Chương 3: Đôi mắt nữ thần rực sáng trong màn đêm - Giao tranh toàn diện tại khu New Caledonia (Phần 12-13-14)
Phần 12
Summer Vacation là con tàu du hành vũ trang thuộc sở hữu của gia tộc Winchell đến từ Vương Quốc Chính Thống, dù được trang bị vô số vũ khí, về bản chất, nó vẫn là một tàu hạng sang. Chính vì vậy, buồng chỉ huy của nó được đặt ở ngay phía mũi tàu.
Karen I. Winchell đang tiếp nhận báo cáo ngay tại đó.
"Dựa trên dữ liệu từ diều có dây, đơn vị xâm nhập bao gồm cả cậu chủ Heivia Winchell hiện đang bị cô lập bên trong một tàu chở dầu bỏ hoang ở phía đông hòn đảo."
Diều có dây chính xác là một chiếc diều theo đúng nghĩa đen.
Nó sử dụng camera và cáp truyền tín hiệu để quan sát tình hình chiến sự từ một độ cao vượt xa tầm mắt của con tàu.
Trái Đất hình cầu, nên luôn có đường chân trời. Tầm nhìn xa tối đa xấp xỉ khoảng 5km, nhưng pháo trên tàu có thể bắn tới gần 40km, và một số loại tên lửa đa tầng thậm chí có thể vượt ngưỡng 100km.
Để thực sự tận dụng được tầm bắn đó, người ta cần một tầm nhìn rộng hơn.
Tầm nhìn này có thể đạt được thông qua ra-đa, vệ tinh hoặc máy bay trinh sát.
So với ra-đa vốn chỉ có thể phát hiện các ‘điểm sáng’, thông tin từ camera linh hoạt hơn nhiều. Vệ tinh thì tiện lợi thật đấy, nhưng chúng quá phổ biến nên thường bị gây nhiễu hoặc bắn hạ trước khi trận chiến thực sự bắt đầu. Còn máy bay trinh sát có người lái lại là lựa chọn tồi tệ trong một chiến trường có sự hiện diện của Object có thể khạc ra những tia laser phòng không.
Một chiếc diều có dây được làm từ những vật liệu dễ kiếm ngay cả với dân thường, và cái mới có thể được thả lên ngay lập tức nếu cái cũ bị bắn rơi. Chúng tuy thô sơ, nhưng vẫn cực kỳ hữu dụng khi kết hợp cùng radar.
"Megalodiver đang tấn công tàu chở dầu. Có vẻ như nó đang định thiêu rụi hoàn toàn con tàu, nhưng tình trạng này sẽ không kéo dài lâu."
"Đã rõ. Đội B, tiếp tục quan sát. Đội A, đã xác định được vị trí của nó chưa?"
"Đã xác định xong."
"Cô thực sự đã quyết định rồi sao?"
Một hầu gái đứng cạnh Karen cất tiếng hỏi.
"…"
Con tàu của họ đã thực hiện một cuộc oanh tạc quy mô lớn lên hòn đảo mà nhóm Heivia xâm nhập, nhưng cuộc tấn công không hề diễn ra một chiều nhờ vào năng lực chiến đấu vượt trội của Karen và các hầu gái.
Họ là một lực lượng bí ẩn, không có sự liên kết rõ ràng với bất kỳ quân đội nào, nhưng lại sở hữu hỏa lực quá lớn để có thể gọi là dân thường.
Nếu con tàu bị đắm trong một cuộc phản công, không ai biết chắc nó sẽ gây ra hệ lụy gì. Việc đánh chìm con tàu có thể khiến vô số thế lực quay sang đối đầu với kẻ khai hỏa. Đó là lý do tại sao kẻ thù do dự, và cũng là lý do tại sao cuộc tấn công của tàu lại thành công đến vậy.
Nhưng tình hình giờ đã thay đổi.
Megalodiver là quân bài tẩy của kẻ thù. Giá trị của nó lớn hơn nhiều so với đống thiết bị hay nhân viên hậu cần có thể thay thế được. Nếu con tàu tham chiến để giải cứu nhóm Heivia, Object chắc chắn sẽ đánh trả.
Trong chiến tranh, người ta thường nhắm vào điểm yếu nhất.
