Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 23: Không Hả Dạ Chút Nào...!

Chương 23: Không Hả Dạ Chút Nào...!

 

"Hả, đòn tấn công của Shiramine-kun biến mất rồi?"

"Cậu ấy dừng tấn công giữa chừng à?"

Các bạn cùng lớp không giấu nổi sự bối rối khi thấy đòn tấn công của Kouta tan biến.

Vì không thấy động tác phòng thủ nào, nên nhiều người nghĩ rằng chính cậu ta đã hủy bỏ đòn đánh.

Những người biết sự thật chỉ có giáo viên Urazumi và cô bạn thuở nhỏ biết rõ năng lực của cậu, Kirako.

"Bạn thuở nhỏ của em có năng lực đặc biệt ghê gớm thật đấy."

"Vâng, cậu ấy là niềm tự hào của em ạ (Cái quái gì thế, cheat à. Bà đây cũng muốn có cái đó)."

Kirako mỉm cười tươi rói, nhưng trong lòng ngọn lửa ghen tị đang bùng cháy dữ dội.

Năng lực có sức phá hoại đủ để đấm chết Quỷ trong một đòn cũng đủ cheat rồi.

Cỏ nhà hàng xóm lúc nào cũng xanh hơn.

Mà lại còn là của Yoshihito nữa thì càng khó chịu tợn.

"Thằng nhóc đó có xuất thân từ gia tộc đặc biệt nào không?"

"Dạ không, bình thường thôi ạ (Bố mẹ thì hơi ba chấm chút)."

Nếu là dòng dõi danh giá như nhà Shiramine của Kouta thì năng lực mạnh đến thế cũng dễ hiểu.

Vô hiệu hóa là một sức mạnh vượt trội hơn hẳn so với phần còn lại.

Việc nó đột biến xuất hiện ở Yoshihito là điều khó mà tin được.

"Ra vậy. Từ vụ hạ gục Quỷ, tôi đã thấy hứng thú với cậu ta rồi, và cả em nữa..."

Urazumi nhìn chằm chằm vào Yoshihito.

Quầng thâm mắt vẫn đậm như mọi khi, nhưng ánh mắt chán đời thường ngày đã biến mất.

Cô ta đang quan sát.

Bằng ánh mắt vô cảm như đang nhìn vật thí nghiệm.

"Thú vị đấy."

Và, ánh mắt đó không chỉ hướng về Yoshihito, mà còn cả Kirako nữa...

"(...Sao cảm giác mình cũng bị ghim rồi ấy nhỉ? Thôi thì bán đứng Yoshihito để mình được yên thân vậy.)"

Kirako quyết định bán đứng Yoshihito ngay và luôn.

"Ch-Chết tiệt! Đây là Vô Hiệu Hóa mà Kakushigi đã nói sao. Vô lý đến mức nào chứ!"

Kouta tiếp tục bắn đạn ánh sáng không ngừng nghỉ.

Thực ra, cậu ta đã nương tay.

Cậu ta không muốn trở thành kẻ giết người trong buổi thị phạm này.

Năng lực đặc biệt có uy lực lớn đến thế.

Tuy nhiên, có lẽ do sốt ruột, cậu ta đã quên béng việc nương tay và bắt đầu tấn công nghiêm túc.

Và, tất cả đều bị Yoshihito vô hiệu hóa.

"(Oa, sáng quá. Chói hết cả mắt. Chẳng thấy gì sất.)"

『Thong dong gớm nhỉ.』

"(Thì trong tình huống này tao làm được gì đâu. Chỉ biết đứng chờ nó qua thôi chứ sao.)"

Kẻ ngoại lai trong đầu bảo là thong dong, nhưng không đúng.

Là cam chịu.

Nói trắng ra, Yoshihito lúc này chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra cả.

Đạn ánh sáng khi tung hết sức rất lớn và chói lòa.

Đèn flash nháy liên tục trước mắt, kèm theo tiếng nổ Ầm! kinh hoàng.

Cái này, nếu không có năng lực đặc biệt thì chết chắc rồi nhỉ?

Yoshihito nghĩ với ánh mắt cá chết.

"(Mà này, cái năng lực này tởm không? Mình chẳng định làm gì mà nó cứ tự biến mất. Sợ vãi.)"

『Không hiểu rõ năng lực của mình mà còn sợ nó nữa, đúng là hết thuốc chữa.』

"(Mày nói cái gì với sức mạnh mới thức tỉnh gần đây thế hả, thằng ngu này.)"

Vì không có việc gì làm nên Yoshihito cứ mải miết đối thoại với thứ gì đó trong đầu.

Trong lúc đó, Kouta vẫn tấn công liên tục không ngừng nghỉ... và chưa một lần trúng vào Yoshihito.

"Hộc, hộc... ư!"

"Năng lực của cậu không có tác dụng với tớ đâu. Chắc cậu cũng nhận ra sau loạt tấn công vừa rồi nhỉ."

『Vừa kêu không hiểu gì và tởm lợm xong, giờ lại diễn sâu thế này, nể thật.』

Thấy Kouta đã kiệt sức, Yoshihito chuyển sang thế tấn công.

Cậu trưng ra bộ mặt "ngầu lòi", cộng thêm ngoại hình điển trai sẵn có, khiến các bạn nữ trong lớp hò reo cổ vũ.

Kirako thấy thế thì ngứa mắt, thầm chửi rủa "bên trong toàn bùn đen", quên mất rằng mình cũng chẳng khá hơn là bao.

