Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập Cuối - Chương 107: Mấy Người Không Hứng Thú Với Thân Phận Của Tôi Sao?

Chương 107: Mấy Người Không Hứng Thú Với Thân Phận Của Tôi Sao?

 

"Hây a!"

Đòn tấn công của Grey chém toạc con ma vật có con mắt giữa vòng xoáy.

Có vẻ độ bền của nó chẳng ra làm sao, chỉ một đòn là tan biến không còn dấu vết.

"Ồ, đẹp mắt lắm. Quả không hổ danh ssu."

"Không, nhờ cậu thu hút sự chú ý của nó đấy. Nó sơ hở đầy mình mà."

Vì Enmi vẫn đang tàng hình nên khi cô ấy bắt chuyện, Grey có chút giật mình.

Yoshihito lúc nào cũng tiếp xúc với cô ấy như chuyện thường ngày ở huyện, giờ ngẫm lại Grey mới thấy điều đó thật đáng nể.

Người đang dùng năng lực đặc biệt để ẩn thân chính là Kakushigi Enmi.

Cô ấy thi thoảng hiện hình, tung ra vài đòn tấn công nhỏ lẻ để thu hút toàn bộ sự chú ý của con ma vật vòng xoáy.

Nhờ đó, Grey mới có thể dễ dàng tiêu diệt nó.

"Tại tui không nhìn thấy được mà ssu. Cơ mà, lần đầu tui thấy con ma vật nào biết hút đồ vật đấy. Hồi ở nhà cũng chưa từng nghe nói về loại này, chắc là chủng mới hả ssu?"

"Đã xác nhận được việc con ma vật này đang thải ra những con ma vật khác."

"Nghĩa là vụ lùm xùm này là do nó gây ra hả ssu? Nó kết nối cơ thể với một nơi nào đó rồi chuyển những thứ đi qua đó tới đây sao ssu?"

Enmi thốt lên đầy kinh ngạc.

Nếu đúng là vậy thì năng lực này khá là hung hiểm đấy.

Như lần này, ngay cả hậu phương an toàn cũng có thể bất ngờ bị ma vật tấn công.

Nghĩa là dù có ở đâu trên thế giới này, cũng chẳng còn nơi nào an toàn nữa.

"Chắc là vậy. Chúng ta đã cắt đứt nguồn gốc rồi, nên chắc sẽ không còn ma vật nào tràn ra thêm nữa đâu."

Mối lo ngại đó là hoàn toàn chính xác, nhưng hiện tại hai cô gái cũng chẳng thể làm gì hơn.

Dù sao thì việc bảo vệ hậu phương không bị hủy diệt đã là cố gắng hết sức rồi, và chỉ riêng điều đó thôi cũng là quá đủ đối với những học sinh như họ.

"......Cơ mà, tình hình tệ thật đấy ssu."

"......Đúng vậy. Hậu phương mà thiệt hại thế này thì ảnh hưởng đến tiền tuyến là không thể đong đếm được."

Hai người nhìn quanh và bị bao trùm bởi cảm giác nặng nề.

Xác người, vật tư bị phá hủy.

Nghĩ đến hậu quả của nó, gánh nặng này là quá lớn đối với những cô gái chưa thành niên.

"Nhắc mới nhớ, cậu có thấy Kuchinashi và Kuromitsu đâu không ssu?"

"Không, tớ không thấy."

Để thay đổi không khí, Enmi chủ động nhắc đến chủ đề chung là Yoshihito.

Nói trắng ra, ngoài chuyện về cậu ta thì hai người cũng chẳng có gì để nói với nhau.

Mối quan hệ này hoàn toàn dựa trên sự tồn tại của Yoshihito.

Là bạn của bạn.

Tuy nhiên, cả hai đều tin tưởng vào năng lực của đối phương, và tinh thần ai nấy đều cứng như thép, nên dù có im lặng cũng chẳng thấy ngại ngùng gì.

Chứ nếu có Yoshihito và Kirako ở đây thì chắc đau dạ dày mất.

"Họ đi đâu được nhỉ. Hai người đó mà bỏ chạy thì không đời nào đâu ssu. ......Uwa!?"