Dù sở hữu những khẩu pháo 50cm, con tàu này suy cho cùng cũng chỉ là một tàu du hành được trang bị thêm vũ khí. Nó có quá nhiều ‘mỡ thừa’ nếu so với một chiến hạm thực thụ được thiết kế để chiến đấu ngay từ đầu.
Hơn nữa, đây là kỷ nguyên của các Object.
Nếu thứ vũ khí quái vật đó trực tiếp nhắm vào họ, số phận chờ đợi họ là quá rõ ràng.
Karen khẽ thở dài, cô siết chặt tay cầm chiếc micro của thiết bị liên lạc.
"Chuẩn bị chiến đấu. Tàu Summer Vacation kể từ bây giờ sẽ tách khỏi Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 của Vương Quốc Chính hống để hành động độc lập. Tất cả nhân viên không thuộc diện phòng thủ cấp 1, vui lòng rời tàu ngay lập tức. Có đủ thuyền cứu hộ cho mọi người và phía Vương Quốc Chính Thống sẽ sớm đến ứng cứu. Hết."
"Sẽ không có ai rời đi đâu. Cũng giống như cô vậy."
Câu trả lời vang lên không chậm trễ lấy một giây.
Karen I. Winchell khẽ gãi má, rồi chuyển sang kênh truyền tín hiệu bên ngoài.
"Cậu Winchell. Cậu có nghe thấy tôi không, Cậu Heivia Winchell?"
"Chúng tôi chuẩn bị tự thân xuất kích để thu hút sự chú ý của Megalodiver. Chúng tôi cũng sẽ sử dụng pháo trên tàu để tiêu diệt bớt quân địch đang giám sát con tàu chở dầu. Hãy tận dụng lúc chúng đang hỗn loạn để tẩu thoát."
"Thu hút sự chú ý của nó?"
Quenser thốt lên đầy kinh hãi.
Việc làm đó trước mặt một Object sẽ dẫn đến kết cục gì, điều đó rõ như ban ngày.
"Đừng có vớ vẩn!"
Heivia gào lên.
"Đừng có điên rồ như thế! Làm vậy thì cô được cái gì cơ chứ? Tôi chỉ là thằng nhóc hư hỏng bị cả dòng họ đều phản đối thừa kế gia tộc thôi! Với đống anh chị em của tôi, chắc chắn cô sẽ có người khác để phục vụ mà. Cô đáng lẽ phải mong tôi chết quách ngoài chiến trường đi chứ, vì tôi đang tằng tịu với nhà Vanderbilt mà gia tộc tôi ghét cay ghét đắng đấy! Đúng không!?"
Quenser dần nắm bắt được tình hình.
Heivia có lẽ cũng hiểu, nhưng cậu ta không thể chấp nhận việc Karen và những hầu gái lại quyết định vứt bỏ mạng sống như vậy.
"Chúng tôi đã không thể để lộ sự ủng hộ của mình, nhưng thực tâm chúng tôi đã rất xúc động trước kế hoạch xóa bỏ những hủ tục lạc hậu và ngăn chặn đổ máu của cậu."
Karen tiếp tục.
"Tất cả những lời thóa mạ trước đây chỉ là sản phẩm từ sự yếu đuối của chúng tôi khi muốn bảo vệ vị thế của mình. Chúng tôi không có đủ can đảm để đối mặt với cơn thịnh nộ của gia tộc Winchell như cậu đã làm, vì vậy, chúng tôi đã hùa theo họ ném đá để tự bảo vệ bản thân. Chúng tôi thành thực xin lỗi."
"Đừng nói những lời đó! Cứ tiếp tục sỉ nhục tôi như mọi khi đi!"
Frolaytia từng nói rằng chi phí để vận hành một con tàu du hành khổng lồ trong một ngày tiêu tốn đến 200000 euro.
Họ không hề tình cờ chạm mặt tiểu đoàn này mà không có lý do.
Việc họ ở gần khu vực này có thể là ngẫu nhiên, nhưng rõ ràng họ có mục đích khi thay đổi lộ trình để hội quân với tiểu đoàn. Ngay khi nghe tin về thất bại trong trận chiến liên quan đến Quốc Đảo và Ame-no-Darin, họ đã đến để hỗ trợ Heivia.
Họ đang đánh cược mạng sống của chính mình.
Dù có trang bị tận răng, họ vẫn chỉ là dân thường. Họ hiểu rõ việc can dự vào một cuộc chiến thực sự có nghĩa là gì, nhưng họ vẫn làm điều đó bất chấp tất cả.
