Chương 3: Đôi mắt nữ thần rực sáng trong màn đêm - Giao tranh toàn diện tại khu New Caledonia (Phần 15)
Chiếc thuyền cao su lao vun vút trên mặt biển rực sắc cam.
"Lạ thật đấy. Con thuyền không chịu đi thẳng gì cả. Cứ như thể chúng ta đang lọt thỏm giữa một vũng bùn đặc ấy."
"Đó là do Lá Chắn Tatami. Nó sử dụng các đại phân tử tự nhiên để làm tăng độ nhớt của nước biển."
"Phiền thật đấy. Cái này sẽ không làm cháy động cơ luôn chứ?"
Họ đang tiến gần đến Megalodiver.
Summer Vacation cũng đang ở trong cùng một vùng biển đó. Phần đuôi tàu đã bị hư hại nặng nề, nhưng nó vẫn chưa chìm và có vẻ mọi chuyện tạm thời vẫn ổn.
Baby Magnum cũng đã có mặt.
Object của Công chúa đứng chắn đường Megalodiver, cả hai đang kẹt trong một cuộc chiến vô cùng khốc liệt. Quenser và Heivia không thể nới lỏng cảnh giác, bởi chỉ một phát đạn lạc thôi cũng đủ để nhấn chìm tàu Summer Vacation bất cứ lúc nào.
Hơn nữa…
"Này, cái gì thế kia? Lúc nãy nó đâu có làm vậy!"
"Đúng là phong cách trùm cuối của mấy trò chơi Quốc Đảo mà."
Heivia rên rỉ khi đối mặt với mối đe dọa trước mắt.
"Khốn kiếp, nó còn bao nhiêu hình dạng biến hóa nữa đây!?"
Chiếc Megalodiver vừa nhảy vọt lên.
Lực đẩy kinh hồn của nó đến từ việc phun ra những luồng nước áp suất cực cao. Trước đó, nó phun một lượng nước biển khổng lồ từ các vòi phun khổng lồ trên lưng trông như đôi cánh thiên thần, nhưng giờ đây, thỉnh thoảng nó lại bay vọt lên cao hơn 100m bằng cách phun thẳng luồng phản lực xuống dưới.
Trọng lượng khổng lồ khiến nó lún sâu xuống đại dương khi hạ cánh, nhưng rồi nó sớm trồi lên và xé toạc mặt nước một lần nữa. Nó còn di chuyển đa hướng với tốc độ cao và rung lắc dữ dội. Ngay cả từ xa cũng có thể thấy rõ nó đang vờn với Công chúa, người đang chiến đấu gần đó để bảo vệ chiếc Summer Vacation. Những hành động lặp đi lặp lại không thể dự đoán đó khiến nó cực kỳ khó bị nhắm trúng.
"Tớ từng nghe nói về mấy loại đồ chơi dùng tia nước phun thẳng xuống để giúp người ta bay lơ lửng, chắc thứ này là phiên bản quy mô lớn của nó đấy."
Đó là mức công suất đủ để nâng bổng khối lượng 200000 tấn ngay tức khắc. Nếu một con người bằng xương bằng thịt tiếp cận nó, họ có thể bị nghiền thành thịt vụn. Thay vì bị xé xác, họ sẽ bị ép nát. Chắc chắn đó không phải là một cách chết êm ái gì.
"Chúng ta biết nó đang di chuyển thế nào, nhưng làm sao nó vẫn theo kịp Công chúa được!? Quả ngư lôi âm thoa này đáng lẽ phải phong tỏa mắt và tai của nó rồi chứ!"
"Chẳng lẽ chúng ta đã sai hoàn toàn? Không, không thể nào. Nếu nó hoàn toàn bình thường, nó sẽ không bỏ sót những mục tiêu kích cỡ con người như chúng ta đâu. Nó đáng lẽ đã phát hiện ra nhịp tim của chúng ta và tiếng chân vịt của thuyền máy sau khi tiếp cận gần thế này rồi. Chúng ta đang gây nhiễu nó đấy chứ."
"Vậy thì làm thế nào nó vẫn chiến đấu được!?"
"Hệ thống phân tích của nó vẫn có thể nhận diện lờ mờ những tiếng động lớn gây ra bởi những thứ to xác như Baby Magnum hay Summer Vacation. Nó có thể nắm bắt được vị trí tổng quát của họ."
Quenser nuốt nước bọt khi trả lời.
"Từ thời điểm đó, mọi chuyện phụ thuộc vào kỹ năng của Elite. Cô ta đang cố gắng đọc quy luật di chuyển của Công chúa chỉ dựa trên những dữ liệu mơ hồ đó. Công chúa của chúng ta cũng đâu có chờ thấy tia laser hay pháo ray khai hỏa rồi mới né. Cô ấy phát hiện ra những âm thanh và chuyển động cực nhỏ của thấu kính ngắm và nòng pháo để dự đoán thời điểm chúng khai hỏa. Elite này cũng đang làm điều tương tự với các chuyển động tổng thể và vị trí của Baby Magnum."
"Này, chờ chút đã. Ý cậu là Megalodiver này là một cô nàng samurai có thể chiến đấu bình thường ngay cả khi bị bịt mắt á!?"
"Về mặt kỹ thuật thì không hẳn là bị bịt mắt. Nó giống như việc đấu kiếm trong khi đang đeo cái kính cận dày cộm của mấy cô nàng mọt sách ở ban quản lý thư viện, thắt bím tóc và hay thẹn thùng ấy."
"Thế thì cũng như nhau cả thôi! Chúng ta đã làm mọi cách rồi mà cuối cùng vẫn công cốc à!"
Dàn pháo chính của Công chúa dù là mối đe dọa với Megalodiver, nhưng cô cũng không thể bảo vệ Summer Vacation mãi được.
Đúng lúc đó, một giọt nước rơi trúng má Quenser.
Ban đầu cậu cứ ngỡ đó là nước bắn lên từ những luồng phản lực kinh hồn của Megalodiver khi nó chiến đấu ở tốc độ cao, nhưng không phải. Bất thình lình, mưa trút xuống dữ dội, dù trên bầu trời nhuộm sắc cam kia chỉ có vài dải mây mỏng.
