Chương 715: Câu Chuyện ngày xưa, bầu trời và cơ hội
Chương 715: Câu Chuyện ngày xưa, bầu trời và cơ hội
Ma thần được gọi là thần là bởi vì thực thể ấy trao sức mạnh cho những người tin tưởng vào mình.
Những ma đạo cố hữu khắc ghi trên thế giới này cho phép những người có đức tin và sự giác ngộ tương tự được mượn dùng sức mạnh. Đại địa thuật, Druidism, Luyện kim thuật, Huyết thuật... Những người thấu hiểu chân lý của Ma thần thông qua quá trình tu luyện lâu dài và chiêm nghiệm sâu sắc có thể mượn dùng những sức mạnh đó.
Chẳng hạn như Địa Hiền. Địa Hiền cũng là một vị hiền giả của Mẫu Thần Đất, nên dù luyện Khí công nhưng đồng thời cũng sử dụng Đại địa thuật hùng mạnh. Hội chủ của Liệt Quốc đã kết hợp ma đạo cố hữu của mình với Luyện kim thuật để tạo ra sức mạnh bùng nổ. Các trưởng lão, với tư cách là quyến thuộc của Thủy tổ Tyrkanzyaka, đã dùng Huyết tạo thuật để bộc phát năng lực riêng của mỗi người.
Vì có được sức mạnh thông qua việc tin tưởng và phục tùng nên đó là Ma thần. Thiên thần cũng tương tự như vậy.
Bạch Tháp Chủ khi thực hiện việc vật chất hóa ánh sáng, đồng thời đã phô diễn phép màu: di chuyển trong một thế giới đang ngưng đọng nhờ sử dụng năng lực tiên tri của Thiên thần. Đức tin của cô ta tương đồng với Thiên thần, nên có thể coi Thiên thần đang hiện hữu bên trong cô ta.
Và Shay, dù bản thân không tự nhận thức, nhưng cô chính là một Thánh nữ. Dù không tin vào Thiên thần cũng chẳng trang bị cho mình đức tin tôn giáo, nhưng cô lại có sự kết nối trực tiếp với thực thể ấy.
“Thất Sắc Nhãn, đồng thời khai mở. Chuyển Luân Thiên Nhãn.”
Shay đang nằm một mình trên đỉnh khối thiên thạch và nhìn lên bầu trời.
‘Sức mạnh của Thiên thần là “Thấu thị”, Ánh sáng, và Thông tin.’
Đôi mắt cô lung linh với bảy sắc thái. Ngay giữa đêm đen, chúng tỏa sáng một mình như dải cầu vồng. Tầm nhìn bảy sắc giúp nhìn thấy những điều vô hình, giờ đây còn quan sát được cả những thứ không còn tồn tại.
‘Mình đã trải qua hồi quy. Và mình nhớ rõ điều đó.’
Với Shay, mọi thứ đều bị đặt lại sau mỗi lần hồi quy. Khí lực, ma lực, kho báu và tài sản tích góp được, ngay cả các mối quan hệ nhân quả. Thứ duy nhất được kế thừa là ký ức. Nhờ vào tuyệt học Khí công mang tên Thiên Bàn Kính, chỉ cần ký ức quay về là cô đã có thể trở thành một cường giả thượng thặng.
‘Và có lẽ sức mạnh đó... đến từ Thiên thần.’
Bạch Tháp Chủ, Luel, có thể cử động trong thời gian ngưng đọng. Nói một cách chính xác thì đó là năng lực của bản thân Luel. Cô ta dùng ma pháp để vật chất hóa toàn thân, và dùng ma đạo cố hữu chuyển hóa ánh sáng thành sức mạnh để duy trì hình thái.
Sức mạnh “Thấu thị” nhận được từ Thiên thần chỉ đơn giản là việc tiếp tục duy trì dòng suy nghĩ trong một thế giới đã dừng lại.
Shay cũng vậy. Sức mạnh mà Shay nhận được từ Thiên thần là nhìn thấy quá khứ đã biến mất. Chỉ vậy thôi.