"Sự tồn tại của cậu trong gia tộc Winchell là vô cùng quan trọng. Chúng tôi không thể để cậu hy sinh tại đây được."
"Này, dừng lại đi! Này!"
Nhưng một câu hỏi bỗng lóe lên trong đầu Quenser.
Làm thế nào mà Summer Vacation lại có thể ngăn không cho Megalodiver tiếp tục khai hỏa?
Ngay cả với những khẩu pháo 50cm và đủ loại tên lửa, đối thủ của họ vẫn là một Object. Theo lẽ thường, việc họ có thể làm khiếp sợ một thứ vũ khí mà ngay cả vũ khí hạt nhân cũng không thể đánh bại là điều không tưởng.
Chắc chắn phải có thứ gì đó ở đây.
Karen I. Winchell và những hầu gái đã nhận ra điều gì đó.
(Là cái gì chứ?)
Quenser lôi thiết bị cầm tay của mình ra. Nếu tín hiệu radio đã xuyên qua được, cậu cũng có thể nhận dữ liệu, vì vậy cậu truy cập tất cả thông tin về trận chiến tại khu New Caledonia.
"Trong nhiều năm phục vụ gia tộc Winchell, tôi đã có chút tự phụ, và đôi khi tự xem mình như một người gia sư, nhưng…"
Chiếc Summer Vacation đã khai hỏa vài lần.
Họ nổ súng mà không hề có cảnh báo trước cho Vương Quốc Chính Thống, khiến các phòng ban tình báo và thông tin của tiểu đoàn rơi vào tình trạng hỗn loạn. Các phát bắn nhắm vào một vùng biển trống trải cách đó gần 30km về phía đông nam. Những phát đạn đó thậm chí còn không chạm tới một mảnh da của Megalodiver hay hòn đảo đang được dùng làm căn cứ của Ichirei Shikon.
Tuy nhiên, cuộc tấn công đó chắc chắn đã khiến Megalodiver phải thay đổi kế hoạch.
(Chẳng lẽ nào...)
Quenser thao tác trên thiết bị cầm tay, cậu truy xuất dữ liệu về một thứ mà chính cậu đã báo cáo trước đó.
(Ngư lôi âm thoa? Có phải là một trong những thiết bị hỗ trợ dò tìm bằng âm thanh của Megalodiver không!?)
Nhịp tim cậu dồn dập, tầm nhìn như bị thu hẹp lại vào một điểm duy nhất.
Có ba câu hỏi lớn xoay quanh Megalodiver, và câu hỏi cuối cùng chợt hiện ra trong tâm trí cậu.
Lá Chắn Tatami có độ chính xác cực kỳ khủng khiếp. Nếu chỉ đơn thuần dựa vào âm thanh, nó sẽ không bao giờ theo kịp các chùm tia laser tốc độ cực cao. Vậy làm thế nào nó có thể nắm bắt môi trường xung quanh một cách chính xác đến vậy giữa tất cả đống tiếng ồn đó?
Cậu tự thúc giục mình phải nhanh lên.
Bài phát biểu sắp kết thúc.
Các hầu gái sắp thực hiện hành động cuối cùng của họ.
Cậu phải kết thúc việc này trước thời điểm đó.
"Những kẻ có thân phận thấp kém như chúng tôi sẽ trở thành nền móng cho tương lai của cậu, một tương lai sẽ mang lại sự phồn vinh cho gia tộc Winchell. Đó là một điều mang lại niềm hạnh phúc to lớn cho tôi, Karen I. Winchell, và những người đang có mặt tại đây. Hết."

Một tiếng gào thét không thể kìm nén bật ra từ môi Heivia.
Người phụ nữ ở đầu dây bên kia radio chắc chắn đang mỉm cười.
Karen I. Winchell kết thúc tín hiệu truyền phát ngay tại buồng chỉ huy.
Một khoảnh khắc sau, thuộc hạ của cô báo cáo.
"Xác nhận trúng mục tiêu! Có vẻ như đã có hiệu quả. Megalodiver đã chuyển hướng và đang tiến lại gần!"
Giờ thì không gì có thể dừng lại được nữa.
Tuy nhiên, họ cũng không có ý định dừng lại.
Sau khi gạt bỏ mọi sự hối tiếc còn sót lại, cô thay đổi luồng suy nghĩ.