"Khốn kiếp! Lại gì nữa đây!?"
"Chỉ là một cơn mưa rào bất chợt thôi sao? Không..."
Lượng mưa trút xuống với cường độ ít nhất 50mm mỗi giờ, và chính cơn mưa này đã dần làm thay đổi cục diện. Nói một cách đơn giản, độ chính xác trong việc ngắm bắn của Công chúa đã bắt đầu lệch nhịp.
"Hồng ngoại, tử ngoại, rồi cả radar nữa. Tất cả các phương thức cô ấy dùng để nhắm mục tiêu đều bị mưa làm yếu đi. Cái quái gì thế này? Cứ như thể chính thời tiết cũng đang đứng về phía Megalodiver vậy."
"Thời tiết... đứng về phía nó? Chờ đã! Ý cậu là...!?"
Một giọng nói đầy tiếng nhiễu từ radio đã cắt ngang lời Heivia. Đó là Frolaytia.
"Có vẻ như tổ chức Ichirei Shikon đang sử dụng Amaterasu. Cấp trên vừa được thông báo rằng một vũ khí kiểm soát thời tiết toàn cầu sắp được thử nghiệm và chứng minh hiệu quả. Nếu cuộc phô diễn này thành công và đám cấp trên mất tinh thần, chúng ta sẽ bị chiếu tướng! Một thời đại mà mọi người phải cúi đầu trước một quốc gia bất trị sẽ bắt đầu. Bằng mọi giá, các cậu phải hỗ trợ Công chúa!"
"Bọn tôi đang làm đây! Khốn kiếp... Ichirei Shikon cuối cùng cũng bắt đầu thay Chúa làm việc rồi đấy à!?"
Cơn mưa sẽ tạo ra rất nhiều tiếng ồn, điều này lẽ ra phải gây bất lợi cho hệ thống dò tìm âm thanh của Megalodiver, nhưng có vẻ như nó ưu tiên việc gây nhiễu đối thủ hơn là việc đẩy nhanh tốc độ phục hồi của chính mình. Từ đầu đến cuối, nó không nghĩ đến gì khác ngoài chiến thắng.
"Chúng ta không thể làm gì được nữa rồi! Chúng ta đã phong tỏa các ngư lôi âm thoa, rồi cả khu vực này lại ngập tràn tiếng ồn do cơn mưa mà nó tạo ra, vậy mà nó vẫn tấn công Công chúa chính xác đến từng li. Tớ chẳng nghĩ ra được cách nào khả thi nữa cả!"
"Những gì chúng ta làm với đám ngư lôi âm thoa không hề vô ích đâu. Nó đã ngừng sử dụng Hiding Clothes of Water, thứ rắc rối nhất đấy thôi. Nó không thể dùng hệ thống phòng thủ đó vì nó đòi hỏi độ chính xác cực hạn. Đó là lý do tại sao các chuyển động của nó trở nên bộc phát và thô thiển hơn."
Quenser nói.
"Hơn nữa, nó có thể đang bám đuổi các mục tiêu lớn như chiến hạm hay Object, nhưng nó đang lờ đi những mục tiêu nhỏ cỡ con người như chúng ta. Và chúng ta biết điểm yếu của nó: Ống Tre nạp nước ở dưới đáy. Hãy tấn công vào cái tử huyệt mà ngay cả chúng ta cũng có thể chạm tới đó."
"Nếu việc đó cứu được Karen và những người khác thì làm gì cũng được. Chính xác là chúng ta phải làm gì?"
"Đơn giản thôi. Ống Tre đó là một cái máy bơm khổng lồ, nó nuốt chửng hàng tấn nước mỗi giây. Nó kéo dài... tớ nhớ không nhầm là 5m xuống lòng đại dương. Nếu chúng ta thả thứ gì đó xuống nước ngay tại đó, nó sẽ hút sạch như một cái máy hút bụi khổng lồ vậy."
“Tớ không biết cái Ống Tre đó rộng cỡ nào, nhưng chúng ta sẽ cần một vật che chắn khá lớn đấy.”
“Chỉ cần một tấm bạt nhựa hay chăn màn gì đó thôi.”
“Thế thì nhờ vả các cô hầu gái đi. Họ đang ở trên một chiếc du thuyền mà. Trên đó chắc chắn phải có hơn 3500 chiếc giường, cứ bảo họ ném hết ga trải giường với chăn màn mà họ có xuống đây.”
“Này!”
Heivia vừa gọi vừa vẫy tay cuồng nhiệt về phía chiếc Summer Vacation.
Đáng tiếc thay, đúng lúc đó, dư chấn từ cuộc giao tranh giữa hai Object đã ập đến chỗ họ.
Một đầu đạn kim loại từ coilgun của Công chúa đâm sầm xuống mặt biển, tạo ra một cơn sóng dữ dội suýt chút nữa đã lật nhào chiếc thuyền cao su. Bằng cách nào đó, Quenser đã bám trụ được vào mạn thuyền, nhưng Heivia thì đang giơ cả hai tay lên trời nên đã rơi tọt xuống nước.
“Heivia!?”
Trong khi đó, một thông báo được truyền đến buồng chỉ huy của chiếc Summer Vacation.
“Đã phát hiện đối tượng nghi là cậu chủ Heivia Winchell. Cậu ấy đang ở cách mạn trái 200m.”
“Thật tình. Chúng ta đang mạo hiểm mạng sống vì cái gì nếu cậu ta cứ hành động như thế này?”
Hầu gái đứng cạnh Karen không đưa ra lời bình luận nào về những lời vừa thốt ra từ miệng cô. Biểu cảm của Karen cho thấy lúc này tốt nhất là nên giữ im lặng. Thay vào đó, cô lặng lẽ đưa cho Karen một chiếc ống nhòm.
(Ahh, ahh. Thật là, Cậu chủ Heivia.)
Karen tiến lại gần cửa sổ mạn trái theo chỉ dẫn và dùng ống nhòm quan sát bên ngoài.