‘Chuyển Luân Thiên Nhãn chính là Vận Mệnh Nhãn. Bảo vật của Quang Minh Giáo — tiền thân của Thiên thần... Quá khứ, người ta tin rằng bầu trời cai quản thần linh và vận mệnh. Đó là con mắt nhân tạo được tạo ra để quan sát bầu trời cao vời vợi. Nguyên bản tại Thánh hoàng sảnh, đó là đôi mắt mà chỉ Thánh nữ gánh vác vận mệnh của thời đại mới có thể sở hữu. Nếu là nó, mình có thể nhìn thấu bản chất của Thiên thần.’
Đôi mắt nắm giữ những gì nó nhìn thấy. Vận Mệnh Nhãn. Đôi mắt mà Thiên Thánh Nữ Mayel từng sở hữu. Shay đã trở nên mạnh mẽ vượt bậc sau khi có được nó...
Bất chợt Shay nghiêng đầu thắc mắc.
‘...Nhưng mà. Mình đã có được Chuyển Luân Thiên Nhãn từ khi nào nhỉ?’
“Shay.”
“Mayel.”
Một bóng hình mờ ảo chập chờn bên cạnh cô. Khi Shay dùng Chuyển Luân Thiên Nhãn cố gắng quan sát Thiên thần, Mayel đã cảm nhận được và trực tiếp tìm đến. Nếu có Chuyển Luân Thiên Nhãn thì không cần phải đến nhà thờ để yết kiến Thánh nữ. Lúc đó vì có Hughes bên cạnh nên không còn cách nào khác...
‘Ơ kìa? Tại sao lại là Hughes?’
Ký ức này từ đâu ra vậy?
Đôi khi những ký ức không rõ nguồn gốc đột ngột hiện về. Vì hồi quy quá nhiều lần nên việc quên lãng đã trở thành chuyện thường tình, Shay cũng không quá để tâm. Nhưng thỉnh thoảng, vào những lúc thế này, cô lại muốn dùng Chuyển Luân Thiên Nhãn để lần mò về cội nguồn của ký ức.
Shay nhìn lại những lần hồi quy trước. Lần thứ nhất. Khi chưa biết gì cả, khi còn yếu ớt và non nớt, khi lòng đầy căm phẫn và hận thù thế giới. Lúc đó, cuối cùng cô đã chết mà chẳng để lại ý nghĩa gì.
Lần thứ hai. Khi vừa mới hồi quy, cô đã vô cùng hỗn loạn trước sự việc bất ngờ này. Cô chỉ biết vùng vẫy để sống sót nhưng vì quá nổi bật nên đã bị giết.
Lần thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu. Chết trong khi chạy trốn hoặc kháng cự, đối tượng của lòng căm thù dần chuyển sang Quân quốc. Cô bắt đầu thù ghét chính quốc gia mang tên Quân quốc và coi đó là đối thủ của mình. Cô tích lũy sức mạnh để trả thù cho những oán hận vốn đã không còn tồn tại.
Tuy nhiên, qua từng lần hồi quy, Quân quốc chỉ còn là một phông nền lướt qua. Dĩ nhiên cô vẫn ghét nó, nhưng lý do Shay tìm đến Quân quốc đã đổi thành để ngăn chặn Ma thần hoặc thảm họa.
Có lẽ vì kiến thức, sức mạnh và tầm nhìn của Shay đã thay đổi. Càng biết nhiều, lòng thù hận càng nhạt phai. Cảm xúc không phải là vĩnh cửu. Dù ấn tượng có thể tồn tại mãi mãi hay không thì chẳng rõ.
Nhưng trong tất cả những lần đó, cô không hề thấy bóng dáng của Chuyển Luân Thiên Nhãn. Rõ ràng cô đã nhận được nó. Đáng lẽ cô phải cùng với Thiên Anh và Địa Tàn sử dụng đôi mắt mang tên Thất Sắc Nhãn. Nhưng ở phía bên này, cô không tìm thấy một dấu vết nào.
Vậy thì, là sau đó sao?
Shay nhìn về những lần hồi quy sắp tới. Đó là điều bất khả thi. Hiện tại Shay đang ở lần hồi quy thứ mười bốn, và những chuyện sau đó vẫn chưa xảy ra.
Đáng lẽ phải là như vậy.