"Đã rõ. Tất cả chuẩn bị chiến đấu! Kể từ giờ, bỏ qua mọi tín hiệu truyền phát từ Vương Quốc Chính Thống. Chuẩn bị khai hỏa pháo chính. Mục tiêu của chúng ta là làm náo loạn chiến trường đủ để cậu Heivia và đơn vị của cậu ấy tẩu thoát. Nhắm thẳng vào bờ biển phía nam của hòn đảo!"
Họ không thể thắng trận chiến này.
Một con hổ đã sổng chuồng, và bất cứ ai dám đứng ra cản đường nó đều sẽ bị xé xác.
Tất cả những gì còn lại là xem họ có thể gửi gắm ý nghĩa gì vào định mệnh đó mà thôi.
"Xin hãy bình an, cậu Heivia."
Đêm dài sắp kết thúc.
Sắc cam rực cháy bùng lên khắp mọi ngóc ngách của đại dương bao la.
Phần 13
"Heivia."
Quenser cất tiếng gọi từ dưới đáy con tàu chở dầu đang rệu rã, nhưng cậu quý tộc trẻ không đáp lời.
"Heivia, nghe tớ nói này!"
"Im đi! Cậu còn muốn cái gì nữa hả!? Quenser, chẳng lẽ sau cái kết cục khốn nạn này, cậu vẫn còn định làm trò gì nữa sao!?"
"Tớ đang bảo là tớ sẽ không để nó kết thúc như thế này đâu!"
Heivia im lặng, Quenser tiếp tục.
"Tớ biết Karen và những người kia đang nhắm đến điều gì, và tớ biết tại sao Megalodiver lại mất cảnh giác rồi quyết định chuyển sang họ thay vì chúng ta! Cậu tính sao đây, Heivia? Tớ biết gót chân Achilles của cục sắt đó nằm ở đâu, nhưng tấn công nó đồng nghĩa với việc lãng phí cơ hội mà Karen và những người khác đã phải nỗ lực hết mình mới tạo ra được. Cậu chọn đi!? Cậu đã sẵn sàng để tiến về phía trước, ngay cả khi điều đó có nghĩa là dẫm đạp lên nỗ lực của họ không!?"
"Thế thì tuyệt quá rồi."
Heivia lẩm bẩm một cách bình thản.
"Mấy cái câu chuyện cảm động rơi nước mắt không phải phong cách của tớ. Tớ sẽ nghiền nát tất cả chuyện này, rồi sau đó sẽ cười một trận thật sảng khoái."
Quenser chìa tay ra, và Heivia Winchell nắm lấy nó để đứng dậy.
"Đầu tiên là cánh cửa chống cháy ngay trước mặt chúng ta. Phải xử lý nó và tìm đường lên boong tàu. Chúng ta không có thời gian đâu. Phải cắn vào gót chân Achilles của Megalodiver trước khi nó kịp tàn sát các hầu gái đó."
Cánh cửa chống cháy rất dày vì con tàu chở dầu vốn được thiết kế để chứa đầy dầu nặng và các loại nhiên liệu tương tự. Nếu chỉ đơn thuần gắn bom lên bề mặt cửa thì không đủ. Luồng nổ sẽ tìm con đường ít lực cản nhất và dội ngược lại nhóm của Quenser.
Cách nhanh nhất là khoan lỗ trên cửa và nhồi thuốc nổ vào bên trong. Tuy nhiên...
"Này."
Một trong hai binh sĩ to con, những người đã tông sập cánh cửa ngăn nước trước đó lên tiếng.
"Cậu cứ đặt bom lên cửa đi, còn chúng tôi sẽ chất ba lô trước cửa thay cho bao cát. Nếu chúng tôi dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đẩy đống ba lô đó về phía trước, xung kích sẽ không chạm tới chúng ta được."
"Đúng là thế, nhưng các anh có hiểu mình đang đề nghị cái gì không? Áp lực đó chắc chắn sẽ làm gãy cả hai tay của các anh đấy!"
"Chúng tôi thừa biết điều đó."
Hai binh sĩ to lớn cười trong khi bẻ khớp vai và xoay cánh tay một cách đầy khí thế.
"Này, cậu quý tộc, cậu chuẩn bị đối đầu với một chiếc Object để cứu mấy nàng hầu gái của gia đình mình, đúng chứ? Thế thì đừng có lãng phí thời gian ở đây nữa. Tập trung vào việc của cậu đi."
