Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 18: Tao Sẽ Dìm Hàng Mày

Chương 18: Tao Sẽ Dìm Hàng Mày

 

"Chào."

Đang thay đồ thể dục trong phòng thay đồ thì một gã con trai bắt chuyện với tôi.

Số lượng ít ỏi... hay nói đúng hơn, ngoài tôi ra thì trong lớp chỉ còn đúng một thằng con trai nữa.

Là thằng đó.

Ai cho phép mày bắt chuyện với tao thế hả?

Trơ trẽn thật sự...

『Bạn cùng lớp bắt chuyện thân thiện thế mà, trả lời bình thường đi chứ...』

Tôi có muốn ai bắt chuyện đâu cơ chứ...

Chậc, lờ đi thì thái độ lồi lõm quá, đành chịu vậy.

Để bố mày tiếp chuyện cho, biết ơn từ tận đáy lòng đi nhé.

"A, chào cậu. Ờ thì..."

"...Bạn cùng lớp mà đến tên cũng không nhớ, sao. Cậu không để tôi vào mắt nhỉ?"

Ừ.

Mà sao tự nhiên lại cáu thế?

Buồn cười vãi.

『Đừng có cười.』

Thấy người khác khó chịu, chẳng hiểu sao lòng tôi lại thấy ấm áp lạ thường.

『Tà ác quá rồi đấy?』

"Không không, đương nhiên là tớ nhớ chứ. Shiramine-kun đúng không?"

Vừa được con ký sinh trùng nhắc bài xong.

Bố ai mà biết tên cái thằng chưa nói chuyện bao giờ.

Đùa nhau à.

"Hừ, ai biết được. Trông cậu có vẻ đang vắt óc ra nhớ lại đấy."

Không hề, tôi còn chẳng thèm nhớ.

"Mà, cậu có việc gì không? Tụi mình ít nói chuyện, nên cậu chủ động bắt chuyện thế này tớ vui lắm."

"Không có gì. Đều là số ít con trai với nhau mà. Tớ muốn thắt chặt tình hữu nghị thôi."

Nói thì hay lắm, nhưng sát khí nhắm vào tôi thì giấu không nổi kìa.

Diễn xuất tệ quá. Muốn anh dạy cho vài khóa không?

Mà ngay từ đầu, hữu nghị cái khỉ gì?

Việc mày tự nhận định mình ngang hàng với tao đã là nực cười rồi.

Mày ở dưới tao nhé.

『Sao cứ sơ hở là lại nhìn người khác bằng nửa con mắt thế hả?』

Ngoài tôi ra, tất cả chỉ là rác rưởi.

"Chính vì thế, tớ không muốn cậu trở thành kẻ nói dối đâu."

"Nói dối?"

Nói cái quái gì thế.

"Cậu bảo là đã đánh bại con Quỷ đúng không? Tớ nghe Kakushigi kể rồi."

"À, chuyện đó là thật đấy."

Kakushigi à.

Cái con nhỏ cứ chọc chọc vào lưng tôi suốt.

Từ cái lúc chạm mặt trong phòng tắm là nó cứ như thế.

Nói chung là, tôi đang tắm thì nó xông vào, nên tôi mới là nạn nhân chứ.

Nó làm cái bộ mặt nạn nhân đó là ý gì.

Kirako suy đoán lý do là vì tôi nhìn thấy nó khỏa thân mà phản ứng không được nhiệt tình cho lắm.

Không, tại sao cứ nhìn thấy cơ thể trần trụi của người khác giới là phải hưng phấn chứ?

Khỉ động dục chắc?

『Không, ở tuổi cậu thì bình thường phải sướng rơn chứ.』

Ngu à?

Đừng đánh đồng tôi với lũ tinh tinh ngoài kia.

Dục vọng là thứ không cần thiết nhất và dễ kiểm soát nhất trong ba loại ham muốn.

Vậy mà, lũ ngu ngốc để nó dắt mũi rồi phạm tội tình dục mới ngu xuẩn làm sao.

Dục vọng làm giảm chỉ số IQ nhanh chóng.

Thế nên, tôi quyết định kiểm soát nó hoàn toàn.

『Quyết định kiểm soát cơ đấy...』

Kết quả là, tôi nhìn thấy Kakushigi trần như nhộng mà chẳng hề mất kiểm soát tẹo nào.

Tôi đã hành động đúng đắn.

