Chương 103: Cô Cũng Phải Đi Cùng Tôi...!
Đại Khủng Hoảng Ma Vật Toàn Cầu.
Cái tên dài dòng lê thê này dùng để chỉ sự kiện thảm khốc khi ma vật tràn ra từ các hầm ngục bất ngờ xuất hiện, gây thiệt hại nặng nề trên toàn thế giới.
Vào thời điểm đó, thế giới còn có gần 200 quốc gia, và 7 hầm ngục đã đột ngột xuất hiện rải rác khắp nơi.
Tại lãnh thổ của Nhật Bản, Mỹ, Trung Quốc, Ấn Độ, Đức, Úc và Brazil, những con quái vật tưởng chừng chỉ có trong trí tưởng tượng chưa từng thấy bao giờ đã ồ ạt tràn ra, tạo thành một cuộc đại xâm lăng.
Xuất hiện bất ngờ ngay trong lãnh thổ không hề được cảnh báo, lại sở hữu sức mạnh vượt xa con người và những năng lực chưa từng được biết đến, chúng nhanh chóng tàn phá thế giới trong chớp mắt.
Quân đội tất nhiên đã được điều động, nhưng việc chiến đấu với những sinh vật chưa từng chạm trán bao giờ khiến họ thiếu kinh nghiệm thực chiến, dẫn đến việc bị tiêu diệt mà không có cách nào chống đỡ.
Kết quả là, ma vật tràn ngập lục địa Úc, từ Brazil lan ra hủy diệt cả Trung và Nam Mỹ.
Ở châu Âu, dù đã đoàn kết chống lại ma vật, bao gồm cả Đức, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
Châu Âu biến thành vùng đất chết đầy rẫy ma vật, và tổ quốc của Grey cũng diệt vong cùng lúc đó.
Nghe nói ở một phần nước Anh vẫn còn lực lượng kháng chiến của con người, nhưng vì không thể liên lạc cụ thể nên thông tin này vẫn chưa được xác thực.
Tại lục địa Ấn Độ, cuộc chiến sinh tồn khốc liệt với ma vật vẫn đang diễn ra.
Nhờ sở hữu dân số đông chỉ sau Trung Quốc và nắm giữ vũ khí hạt nhân, Ấn Độ mới có thể liều mạng chống cự đến tận bây giờ.
Chỉ có Nhật Bản, Mỹ và Trung Quốc là có thể khẳng định đã bảo vệ được đất nước khỏi cuộc đại xâm lăng của ma vật.
Mỹ, với tư cách là cường quốc quân sự mạnh nhất thế giới theo đúng nghĩa đen, đã thành công đẩy lùi ma vật trở lại hầm ngục, dù phải trả giá bằng sự hy sinh to lớn cho đến khi những dị năng giả xuất hiện.
Trung Quốc thì sử dụng chiến thuật biển người với dân số còn vượt cả Ấn Độ, cùng những biện pháp tàn khốc mà Nhật Bản tuyệt đối không thể thực hiện, để đánh lui ma vật.
Tất nhiên, cái giá phải trả là vô số sinh mạng bị xem nhẹ, còn nhiều hơn cả Mỹ, và thể chế quốc gia cũ đã sụp đổ, các quân phiệt nổi lên khắp nơi dẫn đến tình trạng nội chiến, nên khó có thể gọi là đại thành công.
Và cuối cùng là Nhật Bản.
Mỹ và Trung Quốc, hai nước thành công kìm hãm ma vật, đều có điểm chung là cường quốc quân sự.
Họ có kinh nghiệm qua nhiều cuộc chiến tranh sau Thế chiến thứ hai, và trình độ tác chiến rất cao.
Trong khi đó, Nhật Bản thì sao?
Đúng là trình độ có thể cao, nhưng Lực lượng Phòng vệ lại ít về số lượng và hoàn toàn không có kinh nghiệm thực chiến.
Vậy tại sao một đất nước như thế lại thành công kìm hãm được hầm ngục, thứ đã hủy diệt hầu hết thế giới?
Đó là bởi vì Nhật Bản là nơi đầu tiên xuất hiện những người được gọi là dị năng giả và họ đã sớm tham gia vào chiến tuyến.
Khác với những siêu năng lực thi thoảng được chiếu trên TV, đây là sức mạnh thực sự vượt xa trí tuệ con người.
Trong số đó có những năng lực có thể dễ dàng giết người, và chúng cũng cực kỳ hiệu quả khi đối đầu với ma vật.
Nhờ sự tham chiến của các dị năng giả, Nhật Bản đã thành công kìm hãm cuộc xâm lăng của ma vật với thiệt hại ít hơn hẳn các nước khác.
Dù dị năng giả cũng xuất hiện ở Mỹ và Trung Quốc, nhưng đó là chuyện của một thời gian sau.
Trong số những dị năng giả tại Nhật Bản, đặc biệt là vào thời kỳ đầu, khi đất nước đang đứng trước nguy cơ diệt vong vì ma vật hoành hành, có bảy người đã tiêu diệt ma vật bằng những năng lực hùng mạnh vượt trội hơn hẳn những người khác.
