Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15065

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 12: Cuộc sống mới - Chương 15: Sáng kiến của Masaki

Chương 15: Sáng kiến của Masaki

「Kế hoạch gì thế?」

Iori cũng tò mò xen vào.

Đây chỉ là một ý tưởng bột phát, không biết Iori có đồng ý không nữa... bởi nhân vật trung tâm của kế hoạch này chính là em ấy.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào em rồi dõng dạc tuyên bố.

「Vào một buổi chiều Chủ Nhật, tại phòng thu G của S Studio này, chúng ta sẽ tổ chức buổi recital piano miễn phí của nữ sinh trung học - nghệ sĩ dương cầm Asamiya Iori!」

「Ể? Kh-khoan đã, Masaki-kun, anh đang nói gì v—」

Anh Suda giơ tay cản Iori lại, vừa ra hiệu cho tôi nói tiếp, vẻ mặt vô cùng hào hứng. Có được sự cổ vũ của anh, tôi liền trình bày tiếp.

「Sau buổi recital đó, chúng ta sẽ tổ chức một buổi trải nghiệm phòng thu miễn phí, để khách tham dự có thể cắm thử nhạc cụ vào amply hoặc tự tay chạm vào chúng, anh thấy sao?」

Đây là một ý tưởng chợt nảy ra. Chuyện có thực hiện được hay không là thứ yếu. Tôi cứ thử nói ra những gì mình nghĩ.

Anh Suda gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng thích thú.

「Và nếu có người muốn chơi nhiều hơn, chúng ta có thể tuyển sinh. Vào một ngày khác, anh Suda hoặc Iori sẽ mở lớp dạy nhạc cụ, anh thấy thế nào? Lớp đó dĩ nhiên là có thu phí.」

Nhìn sang anh Suda, tôi thấy anh đang cười toe toét và gật đầu không ngớt. Rồi anh vỗ bôm bốp vào đùi hai cái và giơ ngón cái về phía tôi.

「Iya~, quả không hổ danh người được Kinugasa-senpai công nhận nhỉ, Masaki-kun. Thú vị đấy. Tuyệt vời!」

Xem ra kế hoạch của tôi đã được anh Suda tán thành. Mà khoan, mình được Master công nhận ư? Lần đầu tiên nghe chuyện này đấy, cũng vui phết.

「Kh-khoan đã! Recital piano của em thì làm gì có ai đến chứ. Em có phải dân chuyên nghiệp hay gì đâu.」

「Không sao, mình cứ tìm cách tập hợp khán giả là được.」

Dĩ nhiên, tôi đã tính đến cả chuyện đó. Sự kiện và thu hút khách mời là hai thứ luôn đi đôi với nhau.

「Là sao ạ?」

「Mình sẽ quảng bá trong khu phố mua sắm và các khu dân cư lân cận. Cứ làm một tờ rơi đơn giản rồi rải khắp khu phố là được.」

Tôi giải thích mục đích của buổi recital miễn phí này. Mục tiêu là, bằng mọi giá, phải nâng cao độ nhận diện của phòng thu và kéo mọi người đến đây.

Vấn đề đầu tiên là độ nhận diện của S Studio còn thấp. Những người sống trong thị trấn này mà không chơi nhạc thì chắc sẽ không biết đến sự tồn tại của nó. Vì vậy, trước hết phải làm cho cư dân của Sakuragaoka biết đến phòng thu này.

Sau đó, thông qua buổi recital piano, chúng ta sẽ tập hợp mọi người lại. Nếu là một buổi biểu diễn của ban nhạc thì có thể sẽ khó thu hút, nhưng một buổi recital piano thì ngay cả người bình thường cũng dễ đến xem hơn.

Đối tượng của chúng ta là người dân trong khu vực. Không cần phải am hiểu âm nhạc, mà không am hiểu lại càng tốt. Cứ nhắm vào các bà nội trợ, các cô chú, ông bà trong khu phố mua sắm làm đối tượng mục tiêu chính. Nói cách khác, là nhắm đến những người có nhiều thời gian rảnh rỗi.

Với những người có nhiều thời gian rảnh, họ sẽ dễ dàng đến xem với suy nghĩ “miễn phí thì ngại gì không thử”. Cứ tập hợp những bà nội trợ hay người già đang tán gẫu giết thời gian ở khu phố mua sắm vào ban ngày.

