Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 20: Mẹ Teresa

Chương 20: Mẹ Teresa

 

"............Hả?"

Không khí đóng băng.

Nói đúng hơn là thời gian như ngừng trôi.

Lạ thật.

Năng lực đặc biệt của tôi là hệ thao túng thời gian à?

Nếu thế thì tôi muốn tua ngược lại càng sớm càng tốt để không phải nhập học vào cái trường này.

"...Trong tình huống này mà dám từ chối, cậu cũng gan đấy."

『Ghê thật. Vứt bỏ lòng tự trọng dễ dàng như thế.』

Lời của Kirako và con ký sinh trùng.

Mấy người nói cái gì thế.

Lòng tự trọng có bảo vệ được bản thân đâu mà giữ.

"Hảả!? Ch-Chờ chút, cậu từ chối trong tình huống này á!? T-Tớ nói thì hơi kỳ nhưng mà..."

"A~, thế có được không đấy?"

Shiramine há hốc mồm kinh ngạc, còn Urazumi, kẻ lúc nào cũng tỏ vẻ chán đời, giờ lại nhìn tôi với ánh mắt lo lắng lạ thường.

Mấy người bị sao thế.

"Vâng, đương nhiên rồi. Shiramine-kun chắc chắn sử dụng năng lực đặc biệt rất thành thạo, còn tớ thì chỉ mới nhận thức được gần đây thôi. (Cỡ Shiramine-kun) tớ không dám làm đối thủ đâu ạ."

Cỡ Shiramine thì không đủ trình làm đối thủ của tôi.

『Này, thế là lòng tự trọng cao ngất ngưởng còn gì!?』

"Hừ, hừm, ra là đồ nhát cáy. Biết không thắng được tớ nên bỏ cuộc chứ gì."

Shiramine nhếch mép cười như để phô trương thanh thế.

............TAO SẼ GIẾT MÀY.

『Dù là trong lòng nhưng sát khí cũng kinh khủng quá đấy...!』

"Quả nhiên, chuyện đánh bại Quỷ chắc là nói phét rồi. Một kẻ hèn nhát như cậu làm sao có thể hạ gục được con ma vật hung ác đó chứ. Fufu, quê mùa thật."

Thấy tôi không chịu đấu, Shiramine bắt đầu dìm hàng tôi triệt để.

Thú thật, tôi đang điên tiết với lời lẽ của thằng này lắm rồi.

Địa ngục vẫn còn nhẹ chán.

Phải là Vô Gián Địa Ngục.

Tôi muốn hắn phải nếm trải đau khổ cả đời, hối hận vì đã được sinh ra rồi chết đi.

Nhưng tôi kìm nén lại.

Tại sao ư?

Vì Shiramine đang tự đào hố chôn mình đấy thôi.

Thằng ngu này.

Hắn muốn dìm tôi xuống, nhưng chính hắn đang tự đào mồ chôn mình.

Cứ coi thường và hạ nhục người khác thế này, làm sao những người xung quanh cảm thấy dễ chịu được.

Huống chi, tôi lại có mối quan hệ cực tốt với các bạn cùng lớp.

Thì đấy, đẹp trai mà lị.

『Cần thiết phải nhấn mạnh vẻ đẹp trai ở đây không?』

Học sinh ấy mà, toàn lũ não ngắn chỉ biết đánh giá qua vẻ bề ngoài đẹp trai hay xinh gái thôi.

Một soái ca như tôi cứ cư xử lịch thiệp dịu dàng là auto trở thành người nổi tiếng.

Dễ ợt.

Ấy thế mà Shiramine lại đang dìm hàng một người như tôi.

Hắn cũng có chút nhan sắc đấy, nhưng cộng thêm cái tính cách kiêu ngạo này vào thì tôi vẫn được lòng người hơn hẳn.

Nghĩa là, định dìm hàng người nổi tiếng thì ngược lại, đánh giá của Shiramine đang rơi tự do xuống đáy xã hội.

"Hơi quá đáng rồi đấy."

"Tự nhiên nói thế thì Kuchinashi-kun cũng sốc chứ."

Shiramine đang mải mê dìm tôi nên không nhận ra, nhưng các bạn trong lớp đang xì xào bàn tán như thế đấy.

Hừ, thấy chưa.

Không chịu quan sát xung quanh gì cả, Shiramine-kun ơiii?

Với cả, về cơ bản thì nói xấu người khác chẳng bao giờ nâng cao giá trị bản thân được đâu.

Nên tôi tuyệt đối không bao giờ nói xấu ai trước mặt người khác.

『Nhưng trong lòng thì chửi rủa không thương tiếc...』

Tự do tư tưởng mà lị.

Nào, để xem đánh giá của Shiramine sẽ tụt dốc đến đâu nào.

Tôi đang cười thầm trong bụng, chuẩn bị "tọa sơn quan hổ đấu" thì...

"Tôi không thể bỏ qua chuyện này được..."

Một giọng nói vang lên.

Tất nhiên, không phải giọng tôi.

Đó là giọng của người bên cạnh tôi... Kirako.

"Cái gì!?"

『Sao cậu lại là người ngạc nhiên nhất thế?』

Mặc kệ tôi đang kinh ngạc tột độ, Kirako trừng mắt nhìn Shiramine.

"Yoshihito tuyệt đối không phải kẻ hèn nhát, cũng không phải tính cách xấu xa, thực chất là đồ cặn bã, hay vô dụng, bất tài, và cũng không phải là kẻ có nhân cách thối tha như nước cống không xứng làm người đâu nhé!"

"Chờ chút."

Hắn ta đã nói đến mức đó đâu!

Toàn bộ là suy nghĩ của cô về tôi chứ gì!?

Bố đấm vỡ mồm bây giờ!

