Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 15: Là lỗi của cậu đấy nhé

Chương 15: Là lỗi của cậu đấy nhé

"Ây dà, vất vả rồi nha. Không ngờ hai người lại hạ được con Quỷ đó luôn... Đúng là cặp đôi bỏ trốn vì tình có khác, ghê thật đấy!"

Tuy họ không nhìn thấy, nhưng Enmi vẫn tươi cười hớn hở bắt chuyện.

Ngay lập tức, hai người kia—chẳng biết là do ngại ngùng hay thật tâm ghét bỏ—đều nhăn mặt và đồng thanh đáp:

"Đã bảo không phải là cặp đôi mà."

"Đến thở cũng đồng bộ ghê..."

Người mà Enmi đang trò chuyện, tất nhiên là Yoshihito và Kirako, hai thành viên cùng nhóm khám phá hầm ngục với cô.

Vốn dĩ, hai người này đã nổi tiếng là cặp đôi bỏ trốn vì tình, không chịu nhập học đàng hoàng mà lại đào tẩu.

Thêm vào đó, năng lực đặc biệt của họ cũng được xác nhận là cực kỳ mạnh mẽ, khiến trí tò mò của Enmi cứ bị kích thích liên hồi.

Dù buổi hoạt động ngoại khóa đã kết thúc, cô vẫn bám theo họ cũng vì lý do đó.

"Cơ mà, mọi người về trước hết rồi, kể cũng ác thật đấy nhỉ."

Đúng vậy, các bạn cùng lớp khác đều đã quay trở lại học viện.

Do cân nhắc đến trận chiến ác liệt với con Quỷ, cũng như cần lấy lời khai sự việc, nên nhóm của họ được bố trí nghỉ tại phòng khách.

Hiện tại, cả ba đang đi bộ trong khuôn viên để đến đó.

"Chà, nếu tụi tớ thực sự bị ma vật xử đẹp, thì có khi hầm ngục sẽ tràn ngập ma vật, tạo ra tình huống tồi tệ nhất cũng nên. (Cơ mà, tao éo tha cho lũ chúng mày đâu, dám bỏ chạy mà không chịu làm bia thịt cho tao. Cái lũ bạn học này, quả nhiên là đồ bỏ đi.)"

Yoshihito nở một nụ cười thân thiện.

Enmi, người không hề hay biết nội tâm đen tối kia, lại một lần nữa cảm thán rằng cậu ta quả là một người đàn ông tốt bụng và bao dung.

Lúc đụng độ với con Quỷ cũng vậy.

Thông thường, ai cũng sẽ tranh nhau chạy trốn trước.

Thế mà hai người này lại nghĩ cho nhau, nguyện ý dấn thân vào con đường chông gai.

Tuy nhiên, thực tế thì họ cũng thuộc dạng "thông thường" thôi, cả hai đều đã cố gắng chạy trốn trối chết.

Điểm khác biệt duy nhất so với người thường là ở chỗ, họ cố đạp đối phương xuống để mình thoát thân, kết cục là cả hai cùng rơi xuống đáy vực.

"Nè."

"Chậc, hết cách rồi."

Nghe tiếng lầm bầm nhỏ xíu, Yoshihito phản ứng ngay.

Cậu hơi khom người xuống, và Kirako lập tức chồm lên.

Cõng nhau.

Cô nàng cựa quậy một chút để tìm tư thế thoải mái, rồi thở hắt ra một hơi "phù~" đầy mãn nguyện.

Và rồi, cô bắt đầu ngáy khò khò ngay lập tức.

Enmi kinh ngạc trước khả năng thấu hiểu ý nhau mà chẳng cần một lời thoại cụ thể nào của họ.

"Bạn gái cậu có vẻ cũng mệt rồi ha."

"Bạn gái? Không, đã bảo không phải mà, nhưng đúng là thể lực Kirako yếu thật. Hôm nay dù cần đến sức mạnh của cô ấy, nhưng tớ đã bắt cô ấy phải quá sức rồi. Hy vọng cô ấy có thể nghỉ ngơi thoải mái. (Bố mày cũng mệt rã rời đây này. Đứa nào thương xót tao giùm cái, lũ ngu.)"

Thôi thì, nếu cô ta mệt thật, mình giúp một chút cũng chẳng sao.

Yoshihito cao thượng nghĩ thầm.

Mặc dù trong đầu cậu đang hớn hở lên kế hoạch lát nữa sẽ ném phịch cô nàng đang ngủ say này xuống đất để đánh thức.

"Dù không phải bạn gái, nhưng cậu quan tâm đến cô ấy ghê nhỉ."