Thẳng thắn mà nói, trái tim cô đang khẽ nhói lên một nhịp. Cảm xúc dâng trào đến mức cô suýt chút nữa đã nhìn thấy mọi thứ qua một lăng kính mờ ảo đầy mộng mơ với những đóa hoa rực rỡ nở rộ phía sau Heivia.
(Việc này thật kém hiệu quả, phi logic và đi ngược lại mọi lẽ thường, nhưng chúng tôi yêu quý cậu chính vì cậu có thể đưa ra một quyết định trung thực đến khờ khạo như thế này giữa xã hội quý tộc đó.)
Thế nhưng, khi cô nhìn thấy Heivia Winchell...
“Á.”
Một loại quái vật nào đó dường như vừa trồi lên từ mặt biển đặc quánh.
Đó là một con quái vật biển với cơ thể bị bao phủ bởi lớp chất lỏng dày và dính đến mức không thể nhìn rõ nhân dạng, thậm chí chẳng đếm nổi có bao nhiêu ngón tay.
Khi Karen nhìn thấy con quái vật đó xuất hiện trên thế gian với hai cánh tay dang rộng, cô lập tức nhớ lại một bộ phim kinh dị xa xưa từng suýt làm cô bị sang chấn tâm lý hồi nhỏ.
Cái ‘bộ lọc thiếu nữ’ trong mắt cô bị thổi bay ngay tức khắc. Trên thực tế, cú sốc tâm lý còn dữ dội hơn do sự thay đổi cảm xúc quá đột ngột.
“Aaaaaaaaaaaaa!! Slime kìaaaaaaaaaaaaa!!”
Quenser nghe thấy tiếng súng máy hạng nặng khai hỏa, cậu hét lên vào radio trong khi nép mình tránh những cột nước bùng lên không trung.
“Ngừng bắn! Nhắc lại, ngừng bắn mau! Dừng mấy cái tháp súng máy đó lại! Các người làm cái quái gì thế hả!? Đây không phải là nô lệ của thần thoại Cthulhu đâu!”
“Ục... ọc... ọc...”
Heivia ngoi lên mặt nước để thở, nhưng toàn bộ cơ thể cậu đã bị bao phủ hoàn toàn bởi nước biển vốn đã bị các đại phân tử làm tăng độ nhớt. Những bong bóng khổng lồ hình thành quanh mũi và miệng cậu, trông chẳng khác gì một con quái vật gớm ghiếc. Tất nhiên, Quenser hoàn toàn có thể hiểu tại sao một người phụ nữ đoan trang lại thấy ghê tởm thứ đó như thấy một con gián vậy.
“Thế thì nó là cái quái gì!?”
Karen đáp lại đầy kinh hãi.
“Gớm ghiếc quá!! Chắc chắn nó đến từ một khu rừng rậm chưa khai phá hay dưới đáy sâu của Nam Cực rồi!!”
“Cô hay vô tình bắn chết người quen chỉ vì họ đang đắp mặt nạ lắm hả!? Đó là Heivia đấy! Dù tôi thừa nhận là trông cậu ta tởm thật!!”
Tiếng súng cuối cùng cũng dứt.
May mắn là đám hầu gái của tàu Summer Vacation đã hoảng loạn. Nếu họ bắn chuẩn xác, mức độ ‘biến dạng’ của Heivia chắc chắn sẽ tăng thêm khoảng 200%. Quenser tự hỏi liệu đây có phải là những hầu gái vừa có bài phát biểu đầy cảm động 10 phút trước hay không.
“Cậu đùa à… Eo ôi. Đó là cậu chủ Heivia á?”
“Có lẽ do lâu ngày không gặp nên cô đã ‘tẩy trắng’ ký ức của mình rồi, chứ không phải cậu ta lúc nào chẳng thế này à?”
Quenser bồi thêm.
“Bản thân tôi cũng chẳng ham hố gì việc nhìn bản mặt cậu ta đâu.”
“Xin lỗi nhé, nhưng cậu có thể thôi cái kiểu làm như mình hiểu cậu Heivia hơn chúng tôi được không? Trông tôi thế này thôi, chứ tôi vốn là một thiên tài được giao quản lý một trong những dinh thự của nhà Winchell từ năm 10 tuổi, và tôi đã ở bên cậu ấy từ lúc cậu ấy còn nằm xe nôi đấy.”
“Tôi hoàn toàn mất dấu việc cô rốt cuộc thuộc kiểu nhân vật nào rồi.”
Vừa nói vào radio, Quenser vừa rướn người ra khỏi thuyền cao su để kéo Heivia lên.
Tay của cậu ta vừa ấm vừa nhớp nháp, khiến Quenser thoáng cân nhắc việc bảo họ tiếp tục nổ súng cho xong. Cậu chỉ hy vọng cơn mưa sẽ sớm rửa sạch cái đống bầy hầy này.
“Dẹp chuyện đó đi, chúng tôi muốn mượn ít đồ. Đưa hết số ga trải giường các cô có đây. Và có bộ đồ lặn bình khí nào không, dù là loại dùng để đi du lịch cũng được. Chúng tôi cần thứ gì đó để di chuyển dưới nước!”
“Để làm gì?”
“Trích lời Heivia nhé: ‘Mấy cái câu chuyện cảm động rơi nước mắt không phải phong cách của tớ. Tớ sẽ nghiền nát tất cả chuyện này, rồi sau đó sẽ cười một trận thật sảng khoái’. Hai chúng tôi sẽ tự xoay xở được, nên nhanh lên!!”
Đám hầu gái không chần chừ thêm nữa.
Vài chục người xuất hiện trên boong mạn tàu của chiếc du thuyền vũ trang và bắt đầu ném những thiết bị cần thiết xuống biển. Những tấm ga trải giường bay lơ lửng xuống như những mảnh xác pháo khổng lồ.
“Heivia, đến lúc rồi. Cho thuyền chạy đi.”
“Ư… khụ khụ! Có phải tớ vừa nghe thấy mấy lời nhận xét kinh khủng khi tớ đang chết đuối không đấy?”
“Cậu tưởng tượng thôi.”
