Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập Cuối - Chương 104: Tới Lượt Cô Rồi Đấy, Kirako

Chương 104: Tới Lượt Cô Rồi Đấy, Kirako

 

"Ây dà, mọi chuyện thành ra thế này kể cũng căng thật đấy chứ ssu."

Quay trở lại cái nhà tù mang tên Học viện Phát triển Dị năng, tôi bắt gặp vài gương mặt quen thuộc.

Người bắt chuyện với tôi là Kakushigi.

Chắc do hoảng loạn quá hay sao mà trạng thái vô hình của cậu ta cứ lúc ẩn lúc hiện, cơ thể cứ nhấp nháy liên tục.

Lại thêm mái tóc đen dài che kín mắt nữa, trông cứ như ma hiện hồn thật sự.

Tuy giọng điệu vẫn như mọi ngày, nhưng rõ ràng có điểm khác biệt so với bình thường.

"Giọng cậu run cầm cập rồi kìa."

"Haha, cậu ác thế ssu. Ngay cả tui cũng không thể cười nổi trong tình huống này đâu ssu. Ai mà ngờ được chuyện này lại xảy ra khi tui còn sống sờ sờ thế này chứ. Thà là đợi đến lúc tui thành bà lão lụ khụ đi lại không nổi thì còn đỡ ssu."

Mà, nếu ma vật tràn ra đúng lúc chân yếu tay mềm thì đúng là thảm họa thật.

Chạy bằng chính đôi chân mình còn không xong, mà người xung quanh ai cũng lo thân mình trước, chẳng ai hơi đâu mà giúp.

Chỉ còn nước trơ mắt nhìn lũ quái vật không phải người lù lù tiến đến giết mình.

Híiii, mới tưởng tượng thôi đã thấy sợ vãi rồi!

"Có vẻ như chỉ những người có khả năng chiến đấu nhất định mới được tập hợp lại. Tớ nghĩ đây là quyết định đúng đắn. Những nhân tài trẻ triển vọng, dù không ra tiền tuyến, thì việc sơ tán họ vẫn là ưu tiên hàng đầu."

Nghe những lời đó của Grey, tôi buộc phải bày tỏ sự quan ngại sâu sắc.

Tôi đây là nhân tài trẻ triển vọng đến mức dù có gom cả đống tạp nham như mấy người lại cũng không so sánh nổi, thế mà tại sao tôi lại phải ở đây?

Đáng lẽ phải sơ tán tôi chứ.

Thất Anh Hùng các người làm tròn trách nhiệm đi, liều cái mạng già mà chiến đấu đi chứ.

Shiramine, Kurosugi, cả cái đuôi Kakushigi nữa, và để chuộc lỗi vì đã định bắt cóc tôi thì Grey với Urazumi cũng phải cống hiến gấp đôi vào.

Tất cả xông lên hết đi.

"Xin lỗi vì đã gọi các em tập trung. Nhưng, các em sẽ giúp ích rất nhiều. Tuy vẫn là học sinh chưa thành niên, nhưng sức mạnh của các em ở đây vượt xa những dị năng giả được chính phủ thuê ngoài kia. Thú thật, trong tình huống khẩn cấp này, mọi người rất trông cậy vào các em."

Urazumi vừa đến và giải thích với chúng tôi như vậy.

Tôi thừa biết mình đặc biệt hơn hẳn đám còn lại, nhưng bắt tôi đi đánh nhau với ma vật thì xin kiếu.

Nào là rết ăn thịt người, nào là quỷ... ghê bỏ xừ đi được!

"Nhưng liệu chúng em có giúp ích được gì cho mọi người không ạ? Nếu chiến đấu đơn lẻ thì còn đỡ, chứ bảo phối hợp tác chiến thì chúng em chưa được huấn luyện bài bản nào, em sợ là sẽ thành gánh nặng mất."

Phải tỏ vẻ là mình đang lo nghĩ cho mọi người mới được.

Nếu không thì sẽ chỉ bị coi là thằng nhát gan thôi.

Tôi không nghĩ họ sẽ ném học sinh ra tiền tuyến đâu, nhưng nhỡ đâu...

Nếu thế thật thì đúng là ngu hết thuốc chữa.

Mà ngay từ cái lúc trưng dụng tôi là đã thấy ngu rồi.

Chết hết đi cho rảnh nợ.

