Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 11: Toang Rồi, Chết Chắc!

Chương 11: Toang Rồi, Chết Chắc!

 

"Haa, sợ chết khiếp."

"Mấy cậu cũng gặp ma vật à?"

"Ừ! Tuy là con nhỏ thôi nhưng sợ vãi linh hồn!"

"Sau này phải chiến đấu với mấy thứ đó đấy. Phải cố gắng lên thôi!"

Đám học sinh vừa ra khỏi hầm ngục đang rôm rả trò chuyện với nhau.

Mới lúc trước còn có chút gượng gạo, giờ đây nhờ cùng trải qua một sự kiện, họ đã bắt đầu chủ động giao tiếp.

Học viện Phát triển Dị năng Nhật Bản tất nhiên là nơi đào tạo quân nhân và quan chức chính phủ tương lai, nhưng cũng mang khía cạnh của một ngôi trường bình thường giúp trẻ em trưởng thành.

Việc nuôi dưỡng khả năng giao tiếp thế này cũng rất quan trọng.

Vì sau này mỗi người đều sẽ gánh vác trọng trách quốc gia, nên việc tạo dựng các mối quan hệ ngay từ bây giờ cũng không phải ý tồi.

"Đến lúc này thì đại thành công rồi nhỉ, cô Urazumi."

"A, có vẻ là vậy."

"Cho chúng tiếp xúc với ma vật ở cự ly gần thế này sẽ giúp chúng có được sự cảnh giác và nỗi sợ cần thiết. Việc hiểu rõ kẻ thù mà mình phải đối mặt trong tương lai là vô cùng quan trọng."

Đứng cạnh Urazumi, nam giáo viên gật gù hài lòng.

Trong buổi tham quan hầm ngục này, tất cả học sinh đều được sắp xếp để chạm trán với ma vật.

Đương nhiên là những con ma vật yếu, độ nguy hiểm thấp.

Việc lựa chọn đã được thực hiện kỹ càng với sự hợp tác của Lực lượng Phòng vệ.

Thực tế, có những thứ nếu không tận mắt chứng kiến thì sẽ không thể hiểu được.

Mối đe dọa từ ma vật chính là một trong số đó.

Những đứa trẻ ngày nay hầu như không ai được trực tiếp trải nghiệm nỗi kinh hoàng khi ma vật tràn ra từ hầm ngục và phá hủy nhiều nền văn minh.

Bởi vì người lớn đã đổ máu chiến đấu để bảo vệ chúng.

Đặc biệt là Nhật Bản, một trong số ít quốc gia thành công trong việc phong tỏa ma vật, thì lại càng đúng.

Tuy nhiên, từ giờ trở đi, chúng sẽ phải đối mặt và chiến đấu với ma vật nhiều lần.

Tuyệt đối phải tránh tình trạng cứng đờ người không cử động được khi lâm trận, và việc không nhận thức được sự đáng sợ của ma vật thì còn tệ hại hơn.

Đó là lý do tại sao họ lại cho chúng gặp những con ma vật yếu như thế này.

"Tôi cũng nghĩ không tệ. Nhiều đứa vừa thức tỉnh năng lực là mũi nở to như quả cà chua ngay. Giống như thằng nhãi kia."

Urazumi hướng đôi mắt thâm quầng về phía đám đông.

Ở đó, một nam sinh đang được vây quanh bởi rất nhiều nữ sinh.

"Hừm. Tớ đã hạ gục con ma vật đó đấy."

"Thật á!? Tuyệt quá, Shiramine-kun!"

"Quả nhiên là hậu duệ của [Thất Anh Hùng] có khác!"

"Chà chà, rồi sẽ được uốn nắn trong ba năm tới thôi."

Nam giáo viên cười khổ.

Quả thực, cậu ta là người duy nhất tiêu diệt được ma vật trong buổi tham quan lần này.

Là con nhà Shiramine, một trong Thất Anh Hùng, nên ý thức tinh anh rất cao.

Bù lại, năng lực cũng không phải dạng vừa...

"Hơn nữa, tất cả đều đã trở về an toàn, xét về mặt an toàn thì cũng thành công mỹ mãn rồi."

Dù là hoạt động để trải nghiệm mối đe dọa, nhưng nếu có thương vong thì sẽ là vấn đề lớn.

Vì vậy, thấy tất cả bình an trở về, ông thở phào nhẹ nhõm.

"...Không, vẫn còn một nhóm chưa về đâu thầy ạ."

Tuy nhiên, Urazumi lắc đầu.

Vẫn còn một nhóm duy nhất chưa thấy tăm hơi.

"Là cái đám bỏ trốn rắc rối đó."

Bà nghĩ đến Yoshihito, Kirako - hai kẻ nổi tiếng từ trước khi nhập học, và cô con gái nhà Kakushigi.

Tôi ngước nhìn con quái vật khổng lồ, chết lặng người.

Hả, cái gì đây.

Thứ này thực sự tồn tại trên thế giới sao?

"(Chooooooáááááá!? Cái quái gì thế!? Con của Kirako hả!?)"

"(Đừng có cái gì cũng đổ vấy cho tôi! Với cả tôi vẫn còn zin nhé!)"

Tôi và Kirako thì thầm cãi nhau.

Mẹ nó chứ! Con mình thì phải trông nom cho cẩn thận vào!

