Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 17: Ê~, Phiền Phức Thế

Chương 17: Ê~, Phiền Phức Thế

 

Đã vài ngày trôi qua kể từ cái vụ thám hiểm hầm ngục đáng nguyền rủa đó.

Chúng tôi đã quay lại học viện và ngày nào cũng phải ngồi nghe giảng.

『Cậu dùng từ "đáng nguyền rủa" cho việc đi học luôn à...』

Giọng con ký sinh trùng vang lên.

Không, nếu chỉ là thám hiểm bình thường thì tôi cũng chẳng nói đến mức đó đâu.

Được vào nơi không phải ai cũng vào được, coi như đi du lịch cũng không tệ.

Nhưng vấn đề là tôi bị bắt phải chiến đấu với con ma vật suýt hủy diệt thế giới đấy nhé.

Không ổn chút nào.

Vấn đề to đùng luôn ấy chứ.

Tại sao lũ trẻ vừa tốt nghiệp cấp hai lại phải lao đầu vào cuộc chiến sinh tử chứ?

Lính trẻ em hay gì?

『Nhưng mà, kết cục thì cậu và Kirako đâu có hé răng với truyền thông hay Ủy ban Giáo dục đâu. Tôi ngạc nhiên đấy. Có thể nói là tôi đã nhìn nhận lại cậu rồi.』

Đúng như lời con ký sinh trùng, tôi và Kirako đã không để lộ chuyện đó ra ngoài.

Nhìn mấy người lớn tuổi cúi rạp đầu xin lỗi tôi cũng hài hước phết.

Tuy nhiên, đương nhiên không phải vì thế mà tôi thỏa mãn và bỏ qua đâu nhé.

Tất nhiên, tôi cũng có tính toán cả rồi.

Hừ, thì đấy.

Thay vì để cơn giận nhất thời làm bay đầu Urazumi và đám giáo viên, tôi đã nghĩ ra một kế hay hơn nhiều.

『...Hửm?』

Tôi đắc ý giải thích cho con ký sinh trùng chẳng hiểu mô tê gì.

Bằng cách nắm giữ vụ bê bối này, đám giáo viên sẽ phải nhìn sắc mặt tôi mà sống.

Đương nhiên rồi, đúng không?

Bởi vì tôi đang nắm trong tay quả bom có thể "xì" thông tin ra ngoài bất cứ lúc nào mà.

Một khi tôi kích nổ, thì đừng nói là mất việc, họ còn sẽ bị dư luận ném đá tơi bời nữa cơ.

Tức là, dù tôi không yêu cầu gì, họ cũng sẽ tự động ưu ái tôi để không làm tôi phật ý.

Trong vô thức, họ sẽ luôn để ý đến tôi và hành động sao cho tôi không cảm thấy khó chịu.

Khi đã có địa vị xã hội và nền tảng nhất định, việc cố gắng bảo vệ nó là điều hiển nhiên.

Tôi sẽ lợi dụng điều đó.

Ở trường học mà được giáo viên ưu ái thì dễ sống lắm.

Vốn định dùng vẻ bề ngoài để lừa gạt và lợi dụng họ...

Nhưng bằng cách im lặng, tôi vừa nâng cao được đánh giá của bản thân, vừa tạo ra tình huống khiến đối phương tự nguyện để tôi lợi dụng.

Vãi thật... có khi mình là thiên tài cũng nên...

『Quả nhiên, vừa tốt nghiệp cấp hai xong mà đã tính toán được như thế này thì cậu đúng là không bình thường đâu...』

Hãy gọi là thông minh, là thông minh.

"A~, thế nên, về cơ bản khi xuống hầm ngục, người ta không đi một mình mà đi theo nhóm nhiều người. Làm vậy để bù đắp khuyết điểm cho nhau và hỗ trợ lẫn nhau."

Hiện tại đang là giờ học về hầm ngục.

Nói là mang đậm chất Học viện Phát triển Dị năng cũng đúng.

Ở trường thường, dù có nói về hầm ngục thì cũng đời nào họ dạy cách thám hiểm.