"Không muốn thừa nhận, nhưng đúng như cậu nói. Tớ công nhận. Sức mạnh của cậu rất lớn. Năng lực đặc biệt của tớ không thể xuyên thủng nó được."

"Hừ, vậy cậu biết mình phải làm gì rồi chứ? (Định đầu hàng nhưng có vẻ thắng được rồi. Ngon, nhân cơ hội này đập nát tinh thần thằng này luôn.)"

Cứ thế này giành chiến thắng, tâm trạng sẽ tốt lên.

Rồi dâng Kirako ra để thể hiện sự khoan dung, tống khứ được cục nợ.

Kế hoạch hoàn hảo đã được vạch ra.

Trong vòng 0.01 giây.

"Ừ, đúng vậy. Nếu năng lực đặc biệt không có tác dụng thì..."

Kouta đang thở hồng hộc và cúi gằm mặt.

Khoảnh khắc tiếp theo, cậu ta đã xuất hiện ngay trước mặt Yoshihito.

"Chỉ còn cách tấn công trực tiếp thôi."

"Hảả!?"

Yoshihito cảm thấy như cậu ta vừa dịch chuyển tức thời.

Trong lúc còn đang ngơ ngác, nắm đấm của Kouta đã rít gió lao tới.

"Hự!?"

Cậu vội đưa tay lên đỡ, nắm đấm đập mạnh vào tay gây ra cơn đau điếng người.

Đau đến phát khóc.

『Oa, đau đấy. Ổn không?』

"(Ổn cái con khỉ! T-Thằng này, nó dám đấm thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của tao! Điên à!?)"

『Tỉnh lắm đấy.』

Trong lúc đó, một loạt cú đấm liên hoàn tấn công Yoshihito.

Những đòn đánh nhắm chính xác vào điểm yếu trên cơ thể khiến cậu quay cuồng.

Chỉ có khuôn mặt, tuyệt đối không được để khuôn mặt bị thương!

Yoshihito liều mạng phòng thủ.

"(Mà khoan, cái này là thị phạm năng lực đặc biệt cơ mà!? Sao lại vứt bỏ nó để chơi đấu tay đôi thế hả! Ngăn lại đi Urazumi!)"

Màn thị phạm năng lực đặc biệt đã bay màu hoàn toàn, giờ chỉ còn là một trận ẩu đả thông thường.

Không, nó còn hơn cả đánh nhau.

Yoshihito làm sao mà chịu nổi.

Cậu liếc nhìn Urazumi...

『Đúng là thế thật. ...Nhưng bà cô đó có vẻ không định can đâu. Với cả, cô bạn thuở nhỏ của cậu đang cười sướng cả người kìa.』

"(Con khỉ đột loli chết tiệt! Kirako khốn nạn!)"

Cơn giận trào dâng.

Giám sát cho đàng hoàng vào chứ, lũ đầu đất này!

"Hự, ư...!"

Trong lúc đó, những đòn tấn công sắc bén của Kouta vẫn tiếp tục.

Chưa từng đánh nhau bao giờ... hay đúng hơn là luôn dùng mồm mép để áp đảo trước khi xảy ra ẩu đả, Yoshihito hoàn toàn bất lực.

"Tớ đã được rèn luyện từ nhỏ. Không chỉ năng lực đặc biệt, mà cả kỹ thuật chiến đấu nữa."

Việc Yoshihito tưởng cậu ta biến mất chính là nhờ võ thuật của Kouta.

Về năng lực đặc biệt, sự chênh lệch sức mạnh đã rõ ràng.

Ánh sáng của Kouta không thể áp đảo Vô Hiệu Hóa của Yoshihito.

Nhưng về thể thuật, cậu ta hoàn toàn có thể tấn công đơn phương.

"Nào, muốn đầu hàng thì nhân lúc này đi! Tớ không có sở thích hành hạ cậu đâu."

"Hự...!"

Nắm đấm thọc vào bụng.

Yoshihito dùng ý chí, lòng tự trọng và sự hư vinh để kìm nén cơn buồn nôn đang dâng trào.

『Chà, đúng là bất lợi thật, nhưng thế này chẳng phải vừa đẹp sao? Cậu đã đấu ngang ngửa với con nhà Shiramine, đánh giá chắc chắn sẽ tăng. Hơn nữa, cậu chấp nhận chiến đấu vì Kirako mà. Giờ giương cờ trắng theo kế hoạch là chuẩn bài rồi còn gì?』

"(Ừ, bình thường là thế. Tao cũng định thế nhưng mà...)"

Lời của giọng nói trong đầu không sai.

Giờ mà đầu hàng một cách êm đẹp, đánh giá không những không giảm mà còn tăng.

Nhưng mà, dù vậy...!

Cậu trừng mắt nhìn Kouta.

"Bị đánh tơi bời thế này mà giương cờ trắng thì nhục lắm...! (Phải cho nó nếm mùi đau khổ giống tao, à không, hơn tao gấp bội thì tao mới hả dạ...!)"

『Cái khí thế quyết tâm kéo người khác chết chùm đó, không thể dùng vào việc gì tích cực hơn được à...?』

Giọng nói trong đầu ngán ngẩm.

Đương nhiên Kouta không nghe thấy, cậu ta lại vung nắm đấm lên.

"Nào nào, đầu hàng nhanh đi. Nếu không muốn đau thêm nữa, nhé!"

Và rồi, nắm đấm của cậu ta nhắm vào Yoshihito...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!