Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập Cuối - Chương 102: Chương Trình "Người Ấy Là Ai" Bắt Đầu?

Chương 102: Chương Trình "Người Ấy Là Ai" Bắt Đầu?

 

"Hả?"

Tiếng thốt lên đầy kinh ngạc đó là của Kirako, nhưng ý định của cô ta là gì đây?

Là ngạc nhiên trước gã đàn ông trung niên mới gặp lần đầu đã nói mớ ngủ, tự xưng là hôn phu?

Hay là nhắm vào tôi, kẻ vừa lỡ bật ra tiếng cười tởm lợm vì quá sung sướng khi thấy tai họa ập xuống đầu Kirako?

Chắc là cả hai, nhưng 90% là hướng về phía tôi rồi.

Nhìn kìa, mắt cô ta hằn lên tia máu luôn rồi kìa...

"Ờm...... Anh đang nói mớ ngủ cái gì vậy?"

Kirako chắc muốn hét vào mặt tôi lắm, nhưng cô ta quyết định hỏi gã đàn ông kia về vấn đề đáng quan ngại hơn trước.

Tuy nhiên, sự bực bội không hề được che giấu, bản chất thật cứ thế mà tuôn trào ra ngoài.

"Sao thế, chưa nghe chuyện gì từ ngài ấy à? Nếu vậy thì, thôi được, ta sẽ bỏ qua cho sự vô lễ này với người chồng tương lai là ta. Nhưng, sau khi nghe chuyện xong mà thái độ vẫn không đổi, thì ta sẽ dạy dỗ lại cô đấy."

Gã đàn ông tự tin tuyên bố một cách khó hiểu.

Gì thế này, cái gã ngốc này.

Dù có nghĩ trong đầu thì cũng đừng có nói toạc ra chứ.

Phát ngôn cứ như thể coi Kirako là vật sở hữu của mình vậy.

Nói những lời đó với người khác hóa ra lại xấu hổ thế này sao...

Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm thế.

Tôi quyết định sẽ lấy gã đàn ông không biết tên này làm tấm gương phản chiếu để tự răn mình.

『Kể cả không nói ra miệng, chỉ cần nghĩ trong đầu thôi cũng đã thấy tởm rồi. Mà, vẫn đỡ hơn cậu một chút.』

Lời của con ký sinh trùng làm tôi chết lặng.

Đùa à...

Tôi còn bị đánh giá thấp hơn cả gã NEET ảo tưởng này sao...

『Đã bảo chưa chắc hắn là NEET mà?』

Định kiến và dán nhãn là sở trường của tôi rồi.

"Cô sẽ gia nhập nhà Shikaku. Nhưng dù có mang dòng máu của gia tộc, so với bổn gia thì huyết thống của cô quá loãng. Sẽ có kẻ dị nghị thôi. Để bù đắp điều đó, cô phải kết hôn với ta, người thuộc phân gia gần gũi với bổn gia nhất, để củng cố huyết thống."

"......Hả? Không chỉ bị ép làm con nuôi, mà còn bị ép kết hôn luôn ạ?"

Lần này đến lượt Kirako chết lặng.

Tuyệt vời.

Gương mặt tuyệt vọng của cô ta trông thật tuyệt.

Tôi cũng bất giác mỉm cười theo.

Chuyện này, thật sự rất tuyệt vời.

Làm cho người khác mỉm cười, kỳ thực là một việc khó khăn.

Nhưng Kirako, bằng sự bất hạnh của mình, đã khiến tôi mỉm cười.

Quả không hổ danh, tôi thích cô rồi đấy...

"Hả? Cô, chẳng lẽ định nói là không muốn đấy chứ? Cô nghĩ mình có thể chống lại ngài Gia chủ sao?"

Thấy phản ứng của Kirako, gã đàn ông lập tức tỏ vẻ cáu kỉnh.

Ghê thật.

Đúng là cáo mượn oai hùm điển hình.

Không phải bản thân hắn ghê gớm, mà hắn chỉ đang mượn sức mạnh của Genkan và nhà Shikaku.

......Cơ mà, tôi tự hỏi liệu một kẻ không thuộc bổn gia như hắn có được giúp đỡ đến mức đó không.

Cái lão Gia chủ chết tiệt đó, tôi thấy là cực kỳ lạnh lùng và nghiêm khắc.

Khó mà tin được gã đàn ông này lọt được vào mắt xanh của lão.

Cứ đắc ý đi, rồi sẽ bị vứt bỏ cái một cho xem.

......Mà chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến tôi, nên tôi sẽ không nói gì đâu.

"Vậy thì, bắt đầu phỏng vấn nhé."

"Hả?"

"Hả?"

Tôi suýt nữa thì đồng thanh với gã đàn ông.

Kirako bắt đầu nói mấy câu điên khùng gì thế này.

Phỏng vấn là cái quái gì?

"Xin hãy cho biết những lợi ích tôi sẽ nhận được khi kết hôn với anh."

Đi xin việc hay gì?

"Hả? Ờ, ừm...... C-Có thể gia nhập nhà Shikaku và nắm giữ quyền lực to lớn!"

"Kèm theo đó là trách nhiệm tương ứng đúng không? Anh chưa cân nhắc đến điểm đó sao?"

"A, không, cái đó......"

"Haizz, không trả lời được à. Tôi mong anh chuẩn bị kỹ càng hơn chứ. Muốn sở hữu một siêu cấp mỹ thiếu nữ như tôi, chẳng phải nên chuẩn bị vạn toàn sao? Buộc lòng phải nói là anh không có tầm nhìn xa trông rộng rồi."

