Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập Cuối - Chương 99: Cuộc Đời Thảnh Thơi Của Cô Ta Chấm Dứt Tại Đây

Chương 99: Cuộc Đời Thảnh Thơi Của Cô Ta Chấm Dứt Tại Đây

 

Tôi đang ngồi trên xe cùng Kirako.

Không phải xe hơi bình thường, mà là loại xe sang trọng dành cho đám lãnh đạo doanh nghiệp lớn hay chính trị gia thích thể hiện.

Bên trong có thể uống rượu, ăn hoa quả, một nơi rất xứng tầm với tôi.

Bình thường thì tôi đã khá hài lòng tận hưởng chuyến đi rồi, nhưng vì người đi cùng là Kirako, và nơi sắp đến chẳng có gì vui vẻ, nên tâm trạng tôi cứ tụt dốc không phanh.

"...Chiếc xe này, sang trọng một cách thừa thãi."

"Biết ơn đi. Không có tôi thì cả đời cậu cũng chẳng được ngồi đâu."

"Có chứ. Tôi sẽ ký sinh vào một cô nàng giàu có, nên việc ngồi xe sang thế này là đương nhiên. Với lại, đây đâu phải xe nhà cô."

"Tôi cần dùng nên xe này mới xuất hiện, đương nhiên là của tôi rồi. Không có bằng lái, lát nữa bán đi."

"Chia đôi nhé."

"Hả?"

Hai đứa vừa nhìn nhau bằng ánh mắt chết chóc vừa đá nhau dưới gầm ghế.

Đau! Đừng có dùng mũi giày đá vào ống quyển!

Tuy nhiên, người chán nản hơn tôi nhiều là Kirako.

Vì cô ta là người trong cuộc mà.

Lần này, tôi chỉ là kẻ đi kèm thôi.

Cô ta buông thõng người, gục đầu lên đùi tôi.

Này, dây an toàn.

『Tiện thể cho hỏi, xe này không phải của cô ấy là sao? Vốn dĩ, tôi đã ngạc nhiên khi nhà cô ấy có xe sang thế này. Tức là nhà cô ấy cũng thuộc hàng danh gia vọng tộc à?』

A~, hoàn cảnh gia đình cô ta khá phức tạp và phiền phức.

Tôi giải thích cũng ngại...

Vừa vuốt ve mái tóc của Kirako đang dụi mặt vào đùi mình, tôi vừa nói.

"Kirako, kể chuyện đời tư của cô đi."

"Hả? Cậu biết gần hết rồi còn gì?"

"Con ký sinh trùng kia muốn biết đấy."

Cô ta thoáng nhíu mày vẻ khó hiểu, nhưng nhận ra ngay đó là giọng nói đã bắt chuyện trong hầm ngục, nên lại vùi mặt vào đùi tôi.

"A, cái đó à... Tởm lắm nên tôi không muốn nói đâu. Cậu nói đại đi."

『Tởm...』

Con ký sinh trùng thốt lên giọng sốc.

Không, đúng là tởm thật mà.

Ký sinh trùng mà biết nói thì chả tởm.

Nếu tôi không phải người trong cuộc thì tôi đã cười bò và tránh xa rồi.

Vốn dĩ, nó là cái gì tôi còn chưa biết.

Nó biết về năng lực thực sự của tôi...

Về năng lực thay đổi hiện thực đã lộ ra lúc đó, tất nhiên tôi không báo cáo với nhà trường.

Tuyệt đối không có lợi ích gì. Chỉ toàn bất lợi.

Vì thế, chỉ có nhóm Kirako có mặt lúc đó là biết.

Tức là bị nắm thóp rồi.

Nhưng mà, tôi cũng nắm thóp bọn họ, nên chắc chắn sẽ không bị lộ ra ngoài trong một thời gian.

Bản chất đê tiện của Kirako, khuôn mặt thật thường ngày giấu kín của Kakushigi, hành vi khủng bố của Grey, và xuất thân từ hầm ngục của con nhóc.

Ừ, ổn thôi.

Chắc chỉ có mỗi Kakushigi là không sợ bị lộ lắm.

Nhưng cô ta cực kỳ ghét việc đó và chỉ lộ mặt trước tôi, nên chắc cũng có tác dụng răn đe.

『Tôi thắc mắc lâu lắm rồi, cậu đừng gọi tôi là ký sinh trùng một cách thản nhiên thế được không?』

...Hả?

Thế gọi là gì?

A~... Mà thôi, phiền phức quá nên tôi trả lời đại nhé, nhà Kirako không có tài sản đủ để sở hữu chiếc xe sang này đâu.

Chỉ là gia đình bình thường thôi.

Tuy nhiên, điểm khác biệt thực sự so với các gia đình bình thường là nhà Kuromitsu này là một chi nhánh (bàng hệ) của một gia tộc siêu nổi tiếng.

『À ừm... Kiểu như Bổn gia (nhà chính) và Phân gia (nhà nhánh) ấy hả?』

Kiểu thế.

Dù nói là thế, nhưng huyết thống loãng đến mức chẳng bao giờ được nhà chính gọi đến.

Tuy nhiên, vì mang dòng máu đó là sự thật, nên họ vẫn phục tùng nhà chính và thỉnh thoảng giữ liên lạc.