Và ở đó, chúng ta có một nữ nghệ sĩ dương cầm vẫn còn là học sinh trung học. Cái mác ‘nữ sinh trung học’ có sức hút rất lớn đấy. Các ông bà sẽ đến với tâm trạng như xem cháu mình biểu diễn, và biết đâu những học sinh cùng trang lứa cũng sẽ tò mò mà kéo đến.

Tóm gọn lại mục đích của tôi, là thế này.

Đầu tiên, dùng buổi recital miễn phí này để tập hợp mọi người đến phòng thu. Sau đó, cho phép khách tham dự tự do chạm vào các nhạc cụ. Trong số đó, biết đâu sẽ có người nảy sinh hứng thú, hoặc có người muốn thử chơi nhạc với âm thanh thật lớn.

Nếu có những người như vậy xuất hiện, thì chúng ta đã thắng. Nếu anh Suda có thể dạy nhạc cụ, thì có thể dùng phòng thu này để mở một lớp học cho người mới bắt đầu, còn piano thì Iori có thể dạy. Dĩ nhiên, lúc đó chúng ta sẽ thu học phí đàng hoàng.

Khi đã có người chơi nhạc, chúng ta có thể quyết định một bài hát chủ đề rồi tổ chức các sự kiện như buổi hòa tấu giao lưu, tạo ra một sân chơi để họ trình diễn.

Làm như vậy thì số người sử dụng phòng thu sẽ tự nhiên tăng lên, và quan trọng nhất là, họ có thể giao lưu trực tiếp với anh Suda. Có thể sẽ có người đến đây chỉ để nói chuyện phiếm với anh dù không sử dụng phòng thu. Nếu vậy, nơi này sẽ thoát khỏi cảnh vắng như chùa bà đanh.

「Quan trọng nhất là, tình trạng vắng như chùa bà đanh này rất nguy hiểm.」

Tôi nói tiếp. Vấn đề lớn nhất là nơi này không được người dân địa phương biết đến, và không có ai lui tới. Con người có xu hướng tụ tập ở những nơi đông người, nên trước hết phải tập hợp họ lại. Điều này chỉ cần nhìn vào những cửa hàng có người xếp hàng và không có người xếp hàng trên phố là rõ như ban ngày. Những cửa hàng lúc nào cũng vắng vẻ sẽ khiến người ta có tâm lý ngại bước vào.

Sau đó, anh Suda sẽ xây dựng mối quan hệ với cư dân trong khu vực. Nếu làm được vậy, phòng thu này sẽ không thể suy tàn hơn được nữa.

Tạm thời, tôi đã nói hết những gì mình có thể nghĩ ra cho anh Suda và Iori nghe.

「Em vừa nghĩ ra một kế hoạch như vậy đó, mọi người thấy sao?」

「Ra là vậy. Thay vì nhắm đến sinh viên đại học hay các tay chơi nhạc trẻ tuổi, cậu định biến nơi này thành một phòng thu âm nhạc mang tính cộng đồng, gắn bó với người dân địa phương à.」

「Đúng vậy đó anh. Có lẽ đám trẻ sẽ muốn dùng những phòng thu mới hoặc của các hãng lớn, còn những đứa thật sự nghiêm túc với âm nhạc thì chắc sẽ lên tận Shinjuku hay Ikebukuro, ra trung tâm thành phố luôn đúng không ạ? Nếu vậy thì chi bằng mình từ bỏ đối tượng trẻ tuổi, biến nơi này thành một phòng thu tập trung các cô chú, anh chị trong khu vực có phải nhanh hơn không?」

Nghĩ đến tình trạng tỷ lệ sinh giảm và dân số già hóa thì về mặt tỷ lệ dân số, đối tượng đó cũng đông hơn, tôi nói thêm.

「Đúng là vậy... mà này Masaki-kun, cậu có khiếu kinh doanh đấy chứ nhỉ? Giỏi thật.」

Anh Suda gật gù lia lịa với vẻ thán phục, còn Iori thì chỉ đứng ngây người ra kinh ngạc.

「Dĩ nhiên là em không biết nó có thành công hay không, nhưng nếu có ý định đó, Iori sẽ có lý do chính đáng để chơi piano ở đây, và anh Suda cũng có lý do để cho Iori chơi ở đây.」

Kế hoạch này, nói cho cùng, cũng là thứ tôi nghĩ ra khi suy ngược từ đó. Anh Suda có lý do để cho em ấy chơi, và nếu có lý do đó, Iori sẽ có lý do chính đáng để chơi ở đây. Tôi đã nghĩ rằng, chỉ cần cho em ấy một lý do chính đáng, thì tạm thời vấn đề của Iori sẽ được giải quyết.