"Xin lỗi nhé."
"Sau chuyện này nhớ giới thiệu cho chúng tôi vài cô đấy. Một buổi hẹn nhóm với toàn hầu gái nghe như thiên đường nơi hạ giới đối với dân Vương Quốc Chính thống Vậy."
"Nghĩ lại thì, mấy thằng khốn các anh đi chết hết đi cho rảnh nợ."
Họ nhanh chóng thực hiện kế hoạch. Với một tiếng nổ đục ngầu, cánh cửa chống cháy rỉ sét bị thổi bay vào trong.
Quenser lên tiếng khi đi ngang qua những binh sĩ đang nghiến răng quằn quại trong đau đớn.
"Ai đó trị thương cho họ đi. Nếu tháo báng súng carbine ra, nó có thể dùng thay cho nẹp đấy."
"Khốn... Câm mồm và đi mau đi! Cứu tinh của chúng ta đang chờ đấy! Nếu cậu để dù chỉ một cô hầu gái thiệt mạng, chúng tôi sẽ không tha thứ cho cậu đâu!"
Được thúc giục bởi tiếng gọi đó, Quenser và Heivia tiếp tục lao đi. Họ leo lên một cầu thang gần đó để lên phía trên.
"Chính xác thì chúng ta định làm gì đây, Quenser!?"
"Cậu có mang theo tên lửa vác vai đúng không? Chúng ta sẽ dùng thứ đó!"
Ngay khi Quenser vừa hét lên, chân cậu đạp thủng cả bậc thang kim loại mục nát. Heivia lập tức tóm lấy tay cậu và giúp cậu lấy lại thăng bằng.
"Karen và các hầu gái đã dùng những khẩu pháo to đến nực cười của Summer Vacation để bắn vào vùng biển trống. Ở đó có một quả ngư lôi âm thoa. Cậu còn nhớ chúng chứ, Heivia? Thứ mà chúng ta đã thấy khi tiếp cận Megalodiver trong mấy bộ đồ lặn hạng nặng ấy."
"Mấy con robot trông như cá có gắn cái âm thoa hình chữ U đúng không? Về cơ bản, chúng đóng vai trò là mắt và tai cho Megalodiver, vì nó dò tìm kẻ địch bằng âm thanh."
"Đúng thế. Họ đã khai hỏa vào vị trí cách Megalodiver 15km. Tớ không rõ là ba hay bốn con, nhưng chiếc Object luôn duy trì một vài ngư lôi âm thoa xung quanh mình. Nó có thể đọc một âm thanh duy nhất từ nhiều hướng khác nhau, rồi xác định chính xác vị trí và chuyển động của kẻ thù dựa trên những khác biệt nhỏ trong bước sóng. Chắc chắn nó đã dự đoán được thời điểm kẻ địch nổ súng dựa trên những tiếng động siêu nhỏ khi nòng pháo hoặc thấu kính chuyển động trước khi khai hỏa."
"Và Karen đã phá hủy một trong số đó…"
"Một con bọ không răng đã lọt vào mắt nó. Đó là lý do tại sao nó quay đầu lại."
Họ tiếp tục leo lên cao mãi. Với một tiếng động chát chúa, cánh cửa ngăn nước cuối cùng cũng mở ra.
Đêm dài đã đến hồi kết, đại dương như đang rực cháy trong sắc cam của bình minh.
"Nhanh lên! Ra ngoài trời sẽ làm tăng nguy cơ nó dò được nhịp tim của chúng ta đấy. Khai hỏa tên lửa vác vai trước khi nó nướng chín chúng ta bằng laser đi. Chúng ta cần phải nghiền nát thêm một cái mắt và tai của nó nữa!"
"Rõ rồi!"
Heivia tháo cái ống phóng khổng lồ đang đeo trên vai xuống, đúng lúc đó, tiếng rít xé gió của thứ gì đó vừa bay sượt qua trên đầu họ.
Một khoảnh khắc sau, bờ biển của hòn đảo nổ tung với một lực công phá khủng khiếp. Địa hình bị xé toạc và ngay lập tức tạo thành một vịnh nhỏ mới.
"Pháo hạm!? Khốn kiếp, Karen. Cô vẫn đang hỗ trợ chúng tôi đấy à!?"