『Hể, vậy cô ấy cũng là tiểu thư à?』

Không, đã bảo là bàng hệ thôi mà.

Cũng chẳng được phân chia rõ ràng như phân gia đâu.

Nên nhà cô ta cũng chỉ là nhà bình thường.

Chỉ là tuyệt đối không thể làm trái ý nhà chính.

Chà, nghe nói ở Nhật Bản hiện nay chẳng ai dám chống đối trực diện gia tộc đó cả.

Tôi không quan tâm nên cũng chả biết mấy.

『Gia tộc nào thế? Nhà Kuromitsu?』

Nghe bảo không ai dám chống đối nên nó có vẻ hứng thú lắm.

Nhà chính không tên là Kuromitsu đâu.

Là gia tộc Shikaku, gia tộc quyền lực nhất Nhật Bản hiện nay.

Bởi vì họ là một trong Thất Anh Hùng, hơn nữa còn là gia tộc có địa vị cao nhất trong số đó.

Thú thật, tôi không biết hết cả Thất Anh Hùng, nhưng riêng nhà Shikaku thì tôi biết.

Từ xưa đã có chút dính dáng rồi.

『...Lại là một nơi khủng khiếp nữa nhỉ.』

Mà, chắc chắn là tôi có giá trị hơn bọn họ nhiều.

『Cái sự tự tin đó ở đâu ra vậy?』

"Trước giờ toàn lờ đi, tự nhiên gọi tôi đến đúng là nực cười. Chồng tiền ra đây xem nào."

"Có tiền là cô đi hả..."

Kirako vừa lẩm bẩm bất mãn vừa vùi mặt sâu hơn vào bụng tôi.

Đã bảo là dây an toàn.

"Cũng không phải nhà Shikaku làm gì tôi. Trước giờ họ chẳng làm gì cả. Mà, cậu nghĩ sao về bố mẹ rác rưởi bán con gái không chút do dự?"

Dù bị nhà Shikaku giải đi, bố mẹ Kirako cũng sẽ không cứu cô ta đâu.

Khác với chúng tôi, họ sùng bái nhà chính.

Họ thực sự tin rằng phục tùng nhà Shikaku là đương nhiên, mọi lời nói của nhà chính đều là chân lý.

Nếu bị bảo bán con gái, họ sẽ bán ngay mà không chớp mắt.

Lũ nguy hiểm.

Tôi muốn tránh xa càng xa càng tốt.

...Nếu không liên quan đến nhà Shikaku thì họ cũng là những người tốt dễ bị dắt mũi thôi mà.

"Hợp với bố mẹ cô quá còn gì."

"Chết đi."

Bị chửi thẳng mặt, tôi cười khổ.

Lúc tôi chết thì cô cũng đi theo đấy, con ranh.

"A~a, chán quá đi. Lại phải diễn kịch."

"Nhắc mới nhớ, tự nhiên họ gọi cô đến, có lý do gì không?"

Kirako cũng vừa nhắc qua, thái độ của nhà chính đối với nhà Kuromitsu trước giờ luôn là dửng dưng.

Ngay cả chào hỏi cũng là từ phía nhà Kuromitsu, mọi liên lạc đều xuất phát từ phía phân gia.

Thế mà giờ đây, họ lại chủ động liên lạc với nhà Kuromitsu... hay đúng hơn là Kirako.

"Ai biết? Chắc do năng lực đặc biệt của tôi khá mạnh..."

『Chà, bình thường làm gì có năng lực phá hủy cả hầm ngục đâu.』

Vì là người có năng lực đặc biệt quý hiếm nên muốn đưa vào gia tộc sao?

Và rồi, Kirako nói như thể chuyện chẳng có gì to tát.

"Với lại, chắc là người thừa kế chết rồi chăng?"

...Cái đó quan trọng nhất còn gì?

"...Vậy, cô sẽ trở thành người thừa kế nhà Shikaku à? Thế thì cô hết đường chạy rồi, chắc chắn luôn."

Con nhỏ này, từ giờ chắc sẽ rơi vào vị thế phiền phức lắm đây.

Đương chủ nhà Shikaku, lãnh đạo của Thất Anh Hùng, chắc phải có quyền lực ngang ngửa Thủ tướng.

Ui chà, buồn cười thật.

Cuộc đời thảnh thơi của cô ta chấm dứt tại đây rồi.

"Không! Tôi tuyệt đối sẽ bỏ trốn! Lần này, dù phải hy sinh bất cứ cái gì...!"

"Này, trong cái 'bất cứ cái gì' đó không có tôi đấy chứ?"

Đang run rẩy trước lời tuyên bố đáng sợ thì chiếc xe từ từ dừng lại êm ái.

Cảm nhận được điều đó, Kirako lập tức rời khỏi tôi, ngồi ngay ngắn như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nh-Nhanh thật...

"Đã để hai vị đợi lâu. Tiểu thư Kirako, cậu chủ Yoshihito. Chúng ta đến nơi rồi."

Oiwa mở cửa xe, mời chúng tôi xuống.

Chúng tôi bước xuống theo lời ông ta, và chết lặng trước cánh cổng khổng lồ theo phong cách Nhật Bản trước mắt.

"Mời vào trong. Đương chủ đang đợi."

Tại sao nhân vật tầm cỡ Thủ tướng lại đi đợi học sinh thế này...!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!