Vậy mà, tại sao chứ...?

"Đừng đùa nữa. Vừa mới thức tỉnh năng lực đặc biệt gần đây, còn chưa dùng ra hồn, làm sao mà hạ được con Quỷ đó chứ."

A, vẫn còn đang nói à, cậu bạn.

Dài dòng quá...

"Nếu chỉ mình tớ nói thì còn nghi ngờ, đằng này cả Kirako và bạn Kakushigi cũng nói thế mà? Vậy thì, phải công nhận đó không phải là nói dối chứ?"

"Thông đồng với nhau thì sao? Kakushigi cũng là kiểu người thích hùa theo mấy trò đùa ác ý mà. Có khi cô ấy thấy thế thú vị hơn nên mới làm vậy."

"Không tin tưởng bạn bè của mình thì phải nói là cậu hẹp hòi quá đấy, Shiramine-kun. Tớ không muốn cậu trở thành người như thế đâu."

Vừa bảo là vì cậu nhưng thực chất là đang chửi xéo.

Đây chính là kỹ thuật chửi người cao cấp.

Cơ mà, dai như đỉa ấy.

Thằng này bị làm sao thế.

"...Tớ không cần cậu thuyết giáo. Vốn dĩ, cái gì không tin được là không tin được. Vậy thì, chỉ còn cách chứng minh thôi."

"Ý cậu là sao?"

"Tiết tiếp theo là thực hành sử dụng năng lực đặc biệt. Tớ nghĩ sẽ rất tốt nếu đầu giờ chúng ta làm mẫu cho cả lớp xem năng lực đặc biệt là như thế nào và cách sử dụng ra sao."

Shiramine nói với vẻ đắc ý.

Không tốt tí nào.

"Tớ là con nhà Shiramine. Tớ đã tiếp xúc với năng lực đặc biệt từ trước khi vào đây. Còn cậu thì đi rêu rao là đã đánh bại Quỷ. Thế nào, hay là chúng ta cùng 'thị phạm' cho các bạn trong lớp một chút nhỉ?"

"...Nghĩa là sao cơ?"

『Giả ngu vừa thôi! Cậu thừa hiểu ý nó mà.』

Không hiểu.

Tôi đếch hiểu thằng Shiramine muốn nói cái gì cả.

"Ý tớ là chúng ta hãy đấu một trận giả. Vừa được xem năng lực đặc biệt, vừa là sự khích lệ cho mọi người. Tớ sẽ xin phép giáo viên cho. Sao hả? Nếu sợ thì tớ bỏ qua cho cũng được."

Shiramine nhếch mép cười khinh khỉnh.

Bố giết mày bây giờ, à nhầm, Kirako giết.

"Cậu suy nghĩ ngắn quá. Tớ không hiểu tại sao cậu lại cố chấp với tớ đến thế, nhưng tớ chẳng có lý do gì để mắc bẫy khiêu khích của cậu cả."

"Cậu định chạy trốn à?"

"Cậu muốn nghĩ sao cũng được. Chỉ là tớ thấy không cần thiết thôi. Thế nhé."

Tôi thay đồ xong, bỏ mặc Shiramine ở lại và bước ra khỏi phòng thay đồ.

Cách ứng xử của người lớn là đây chứ đâu.

Mình ngầu quá đi mất.

...Trước mắt, cứ giả vờ tâm sự mỏng để lan truyền chuyện hôm nay cho cả lớp biết đã.

Tao sẽ dìm hàng mày xuống đáy xã hội.

『Cáo già!』

"............"

Mặc kệ Shiramine đang nhìn chằm chằm theo, tôi đi thẳng ra sân trường.

Trong lúc cánh con trai đang thay đồ, đương nhiên phe con gái cũng vậy.

Khác với bầu không khí im lặng và sặc mùi thuốc súng bên nam, các cô gái đang trò chuyện rôm rả vui vẻ.

Đã nhập học được vài tuần nên các nhóm bạn thân thiết cũng đã hình thành.

Trong số đó, Kirako và Enmi cũng đang thay đồ cạnh nhau.

Enmi buông một câu bâng quơ.

"A~, ghét thể dục ghê. Vận động mạnh là đau hết cả người."

"(...Vận động thì đau á? Mình chưa bao giờ bị thế cả?)"

Đó là khoảnh khắc độ thiện cảm của Kirako dành cho Enmi tụt dốc không phanh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!