Heivia gồng mình điều khiển chiếc thuyền cao su băng qua làn nước biển đặc như bùn. Những hạt mưa lớn quất vào má đau rát và tốc độ của họ bị giảm đi đáng kể. Đúng như Heivia lo ngại, động cơ bắt đầu có dấu hiệu cháy sau khi hoạt động quá tải trong thời gian dài.
Chiếc thuyền lao đi trong cơn mưa rào lấp lánh sắc cam. Quenser nhoài người ra khỏi mạn thuyền để vớt đống thiết bị.
Cậu tóm được vài chục tấm ga ướt sũng và hai bình oxy. Cậu đã yêu cầu tất cả, nhưng việc thu thập hàng trăm tấm ga trải giường nằm rải rác trên một diện tích rộng lớn là điều bất khả thi.
“Đi thôi, Heivia. Chúng ta cần phải tiến thẳng xuống dưới bụng chiếc Megalodiver và dùng đống ga giường này bịt kín Ống Tre nạp nước của nó lại.”
“Tớ lại phải nhảy xuống đó à!? Cậu vẫn chưa nếm trải cái địa ngục thực sự đó đâu!”
Cả hai cùng đeo bình oxy vào và ngậm ống thở...
“Object đang chiến đấu trên mặt nước, nhưng chúng ta không thể chủ quan chỉ vì đã lặn xuống đâu.”
Quenser nói nhanh trong màn mưa.
“Cái Ống Tre đó hút nước biển còn mạnh hơn cả lỗ thoát nước, và Megalodiver sẽ lún sâu xuống biển sau mỗi cú nhảy. Nếu chúng ta bị cuốn vào đó thì coi như xong đời.”
“Nhưng chúng ta không thể giao việc này cho ai khác được. Một người chủ thực thụ phải cứu các hầu gái của mình khi họ gặp rắc rối chứ, khốn kiếp!”
Quenser và Heivia nhảy xuống vùng biển đã nhuốm sắc cam.
Ngay cả tiếng nước bắn tung tóe cũng nghe đặc quánh một cách kỳ lạ.
(Cái gì thế này? Nó ấm đến phát tởm!)
Cảm giác khó chịu bò trườn qua đầu ngón tay và ngón chân, Quenser tiếp tục lặn sâu hơn, sâu hơn nữa.
Sau khi vượt qua một ranh giới nhất định, làn nước xung quanh trở nên êm dịu hơn và cậu không còn nghe thấy tiếng mưa nữa.
Họ không thể nói chuyện qua radio khi ở dưới nước, vì vậy cả hai giao tiếp bằng những cử chỉ mơ hồ và bắt đầu bơi về một hướng nhất định.
(Megalodiver đang ở… đằng kia.)
Ánh mặt trời bị phản chiếu mạnh đến mức cậu không thể biết tình hình trên mặt nước chỉ bằng cách nhìn lên. Mọi thứ ngập tràn trong ánh sáng màu cam. Tuy nhiên, cậu lập tức xác định được vị trí của Megalodiver.
Một đường ống dày cộm kéo dài từ mặt nước xuống và đang di chuyển với tốc độ cao. Nó liên tục hút vào một lượng nước khổng lồ. Cậu có thể thấy những đàn cá nhỏ đang điên cuồng tìm cách thoát thân.
(Cái gì? Nó đã bắt đầu hút cả cá vào rồi sao?)
Đường ống đó kết nối trực tiếp với các hệ thống quan trọng như làm mát lò phản ứng, lực đẩy và cung cấp oxy. Cậu đã nghĩ rằng nó được thiết kế để không dễ dàng hút phải các vật thể lạ như vậy.
Dù vậy, họ vẫn phải làm việc cần làm.
Việc bơi lội với những tấm ga trải giường cuộn tròn không hề dễ dàng, nhưng họ vẫn tiếp tục tiến về phía Megalodiver.
Quenser hướng dẫn Heivia bằng vài cử chỉ mà chính cậu cũng không chắc là cậu ta có hiểu đúng hay không.
(Nếu đến quá gần, chúng ta cũng sẽ bị hút vào mất. Chỉ cần thả ga trải giường trên lộ trình mà nó có khả năng đi qua. Từ đó, nó sẽ tự chuốc lấy họa thôi.)
Đúng như cậu lo sợ, Heivia dường như không hiểu được các cử chỉ đó.
Cậu ta vẫn cố tiến lên phía trước, nên Quenser phải làm mẫu bằng cách tung những tấm ga trải giường ra rồi buông tay.
Những tấm ga đang cuộn tròn lập tức bung rộng ra đồng loạt.
Cậu phớt lờ vẻ mặt ngạc nhiên của Heivia và bơi ra xa. Heivia cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề, cậu ta buông đống ga của mình và làm y hệt Quenser.
Quenser không biết thế nào là khoảng cách an toàn, nên cậu tùy ý lùi lại khoảng 150m và quan sát từ đó. Chẳng bao lâu sau, thời khắc đó đã đến.
(Megalodiver kìa. Ống Tre đang hút đống ga trải giường vào!!)
Trông như chúng bị một thỏi nam châm khổng lồ kéo đi vậy.
Đống ga trải giường đang bung rộng di chuyển một cách bất thường khi bị hút về phía đầu của Ống Tre. Vài chục tấm vải bọc kín lấy đầu ống, khiến Quenser nhớ đến một món đồ chơi cậu từng làm hồi nhỏ. Cậu đã làm một cây kiếm liễu đồ chơi bằng cách dán lớp này đến lớp khác những mảnh giấy vụn tẩm hồ. Dù không có lõi, nó vẫn cực kỳ cứng cáp. Điều tương tự hiện đang xảy ra ngay tại cửa nạp nước đó.
Họ đã làm được.
Mọi chuyện coi như xong.
Họ đã xé nát gót chân Achilles của chiếc Object. Nguồn nước vốn cần thiết cho việc làm mát lò phản ứng, tạo lực đẩy phản lực và cung cấp oxy qua quá trình điện phân đã bị chặn đứng, đồng nghĩa với việc các hệ thống cốt yếu này sẽ buộc phải ngừng hoạt động.