"Cằn nhằn sau đi. Kiểm tra hướng bắc-tây bắc, trong phạm vi nhỏ hơn 5km. Sẽ có một tín hiệu kim loại đang bơi theo chuyển động của Megalodiver. Dùng cảm biến đi!"
Quenser rướn người qua lan can boong tàu, cậu ta dùng cảm biến trên ống nhòm quét mặt biển. Heivia tì ống phóng tên lửa lên vai và nhìn vào thấu kính ngắm mục tiêu.
"Nó đâu rồi? Tớ không thấy. Nó ở chỗ quái nào!?"
"Chắc chắn nó phải ở đó!… Tìm thấy rồi. Hướng bắc-tây bắc, khoảng cách 4,5km! Nhắm vào nó đi!"
Trong tầm nhìn hẹp của ống nhòm, một miếng kim loại lớn hình chữ U nhô lên khỏi mặt biển rực sắc cam. Khác với khi bơi dưới lòng đại dương sâu thẳm, chúng dường như đóng vai trò như những chiếc phao khi chiến đấu trên mặt nước.
"Tớ cũng thấy rồi. Chỉ cần bắn nát thứ đó là được chứ gì!?"
"Không, thế vẫn chưa đủ đâu."
Nghe thấy vậy, Heivia bối rối rời mắt khỏi thấu kính ngắm.
"Cái gì?"
"Karen và các hầu gái đã thổi bay một con, nhưng Megalodiver đã trở lại bình thường ngay. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần làm nổ tung nó, chiếc Object chỉ việc phóng con tiếp theo ra đó thôi. Nó có thể bù đắp bất kỳ tổn thất nào ngay lập tức."
"Thế thì chúng ta phải làm cái quái gì bây giờ!?"
"Tớ có ý này. Tắt hết cảm biến dẫn đường đi, rồi bắn một quả tên lửa sao cho nó nổ ở khoảng cách từ ba đến năm mét ngay trước mặt quả ngư lôi âm thoa đó."
"Như thế thì làm sao mà phá hủy nó được."
"Mục tiêu không phải là phá hủy nó. Nhanh lên!"
Dưới sự thúc giục đó, Heivia một lần nữa vác ống phóng tên lửa lên.
Sau khi xác định vị trí của quả ngư lôi âm thoa bằng cảm biến, cậu ta cố tình ngắt kết nối chúng. Giờ đây, quả tên lửa sẽ không còn được dẫn đường nữa mà chỉ bay thẳng theo quán tính.
"Thất bại thì đừng có đổ thừa đấy!"
Heivia hét lớn rồi bóp cò.
Một vệt khói bám theo đầu đạn nổ, nó cắm thẳng xuống mặt biển ngay tại điểm họ mong muốn. Vụ nổ hất tung một cột nước khổng lồ lên không trung.
"Thành công rồi. Đi thôi!"
"Đi đâu!?"
"Xuống chỗ mấy chiếc thuyền cao su!"
Quenser lao băng qua boong tàu và tìm thấy chiếc thuyền cao su mà họ đã dùng để thâm nhập. Cậu không ngần ngại nhảy qua lan can, Heivia cũng lao theo ngay sát nút.
"Heivia, cậu lo phần động cơ đi. Đưa chúng ta đến chỗ quả ngư lôi âm thoa đó!"
"Được thôi, nhưng giải thích cho tớ nghe chuyện này là thế nào đi!"
Chiếc thuyền cao su quân sự lao vút đi trên mặt biển đang rực sáng sắc cam.
Lạ thay, không có một tia laser nào bắn ra từ Megalodiver, mặc dù đáng lẽ ra nó có thể xác định chính xác vị trí của họ chỉ qua nhịp tim.
"Nó sử dụng nhiều micrô chất lượng cao, một siêu máy tính và sự cộng hưởng với các ngư lôi âm thoa xung quanh để nhanh chóng tìm ra đặc điểm âm thanh của kẻ thù giữa mớ hỗn tạp của những vụ nổ. Tuy nhiên, điều đó có nghĩa là nó không thể duy trì trạng thái tốt nhất nếu có bất kỳ vấn đề nào xảy ra với một trong những mắt xích đó. Thứ dễ gây rắc rối nhất chính là các ngư lôi âm thoa. Một trong số chúng đã bị lật nhào bởi vụ nổ vừa rồi, và cái âm thoa đó không còn hoạt động bình thường nữa."