"Ừ, đúng là như vậy. Thế nên cô không bảo các em ra tiền tuyến chiến đấu. Cô muốn các em đảm nhận nhiệm vụ hỗ trợ hậu phương. Thú thực, cả Lực lượng Phòng vệ lẫn các dị năng giả đều không còn dư nhân lực để lo việc này nữa."

Nghe thế, tôi phải cố sống cố chết để không lộ ra cái bản mặt nhăn như khỉ ăn ớt.

Nói thật là kể cả thế tôi vẫn thấy ghét cay ghét đắng, nhưng so với việc bị tống ra tiền tuyến thì vẫn còn đỡ chán.

"Hỗ trợ hậu phương, tức là quản lý và vận chuyển nhu yếu phẩm ạ?"

"Ừ, đúng vậy. Hầu như không phải lo về việc bị ma vật tấn công, nhưng trong tình huống này, con người có khả năng trở thành bạo loạn. Khi lương thực bị phân phối theo chế độ và trở nên khan hiếm, có thể họ sẽ tấn công để cướp bóc. Cô tin là các em có thể dễ dàng ngăn chặn điều đó. Tất nhiên, Lực lượng Phòng vệ sẽ chịu trách nhiệm phòng thủ chính, các em cứ coi như là phương án dự phòng thôi."

Urazumi trả lời câu hỏi của Shiramine.

Mà, để chúng tôi đối phó với người thường mới là vấn đề đấy.

Có thể có gan giết ma vật, chứ giết người thì làm gì có chuyện trẻ vị thành niên bình thường nào dám làm.

『Cả cậu nữa á?』

Không, vì bản thân thì tôi giết tuốt, ngán gì?

Tại sao phải do dự khi giết kẻ đang lao vào định giết mình chứ?

Giết sạch sành sanh luôn ấy chứ.

Năng lực đặc biệt của tôi mạnh vãi chưởng mà.

『Quả nhiên, trao năng lực Thay Đổi Hiện Thực bá đạo như thế cho thằng nhóc này là sai lầm rồi...』

"Xin lỗi, nhưng cô không thể ở lại cùng các em được. Giáo viên bọn cô đã có lệnh phải ra tiền tuyến. Cầu mong chúng ta sẽ gặp lại nhau bình an vô sự."

Hả? Urazumi sắp chết à?

Cái này thì tôi cũng xin phép cười tươi.

Ra tiền tuyến thì nhớ giết bớt ma vật đi rồi hãy xuống suối vàng nhé.

"Cô bảo trọng ạ."

"......Ừ."

Nghe tôi nói vậy, cô ấy khẽ gật đầu... với vẻ mặt chứa đựng quyết tâm sắt đá.

Cơ mà, mang tiếng là điệp viên Trung Quốc, sao lại phải liều mạng chiến đấu vì Nhật Bản thế này. Chả hiểu nổi.

『Hầy, cái tư duy rác rưởi này...』

"Chúng ta hãy làm những gì có thể. Vì Nhật Bản, vì người dân, cùng cố gắng nhé!"

Shiramine nhìn chúng tôi và tuyên bố chắc nịch.

Đéo nhé…

Hộ tống quá trình vận chuyển nhu yếu phẩm, bao gồm cả lương thực.

Đó là nhiệm vụ được giao cho đám học sinh chúng tôi.

Tất nhiên, chịu trách nhiệm hộ tống chính là Lực lượng Phòng vệ, nên nói trắng ra chúng tôi chỉ là hàng tặng kèm.

Nếu chiến đấu với ma vật thì cần dị năng giả, chứ chiến đấu với con người thì Lực lượng Phòng vệ có súng ống mạnh hơn nhiều.

Trong lúc chờ đợi di chuyển, Shiramine và những người khác đi hỏi các binh sĩ xem có giúp được gì không và lăng xăng làm đủ việc, còn tôi thì...

"Haaaaizzzz... Tại sao tôi lại phải làm cái việc này chứ... Đáng lẽ phải trịnh trọng đưa tôi đến nơi an toàn nhất mới đúng chứ..."

Chưa bao giờ tôi thở dài nặng nề đến thế.

Chắc là nặng nhất trong lịch sử cuộc đời tôi rồi.

Tôi đang trốn trong kho lương thực, thẫn thờ nhìn lên trần nhà.

Cũng tính là chôm chỉa chút đỉnh... nhưng giờ lương thực được quản lý nghiêm ngặt lắm, chắc chắn sẽ bị lộ.

Thôi bỏ đi.

Mà, cái thứ quan trọng như thế này lại giao cho học sinh trông coi, đúng là dở hơi.