‘Ơ...?’
Vẫn còn nữa.
Không phải phía bên này mà cô nhìn thấy bằng Chuyển Luân Thiên Nhãn, mà là phía ngược lại. Khi ngoảnh đầu nhìn lại, có một thứ gì đó còn nhiều hơn cả những gì đã qua. Nó quá xa, và sâu thăm thẳm. Vô số những thứ trải dài vô tận đến mức khiến những lần hồi quy từ trước tới nay trở nên nực cười. Ký ức? Kinh nghiệm? Lịch sử? Không, giờ đây chúng chỉ là những dấu vết. Giống như các địa tầng tích tụ hay những tinh thể băng giá, chỉ còn lại dấu vết của thời đại đó.
Nhưng dù vậy, Shay vẫn đang ở đây.
Đó là bởi vì, sự bắt đầu của vô số những lần hồi quy mới đang trải rộng ra kia, chính là bắt đầu từ đây. Từ Shay của lần thứ mười bốn này.
‘Cái gì thế này?’
“Shay. Ta gửi lời tán dương đến nỗ lực của cô. Nhờ Shay hành động mà Nhân Vương đã bị tách làm hai. Hành động của Shay thậm chí nằm ngoài cả sự hòa hợp định sẵn của ta, khiến việc triệu hồi ta trở nên khó khăn... nhưng quả nhiên vị Thánh nữ đầu tiên — người đã chọn chúng ta — đã có những toan tính sâu xa.”
Shay không hiểu Mayel đang nói gì. Nhưng miệng cô tự động cất lời.
“Mayel. Tôi nói nghiêm túc đấy.”
Thế rồi Mayel đáp lại với biểu cảm mờ ảo:
“Đúng vậy. Nếu ý chí của Shay giống với ý chí của ta, thì ta hẳn đã nhìn thấy tương lai này trong quá khứ rồi.”
Mayel ngồi xuống cạnh Shay. Lần hồi quy này, thời gian hai người gặp nhau chỉ là một khoảnh khắc, nhưng trông họ thân thiết như đôi bạn đã ở bên nhau hàng chục năm.
“Tại thời điểm này, có hai Nhân Vương. Một Nhân Vương đã trở thành chủng tộc thống trị mặt đất sau chuỗi thắng lợi liên hoàn. Và một Nhân Vương khác chỉ xuất hiện sau hai ngàn năm kể từ khi vị Thánh nữ đầu tiên đánh bại bà ta. Hai người đã bị tách rời, nhưng phần lớn sức mạnh mang trong mình từ thuở sơ khai đều nằm ở phía cô ấy.”
Với Shay của lần thứ mười bốn, đây là một câu chuyện lạ lẫm. Nhưng hiện tại, không hiểu sao cô lại thấy nó thật quen thuộc.
“Nhân Vương là sự tồn tại của khái niệm. Cô ấy sử dụng toàn bộ sức mạnh của một chủng tộc mang tên 'con người'. Ngược lại, anh ta chỉ có thể sở hữu những gì đã học hỏi và rèn luyện giống như bao con người bình thường khác.”
“Người mà Mayel chọn là cô ấy đúng không?”
“Không phải chọn lựa. Mà là không còn cách nào khác. Bởi vì Nhân Vương sinh ra sau năm nguyên niên quá đỗi yếu đuối.”
Shay không hiểu những lời đó. Nhưng cô cảm thấy như mình hiểu được. Không, cô đã biết rồi.
“May quá. Vì đối thủ cạnh tranh đã giảm bớt. Mayel vừa xinh đẹp lại vừa tận tụy, tôi cứ lo nhỡ đâu ngay cả Mayel cũng phải lòng Hughes!”
“....”
“Tôi không biết những người phụ nữ khác thế nào, nhưng với Mayel thì tôi vẫn chưa có sự tự tin rằng mình sẽ thắng. Nếu là một Mayel dốc hết lòng thành, có lẽ Hughes cũng sẽ dao động. Vì anh ấy luôn yếu lòng trước những người tuyệt vọng và phù du.”
Cảm giác vui sướng và hạnh phúc đang trào dâng trong lòng này là gì đây? Shay không biết. Nhưng cô đã biết rồi.