"Cái này là..."

Hai người sững sờ, đứng chết trân.

Trước mắt họ là xác của một con ma vật với cơ thể bị vặn xoắn theo chiều hướng dị hợm.

Đây cũng là loại ma vật chưa từng thấy bao giờ.

Vô số mảnh sắt vụn vỡ nát nằm rải rác xung quanh.

Phần thân của nó trông như bị một người khổng lồ vắt kiệt.

"Gì thế này, con ma vật này nhìn kinh dị quá ssu. Cả cái cách chết này nữa. Cái này, chắc chắn là do Kuchinashi làm rồi ssu."

Enmi đoán ngay ra thủ phạm.

Chỉ có gã đàn ông đó mới làm được chuyện này.

Một sự tin tưởng chẳng lấy gì làm vui vẻ.

"Quả nhiên là họ đã chiến đấu. Vậy thì, tại sao lại không thấy..."

"......Không lẽ, họ bị con ma vật kia hút vào và bị dịch chuyển đến nơi nào đó rồi ssu?"

Enmi lẩm bẩm.

Hai người nhìn nhau.

Một giả thuyết đầy sức thuyết phục dần hình thành.

"......Nếu ma vật chui ra từ đó, thì nơi kết nối với nó là... hầm ngục?"

"......Không phải là toang rồi sao ssu?"

"......Toang thật rồi."

Hầm ngục hiện tại chính là tiền tuyến ác liệt nhất.

Vì chưa đẩy lùi được cuộc xâm lăng, nên chắc chắn ma vật đang đi lại nhung nhúc trong đó.

Bị ném vào giữa hang ổ quân địch như thế thì...

Dù có sở hữu năng lực "bá đạo" đến đâu, tình thế cũng vô cùng ngặt nghèo.

"Mong hai người bình an vô sự."

Enmi và Grey thật tâm cầu nguyện cho sự an toàn của Yoshihito và Kirako.

Tất nhiên, lời cầu nguyện đó chẳng đến được nơi cần đến.

Trong lúc lời cầu nguyện của hai người kia không đến nơi, tại hầm ngục, nơi Yoshihito và Kirako vừa tiếp đất.

Nơi này khác hẳn với trước đây, khi các dị năng giả được chính phủ thuê và Lực lượng Phòng vệ còn vào để tỉa bớt quái vật. Giờ đây, không còn chỗ nào cho con người đặt chân vào nữa.

Vì ma vật không bị tiêu diệt, nên trong hầm ngục chỗ nào cũng nhung nhúc ma vật.

Lần trước khi nhóm Yoshihito lạc trong hầm ngục, họ ít gặp ma vật là do các thám hiểm giả đã dọn dẹp bớt một phần rồi.

Còn bây giờ thì không có chuyện đó đâu.

Cuộc chiến với ma vật tràn ra ngoài đang nổ ra, nên chẳng ai còn hơi sức đâu mà lo chuyện bên trong hầm ngục.

Kết quả là trước mắt họ toàn là ma vật đi đi lại lại.

Lũ ma vật đó không hề để ý đến một vết nứt nhỏ trên tường.

Bên trong vết nứt đó, Yoshihito và Kirako đang ôm nhau cứng ngắc, nín thở ẩn nấp.

"Ch-Chết chắc rồi......"

"Này, trật tự đi! Lộ ra là chết chùm cả lũ bây giờ!"

Kirako trừng mắt giận dữ.

Họ đã dùng [Bạo Thương] của cô để đục một lỗ trên tường hầm ngục rồi chui vào trốn.

Nói là vậy chứ cũng chẳng thể tạo ra vụ nổ lớn để làm cái hang to được, chỉ dám đục khoét tí một nên không gian cực kỳ chật hẹp.

Thế nên hai người phải ép sát vào nhau mà trốn.

"Mà này, chật quá. Cô ra ngoài bớt được không?"

"Đã bảo là chết bây giờ mà lại!"

"Với cả, cứng quá."

"Hả? Chỗ nào cứng cơ. Nói thử xem. Bà giết đấy."

"X-Xin lỗi..."

『Sợ đến thế thì đừng có nói ngay từ đầu có phải hơn không.』

Giọng cô ta nghiêm túc thật sự.