"Và đó là lý do chúng ta được an toàn? Nhưng tại sao lại phải lao thẳng tới chỗ nó? Chưa kể việc nó không bị phá hủy hoàn toàn là do lỗi của chúng ta mà."
"Như tớ đã nói rồi, nếu bị phá hủy hoàn toàn thì nó sẽ phóng cái mới ra thay thế ngay. Điều đó không làm hỏng 'tỷ lệ vàng' của nó được. Đó là điểm mà Karen và các hầu gái đã thất bại, và đó là lý do tại sao chúng ta phải nghĩ ra một phương pháp khác."
Chiếc thuyền cao su trông như đang nhảy nhót trên mặt biển hơn là đang lướt đi. Nó giống như một viên đá đang được ném thảy trên mặt nước, khiến họ phải rất vất vả mới không bị hất văng ra ngoài.
"Vậy chúng ta định làm gì với nó đây? Tiếp tục phá hủy cho đến khi kho dự trữ của Megalodiver cạn sạch à?"
"Cách đó cũng được, nhưng chúng ta không có thời gian. Vì vậy chúng ta sẽ làm theo phương pháp ngược lại."
"Cái gì cơ?"
"Tất cả những gì chúng ta cần làm là phá hủy cái 'tỷ lệ vàng' đó. Nếu không thể cắt giảm số lượng, thì chúng ta chỉ việc tăng thêm số lượng mà thôi."
Tiếng bọt khí sủi lên ngay bên dưới chỗ họ.
Đó là âm thanh phát ra từ một cỗ máy tựa như cá đang bơi ngay sát mặt nước.
"Cái gì thế!?"
"Chiếc Megalodiver đã đánh hơi thấy sự cố hệ thống và vừa phái đi một quả ngư lôi âm thoa mới. Đúng như tớ dự tính!"
Chẳng mấy chốc, chiếc thuyền cao su đã tiếp cận vùng biển mục tiêu.
"Heivia, tìm quả ngư lôi bị lật ban nãy mau. Có vẻ như nó đang bắt đầu chìm sau khi chiếc Megalodiver phát tín hiệu ngắt kết nối. Chúng ta phải kéo nó lên!"
Vừa dứt lời, Quenser đã lao mình xuống biển.
Lặn tự do đòi hỏi kỹ năng khá tốt, nhưng nhờ đống trang bị nặng nề trên người, cậu chẳng gặp mấy khó khăn để chìm xuống. Ngược lại, việc ngoi lên mặt nước mới là phần gian nan.
Đúng như dự đoán, quả ngư lôi âm thoa cũ đã bắt đầu chìm dần.
Nếu nó bị phá hủy rõ ràng, Elite có lẽ đã lập tức ấn nút từ bỏ nó. Nhưng vì nó đang ở trong trạng thái nửa hỏng nửa dùng được, Elite đó đã do dự để xem liệu nó có thể tự cân bằng lại hay không.
Số lượng thiết bị này trên một chiếc Object là có hạn.
Quenser không biết nó còn bao nhiêu món trong kho, nhưng chắc chắn không nhiều đến mức có thể vứt bỏ mà không cần suy nghĩ.
Cậu ôm chặt lấy con robot cá khổng lồ. Nó tuy to xác nhưng được làm từ vật liệu nhẹ như nhựa gia cường. Vừa giữ chặt lấy nó, cậu vừa tháo bỏ những trang bị không cần thiết. Con người có lực nổi tự nhiên, và với sự trợ giúp của Heivia, cậu nhanh chóng ngoi lên mặt nước.
"Phì… hộc!?"
"Này, Quenser. Chúng ta định làm gì với thứ này đây!?"
"Buộc nó vào thuyền."
cậu trả lời chớp nhoáng.
"Megalodiver đã gửi đi một con mới, và chúng ta thì vớt lại con cũ. Giờ đây, nó đang có 'tỷ lệ vàng cộng một'. Sự cân bằng đã bị phá vỡ, nó sẽ mất đi hệ thống dò tìm âm thanh chính xác!"
"Thật sự đơn giản thế thôi sao!?"