"Là bạn thuở nhỏ mà. Quan trọng lắm đó. (Vật tế thần quan trọng của tao đấy.)"

"Hô hô~. Ghen tị ghê nha~. Tui chẳng có ai để coi trọng như thế cả."

Enmi nói giọng nhẹ tênh, nhưng nội dung thì lại khá nặng nề.

Yoshihito đánh giá nếu xen vào chuyện này sẽ rất phiền phức, nên quyết định lờ đi.

Vốn dĩ, Enmi có tính cách rất dễ mến.

Cô có thể thoải mái bắt chuyện với bất kỳ ai mà không hề e ngại.

Nhưng, là người của gia tộc Kakushigi, cô không được phép tạo ra "người quan trọng".

Những kẻ sống trong bóng tối, hoạt động nơi góc khuất.

Chính vì vậy, không được phép có điểm yếu, hay người nào đó khiến tâm trí họ lung lay.

"Cơ mà, buổi ngoại khóa này đại thành công nhỉ."

"Hả? (Đại thảm họa thì có.)"

Yoshihito thốt lên với giọng điệu và khuôn mặt ngờ vực thật sự.

"Thì nhờ vậy mà tui mới thân được với hai người nè! Tốt quá còn gì."

"Haha... (Đang diễn hài đấy à?)"

Gương mặt điển trai của cậu diễn nụ cười xã giao hoàn hảo đến mức ngay cả Enmi, người giỏi quan sát động thái của người khác, cũng không nhận ra.

"A..."

Đúng lúc đó, những giọt nước bắt đầu lách tách rơi xuống người họ.

Nhìn lên bầu trời, mây đen đã phủ kín.

"Mưa rồi kìa."

☆☆☆

 

"...Ướt nhẹp, lạnh chết đi được."

Kirako lầm bầm, cả người ướt sũng vì cơn mưa.

Đặc biệt là phần lưng và phía sau của cô ướt hơn cả.

Lý do là vì cô đã ngủ ngon lành trên lưng Yoshihito.

"May mà có cái ô che mưa (Kirako), đỡ quá," Yoshihito đã nói như vậy.

Việc Kirako nổi điên và nghiến nát ngón chân cậu sau đó là chuyện bên lề.

Hiện tại, họ đã có mặt trong tòa nhà do Lực lượng Phòng vệ quản lý.

Vì phần lớn nhân sự đang tham gia huấn luyện hoặc canh gác hầm ngục nên ở đây hầu như không có người.

Vốn dĩ, đây là một tòa nhà đơn sơ để những học viên cảm thấy không khỏe có thể lưu trú tạm thời.

Và lúc này, Yoshihito đã biến mất.

Cậu ta đã đi thẳng đến phòng tắm trước một bước.

"Ư ư... Tui cũng ướt như chuột lột rồi..."

Enmi than vãn, nhưng vì vẫn đang tàng hình nên chỉ thấy một vũng nước đọng lại ở nơi không có ai.

Nếu không biết về năng lực của cô, cảnh này chắc chắn trông rất kinh dị.

"Kakushigi-san, cậu không thể đi xuyên vật thể khi tàng hình sao?"

"Xuyên thấu với trong suốt là khác nhau mà. Trường hợp của tui chỉ là làm cho khó nhìn thấy thôi, chứ không đi xuyên qua được đâu."

"Vậy à. (Giống mấy con ma hàng lỗi ghê.)"

Kirako nghĩ thầm một điều cực kỳ thất lễ, nhưng bên ngoài vẫn giữ nụ cười tươi rói nên Enmi không hề hay biết.

Độ dày mặt nạ của cô nàng này quả là thượng thừa.

Ít nhất, ngay cả Enmi với khả năng quan sát nội tâm sắc bén cũng hoàn toàn không nhận ra.

"Trước mắt thì tui muốn đi tắm cái đã."

"Ra vậy. Thế thì tớ cũng đi luôn đây."

"A, vậy đi chung đi! Girl's talk, tâm sự con gái nha. Kể cho tui nghe quan hệ của cậu với Kuchinashi-san đi!"

"Chỉ là bạn thuở nhỏ thôi mà. (Kiêm vật tế thần.)"

Chính cái điểm suy nghĩ giống hệt nhau này có lẽ là thứ gắn kết mối nghiệt duyên của họ bền chặt đến vậy.

Kirako thoáng nhăn mặt khó chịu mà Enmi không nhận ra.

"Nhân tiện, lúc tắm Kakushigi-san cũng tàng hình luôn à?"