Cảm xúc không phải là vĩnh cửu. Shay cảm nhận được điều đó.
Thế nhưng, nếu mỗi khoảnh khắc ta đều tô điểm lại những cảm xúc đó y hệt như nhau. Nếu trong vòng lặp vô tận, ta vẫn liên tục cảm nhận cùng một cung bậc cảm xúc. Thì đó không còn là cảm xúc nữa, mà gần như là một quy luật tất yếu (nhiếp lý).
“Ta vẫn thấy ghen tị với Shay. Những kẻ nhìn thấy tương lai thường trở nên chai sạn cảm xúc. Sự mới mẻ và rung động là những cảm xúc mà một nhà tiên tri không bao giờ có được.”
“Ừ. Quả nhiên là Mayel tốt nhất là đừng nên gặp gỡ Hughes.”
“Thế nhưng Shay. Chính cô cũng đã thấy rồi mà. Hình ảnh của một tương lai bị diệt vong.”
Lời này không chỉ dành cho Shay của lần thứ mười bốn. Nó dành cho tất cả những "Shay" đã tồn tại sau đó.
Thế giới sẽ diệt vong. Vẫn vậy. Đó là điều mà ngay cả một Shay sở hữu kiến thức uyên bác và sức mạnh to lớn hơn nhiều cũng không thể vượt qua.
“Con người đã trở nên quá mạnh mẽ. Đến mức chính chủng tộc con người cũng không thể gánh vác nổi. Nếu dung túng cho tội ác, thế giới này sẽ diệt vong một cách đơn giản đến hụt hẫng.”
“Ừ. Đúng là vậy.”
“Vì thế chúng ta phải đánh bại Vua tội lỗi. Chỉ khi toàn nhân loại cùng đứng lên chiến đấu chống lại tội ác, chiến thắng và sám hối về tội ác đó, chúng ta mới có thể trường tồn. Có như vậy, ngày hôm nay giống như ngày hôm qua mới có thể tìm đến vào ngày mai.”
Vua tội lỗi chính là Nhân Vương. Vì trên thế giới này, chỉ có con người mới sử dụng khái niệm tội ác.
Nhưng đó phải là Vua Tội Lỗi. Có như vậy mới bảo vệ được khái niệm "con người". Bởi vì Vua Tội Lỗi sẽ gánh lấy mọi tội lỗi và chết đi.
Shay hỏi:
“Người đó phải là Hughes đúng không?”
“Phải có một tương lai nơi con người giành chiến thắng.”
“Cô ấy không được sao?”
“Không. Như mọi khi, tương lai nơi để cô ấy làm Vua Tội Lỗi vẫn rất tăm tối. Đen kịt đến mức chẳng thể nhìn thấy gì.”
Mayel vươn ngón tay chỉ lên bầu trời.
Bầu trời đêm sâu thẳm và tối đen. Một vùng lãnh địa mà con người không bao giờ chạm tới được. Đồng thời cũng là mẹ thiên nhiên uy nghiêm, lúc ban phát ân sủng, lúc gieo rắc trừng phạt xuống mặt đất.
Con người gọi đó là Thần.
Bầu trời. Thượng đế. Thiên phụ thần. Dù tên gọi khác nhau nhưng tất cả đều run sợ và tôn thờ nó như nhau. Ngay cả bây giờ, khi Phù Du Thành đã chạm tới bầu trời, nỗi sợ đó vẫn còn hiện hữu. Bởi thứ mà con người sợ hãi, chính là bản thân nỗi sợ.
“Vì có thể chiến thắng nên nó mới trở thành tội ác. Nếu không thể chiến thắng, nó sẽ được gọi là thiên tai, thảm họa, quy luật, vận mệnh... Sức mạnh của con người đã vượt xa sức chịu đựng của con người. Cô ấy, kẻ nắm giữ toàn bộ sức mạnh đó trong tay, đã trở nên tương đồng với điều ấy.”
Không thể chiến thắng.
Vậy thì, chỉ cần ngả theo nó là được.