Đáng lẽ ra phải là như vậy.
(?)
Chiếc Megalodiver không hề dừng lại.
Cái Ống Tre nhô xuống dưới vẫn tiếp tục di chuyển với tốc độ kinh hồn. Điều đó có nghĩa là khối sắt khổng lồ trên mặt nước vẫn đang lướt đi và chiến đấu hăng máu.
Một màu trắng xóa lọt vào tầm mắt cậu.
Đó là đống ga trải giường. Những tấm ga đó đã bị đẩy ra khỏi cửa nạp nước một cách khéo léo, thứ mà đáng lẽ phải đang nuốt chửng hàng tấn nước mỗi giây.
(Cái gì? Nó đã ngừng hút nước trong tích tắc khi phát hiện có dị vật à? Hệ thống được thiết kế tốt đến thế sao!? Không, khoan đã. Đó là...?)
Thứ gì đó đang trôi nổi trong lòng đại dương cùng với những tấm ga trải giường.
Trông nó giống như một chiếc đĩa lớn nhưng mỏng.
Heivia vỗ vai Quenser và chỉ thẳng lên trên.
Họ không thể nói chuyện dưới này, nên cậu ta đang ra hiệu ngoi lên mặt nước để họp bàn chiến thuật.
Quenser làm theo, nhưng cậu đã quên mất vùng đại phân tử dính như keo chỉ cách mặt nước 2m.
"Phì... ọc...!! Khụ khụ!!"
"Khụ khụ!! Ha ha ha ha ha! Chào mừng Quenser đến với vùng đất quái vật, nơi cậu sẽ đánh mất mọi nhân phẩm của con người!! Eo ôi, nó dính đầy vào mũi tớ rồi!"
Họ không có thời gian để lãng phí, thế là hai smile gớm ghiếc bắt đầu trao đổi ý kiến giữa cơn mưa tầm tã sắc cam.
"Có vẻ kế hoạch dùng ga trải giường phá sản rồi. Nó hút chúng vào, nhưng sau đó chúng lập tức bị tách ra!"
"Có một cái đĩa kỳ lạ ở cùng với đống ga đó, nó có cùng độ dày với Ống Tre."
Trận chiến kịch liệt giữa Baby Magnum và Megalodiver vẫn tiếp diễn ở một khoảng cách ngắn. Những luồng nước tựa đôi cánh thiên thần phun ra từ các vòi phía sau Megalodiver khi nó tự do di chuyển, và rõ ràng nó đang từ từ ép sát Baby Magnum. Có vẻ như Công chúa đang ở thế yếu hơn.
Điều đó cho thấy kỹ năng điều khiển cực kỳ thượng thừa của Elite bên kia, nhất là khi hầu hết các cảm biến của Megalodiver đã bị phong tỏa. Quan trọng nhất là không hề có bất kỳ sự chệch nhịp nào trong chuyển động của nó bất chấp những tình huống bất thường liên tục xảy ra. Đó là kết quả của một ý chí thép được hỗ trợ bởi kỹ năng thực thụ. Tuy nhiên, Quenser biết Công chúa sẽ dỗi nếu cậu dám nói điều đó ra thành lời.
"Cái đĩa đó là một bộ lọc."
"Cái gì cơ?"
"Đó là bộ lọc để ngăn cá và các thứ khác bị hút vào. Nó có thể giống như bộ lọc của máy lọc nước. Dù sao thì, bộ lọc đó có lẽ chỉ dày vài cen-ti-met hoặc vài mi-li-met, và Ống Tre thực chất là một chuỗi gồm nhiều bộ lọc như thế xếp chồng lên nhau."
"Chờ đã, chờ đã. Cậu nghiêm túc đấy chứ?"
“Bộ lọc ngoài cùng có nhiệm vụ chặn mọi dị vật. Một khi nó đạt đến giới hạn chịu đựng, bộ lọc cũ sẽ bị vứt bỏ cùng với đống rác làm tắc nghẽn nó. Cấu tạo của nó là như thế đấy.”
“Điều đó có nghĩa là chúng ta có cố bịt cái Ống Tre đó bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng vô ích! Nó giống như một cuộn bột bánh quy có hình chạy dọc từ đầu đến cuối vậy. Dù chúng ta có tấn công thế nào, phần đầu mút cũng sẽ bị cắt bỏ và một bộ lọc mới toanh lại hiện ra!”
“...”
Quenser trầm ngâm suy nghĩ khi đang trôi nổi giữa đại dương sắc cam với cơn mưa tầm tã dội xuống người.
Đúng lúc đó, một giọng nói mà cậu hoàn toàn quên bẵng mất vang lên qua radio.
“U-u-um! Mariage Nightcap đây!!”
“Hả? Cô đang ở đâu đấy?”
“Trên tàu Summer Vacation! Tôi đang ở trên tàu thì bỗng dưng mọi người bắt đầu cái cuộc tấn công tự sát đầy cảm động này, nhưng tôi chẳng có liên quan gì đến gia tộc Winchell hết nhé!”
Đúng là một bi kịch.
Quenser biết rõ mình cũng chẳng vui vẻ gì nếu có ai bảo cậu phải chết vì cái gã quý tộc bẩn thỉu kia.
“Dù sao thì, tôi thực sự không muốn chết và tôi sẽ làm bất cứ điều gì để đảm bảo mình sống sót!”
“Cảm ơn vì loại quyết tâm hèn mọn nhất thế giới nhé. Cô đúng là đồ cơ hội. Thế cô cần gì?”
“À thì, tôi nghĩ các cậu có thể dùng thứ này...”
“?”
Ban đầu, Quenser lộ vẻ bối rối trước thuật ngữ nghe được qua radio, nhưng rồi nét mặt cậu bừng sáng khi nhận ra ý đồ của cô ta.
“Tuyệt vời!! Khả năng thành công là đây chứ đâu. Thật mừng là tôi đã cứu cô ra khỏi cái nhà tù đó!”
“Heh heh heh. Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải tìm cách làm sao để nó đông đặc lại đúng lúc.”
“Chuyện đó cứ để chúng tôi lo.”
