Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 25: Tớ Muốn Làm Tấm Gương Cho Mọi Người

Chương 25: Tớ Muốn Làm Tấm Gương Cho Mọi Người

 

Hình ảnh tôi với băng gạc quấn khắp người đang phản chiếu trong gương.

Trông đau đớn làm sao.

Đáng thương quá đi mất...

Nhìn bộ dạng thảm hại này, cơn giận đối với Shiramine - kẻ gây ra chuyện này, với Kakushigi - kẻ giật dây hắn, và cả với Kirako - chẳng hiểu sao cũng thấy ghét, lại bùng lên.

Khốn kiếp, xuống địa ngục hết đi.

...Nhưng mà, lạ thật, cứ nhìn gương mãi, tôi lại thấy mình ngầu vãi chưởng.

Soái ca đầy thương tích.

...Ừm, trông cũng được đấy chứ.

Quả nhiên, mình làm gì cũng hợp cả.

"Cái kiểu gì... cái kiểu gì thế này...?"

Đang mải tự luyến thì Kirako nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Cái gì đấy.

Với cả, đừng có ngồi trong phòng tôi tự nhiên như ruồi thế.

Làm ô nhiễm bầu không khí trong lành!

"Cô thắc mắc cái quái gì thế hả?"

"Không, năng lực đặc biệt của cậu là Vô Hiệu Hóa đúng không? Sao lại thổi bay đối thủ được? Đáng sợ vãi..."

"Chính cô là người kích động trận chiến, giờ lại nói cái giọng đó hả...!"

Vốn dĩ tôi định giương cờ trắng đầu hàng sớm rồi...!

Nói đúng hơn, nếu Kirako không chõ mồm vào nói mấy câu thừa thãi, tôi đã chẳng phải đánh nhau với Shiramine vì sĩ diện với đám đông.

Quả nhiên, nguồn gốc của mọi tội lỗi.

Kẻ thù truyền kiếp cần phải xử lý một ngày nào đó.

"Mà tôi cũng có biết đâu. Tự nhiên thấy Shiramine bay màu thôi."

"Hả..."

Kirako nhìn tôi á khẩu.

Không, tôi không biết thật mà.

Ngay từ đầu tôi còn nghĩ mình chẳng có năng lực gì cơ.

Riêng cái Vô Hiệu Hóa đã không hiểu rồi, giờ lại lòi thêm cái năng lực quái đản nữa, bố ai mà hiểu được.

"Chà, đây chính là sức mạnh, hay tài năng, hay món quà, hay thiên phú của tôi... Ừ, chắc là thế rồi."

"Tự luyến quá đà, nghe phát mửa."

"Cô cũng có kém cạnh gì đâu."

Tôi biết thừa.

Cô luôn tin sái cổ rằng mình là mỹ thiếu nữ tuyệt trần chứ gì.

Đúng là ngoại hình thì có thể tốt thật.

Nhưng cái nội tâm thối như nước cống phơi nắng giữa trưa hè suốt một năm trời đó thì, xin lỗi, không thể nào nảy sinh tình cảm yêu đương được đâu.

"Mà này, sức mạnh không rõ nguồn gốc, không thấy sợ à?"

"Sợ chứ. Vô Hiệu Hóa còn chưa hiểu rõ, giờ lại thêm cái sức mạnh khó hiểu này nữa, rén vãi."

Tôi gật đầu ngay tắp lự trước câu hỏi của Kirako.

Không, sợ thật đấy.

Vốn dĩ, tôi hoàn toàn không tin tưởng vào cái gọi là năng lực đặc biệt này.

Tự nhiên được trao cho một cái "bùm", liệu có thể tin tưởng mà dùng nó được không?

Lũ ngu ngốc ngoài kia thì có thể, nhưng một người đàng hoàng như tôi thì tuyệt đối không.

Sức mạnh đột ngột xuất hiện.

Vậy thì, không có gì đảm bảo nó sẽ không đột ngột biến mất.

Nếu chuyện đó xảy ra khi tôi đang dựa dẫm hoàn toàn vào nó, thì tôi sẽ không bao giờ có thể tự đứng trên đôi chân mình được nữa.

Thế nên, tôi mới sợ.

"Hơn nữa, mỗi người chỉ được có một năng lực đặc biệt thôi mà. Tại sao cậu lại..."

"Vì tôi là người được chọn."

『Vừa nãy còn kêu sợ hãi, tởm lợm, sao giờ lại phản ứng thế này được nhỉ...』

Khác biệt với xung quanh, làm được điều người thường không thể.

Mấy câu đó làm tôi sướng rơn cả người.

Nhưng mà, nguyên tắc là mỗi người một năng lực à.

『Cái đó cậu cũng không biết sao.』

Thì có quan tâm đếch đâu.

Tôi còn chẳng nghĩ mình sẽ thức tỉnh cơ mà.

Đang định cười nhạo lũ bị ép vào học viện, thế mà tại sao...

"Mà, việc cậu đấm bay Shiramine cũng đáng khen đấy. Nhờ thế mà tôi không bị biến thành món hàng chuyển nhượng nữa."

"Tôi sẽ bảo hắn là cho không cũng được, cứ lấy đi."

"Muốn chết hả? Tôi là bảo vật quốc gia đấy nhé."