"......Xin lỗi."

Gã đàn ông ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

Này ông chú, sao lại để một con ranh 15 tuổi nói cho không ngóc đầu lên được thế...

Cố lên chút đi chứ.

"Thôi được rồi. Vậy, hãy cho biết điều anh đã nỗ lực hết mình nhất từ trước đến nay."

"......Không có gì đặc biệt."

"Hả? Không có? Đừng nói là anh định bảo rằng nhờ thế lực của gia đình mà anh sống an nhàn đến giờ chẳng cần làm gì nhé?"

"............"

A, im luôn rồi.

Cúi gằm mặt xuống luôn rồi...

Cảm giác như đang xem một buổi phỏng vấn áp lực kinh hoàng vậy.

Không, cái này là do ứng viên cũng tệ quá đi, nhưng gặp phải bà giám khảo nói câu nào thắt tim câu đấy thế này thì...

Tôi thì tự tin là mình sẽ qua truông trót lọt thôi.

Nếu giám khảo là nữ thì càng dễ.

"Vậy, hiện tại anh đang làm nghề gì?"

"......Không có."

"Tức là vô công rồi nghề (NEET) sao?"

"............"

Gã đàn ông lại im thít.

Thôi tha cho người ta đi má...

Đừng bắt nạt ông chú NEET chỉ vì lỡ dại muốn lấy nữ sinh cấp ba làm vợ nữa.

Hãy tha thứ cho cái ý định mượn oai gia đình và họ hàng để cưỡng ép con gái nhà người ta đi.

"Ra vậy, tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh đã dành thời gian hôm nay. Nếu anh phù hợp để trở thành người đỗ đạt trong Cuộc Thi Tuyển Chồng Của Tôi, tôi sẽ liên lạc sau. Vậy nhé, chào anh."

"......Vâng."

Kirako mỉm cười tươi rói và kết thúc buổi phỏng vấn.

Cái này là kèo "chúc bạn may mắn lần sau" chắc luôn.

Tôi đứng im xem màn phỏng vấn nãy giờ, chợt nghĩ.

......Bọn này đang làm cái trò mèo gì thế?

"Này, đừng có đùa! Vừa rồi là ý gì hả!?"

Chắc là cùng suy nghĩ với tôi, gã đàn ông nổi điên.

Giờ mới nhận ra à?

Vừa nãy còn hăng hái phỏng vấn thế mà, giờ mới cáu thì có tác dụng gì đâu.

"Xin lỗi. Tôi đã có người mình quyết định sẽ gắn bó trong tương lai rồi..."

"Hể, lần đầu tôi nghe đấy. Nhân tiện, vừa phun ra câu thoại đó vừa quàng tay ôm lấy tay tôi là có ý gì?"

Kirako trượt nhẹ sang bên cạnh và ôm lấy cánh tay tôi, làm mặt tôi méo xệch.

Con nhỏ này, nó đang ở tư thế sẵn sàng bẻ khớp tôi bất cứ lúc nào...!

"Mày......! Dám động vào người phụ nữ của tao à......!"

"Đã động vào đâu. Mắt anh để trưng à?"

"Được lắm...... Không ngờ lại có thằng ngu dám chống đối nhà Shikaku. Tao sẽ cho mày hối hận cả đời vì dám bật lại gia tộc quyền lực nhất Nhật Bản này!"

Gã đàn ông vừa gào lên vừa văng nước bọt tung tóe.

Rốt cuộc thì anh cũng đâu có tự mình chiến đấu đâu.

Đúng là đồ ăn bám đến tận xương tủy.

Mà, rốt cuộc tên hắn là gì nhỉ.

"Tao sẽ cho mày bị xã hội đào thải......!"

"Vất vả nhỉ, Kirako."

"Kuchinashi Yoshihito......!!"

"Hoàn toàn là nói cậu đấy, Yoshihito. Tiếc quá cơ."

Tại saoooo!?

Người từ chối lời cầu hôn là Kirako mààà!?

Tôi có liên quan gì đâu. Tôi chỉ là dân thường đi ngang qua thôi mà.

"Chuẩn bị tinh thần đi! Mày chắc chắn sẽ bị sức mạnh của nhà Shikaku làm cho cuộc đời nát bét......!!"

Ngay khi hắn định hùng hồn phun ra mấy câu thảm hại đó.

Rầm! Một âm thanh nặng nề vang lên, đồng thời mặt đất rung chuyển.

Đ-Động đất à!?

Thiên tai đáng sợ lắm đó!

"C-Cái gì!?"

Kirako đang khóa tay tôi cũng sợ hốt hoảng, ôm chặt lấy tôi.

Này! Khó chạy lắm đấy!

Buông ra!

Tôi thấy vài cột khói đen bốc lên.

Uầy, cháy sau động đất à?

Chuyện này căng rồi đây.

Cơ mà, tôi cảm giác trận động đất cũng đâu có lớn đến mức đó đâu nhỉ...

"Tiểu thư Kirako, cậu chủ Yoshihito."

Đang nghĩ ngợi thì Oiwa tiến lại gần.

Gương mặt luôn bình tĩnh của ông ta giờ đang lấm tấm mồ hôi lạnh.

......Có dự cảm chẳng lành.

"Anh Oiwa, chuyện này rốt cuộc là...?"

"Ma vật đã tràn ra từ hầm ngục."

Nghe vậy, chúng tôi ngớ người ra.

Tai thì nghe đấy, nhưng não chưa kịp hiểu.

Gương mặt Oiwa đanh lại, nghiêm trọng.

"――――――Là Ma Vật Bạo Loạn (Monster Stampede)."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!