“L-làm ơn hãy làm gì đó đi. Nếu cách này không xong, tôi sẽ sang đầu hàng phe bên kia đấy.”
“Cô đúng là sẵn sàng đổi phe bất cứ lúc nào thấy có lợi nhỉ? Có muốn tôi tống cô lại vào tù không?”
Sau một quãng nghỉ, Quenser đưa radio lên miệng.
“Tàu Summer Vacation, nghe rõ trả lời? Chúng tôi cần thêm một số vật liệu. Chúng tôi chỉ có khẩu phần ăn dạng sáp nên không dựa vào đó được. Con tàu của các cô là hy vọng duy nhất, các cô sẽ giúp chứ?”
“Này, Quenser. Cậu định làm cái gì thế?”
“Thực ra đây là ý tưởng của Mariage. Cái bộ lọc vô tận đó ngăn chặn mọi thứ trừ nước biển lỏng lọt vào Megalodiver. Không, nó thậm chí có thể lọc bớt cả hàm lượng muối nữa.”
“Vào thẳng vấn đề đi!”
“Nếu nó không phải là chất rắn, nó có thể lọt qua.”
Cậu lau lớp nước biển đặc quánh trên mặt.
“Một chất lỏng bình thường, trơn tru sẽ lọt thẳng qua bộ lọc. Vì vậy, chúng ta có thể thực hiện một cuộc tấn công trì hoãn nếu chúng ta có một loại chất sẽ đông đặc lại sau khi đã lọt vào bên trong Megalodiver. Bằng cách đó, đòn tấn công của chúng ta có thể phớt lờ cái bộ lọc kia.”
“Thế chúng ta tìm cái thứ chất lỏng giống như keo đó ở đâu? Và nước sẽ ở lại trong Object bao lâu sau khi bị hút vào?”
“Khái niệm thì đơn giản, nhưng cậu nói đúng. Tớ muốn biết chính xác mất bao lâu từ khi nước được hút vào cho đến khi nó được phun ra từ các vòi phản lực. Tàu Summer Vacation!”
“Các cậu cần chuẩn bị những gì?”
Karen hỏi.
“Vài thứ. Đầu tiên, pháo trên tàu còn sử dụng được không?”
“70% hỏa lực vẫn hoạt động tốt. Chúng tôi có thể khai hỏa pháo chính ngay lập tức.”
“Hãy nạp đạn sơn phản quang và bắn vào gần chỗ Megalodiver. Đó là loại đạn dùng để đánh dấu điểm ngắm chuẩn. Các cô làm được chứ?”
“Hệ thống có thể nạp tự động, nhưng sẽ mất 2 phút để chuẩn bị.”
Heivia chộp lấy radio của Quenser và cắt ngang.
“Làm trong 1 phút thôi. Đây là mệnh lệnh!!”
“Zukyun☆”
“Cái từ tượng thanh gì thế hả!? Muốn nói gì thì dùng từ ngữ thực tế hộ cái!”
“À-thì, với tư cách là một hầu gái, tôi hơi bị... chảy máu cam một chút, nên là... Ý tôi là, chúng tôi sẽ nạp đạn bằng tay và xong xuôi trong vòng 30 giây.”
Heivia đưa trả radio, và tiếng pháo vang lên đúng như đã hứa.
Sắc cam của bình minh bao quanh Megalodiver bỗng chốc biến thành một màu xanh lá sáng rực đến gai người, và chiếc Object đã hút trọn phần nước đó vào trong.
“Đếm đi, Heivia.”
“48, 49… ngay bây giờ! Mất 50 giây kể từ lúc bị hút vào cho đến khi phun ra!!”
“Giờ thì chúng ta biết rồi. Cần một loại chất lỏng đông đặc trong khoảng 25 đến 50 giây.”
“Loại chất lỏng nào như thế? Keo dán sắt thì quá nhanh, còn keo dán thông thường thì quá chậm!”
“Chúng ta có một thứ gần gũi hơn nhiều.”
Quenser đưa radio lên miệng giữa cơn mưa xối xả.
“Tàu Summer Vacation, chúng tôi cần toàn bộ số sữa các cô có. Là bao nhiêu?”
“Sữa?”
Ban đầu, Heivia trông có vẻ bối rối.
“À, tớ hiểu rồi. Nó dùng nước biển lạnh để làm mát lò phản ứng đang nóng rực. Sự chênh lệch nhiệt độ khổng lồ đó có thể tạo ra thứ gì đó giống như lớp màng trên mặt sữa nóng.”
“Chúng tôi có lượng sữa dự trữ cho khoảng một tháng. Vì vừa mới được tiếp tế nên số lượng là rất lớn.”
“Mang hết ra đây. Cho vào thùng rồi thả xuống! Và còn một thứ nữa!!”
Sau khi nghe Quenser giải thích thêm, giọng Karen đầy vẻ nghi ngờ.
“Cậu chắc chứ?”
“Làm ơn đi. Chỉ ý tưởng của Mariage thôi là chưa đủ đâu!”
Di chuyển trên mặt biển dính như keo chỉ tổ lãng phí thời gian, nên Quenser và Heivia đeo lại ống thở và lặn xuống để quay lại tàu Summer Vacation.
Khi hai ‘con quái vật’ trồi lên mặt nước, tiếng hét của Karen và tiếng súng máy hạng nặng lại một lần nữa vang dội không trung.
Sau khi giải tỏa hiểu lầm, hai cậu thiếu niên bắt đầu thu gom các bồn chứa sữa đã được hạ xuống.
Tuy nhiên, các bồn này không được gắn áo phao hay phao nổi. Dù sao thì chúng cũng nặng tới 3-4 tấn. Rút kinh nghiệm từ sai lầm không thu thập được hết ga trải giường, Karen và các quản gia đã dùng dây cáp hạ hẳn một chiếc thuyền cứu sinh chất đầy các bồn sữa xuống.
Cảnh tượng một chiếc thuyền chứa đầy những bồn kim loại dày cộp thường thấy ở các trang trại thật là kỳ quái.
“Tớ đã giữ được dây thừng của thuyền cứu sinh rồi. Heivia, tớ nên buộc nó vào đâu đây?”