"Không không, lúc đó thì phải giải trừ chứ. Thật ra tui muốn hạn chế cho người khác thấy mặt thật càng nhiều càng tốt, nhưng nếu là Kuromitsu-san thì... được thôi, nhỉ?"

Cô nói với giọng điệu dễ thương.

Tuy nhiên, vì không nhìn thấy hình dáng nên chẳng gợi cảm chút nào, và vốn dĩ Kirako cũng là con gái nên lòng cô chẳng mảy may dao động.

"Tớ không có hứng thú với chuyện đó đâu nha."

"Tui cũng vậy á."

Enmi đổi giọng tỉnh bơ.

Vậy thì đừng có nói mấy câu vô nghĩa đó.

Kirako thầm bực bội.

"A, nhưng mà chưa hỏi phòng tắm ở đâu nhỉ."

"Vụ đó thì tớ với Yoshihito hỏi rồi. Hướng này nè."

"Ồ, may quá. Từ lúc gặp con Quỷ đến giờ vẫn luôn được hai người lo cho từng chút một, chu đáo ghê."

Cô đi theo sau Kirako đang bước phăm phăm dọc hành lang.

Đúng như lời Kirako, họ nhanh chóng đến được phòng tắm.

Tất nhiên, nó không sang trọng như khách sạn hay nhà trọ, nhưng đủ để làm ấm cơ thể đang lạnh cóng.

Phòng thay đồ khá rộng rãi để nhiều người có thể sử dụng cùng lúc.

"Vậy, mau cởi đồ rồi vào..."

"Tớ xong rồi, tớ vào trước nhé."

"Nhanh dữ!?"

Enmi giật mình nhìn sang, Kirako đã cởi sạch đồng phục, quấn khăn tắm che phía trước và bước đi.

Khi cô ấy đi ngang qua, Enmi mới có dịp quan sát kỹ.

Mái tóc đen tuyệt đẹp, không quá dài, được cắt gọn gàng ngang vai.

Nhưng khi ướt đẫm nước mưa, nó lại tỏa sáng bóng mượt, và chính vì là con gái nên Enmi càng cảm nhận rõ vẻ đẹp đó.

Gương mặt xinh đẹp thì khỏi phải bàn, vóc dáng cũng cân đối hoàn hảo.

Có thể hơi khiêm tốn về đường cong, nhưng lại mảnh mai đúng chuẩn người mẫu.

Theo một nghĩa nào đó, Enmi - người có vóc dáng "điện nước đầy đủ" trái ngược hẳn - cảm thấy có chút ghen tị.

Cô nàng xinh đẹp ấy cứ thế bước đi và vào phòng tắm trước.

"M-Mà, tui cũng chưa chuẩn bị tinh thần để bị nhìn thấy mặt thật, nên thế cũng được... Cậu không tò mò chút nào sao? Tui nghĩ đây là bí mật lớn lắm đó..."

Điều khiến Enmi hơi sốc là dù cô đã tuyên bố sẽ giải trừ tàng hình, Kirako lại chẳng thèm để tâm mà đi thẳng vào phòng tắm.

Không, hiểu chứ.

Lạnh thì ai cũng biết, muốn làm ấm người nhanh cũng là lẽ thường.

Nhưng ít nhất cũng phải dừng lại nhìn một cái chứ?

Đương nhiên, những thứ không dính liền với cơ thể sẽ hiện hình khi rời khỏi người cô.

Bộ đồng phục bị cởi bỏ hiện ra nguyên hình.

Khi chiếc áo lót với kích cỡ lớn hơn hẳn của Kirako được đặt xuống, Enmi giải trừ trạng thái tàng hình.

"Được rồi, chuẩn bị OK! Kuromitsu-san, mình cùng tâm sự vui vẻ nào!"

Cô kéo cửa rầm một cái rồi bước vào phòng tắm.

Bên trong là nhà tắm lớn đã ngập tràn hơi nước nóng, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo.

Cô bước đi, tiếng chân trần kêu bạch bạch trên sàn ướt.

Có hai bóng người đang ngâm mình trong bồn nước nóng.

Được rồi, lại chỗ cô ấy thôi.

...Hai bóng người?

"Ừm, không phải chỉ có mỗi tớ đâu, nhưng cậu không phiền chứ?"

"...Hửm?"

Giọng của Kirako.

Cô ấy chắc chắn ở đó, nhưng người còn lại là ai?

Enmi nheo mắt nhìn... và kinh hoàng khi nhận ra nhân vật đang ở đó.

"Ờm... Giờ tôi hét lên có được không?"

