chục binh sĩ tranh nhau để là người đầu tiên bước qua cửa.

Thế rồi, tất cả bọn họ lại đứng khựng lại một lần nữa.

"Đùa nhau chắc."

Hành lang lại bị chặn đứng một lần nữa, nhưng lần này không phải là một cánh cửa ngăn nước thông thường. Đó là một trong những vách ngăn được sử dụng khi có hỏa hoạn xảy ra trong tàu. Con tàu chở dầu này dù không còn hoạt động, nhưng vốn dĩ nó từng vận chuyển các loại nhiên liệu hóa thạch như dầu nặng. Vì thế, cửa chống cháy được thiết kế dày và chắc chắn hơn nhiều so với loại cửa chỉ để ngăn áp lực nước. Cánh cửa thép này được chế tạo để chặn đứng cả các vụ nổ, bên cạnh việc ngăn chặn ngọn lửa, nhiệt độ và khói theo tiêu chuẩn.

Quenser lướt những ngón tay dọc theo cánh cửa chống cháy rồi đấm mạnh nắm đấm vào đó.

"Mấy khối thuốc nổ tớ mang theo không thể thổi bay thứ này được! Mà ngay cả khi có thử đi chăng nữa, toàn bộ phản lực từ vụ nổ sẽ dội ngược thẳng vào chúng ta! Chuyện này là bất khả thi trừ khi chúng ta khoan được một cái lỗ trên cửa rồi nhồi đầy thuốc nổ vào trong đó!"

"Thế thì tính sao đây? Chúng ta không thể phá sàn thêm lần nào nữa đâu! Cậu không ngốc đến mức định bảo chúng ta quay lại đấy chứ!?"

Ánh sáng chói lòa như phát ra từ những mối hàn điện tấn công nhãn lực của họ, và hành lang phía sau đang bị nung chảy dần.

Nó đã ở gần hơn họ tưởng rất nhiều. Giới hạn chịu đựng sắp chạm đáy.

"Giờ chỉ còn cách cầu nguyện thôi sao?"

Tất cả bọn họ đều áp lưng vào cánh cửa chống cháy dày cộm.

Trong lúc đó, đợt oanh tạc laser chậm rãi nhưng chắc chắn đang xé nát hành lang mà họ vừa đi qua. Sẽ không mất quá lâu để nó chạm đến chỗ họ.

"Kết thúc rồi sao, khốn kiếp thật!?"

Khi Heivia cất tiếng hét, Quenser nhắm nghiền mắt lại.

Tiếng thở của chính mình vang lên bên tai to một cách kỳ lạ trong khi cậu chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng ập đến.

Một giây trôi qua, rồi hai giây, ba giây.

Khi cậu đếm đến ba30, sự hoài nghi cuối cùng cũng len lỏi vào tâm trí.

Cậu từ từ mở mắt ra.

"Hả? Đợt oanh tạc laser không tới nữa."

"Cũng không có vẻ là nó đang tấn công nơi nào khác. Con tàu không hề rung chuyển. Cuộc tấn công đã dừng lại rồi."

"Nhưng tại sao?"

Họ không thể thở phào nhẹ nhõm.

Sự sống sót này giống như một loại sai sót nào đó vậy.

Cảm giác đó giống như bị trói chặt trên ghế điện, nhưng dòng điện lại không truyền đến do kết nối kém. Họ không thể chấp nhận việc mình còn sống, bởi vì sợi dây điện đó có thể được nối lại bất cứ lúc nào.

"Nó gặp trục trặc gì à?"

"Tớ không biết."

"Hay nó tìm thấy mục tiêu nào cần ưu tiên hơn rồi?"

"Hay nó lờ chúng ta đi vì nghĩ có thể giết chúng ta sau?"

Một bầu không khí im lặng đến khó chịu bao trùm tất cả, và dù có suy nghĩ bao nhiêu đi chăng nữa, họ cũng không tìm ra câu trả lời.

Sự bế tắc đó đã bị phá vỡ bởi chiếc radio của Heivia.

"...Rè..."

Chất lượng đường truyền rất kém.

Dù con tàu đã thủng lỗ chỗ, họ vẫn đang ở dưới đáy của một tàu chở dầu với lớp vỏ bọc dày đặc.

Tuy nhiên, cậu lập tức nhận ra giọng nói đầy tiếng nhiễu đó.

"Cậu có nghe thấy tôi không, Cậu chủ Heivia Winchell?"

"Karen?"

Cậu ta bối rối hỏi lại.

Dựa vào tình thế và thời điểm hiện tại, một khả năng đã hiện ra trong đầu họ.

Quenser từng giả thuyết rằng Megalodiver có lẽ đã tìm thấy một mục tiêu nào đó có mức độ ưu tiên cao hơn.

"Chờ đã. Cô đang làm cái quái gì thế hả? Cái giọng điệu dịu dàng đến phát tởm đó là sao!? Trả lời tôi đi, Karen!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!