Kirako nói mấy câu xanh rờn một cách tỉnh bơ.

Tự tin thái quá rồi đấy...

Với tôi, giá trị của cô chỉ ngang ngửa cuộn giấy vệ sinh sắp hết thôi.

Mừng cho cô nhé, quý giá ghê.

『Khó tin thật, nhưng có vẻ cậu sở hữu hai năng lực đặc biệt đấy.』

"Nghe đâu tôi có hai năng lực đặc biệt đấy."

"Không, câu đó vừa nãy tôi nói rồi mà? Sao cậu lặp lại làm gì...?"

Thì tôi chỉ nhắc lại lời con ký sinh trùng thôi mà.

Với cả, đã bảo là không cần năng lực đặc biệt rồi mà.

Sao lại có tận hai cái chứ.

『Có lẽ đó là năng lực dạng phản đòn, trả lại sát thương mình đã nhận cho đối thủ. Thực tế, Shiramine bị thổi bay chính là do lượng sát thương cậu đã hứng chịu dồn lại đấy.』

Ra là thế.

Cái thằng Shiramine ngu ngốc đó, nó đã gây ra cho tôi lượng sát thương lớn đến mức bị thổi bay như thế sao?

Không được rồi, tôi sẽ kiện hình sự vụ này.

Nghe bảo nhà giàu lắm, tôi sẽ vắt kiệt tiền bồi thường...!

Năng lực thứ hai của tôi trả lại nguyên xi sát thương đã nhận à.

Nghĩa là phải bị thương mới có tác dụng.

...Phế vật vãi.

『Không, uy lực được tăng lên khoảng 1.5 lần đấy.』

...Sao tăng có tí tẹo thế.

Thế thì khác gì trả đũa ngang giá đâu.

『Năng lực đặc biệt là sự bộc lộ của tâm tư mà. Ví dụ, Vô Hiệu Hóa là do cậu muốn cự tuyệt tất cả mọi sự tồn tại.』

Ừ.

Không phủ nhận.

『Lúc đó cậu đã nghĩ gì khi chiến đấu?』

Bị con ký sinh trùng hỏi, tôi lại phải nhớ lại những chuyện chẳng muốn nhớ.

Hừm, lúc bị Shiramine đánh tơi bời ấy hả.

Kiểu như "Cái vụ thị phạm năng lực đặc biệt vứt xó nào rồi", hay "Không ngăn cản vụ này thì Urazumi đếch có tư cách làm giáo viên", hay là "Chỉ mình tao phải chịu đau đớn khổ sở thế này là không thể tha thứ, mày phải chịu đau đớn khổ sở hơn tao gấp bội", đại loại thế.

『Chính nó đấy...』

Ra vậy.

Đó là nguồn gốc năng lực thứ hai của tôi sao.

Tôi nhìn lại Kirako đang nhìn mình với vẻ nghi hoặc.

Và rồi, tôi nói.

"Nghe đâu là do tớ không muốn thua, muốn trở thành tấm gương sáng cho mọi người nên năng lực mới sinh ra đấy."

『Hảảảả!?』

"Đừng có xạo. Cậu mà nghĩ được mấy điều cao cả thế thì tôi đi bằng đầu. Nếu là thật tôi múa khỏa thân cho cậu xem luôn."

Hừ, Kirako cười khẩy.

Chậc! Không lừa được à.

Mà, lừa con nhỏ này cũng chẳng có lợi lộc gì, nên thôi kệ.

"Cái đứa có cơ thể chẳng khác gì đàn ông như cô thì nói làm gì."

"Có nhé! Có nhé! Nhìn cho kỹ vào!"

Kirako nổi điên, định cởi phăng đồng phục ra.

Con điên này! Cái diễn biến này ai được lợi chứ!

"Dừng lại! Chính vì cái sự tự nhiên thái quá của cô mà tôi bị Kakushigi ghim rồi bị đánh tơi bời đấy, biết chưa!"

Tôi liều mạng ngăn cản.

Chính vì con ngốc này cứ thản nhiên xông vào lúc tôi đang tắm như mọi khi nên mới dẫn đến bi kịch lần này.

Kakushigi bám theo, thấy tôi nhìn cơ thể trần trụi của cô ta, rồi nổi giận, kích động Shiramine, và dẫn đến trận chiến đó.

...Giờ nghĩ lại, tôi hoàn toàn vô tội mà.

Tại sao chỉ mình tôi phải chịu khổ thế này.

Vốn dĩ tôi vào tắm trước, còn việc nhìn thấy cơ thể của Kakushigi hay Kirako thì có làm sao đâu.

Tâm tôi hoàn toàn tịnh, không chút rung động, vậy mà tại sao...

『Không phải tại cái đó à?』

Trong lúc chúng tôi đang giằng co ầm ĩ thì có tiếng Cạch vang lên.

Rõ ràng là tiếng mở cửa.

...Cửa mở?

"Hai người... đang làm... cái gì thế...?"

Không có ai cả.

Nhưng giọng nói đó thì tôi biết rất rõ.

Á á á á á á á á á á á á á!?

Lại bị nhìn thấy cảnh tượng rắc rối nữaaaa!

Mà tự tiện vào phòng người khác làm cái quái gì thế, con khốn nàyyy!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!