Yoshihito, dù đang ngâm mình trong nước nóng, mặt vẫn tái mét và gượng gạo co giật má.

Bên cạnh cậu ta, Kirako đang ngâm mình với vẻ mặt tan chảy vì sung sướng.

Thư giãn cái quái gì thế, con mụ này.

Tại sao lại có đàn ông ở đây?

Đủ loại cảm xúc hỗn độn lấp đầy tâm trí Enmi.

"Hà..."

Kirako thở dài một hơi đầy sảng khoái.

Thực ra mà nói, việc cô tắm chung với Yoshihito chẳng phải chuyện hiếm lạ gì.

Do hoàn cảnh đặc biệt của Kirako, cô thường xuyên trốn nhà và chạy sang chỗ cậu ta.

Dù bị xua đuổi kịch liệt, nhưng bản thân cô cũng chẳng vui vẻ gì, nên coi như hòa.

Tóm lại, đối với Kirako, đây chỉ là hành động bình thường như cơm bữa.

Việc người ngoài cuộc là Enmi xông vào mới là thứ gây ra rắc rối.

Lý do họ tắm chung mà chẳng cảm thấy gì là vì cả hai coi nhau như không khí.

Dù cho lúc nào cũng chực chờ đạp nhau xuống hố.

Hai kẻ đã kiểm soát hoàn toàn dục vọng như họ sẽ chẳng bao giờ nhìn đối phương bằng ánh mắt đó, và cũng chẳng có cảm giác gì.

Tất nhiên, Enmi chưa đạt đến cảnh giới đó.

Dù sinh ra và lớn lên trong gia tộc Kakushigi đặc biệt, cô vẫn là một thiếu nữ đang tuổi dậy thì.

Hai kẻ có tâm lý như quái vật sống hàng trăm năm kia mới là bất thường.

"...Không, người hét phải là tui mới đúng chứ."

"Hả...?"

Có lẽ lòng tự trọng của Enmi đã ngăn cô không hét toáng lên ngay lập tức.

Và một yếu tố lớn nữa là ánh mắt của Yoshihito nhìn cô hoàn toàn không có chút dục vọng nào.

Enmi đã giải trừ tàng hình.

Hình dáng thật của cô đang phơi bày ngay trước mắt Yoshihito.

Mái tóc đen rất dài, che kín cả phần mông.

Mái tóc mái cũng dài, che khuất đôi mắt theo kiểu mekakure.

Chiều cao không quá nổi bật, nhưng những đường cong trên cơ thể lại cực kỳ rõ rệt.

Ít nhất, khó mà tin được cô mới chỉ là học sinh trung học cơ sở cách đây không lâu.

Và vì chủ quan nghĩ rằng chỉ có Kirako ở đây, cô hoàn toàn không che chắn gì cả.

Phô bày nguyên trạng.

Đối với những thiếu niên đang tuổi dậy thì, cơ thể người khác giới có sức hút lớn đến mức nào?

Nhất là khi đó lại là một vóc dáng rất đẹp.

Chắc chắn họ sẽ mở to mắt mà nhìn chằm chằm.

Thêm vào đó, Enmi thường ngày luôn tàng hình, nên sự tò mò về nhan sắc thật của cô cũng là một yếu tố hấp dẫn.

"........."

Vậy mà, gã con trai trước mặt lại đang làm cái vẻ mặt ghét bỏ tận cùng.

Nhìn thấy cơ thể con gái mà làm mặt ghét bỏ là sao hả?

Trước cả sự xấu hổ, một cơn giận dữ bùng lên trong cô.

Tuy nhiên, từ góc độ của Yoshihito, cậu đang bị ép phải nhìn thứ mình không muốn nhìn.

Vốn dĩ, tên này là một con quái vật về tinh thần, kiểm soát hoàn toàn dục vọng dù đang ở tuổi dậy thì.

Việc để dục vọng bùng phát dẫn đến sai lầm không thể cứu vãn trong cuộc đời là điều cậu tuyệt đối khinh bỉ.

Do đó, điều duy nhất trong đầu Yoshihito lúc này là làm sao để thoát khỏi tình huống này mà không làm giảm giá trị của bản thân.

Cậu chẳng hề có một chút suy nghĩ nào về việc nảy sinh tà ý với Enmi hay muốn thân thiết hơn với cô.

"Phù~, nước dễ chịu thật đấy."

"Cái này, là lỗi của cậu đấy nhé."

Yoshihito lườm Kirako, người đang thư giãn sát bên vai cậu mà chẳng mảy may bận tâm đến sự đời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!