Mà, tôi thì hoàn toàn không muốn biết chút nào nhé.

Không có lấy một miligam hứng thú nào luôn.

"Thưa cô, đó có phải là nghĩa vụ của tất cả những người có năng lực đặc biệt không ạ?"

"Không, cũng không hẳn. Nếu tự tin vào bản thân và sức mạnh được nhà nước công nhận, thì cũng có thể xuống hầm ngục một mình. Như tôi đây, nếu muốn thì cũng xuống được. Có chứng chỉ đàng hoàng rồi. Mà, phiền phức lắm nên tôi tuyệt đối không làm đâu."

Sao con mụ này lại làm giáo viên được nhỉ?

Mở mồm ra là "phiền phức", cái con loli bạo lực ngực bự tóc trắng này.

Rõ ràng là kẻ không thích nghi được với xã hội còn gì.

『Kẻ không thích nghi với tất cả mọi thứ đang nói gì kìa...』

Tất cả á!?

Ý mày là sao hả!

Nhưng mà, hành động theo nhóm à.

Tôi nhớ lại lời Urazumi nói.

Thú thật, tôi không thích đi cùng đám đông.

Đi chung với đám "hữu tượng vô tượng" (tạp nham) thì khéo tôi cũng bị nhầm là tạp nham mất.

『Cái sự tự tin không đáy rằng "chúng sinh bình đẳng, tao thượng đẳng" đó ở đâu ra thế không biết...』

Mà, cứ nghĩ là có sẵn bia thịt, mồi nhử và vật tế thần thì cũng được thôi.

Bọn chúng có chết thì tôi cứ giả vờ rơi vài giọt nước mắt cá sấu thương xót, đánh giá của tôi sẽ lại tăng lên vùn vụt cho xem.

Tất cả đều là bàn đạp cho tôi hết.

『Cậu đúng là quái vật thật đấy. Tôi nghĩ chưa từng có ai méo mó đến mức như cậu đâu.』

Dám gọi soái ca này là quái vật...

Đang suy nghĩ miên man thì đám bạn cùng lớp cứ tới tấp đặt câu hỏi cho Urazumi.

Ham học thế nhỉ...

"Thưa cô, tại sao chúng ta lại phải xuống cái hầm ngục nguy hiểm như thế ạ...?"

"A~... Mấy đứa có biết về thời điểm hầm ngục đột ngột xuất hiện không?"

"Hầm ngục xuất hiện kéo theo sự xuất hiện của những người có năng lực đặc biệt đúng không ạ?"

"Ừ, đại loại thế. Có thể vốn đã có người có năng lực từ trước, nhưng nhân cơ hội này mới công khai, mà chuyện đó sao cũng được. Tôi không quan tâm."

Biết đâu chừng mấy gã tự xưng là siêu năng lực gia hồi trước lại là người có năng lực thật cũng nên.

Hồi đó tôi cứ tưởng toàn bọn chém gió, mà giờ vẫn nghĩ thế.

"Đột nhiên, 7 mê cung ngầm xuất hiện ở nhiều nơi trên thế giới. Đó chính là hầm ngục."

Giờ học lịch sử à.

Đếch quan tâm...

『Cậu làm gì có môn học nào quan tâm đâu.』

Môn "Cách làm trai bao" hay "Cách tìm vật chủ để ký sinh" chẳng hạn.

『Học cái đó ở cơ sở giáo dục kiểu gì...』

"Từ những hầm ngục đó, lũ quái vật gọi là ma vật tràn ra, phá hủy các quốc gia và nền văn minh. Những nước được cho là thực sự thành công trong việc kìm hãm chúng chỉ có Nhật Bản, Mỹ và Trung Quốc thôi."

"C-Các nước khác bị diệt vong hết rồi ạ?"

"Dùng từ 'diệt vong' có đúng hay không thì tôi không chắc. Cũng có những nước vẫn đang chiến đấu dù ở thế hạ phong. Nói là diệt vong nhưng chắc không đến mức bị giết sạch đâu, cái đó thì không rõ. Vì làm gì liên lạc được. À, Ấn Độ thì nghe đâu vẫn đang giao tranh ác liệt lắm đấy."