“Đưa đây nào. Mà này, liệu ổn không đấy? Cái động cơ đã gào thét thảm thiết khi phải di chuyển trong đống chất lỏng đặc quánh này rồi, giờ còn kéo theo ngần này thứ thì liệu có trụ nổi không?”
Sau khi buộc chiếc thuyền cao su và thuyền cứu sinh lại với nhau bằng một sợi dây thừng dày, Quenser và Heivia trèo lên thuyền cao su. Việc còn lại chỉ là dùng động cơ của nó để cưỡng ép kéo chiếc kia đi theo.
“Đi thôi, Quenser.”
“Được.”
Tiếng động cơ gào rú còn kinh khủng hơn cả lúc trước. Không chỉ vì nước biển quá đặc, mà trọng lượng còn tăng vọt. Họ chẳng biết khi nào nó sẽ bắt đầu xả khói, và rất có thể họ sẽ không thể trông cậy vào nó để quay về.
Những gì họ thấy dưới nước chẳng là gì so với sự hỗn loạn trên mặt biển do hai Object di chuyển với tốc độ điên cuồng tạo ra. Họ sẽ bị nghiền nát thành từng mảnh nếu một trong hai Object vô tình va phải. Những khối thép 200000 tấn di chuyển với vận tốc 500 km/giờ, nó còn kinh khủng hơn nhiều so với một cú đâm trực diện với tàu hỏa.
“Không ổn rồi. Chúng ta không thể lại gần hơn!”
“Không cần phải quá gần đâu. Nếu chúng ta đọc đúng dòng chảy và đổ nó xuống đó, nó sẽ tự trôi về phía Megalodiver.”
“Cậu không định bảo chúng ta mở từng cái nắp rồi đổ từng bình một đấy chứ? Cậu nghĩ có bao nhiêu cái bồn ở đây hả!?”
“Thế thì cắt dây nối giữa hai thuyền đi, Heivia. Tớ sẽ dùng thứ này cho nó nổ tung.”
Quenser cắm kíp nổ điện vào một khối thuốc nổ dẻo rồi ném nó vào giữa chiếc thuyền cứu sinh đang kéo theo.
Không còn ai điều khiển, chiếc thuyền trôi dạt vô định theo dòng hải lưu.
Tuy nhiên, hóa ra họ chẳng cần dùng đến bom.
Chiếc Megalodiver lao đến với tốc độ kinh hồn và ủi thẳng qua chiếc thuyền cùng vô số bồn chứa sữa chất trên đó.
Toàn bộ khu vực tràn ngập một màu trắng sữa đặc quánh.
“Đúng là một ‘bể tắm sữa’ khổng lồ. Tớ nghĩ thế này tính là gây ô nhiễm môi trường đấy. Chẳng phải một tuần nữa chỗ này sẽ bốc mùi như cái giẻ lau thối sao?”
“Ôi dào. Cho nổ tung chiếc thuyền bằng bom có khi còn tốt hơn. Với cả, nếu kế hoạch của Ichirei Shikon thành công thì môi trường toàn hành tinh sẽ tan tành, nên đây vẫn là lựa chọn tốt hơn đấy.”
Họ chờ đợi một lúc sau khi chiếc thuyền cứu sinh đầy sữa bị đập nát vụn. Cuối cùng, điều gì đó đã xảy ra.
“Màu sắc thay đổi rồi.”
Heivia quan sát. Cậu ta đang tập trung vào những vòi phun trên lưng Megalodiver vốn tạo nên đôi cánh thiên thần.
“Luồng phản lực nước đang chuyển sang màu trắng!”
“Nghĩa là nó đã hút sữa vào rồi.”
“Nhưng thế này vẫn chưa đủ, đúng không? Nếu nó chỉ đơn giản là phun ra ngoài thì chúng ta thất bại rồi! Nó phải biến thành lớp màng như trên sữa nóng và làm tắc nghẽn đường ống cơ!!”
“Đừng hoảng. Chúng ta có nhiều hơn một cơ hội. Nước biển mà nó phun ra sẽ bị hút ngược trở lại và tái sử dụng. Chúng ta có thể chấp nhận một mức độ thất bại nhất định.”
Dù vậy, Megalodiver vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
“Cái lớp màng sữa đó không hình thành khi sữa đang được đun nóng đâu.”
Heivia rên rỉ.
“Nó chỉ xuất hiện khi nguội đi thôi. Đám ống dẫn dùng để làm mát lò phản ứng có thể nóng thật đấy, nhưng thế vẫn chưa đủ! Cứ đợi thế này thì đến năm sau à!!”
“Không.”
Quenser gạt phắt lời than vãn của gã bạn tồi chỉ bằng một từ duy nhất.
“Chúng ta vẫn còn cơ hội.”
“Sao cậu có thể bình tĩnh thế hả!?… Khoan đã. Cậu đang hí hoáy cái gì nãy giờ đấy?”
“Tớ nói là chúng ta dùng sữa, nhưng tớ chưa bao giờ nói là sẽ dùng cái lớp màng hình thành khi sữa nóng cả.”
Quenser đang bận rộn với một thứ gì đó.
Một chiếc thùng giữ lạnh đặt ở một góc thuyền cao su. Sau khi mở ra kiểm tra, cậu bơm căng mấy chiếc áo phao dự phòng lấy từ thuyền cứu sinh rồi buộc chúng xung quanh chiếc thùng.
Heivia thoáng thấy thứ bên trong ngay trước khi Quenser đóng nắp lại. Cậu ta thấy vài vật thể màu vàng tươi.
“Tớ đã đặt thêm ‘hàng’ từ chỗ Karen.”
Quenser vừa làm vừa nói.
“Cái gì thế? Không… chờ đã…”
Heivia cau mày nhìn Quenser rút một khối thuốc nổ dẻo từ trong ba lô, cắm kíp nổ điện điều khiển từ xa vào rồi gắn nó lên thành bồn sữa đang chứa đầy những quả cầu màu vàng.
Đến lúc này, cậu ta cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.
“Chờ, chờ, chờ đã! Cậu định làm đông sữa bằng chanh đấy à!?”