"Câu đó phải để tôi nói mới đúng. Dám bắt Gia chủ kế nhiệm nhà Shikaku làm cái việc này..."

Kirako lắc đầu ngán ngẩm.

Gọi là kho lương thực chứ thực ra ở đây chỉ có một lượng nhỏ thôi.

Tòa nhà cũng chật hẹp nên cơ thể chúng tôi dính sát vào nhau.

Bình thường tôi cực ghét chạm vào da thịt người lạ, nhưng với con nhỏ lớn lên cùng nhau từ bé này thì lại thấy bình thường.

Mà, vẫn thấy ngứa mắt nên muốn nó cút ra chỗ khác cho rảnh nợ.

"Này, cái con nhỏ vừa nãy còn sống chết không chịu đi, giờ lại lôi quyền lực ra dọa ai thế hả..."

Lúc nãy thì tìm mọi cách để trốn, giờ lại định dùng sức mạnh của nhà Shikaku không chút ngại ngần, đúng là đồ tồi tệ.

Nếu thực sự muốn, dùng quyền lực nhà Shikaku để trốn khỏi tiền tuyến này là chuyện dễ ợt, nhưng làm thế thì xác định là phải gia nhập nhà Shikaku thật.

Hiểu rõ điều đó nên Kirako mới không làm thế.

"Mà, chắc cũng chẳng có chuyện gì đâu. Kể cả bạo loạn có nổ ra thì Lực lượng Phòng vệ cũng xử lý là chính. Mình cứ làm bộ đang canh gác là được."

"Không phản đối."

Tôi và Kirako gật đầu đồng tình.

Kể cả có kẻ nào định cướp lương thực, thì cứ để [Bạo Thương] của Kirako thổi bay xác pháo là xong.

『Đến giờ mà vẫn trốn việc được, tài thật.』

Đến giờ làm việc thì tôi sẽ miễn cưỡng đi ra là được chứ gì.

Cái chỗ trốn lý tưởng này chắc không bị phát hiện đâu.

"Cơ mà, không ngờ lại chọn trúng cùng một chỗ để trốn việc. Chật chội lắm, lượn đi chỗ khác giùm cái?"

"Cậu đi thì có."

"Tôi đến trước mà."

"Chỉ nhanh hơn có mấy phần giây thôi. Những lúc thế này phải Lady First chứ."

"Với tôi, nam nữ bình đẳng ở chỗ ngoài tôi ra thì tất cả đều vô giá trị. Nên Lady First không có tác dụng đâu."

"Trùng hợp ghê."

『Cái cuộc hội thoại gì thế này...』

Tôi cũng thấy lạ.

Trong lúc chúng tôi đang giết thời gian bằng những câu chuyện vô thưởng vô phạt chẳng đâu vào đâu như thế, thì bên ngoài bỗng ồn ào một cách bất thường.

"Này, hình như bên ngoài ồn ào quá mức rồi đấy?"

"......Chắc chưa đến giờ đâu."

Trong đầu chúng tôi hiện lên viễn cảnh thời gian xuất phát bị đẩy lên sớm và mọi người đang nháo nhác đi tìm hai đứa.

Chết dở, lộ chuyện trốn việc mất.

"Thôi, cứ ra ngoài xem sao. Để mọi chuyện tệ hơn thì phiền lắm."

"Cũng phải."

Tôi và Kirako nặng nề nhấc mông đứng dậy.

Haaa, chán đời quá.

Lại đến giờ lao động khổ sai rồi.

"A, xin lỗi đã để mọi người chờ... lâu...?"

Tôi mở cánh cửa nhỏ, định bụng buông lời xin lỗi giả tạo cho qua chuyện... nhưng rồi lời nói tắc nghẹn giữa chừng, chuyển thành sự bàng hoàng tột độ.

Màu đỏ.

Đập vào mắt tôi là những vũng máu đỏ tươi lênh láng.

Và một hiện trường thảm khốc với những thi thể người bị cắt xẻ tanh bành.

Đứng giữa khung cảnh đó là một con quái vật toàn thân đầy những lưỡi dao sắc lẹm.

"......Hả?"

"Kishaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!"

Con quái vật đầy lưỡi dao gầm lên khi nhận ra sự hiện diện của chúng tôi.

Hừm hừm, ra là vậy, ra là vậy.

"Tới lượt cô rồi đấy, Kirako."

"Tới lượt cậu thì có, Yoshihito."

『Đừng có đùn đẩy nhau nữa!』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!