Nhờ công lao của họ, chiến tuyến đang bị ma vật áp đảo đã được đẩy lùi, giúp con người có thời gian tái cơ cấu lực lượng.
Các dị năng giả khác cũng hợp sức lại, và cuối cùng đã đẩy lùi ma vật trở lại hầm ngục.
Bảy người đó được người dân tôn sùng như những vị anh hùng, và con cháu của họ về sau nắm giữ quyền lực ảnh hưởng to lớn trong nội bộ Nhật Bản.
Đó chính là Thất Anh Hùng (Thất Đại Gia Tộc).
Và gia tộc Shikaku, với tư cách là thủ lĩnh của bảy vị anh hùng đó, vẫn còn lưu danh cho đến ngày nay như là người đứng đầu.
Nhật Bản đã thành công kìm hãm ma vật như thế, nhưng số người thiệt mạng trên toàn thế giới trong cuộc đại xâm lăng đã vượt quá vài tỷ người.
Vô số di sản văn hóa quý giá, khoa học kỹ thuật và tri thức đã bị mất đi, khiến nền văn minh nhân loại rơi vào tình trạng đình trệ.
Những quốc gia thành công kìm hãm ma vật đều giám sát hầm ngục cực kỳ nghiêm ngặt để bi kịch không tái diễn.
Tất nhiên, không chỉ đơn thuần là giám sát, nước nào cũng âm thầm thám hiểm bên trong hầm ngục – vùng đất chưa được biết đến – để tìm cách trục lợi.
Ở Nhật Bản, Lực lượng Phòng vệ đảm nhận nhiệm vụ giám sát hầm ngục.
Tuy nhiên...
"Vài giờ trước, một lượng lớn ma vật bất ngờ tràn ra từ hầm ngục. Các dị năng giả đang làm nhiệm vụ thám hiểm bên trong vẫn chưa trở về. Sự việc diễn ra quá đột ngột, hơn nữa kể từ khi kìm hãm thành công đến nay chưa từng xảy ra chuyện như vậy, nên Lực lượng Phòng vệ không kịp trở tay, và một số ma vật đang hoành hành."
Oiwa vừa báo cáo vừa toát mồ hôi hột.
Hô hô, ra là vậy, ra là vậy.
Cuộc xâm lăng của ma vật không rõ nguyên nhân.
Các dị năng giả đã thám hiểm bên trong hầm ngục một phần cũng là để điều tra nguyên nhân đó.
Nếu không biết nguyên nhân phát sinh thì không thể phòng ngừa được.
Lực lượng Phòng vệ được bố trí bao quanh hầm ngục để ngăn chặn thiệt hại lan đến người dân ngay lập tức, nhưng rốt cuộc cũng vô nghĩa.
Tiếng địa chấn và khói đen này là bằng chứng cho thấy ma vật đang hoành hành và người dân đang bị tấn công.
...Cơ thể tôi run lên không ngừng.
『Run vì phấn khích trước trận chiến à?』
Không, đơn giản là sợ vãi tè thôi.
Giờ thì, làm thế nào để chuồn êm đây...
Đang chìm sâu vào biển suy tư thì.
Reng reng reng reng reng.
Điện thoại reo.
Là điện thoại của tôi.
...Tôi và Kirako nhìn nhau.
Cả hai đều mang vẻ mặt vô cảm như thể đã vứt bỏ mọi cảm xúc.
Reng reng reng reng reng.
"............"
Reng reng reng reng reng.
"............"
Reng reng reng reng reng.
"............"
"Cậu chủ không cần ngại đâu, cứ nghe máy đi ạ. Tình hình đang nguy cấp, chắc là người quen gọi thôi."
Dai thế không biết!!
Gọi mãi không nghe thì phải tự hiểu là người ta không muốn nghe chứ!
Aaa, Oiwa đã nói thế rồi thì tôi buộc phải nghe thôi.
Tệ thật sự.
Trong tình huống này mà gọi đến thì dù là ai cũng chỉ toàn mang lại rắc rối thôi.
Bình thường nếu có đại sự như ma vật tràn lan thì bố mẹ gọi điện hỏi thăm an toàn là chuyện thường tình, nhưng tiếc là nhà tôi không có cái văn hóa đó.
Nhìn vào màn hình điện thoại, y như rằng, không phải bố mẹ mà là cái tên 【Mụ già loli ngực bự bạo lực hợp pháp】.
Tôi thở dài thườn thượt trong lòng rồi bắt máy.
『A, cuối cùng cũng liên lạc được. Cô cứ tưởng em bị ma vật xử đẹp rồi chứ.』
"Em đời nào lại bị mấy con quái vật đó xử chứ."
『Kuku, cũng phải. Sức mạnh của em, ta là người hiểu rõ nhất mà. Thế nên cô mới gọi đây.』
Cười cái quái gì.
Chẳng có gì vui đâu.