Hể, vất vả ghê ha.

Mà, tôi không liên quan.

"Bọn em không nhớ rõ lắm, nhưng cuộc chiến đó khốc liệt đến thế sao ạ?"

"Hầm ngục không phải cái nào cũng cùng quy mô, số lượng và chất lượng ma vật cũng khác nhau. Trường hợp của Nhật Bản, có thể là do may mắn hoặc ngẫu nhiên gì đó nên mới kìm hãm được. Nói vậy chứ thiệt hại cũng lớn lắm. Hàng triệu người đã hy sinh mà."

Thì, quái vật đột nhiên xuất hiện quậy phá trong nước thì phải thế thôi.

Những người ngăn chặn chúng là những công dân bình thường sớm thức tỉnh năng lực và hợp tác kìm hãm.

Giờ thì bọn họ đang lên mặt như anh hùng đấy.

Phải không, Kirako!

"Để thảm kịch đó không lặp lại lần thứ hai, cần phải điều tra hầm ngục. Nếu biết trước được điềm báo thì có thể chuẩn bị đối sách. Các em bị ép nhập học vào trường này chính là vì mục đích đó."

Nói thế nhưng việc phớt lờ ý muốn của tôi và ép buộc con đường tương lai là không thể tha thứ được.

Cái đó, để bọn khác làm là được rồi chứ gì?

...Tại sao tôi lại phải bán mạng xuống hầm ngục vì mấy kẻ không quen biết chứ.

"Đừng có làm cái mặt khó chịu thế. Đúng là nguy hiểm thật, nhưng bù lại đãi ngộ cực kỳ tốt đấy. Lương cao, mang được thứ gì trong hầm ngục về thì nhà nước sẽ thu mua với giá cao. Một năm trở thành tỷ phú không phải là mơ đâu."

Có vẻ ngoài tôi ra cũng có đứa thấy khó chịu.

Nhưng để lộ ra mặt thì đúng là hạng ba.

Tôi thì tuyệt đối không biểu lộ cảm xúc ra ngoài đâu nhé.

Urazumi nói về lợi ích tiền bạc như để xoa dịu đám đó.

...Hô hô?

Kiểu lương cứng cộng hoa hồng à?

Hừm?

『Ngon rồi! Thế này thì cũng có chút động lực xuống hầm ngục rồi nhỉ!』

Mày nghĩ tao là kẻ hám tiền à?

Tuy nhiên, chẳng có lý do gì tôi phải đích thân xuống hầm ngục chịu nguy hiểm cả.

Không, tốt nhất là kiếm đại một cô nàng nào đó, bắt cô ta xuống hầm ngục, còn tôi ở vùng an toàn hưởng thụ thành quả là chuẩn bài nhất.

Ừ, quyết định thế đi.

May thay, cái học viện này có đầy rẫy ứng cử viên tiềm năng để ký sinh, chẳng lo thiếu.

Gì vậy trời. Quả nhiên, thế giới này xoay quanh tôi mà.

『Hả...』

"Mà, đại khái là thế. Nên mấy đứa cũng cố gắng lên."

Urazumi nói thế rồi kết thúc câu chuyện.

Chuyện đó thì cũng được thôi nhưng mà...

"............Hừm."

Từ nãy đến giờ, con ngốc Kakushigi ngồi sau cứ chọc chọc vào lưng tôi, làm ơn xử lý giùm cái được không?

Làm cái gì thế hả, Kakushigi!

Bút chì kim chọc đau lắm đấy biết chưa!

Đang làm trò đó thì chuông reo.

A a, vẫn chưa xong à.

Muốn về quá...

"A~, tiết sau là thể dục. Tất cả thay đồ rồi tập trung ra sân."

"Thể dục thì làm gì ạ?"

"Đây là Học viện Phát triển Dị năng. Thì việc cần làm đã rõ rồi còn gì?"

Urazumi nhìn cả lớp bằng đôi mắt thâm quầng.

"Giờ học đặc biệt sử dụng năng lực đặc biệt."

Ê~, phiền phức thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!