Cô ta đang cáu đến mức không thể cáu hơn được nữa.

Đúng là vì ép sát vào nhau nên tôi cũng cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể Kirako.

Tiếc là phần ngực thì chẳng có mấy sự mềm mại.

Đã từng chứng kiến những "đại hạm đội" như Enmi, Grey hay Urazumi nên cái này trông càng khiêm tốn.

Mà, sao cũng được.

Với Yoshihito, ngực to hay nhỏ thực sự không quan trọng.

Dù có xấu xí đến mức không tưởng, nhưng nếu có tiền và chịu nuôi cậu ta, thì cậu ta vẫn có thể yêu người đó từ tận đáy lòng.

Một mùi hương ngòn ngọt, nhưng cũng pha lẫn mùi chua của mồ hôi thoang thoảng bốc lên.

Ngẫm lại thì mình chắc cũng đầy mùi mồ hôi thôi.

Chuyện Kirako cứ khịt mũi liên tục thì tôi quyết định lờ đi.

Bị chê hôi là tôi cáu lắm đấy.

"Rồi giờ tính sao? Cứ thế này mãi đâu có được?"

"Ừ. Giờ đầu tôi cũng đau như búa bổ rồi, buồn nôn nữa. Tôi nôn nhé?"

"Dù sao tôi cũng chẳng ngại bãi nôn của cậu đâu, nhưng ở đây không thay đồ được nên ráng nhịn đi."

"Ư ư......"

Phát ngôn "không ngại bị nôn lên người" nếu vào tai người khác thì nghe có vẻ tình cảm thắm thiết lắm.

Nhưng hai người này thì hoàn toàn không có ý đó.

Thực ra, hiện tại Yoshihito vẫn đang dùng [Thay Đổi Hiện Thực] để làm mờ sự hiện diện của cả hai đi một chút.

Nhờ đó mà ma vật chưa phát hiện ra, nhưng dù chỉ là "một chút" thì gánh nặng lên não vẫn kha khá.

Kiểu này, dù có thoát được thì chắc tôi cũng chết sớm vì tổn thương não mất?

Yoshihito dự đoán tương lai khá chuẩn xác.

"Vấn đề lương thực nữa, rồi vệ sinh cá nhân cũng không giải quyết được ở chỗ này. Chắc chắn là phải đi rồi...... nhưng không dám bước ra."

"Hiểu mà."

Cứ trốn mãi thế này thì cũng chết dần chết mòn.

Cái đó thì ai cũng biết.

Nhưng lần trước đụng độ con rết ăn thịt Rodomu đã nếm mùi đau khổ rồi.

Nói đúng hơn là lần nào xuống hầm ngục cũng gặp chuyện xui xẻo.

Thành thật mà nói, với hai kẻ nhát gan hơn bất cứ ai này, việc chùn bước là điều hiển nhiên.

Dù sao thì có thoát khỏi đây cũng lại bị ma vật phát hiện và đuổi cùng giết tận thôi.

Dự cảm chắc nịch như vậy đó.

Ở lại thì chết đói.

Di chuyển thì bị ma vật bắt giết.

Địa ngục trần gian.

Hai người vượt qua sự bất công của thế giới này bằng cách nguyền rủa thế giới và thần linh.

『Ưm, vậy thì, hay là thử nghe câu chuyện của tôi chút nhé?』

"Xin kiếu."

"Không rảnh."

Tiếng nói trong đầu vừa cất lên, cả hai lập tức từ chối thẳng thừng.

Không có nhu cầu nghe.

Ai mà thèm nghe mấy câu chuyện kể lể về bản thân chẳng mang lại chút lợi lộc nào chứ.

Hơn nữa lại còn là chuyện của kẻ mình ghét.

『Không, tôi không định nói gì kỳ quặc đâu, chỉ muốn mấy người nghe thôi mà.』

Không là không.

Lần này định lờ đi luôn thì...

『Mấy người không hứng thú với thân phận thật sự của tôi sao?』

......Hứng thú.

Yoshihito quả nhiên là bậc thầy trong việc "lật mặt như bánh tráng".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!