"Cô là... à, bạn thuở nhỏ của Kuchinashi nhỉ."

"Đúng vậy. Thế nên tôi hiểu Yoshihito hơn cậu nhiều. Yoshihito tuyệt đối sẽ không thua kém gì hạng người như cậu đâu!"

Kirako ưỡn bộ ngực phẳng lì đầy tự hào.

Hảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảả!?

Con nhỏ này đang nói cái quái gì thế!?

Ngu à? Ngu hết phần thiên hạ à?

Biết là ngu rồi nhưng mà!

Không ngờ con ả này lại dám bênh vực tôi trong tình huống này...!

『Chuyện tốt mà. Có người đứng về phía mình trong hoàn cảnh này là quý lắm đấy.』

Thằng ngu này!

Mày không hiểu là con nhỏ này đâu có thực tâm nghĩ cho tao đâu!

Chỉ đơn giản là thấy tao không muốn đánh nhau, nên nó cố tình đẩy tao vào thế buộc phải đánh thôi!

Nhìn đi, nhờ ơn nó bênh vực mà cái bầu không khí kiểu "đến nước này mà không thể hiện bản lĩnh đàn ông thì hèn quá" đang lan rộng rồi kìa...!

Ác... ác độc nhất thế gian này là đây...!

"Á á! Quả nhiên là không thể chịu được khi người yêu bị nói xấu mà!"

"Cặp đôi bỏ trốn vì tình mà lị. Đương nhiên rồi!"

Tiếng ồn ào của đám bạn cùng lớp vang lên.

Lúc nãy khi Shiramine bị dìm hàng thì nghe sướng tai thế, mà giờ sao nghe như tiếng gọi của tử thần vậy.

Đ-Đúng rồi.

Tôi không ngờ Kirako lại phá đám trong tình huống này.

Lý do là đây.

Dưới bao nhiêu con mắt thế này mà bênh vực tôi thì kiểu gì cũng thành ra thế này.

Thật đáng tiếc, và cũng thật khó chịu, nhưng tôi và Kirako đang bị coi là có quan hệ kiểu đó.

Và cô ta cũng ghét điều đó chẳng kém gì tôi.

Tôi không ngờ cô ta lại dám làm hành động củng cố thêm cái hiểu lầm tai hại đó.

Nhân lúc mọi người đang ồn ào, đây là cơ hội.

Tôi thì thầm với Kirako.

"Cô điên à! Làm thế này thì..."

"Ừ, tôi biết chứ. Làm thế này thì tôi cũng sẽ khổ sở."

Bị người ta hiểu lầm là người yêu của kẻ mình ghét thì cũng thảm lắm chứ đùa?

Tuy nhiên, Kirako cũng nắm rõ rủi ro.

Không thể nào...

Nếu vậy thì...

"Vậy thì tại sao...!"

Tôi nhìn Kirako với ánh mắt như nhìn sinh vật ngoài hành tinh.

Cô ta nhìn tôi, nở nụ cười tươi rói.

Nụ cười đó tràn đầy lòng từ bi, dịu dàng vô hạn.

Đến cả Mẹ Teresa cũng không thể có nụ cười hiền hậu đến thế.

"Vì cậu sẽ khổ sở chứ sao. Nếu cậu phải chịu khổ, thì chút đau khổ này tôi xin nhận hết."

"N-Nhà ngươi...!"

Rút lại lời nói trước.

Mẹ Teresa cái nỗi gì.

Là ác quỷ hiện hình thì có.

『Hả... Hai người, rốt cuộc là quan hệ gì thế? Sao lại thành ra thế này...?』

Ký sinh trùng không cần biết.

"...Có thể nghĩ cho người khác đến mức đó sao."

"Hửm?"

Trong lúc tôi đang run rẩy trước sự thâm độc của Kirako, Shiramine lẩm bẩm một mình.

Ồ, sao thế sao thế?

"Xung quanh tớ chưa từng có người con gái nào như thế. Mạnh mẽ, cao thượng, và đầy lòng từ bi."

"Khoan, chờ chút?"

Cảm nhận được bầu không khí chẳng lành, Kirako bắt đầu hoảng hốt.

Ngược lại, lồng ngực tôi phập phồng vì kỳ vọng.

Làm ơn, làm ơn...!

Shiramine, chốt hạ đi...!

"Được, tớ quyết định rồi."

Thật á!?

"Kuchinashi, hãy đấu với tớ một trận, phần thưởng là cô ấy ―――― Kuromitsu Kirako!"

Hắn chỉ thẳng tay vào mặt tôi và tuyên bố.

Chỉ tay vào ai đấy, thằng khốn.

Nhưng mà, lần này tôi tha cho đấy.

『Kyan aaaaaaaaaaaaaaaa!!』

Mô típ cũ rích trong manga và anime.

Nhưng chính vì thế mà nó hiệu quả.

Trong tiếng reo hò của cả lớp, Kirako trợn tròn mắt.

"C-Cái... !?"

Cô ta hoảng loạn tột độ.

Mồ hôi lạnh túa ra như suối.

Cô ta nhìn tôi cầu cứu.

Tiện tay túm luôn cả tay áo tôi nữa.

Thế nên, để trấn an cô ta, tôi nở một nụ cười "hiền từ".

Nicha... (Cười nhếch mép tà ác).

"Được thôi. Nếu cậu đã muốn lôi cả Kirako vào, thì sức chịu đựng của tớ cũng đến giới hạn rồi. Tớ sẽ không giao cô ấy cho cậu đâu."

"Ặcccccccccccccccccccc!?!?!?!?!?!?"

『Eo ôi, chưa từng thấy nụ cười nào tà ác đến thế...』

Đầy lòng từ bi như Mẹ Teresa còn gì nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!