『Oa, là Quỷ (Oni) kìa. Xui cho cậu rồi, vừa vào đã gặp ngay con khủng bố.』

Giọng con ký sinh trùng vang lên đầy vẻ hiểu biết.

Hả?

Gì, Quỷ là sao.

Cách nói ẩn dụ à?

『Là một loại ma vật đấy. Cơ thể chúng cực kỳ cường tráng, chỉ cần sức mạnh thể chất thôi cũng đủ giết người dễ dàng rồi. Sức bền cũng cao nữa, hồi ma vật tràn ra từ hầm ngục, bọn này đã gây ra thảm sát và phá hoại ở rất nhiều quốc gia đấy.』

Chẳng hiểu sao con ký sinh trùng lại rành rẽ thế, nó giải thích cho tôi nghe.

Hể. Ra là thế.

Kẻ chủ mưu phá hoại nhiều quốc gia đây sao.

Hô hô.

...Tại sao cái thứ quái vật đó lại đang ở ngay trước mặt tôi thế này?

『Ai biết?』

Bộ não tôi hoạt động hết công suất.

Nếu cứ đứng trơ ra đây thì chắc chắn sẽ có kết cục tồi tệ.

Chạy đi!

Vùng vẫy mà sống!

B-Bình tĩnh nào!

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng trấn an trái tim đang đập thình thịch.

Đúng rồi.

Tôi đâu có tay không tấc sắt ở đây.

Vẫn còn hai tấm khiên thịt nữa mà.

Trong lúc dùng bọn chúng cầm chân nó, tôi sẽ... !

"Này, hai người ơi. Không nhanh làm gì đó là toang thật đấy."

Đúng lúc đó giọng Kakushigi vang lên.

Được lắm, khiên thịt. Đến lượt cô diễn rồi.

Nào, mau thực hiện nghĩa vụ đi!

...Nhìn quanh thì chẳng thấy cái bóng mờ mờ đâu nữa.

...Hửm?

"Ơ, ơ kìa!? Kakushigi đâu rồi?"

"A, tui đang dùng năng lực tàng hình hoàn toàn nhé. Xin lỗi vì chỉ có mình tui an toàn nha."

Tôi chết sững.

Khiên thịt, một đứa đã out game.

Hảảảảảảảảảảảảả!?

Mày làm cái trò gì thế hả con khốnnnnnnnnnnnn!

Lúc này đáng lẽ mày phải nói "Xin hãy dùng mạng em để cầm chân nó, ngài mau chạy đi" mới đúng chứ, hảảảả!?

Đùa nhau à...! Dám bỏ chạy một mình...!

Đúng là đồ rác rưởi.

Cứ nghĩ đến việc mình đã đi cùng một đứa như thế, tôi buồn nôn quá.

"Không sao, thế là tốt rồi. Tớ cũng không dám chắc có thể bảo vệ được cả cậu và Kirako đâu. Cứ trốn kỹ ở đó nhé."

Tuy nhiên, dù có chửi rủa ầm ĩ cũng chẳng làm tăng giá trị bản thân lên được.

Phải thể hiện sự bao dung.

Mặc dù trong lòng tôi ghét con nhỏ đó đến mức muốn giết quách đi cho rồi.

"............Không ngờ cậu lại trả lời như thế. Bất ngờ thật đấy."

Giọng nói có vẻ ngạc nhiên, hay đúng hơn là chưng hửng vang lên.

Nhưng có vẻ cô ta không định hiện hình.

Aaaaaaaaaaaaaaa!

Đúng là có đồng đội vô dụng khổ thật đấy!

Vậy thì...

Tôi nhìn sang bên cạnh, ả cũng đang nhìn tôi.

Cả hai cùng nở nụ cười tươi rói.

Dù mồ hôi lạnh đang tuôn ra như suối.

"Nào, Kirako. Cậu biết mình phải làm gì rồi chứ?"

"Ừ. Tớ sẽ đi gọi người đến cứu!"

"Chờ đã."

Tôi tóm ngay lấy đôi vai gầy guộc của Kirako khi ả định vọt đi.

Định đi đâu thế hả?

Vai trò của cô đâu phải cái đó.

"Kirako, tớ chạy nhanh hơn. Cậu là đồ phụ nữ chân yếu tay mềm vận động kém cỏi, cứ ngoan ngoãn trốn ở đây đi. Vai trò nguy hiểm là thu hút sự chú ý của con Quỷ cứ để tớ lo."

"Tớ không thể để cậu gặp nguy hiểm một mình được. Cậu cũng là đồ đàn ông ẻo lả vận động kém cỏi mà. Cứ giao cho tớ."

Hai đứa bấu chặt lấy tay nhau không buông.

Con khốn này... thả bố mày ra...!

Đến nước này rồi thì không thể hiện chút tinh thần "mình vì mọi người" được à!?

『Thế thì cậu làm đi?』

Tại sao tôi lại phải hy sinh bản thân vì người khác chứ!

Bà giết bây giờ!

『X-Xin lỗi. Nhưng đừng dùng giọng con gái nữa. Nổi da gà rồi đây này.』

Mày làm gì có da.

"GOAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!"

Đúng lúc đó, con Quỷ gầm lên một tiếng kinh hoàng và lao thẳng về phía chúng tôi với tốc độ khủng khiếp.

Toang rồi, chết chắccc!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!