「Nếu nhờ đó mà độ nhận diện của nơi này tăng lên, em nghĩ mọi người đều sẽ có lợi (win-win)... mọi người thấy sao? Tất nhiên, là nếu Iori không phản đối, nhưng mà...」

Tôi quay sang hỏi Iori. Nhân vật chính, hay đúng hơn là khởi điểm của kế hoạch này, là Iori. Nếu em ấy nói không thể, kế hoạch này sẽ đổ bể.

Em ấy chỉ vừa mới quyết tâm chơi lại piano, nên có lẽ sẽ sợ việc biểu diễn trước mặt người khác. Tôi không thể phớt lờ cảm xúc đó của em.

Chỉ là, việc này cũng kiêm luôn vai trò khởi động trước cuộc thi. Tôi đã nghĩ rằng, nếu đột ngột biểu diễn trước đám đông ngay trong cuộc thi thì chẳng phải sẽ rất căng thẳng sao. Nếu được chơi trong một buổi recital trước, thì khi biểu diễn trước đám đông trong cuộc thi, những áp lực hay căng thẳng không đáng có sẽ giảm bớt.

Đáp lại câu hỏi của tôi, Iori gật đầu lia lịa mấy lần với vẻ thán phục.

「Nếu Masaki-kun đã suy nghĩ đến mức đó vì em, thì em muốn thử sức. Từ hồi còn trong ban nhạc em đã được anh Suda giúp đỡ rất nhiều, nên em cũng đã nghĩ muốn làm gì đó để đáp lại... nếu tiếng đàn của em có thể giúp ích, thì em rất sẵn lòng.」

Thấy Iori cũng đã đồng thuận, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Em ấy có xu hướng ngại ngùng với những chuyện chỉ có lợi cho bản thân, nhưng nếu là vì người khác, hoặc nếu ai đó có thể được lợi, thì em sẽ cố gắng hết mình. Tôi nghĩ đó là một tính cách có phần thiệt thòi, nhưng tôi cũng yêu cả điểm dịu dàng đó của em.

「Nhưng mà, có lẽ em vẫn muốn có chút thời gian để luyện tập. Với trình độ hiện tại, em thật sự không thể để người khác nghe được.」

「À, chuyện đó là dĩ nhiên rồi. Mình còn phải quảng bá cho buổi recital nữa. Lịch trình cụ thể thì để sau mình bàn lại với anh Suda nhé. Còn phải quyết định xem sẽ biểu diễn trong bao lâu nữa.」

Câu chuyện tiến triển một cách suôn sẻ hơn tôi tưởng.

Sau đó, tôi, Iori và anh Suda đã bàn bạc và quyết định buổi recital đầu tiên tại phòng thu sẽ diễn ra vào cuối tháng này── vào ngày thứ Bảy, ngày đầu tiên của Tuần lễ Vàng. Iori nói rằng nếu có gần một tháng, em ấy có thể chơi được một sân khấu dài khoảng ba mươi phút.

Và thế là, những ý tưởng của tôi dần được định hình, rồi được mọi người đồng lòng hưởng ứng và bắt tay vào hành động. Nghĩ lại thì, trước đây cũng từng có chuyện như thế này. Đó là lúc chuẩn bị cho lễ hội văn hóa năm ngoái.

Lúc đó, tôi đã nổi dậy chống lại đế chế nữ sinh, và kết quả là đã thuyết phục được họ và nhận được sự hợp tác của mọi người. Có lẽ, tôi thích việc đưa ra những ý tưởng và lên kế hoạch như thế này, hoặc là thích việc thuyết phục và thúc đẩy mọi người hành động. Và trên hết, lúc này đây, tôi thấy chuyện này cực kỳ thú vị.

Nếu ý tưởng này thành công, Iori có thể thoải mái chơi piano ở đây, S Studio cũng không phải đóng cửa, và mọi người đều có lợi (win-win). Chẳng phải như vậy là tuyệt vời nhất sao?

Tôi thầm kìm nén cảm giác hưng phấn, rồi tiếp tục bàn về buổi recital tại phòng thu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!