"Đây không phải vấn đề về quân số. Các hệ thống luôn gặp rắc rối với những tình huống nằm ngoài dự liệu. Nó có thể xử lý hàng vạn vật mô phỏng âm thoa rải rác xung quanh, nhưng tớ nghi là họ chưa bao giờ tính đến trường hợp chính nó lại tự gửi ra một cái y hệt. Trừ khi Elite đó muốn tự sát, bằng không, cô ta sẽ chẳng bao giờ đưa ra quyết định như vậy. Thực tế, Elite đó chắc còn chẳng biết điều gì đang gây ra sự cố ngay lúc này đâu."
Heivia tháo dây đeo của súng tên lửa và súng trường tấn công. Cậu dùng chúng để buộc chặt quả ngư lôi âm thoa vào các sợi dây thừng bên mạn thuyền cao su, trong khi Quenser đưa ra kết luận cuối cùng.
"Trận chiến thực sự bắt đầu từ bây giờ. Hãy tấn công vào điểm yếu Ống Tre của nó đi, Heivia."
Phần 14
Frolaytia ôm đầu ngay trên boong chỉ huy của Scarlet Princess, con tàu mà cô đang dùng làm soái hạm.
Quenser, Heivia và những người khác vẫn chưa mang về bất cứ thông tin hữu ích nào từ nhiệm vụ trinh sát.
Đã thế, con tàu dân sự Summer Vacation còn tự ý rời đi để giải cứu bọn họ.
Theo một vài thông tin chưa xác thực từ bà lão bảo trì, một tổ chức có tên Ichirei Shikon đang sử dụng Megalodiver cùng 12 lò phản ứng để kiểm soát các dòng hải lưu và nhiệt độ đại dương, từ đó thao túng thời tiết trên quy mô toàn cầu. Vũ khí kiểm soát thời tiết toàn cầu đó dường như được đặt tên là Amaterasu.
Mọi thứ đang dần tan rã, và họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tung chiếc Baby Magnum vào cuộc.
Cô không thể tính toán nổi tỉ lệ chiến thắng, và cô bắt đầu thực sự lo sợ điều gì sẽ xảy ra nếu họ thất bại tại đây.
Các khái niệm cơ bản về cấu trúc chỉ huy từ trên xuống hay việc trụ sở chỉ huy phải nắm bắt liên tục tình hình chiến sự đều đã tan tành mây khói. Chắc chắn gã đại tá và viên chuẩn tướng, những kẻ hạch sách như mấy bà chị dâu sẽ sớm gửi đơn khiếu nại tới chỗ cô.
Nhưng đúng lúc đó, một tín hiệu radio từ Quenser và Heivia truyền tới.
"Ngài có nghe thấy tôi không, ngài Frolaytia!? Có nghe thấy không!?"
"Tôi sẽ giết sạch cả lũ các cậu!"
"May quá. Này Heivia, mọi thứ vẫn bình thường!"
Cô chẳng mấy thích thú với cái đánh giá đó, nhưng đây không phải lúc để tranh cãi.
"Có chuyện gì đã xảy ra?"
Cô hỏi.
"Việc thiếu hụt báo cáo đã nghiêm trọng đến mức cấp trên đang phát điên lên rồi đây!"
"Megalodiver sử dụng một số lượng cố định các ngư lôi âm thoa để dò tìm âm thanh một cách chính xác, và chúng tôi đã phá vỡ cái tỷ lệ vàng đó! Hiện tại, nó đã mất đi mắt và tai rồi. Baby Magnum thừa sức hạ gục nó bằng pháo chính một cách dễ dàng! Làm ơn kết thúc chuyện này trước khi nó kịp thoát khỏi tình trạng hỗn loạn và tấn công chúng tôi cùng quả ngư lôi dư thừa mà chúng tôi đang giữ!"
"Cậu bảo nó mất mắt với tai là ý gì hả, đồ đần?"
Giọng cô đầy bực dọc, mắt cô liếc nhìn một trong số rất nhiều màn hình đang hiển thị những điểm sáng nhảy múa.
"Megalodiver vẫn đang chiến đấu cực tốt với Công chúa kia kìa! Chẳng biết vì lý do gì mà nó ngừng sử dụng Lá Chắn Tatami, nhưng mọi thứ khác vẫn hoạt động bình thường. Tôi chẳng thấy nó giống kẻ đang bị bịt mắt chỗ nào cả!"
"Hả? Nhưng chuyện đó không thể nào. Ý ngài là sao?"
"Từ khi nào mà cậu có quyền bắt tôi phải trả lời mọi thứ thế hả!? Tự đi mà dùng mắt mình kiểm chứng đi!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