Quenser ném chiếc thùng giữ lạnh cùng đống áo phao xuống biển, rồi chộp lấy radio bằng bàn tay dính dấp nhớp nháp của mình.
“Có nhiều cách để làm đông sữa lắm, và cậu có thể thực hiện điều đó bằng những thứ có thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Đám hầu gái đó có vẻ sành sỏi về trà đạo, nên tớ biết chắc họ sẽ có sẵn chanh.”
“Nghĩ lại thì, đó cũng là cách người ta làm phô mai tươi.”
“Sữa có thể bị làm đông đặc bằng cách pha nước cốt chanh vào. Phương pháp này nhanh và chắc chắn hơn vì nó không cần nhiệt độ nóng hay lạnh để kích hoạt.”
Chiếc thùng giữ lạnh từ từ trôi ra xa.
Nó không thể đuổi theo chiếc Object đang lao đi với tốc độ kinh hồn, nên họ phải đợi kẻ thù tự tiếp cận nó.
Thời khắc đó sớm đến.
Chiếc Megalodiver nhảy vọt lên cao để né đòn súng điện từ của Công chúa, rồi hạ cánh xuống mặt biển ngay đúng vị trí như thể dẫm phải mìn.
Ngón tay cái của Quenser dồn lực, sẵn sàng như thể đang nhấn nút kích hoạt một hệ thống khổng lồ.
“Thứ này sẽ lọt qua bộ lọc, và sữa sẽ đông đặc lại ngay bên trong chiếc Object. Không thể thất bại được.”
Trước mắt họ, mọi chuyển động của Megalodiver bỗng khựng lại.
Một vụ nổ nhỏ xảy ra ngay sát cạnh nó, và nước cốt chanh bị văng ra lập tức bị cửa nạp nước nuốt chửng mà không kịp bị pha loãng bởi lượng nước biển khổng lồ xung quanh.
Phản ứng hóa học xảy ra chớp nhoáng.
Axit và pectin trong chanh kết hợp với protein trong sữa tạo thành một chất keo đông đặc.
Hệ thống phản lực phun nước tạo thành đôi cánh thiên thần khổng lồ đột ngột ngừng hoạt động, nhưng đó mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Bên trong các ống làm mát nằm sát lò phản ứng, lượng sữa đã đông đặc bị đốt cháy bởi nhiệt độ cực đại. Sữa cháy khét lẹt dính chặt vào thành ống bất chấp dòng nước chảy xiết, và vật cản cứ thế lớn dần lên. Nó tạo thành một sự tắc nghẽn chí mạng, giống hệt như cholesterol làm tắc nghẽn động mạch của con người vậy.
Lò phản ứng JPlevelMHD vốn là ‘trái tim’ của chiếc Object. Khi không còn hệ thống làm mát cần thiết, nó bắt đầu mất kiểm soát.
Quenser chuyển radio sang tần số mở và hét lớn cho bất cứ ai có thể nghe thấy.
“Nằm xuống và nhắm mắt lại ngay!! Lò phản ứng sắp nổ rồi!!”
Mọi chuyện diễn ra trong chưa đầy 10 giây.
Một tiếng nổ chói tai và một luồng ánh sáng mù lòa chiếm lấy đại dương đang nhuốm sắc cam.
Chiếc thuyền cao su bị lật nhào một cách thô bạo, và Quenser cùng Heivia một lần nữa biến thành những con quái vật nhớp nháp.
“Bghh!!”
“Pkhh!!”
Mọi người có mặt tại đó đều muốn một lời giải thích. Họ đồng loạt hướng ống nhòm và camera tầm xa về phía hai ‘con quái vật’ thực thụ đang trôi dạt.
Quenser thì chỉ lo rằng bộ dạng thảm hại này sẽ khiến họ bị chết danh với mấy cái biệt danh quái gở. Kiểu như UMA boys chẳng hạn.
Cả hai bám chặt vào mạn chiếc thuyền lật úp để không bị chìm và kiên nhẫn chờ đợi trực thăng cứu hộ.

Cơn mưa xối xả tạnh đi một cách đột ngột như thể có ai đó vừa khóa vòi nước lại. Nó kết thúc chính xác vào khoảnh khắc chiếc Megalodiver nổ tung.
Heivia bất ngờ lên tiếng:
“Này, Quenser. Sao cậu lại dùng tần số mở cho lần truyền tin cuối cùng đó?”
“Tớ có thể dùng tần số quân sự, nhưng tớ không rõ tình hình trên tàu Summer Vacation lúc đó thế nào. Sóng có thể truyền đến buồng chỉ huy, nhưng tớ không chắc nó có đến được tai những hầu gái đang làm việc trên boong tàu hay không. Đó là lý do tớ dùng tần số mở.”
“Ra là vậy.”
Heivia tiếp tục, đôi bàn tay dính dấp và trơn trượt vẫn cố bám trụ vào thân thuyền.
“Thế cậu không nghĩ việc đó sẽ cho Elite của kẻ thù cơ hội để trốn thoát sao?”
“Thì chúng ta cứ bắt cô ta lại thôi. Hơn nữa, chúng ta cần ai đó để thẩm vấn về tổ chức Ichirei Shikon mà.”
“Lại thế rồi. Cứ hễ Elite là con gái là cậu lại ra vẻ nhân từ ngay được.”
“Mấy đứa đóng thế mà tớ nhìn gần lúc nãy trông chẳng ra sao cả, nên tớ hy vọng hàng thật sẽ khác một chút.”
“Cô ta không phải là kiểu con gái đeo kính cận dày cộm đâu mà cậu mong chờ. Tớ cược 100 Euro là cô ta cũng xấu y hệt đám kia thôi.”
“Chơi luôn. Tớ đặt 100 Euro là cô ta đẹp.”
Cuộc tranh cãi bị cắt ngang bởi tiếng động cơ của một chiếc trực thăng vận tải hạng nặng đang tiến đến.
Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy mối đe dọa từ lưới lửa laser phòng không đã không còn nữa.
Nói cách khác, trận chiến đã thực sự kết thúc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