Bà biết sức mạnh của tôi là nhờ cái vụ bà định bắt cóc tôi đấy chứ đâu.
Sao có thể nói tỉnh bơ như thế được nhỉ.
F*ck you.
『...Hiện tại đang xảy ra chuyện động trời, em nắm được tình hình chưa?』
"Không, em chưa biế――――――"
"Nắm rõ mồn một ạ. Yoshihito đã hiểu hết tình hình và đang chuẩn bị hành động vì người dân đấy ạ."
"Hả!?"
Con nhỏ Kuromitsu này!?
Cô đang nói cái quái gì thế!?
Tôi định phủ nhận thì Kirako hớn hở nhảy vào họng tôi, khiến tôi á khẩu.
Cô định ngáng chân tôi đến bao giờ mới chịu thôi hả, cái đồ Gia chủ tương lai nhà Shikaku này.
『Giọng đó là Kuromitsu à. Hai đứa vẫn thân thiết như mọi khi nhỉ. Mà, ra thế. Quả không hổ danh là Kuchinashi.』
"D-Dạ không..."
Aaa, thôi xong...
Bà ta hiểu lầm theo hướng tồi tệ nhất rồi.
Không hổ danh cái khỉ gì.
Tôi chưa từng có ý định hành động vì người khác dù chỉ một lần nhé.
『Trong tình hình hiện tại, có được chiến lực đặc biệt như hai đứa trong đám năm nhất là điều rất đáng quý. Cả Kuromitsu nữa, mau quay lại học viện ngay.』
Lần này đến lượt Kirako tái mặt.
Con nhỏ này, đúng là chỉ hành động để dìm hàng tôi mà không nghĩ đến hậu quả.
Giờ thì gậy ông đập lưng ông rồi nhé.
Một kẻ có năng lực phá hủy hầm ngục làm sao mà không bị gọi đi trong tình huống khẩn cấp này được.
Cứ im im mà trốn có phải tốt hơn không, đằng này lại tự mình khai báo vị trí, đúng là ngu không để đâu cho hết.
"A, a... Sóng, sóng yếu quá... Chắc do nhiều người gọi điện cùng lúc quá nên mạng bị nghẽn rồi. Em không nghe rõ――――――"
"Sóng căng đét 3 vạch luôn ạ. Nghe rõ mồn một luôn. Kirako đang tràn đầy khí thế, bảo là nếu sức mình giúp ích được cho người dân thì dù là lên núi đao hay xuống biển lửa cũng sẵn sàng xông pha."
『Vậy sao. Quả không hổ danh là Kuromitsu.』
"Hả!?"
Lần này đến lượt tôi nở nụ cười tươi rói.
Ngu ngốc. Chết thì chết chùm.
Cô cũng phải đi cùng tôi...!
『Vậy nhé, quay lại học viện đi. Cô sẽ báo cáo chi tiết ở đó. ...Cẩn thận đấy.』
Nói rồi, Urazumi cúp máy.
Câu cuối cùng chẳng làm tôi cảm động chút nào.
Đẩy người ta vào chỗ chết thì nói thế là đương nhiên rồi.
Tâm trạng tôi tụt dốc không phanh.
"Anh Oiwa, có vẻ như chúng tôi có nơi bắt buộc phải đi rồi."
"Vâng, tôi đã nghe thấy rồi dù hơi thất lễ. Chúc hai vị may mắn."
Mặc kệ Oiwa đang cúi đầu, tôi định lôi Kirako đi theo như lẽ đương nhiên, nhưng chợt nảy ra một ý.
...Khoan đã? Chẳng phải không đưa Kirako đi thì cô ta sẽ càng đau khổ hơn sao?
"Kirako, cậu có quan hệ với nhà Shikaku mà, không cần cố ép mình đi đâu, nhỉ?"
Tôi mỉm cười hiền hậu để trấn an cô ta.
Kirako đang ngơ ngác, nhưng ngay lập tức hiểu ra ý đồ của tôi và trưng ra bộ mặt của kẻ sát nhân.
"(Nếu từ chối lệnh triệu tập của Urazumi và ở lại nhà Shikaku, thì tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi cái gia tộc này được nữa...! Đừng có giả vờ quan tâm để đẩy bà đây xuống địa ngục!)"
Chậc, con nhỏ nhạy bén gớm.
Tuy nhiên...
"(Mà, cũng chỉ là trì hoãn thôi, đằng nào cậu cũng có thoát được đâu.)"
"(Híiiii!?)"
Kirako rên rỉ thảm thiết.
Tiến thoái lưỡng nan, đường nào cũng là địa ngục.
...Tình huống tuyệt vời gì thế này.
Tôi cười không nhặt được mồm.
"Tôi cũng đi!"
Kirako hét lên như thể liều mạng.
Nhìn cô ta như vậy, tôi chợt nghĩ.
...Nhắc mới nhớ, cái gã trung niên tự xưng là hôn phu của Kirako rốt cuộc xuất hiện để làm gì thế nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