Giống như vị Thánh nữ đầu tiên đã tập hợp các Ma thần để tạo ra Thiên thần. Giống như việc biến lũ lụt hay bão tố thành sự trừng phạt của Thiên thần, biến mưa và gió thành ân sủng của Thiên thần. Giống như việc gắn ý nghĩa vào những tai ương tự nhiên xảy ra để điều khiển lòng người.
Con người nhào nặn và lợi dụng thiên nhiên theo ý mình. Và Nhân Vương cũng là một phần của thiên nhiên. Con người sẽ lặp lại hành động tương tự nhắm vào vị vua của họ.
“Vì thế. Chúng ta phải khiến cô ấy đánh bại Vua Tội Lỗi. Phải biến cô ấy thành Vương của Thần Tính.”
“Bằng cách hy sinh Hughes sao?”
“Anh ta là sự dã man. Một biểu tượng cho thấy dù con người có phồn vinh hai ngàn năm trong nền văn minh thì cuối cùng vẫn không thoát khỏi cốt thú. Hành động vì lòng ích kỷ, lừa dối người khác để lấp đầy cái bụng của mình.”
“Ừ. Có lẽ không thể phủ nhận điều đó.”
Hughes có thể chấp nhận vất vả chứ tuyệt đối không hy sinh bản thân. Anh ta không theo đuổi những lý tưởng vượt quá năng lực, thậm chí còn cười nhạo chúng.
Thế nhưng Shay biết. Anh ta không phải là kẻ dã man hay hung bạo.
Anh ta chỉ đơn giản là rất "người".
“Nhưng, điều đó không sai. Vì chúng ta vẫn là loài cầm thú. Nếu không có lòng ích kỷ thì cũng chẳng có mong cầu (nguyện vọng). Nếu không có mong cầu thì thế giới sẽ không biến chuyển.”
Khi gió thổi, thế giới có thể trở nên chao đảo. Nhưng dù vậy, gió vẫn phải thổi. Để truyền đi hơi ấm và cái lạnh cho nhau, để gieo rắc những hạt phấn hoa mà mùa xuân đã nuôi dưỡng.
Hughes khơi dậy ngọn gió nguyện vọng trong lòng người. Anh ta theo đuổi chính ngọn gió đang chảy trôi và hòa quyện đó.
Có lẽ vì điều đó mới chính là bản chất con người.
“Hughes tin tưởng con người. Anh ấy tin rằng thay vì giam cầm và kìm nén ngọn gió đó, hãy để nó được tự do.”
“Kể cả khi thế giới diệt vong sao?”
“Bởi vì việc ngăn chặn diệt vong cũng sẽ là một nguyện vọng. Giống như lúc anh ấy lắng nghe nguyện vọng của Thanh Tháp Chủ ở đây.”
Không phải anh ta khẳng định sự diệt vong. Mà là anh ta khẳng định tất cả. Nếu thế giới có số nguyện vọng bằng với số lượng con người, thì tổng hợp của những ngọn gió đó sẽ chảy về hướng nó cần chảy. Giống như cách anh ta duy trì hòa bình trong khi vẫn lắng nghe mọi nguyện vọng của Liên minh Ma đạo lúc này.
Dĩ nhiên.
Lập luận đó sẽ bị lung lay khi nhìn thấy tương lai và chứng kiến sự diệt vong.
Ai mà chẳng muốn như vậy. Nhưng nhà tiên tri có túc mệnh của mình. Có nghĩa vụ phải vùng vẫy để né tránh tương lai diệt vong đó.
Mayel cụp mắt xuống và hỏi Shay:
“Còn cô thì sao?”
“Tôi tin Hughes.”
Dù vậy, Shay vẫn tin tưởng Hughes.
Chừng nào Shay còn cho phép cơ hội, tương lai của Mayel vẫn sẽ không thay đổi. Mayel đứng dậy, đan tay sau gáy và nói:
“Ta sẽ nhường đường cho cô đến với Thiên thần. Nhưng Shay à. Anh ta đã tích tụ đủ nghiệp chướng rồi. Có trao thêm sức mạnh cho anh ta đi chăng nữa thì mọi chuyện cũng chẳng khá hơn đâu.”
“Tôi biết. Nhưng nó cũng sẽ không tệ đi. Nếu vậy, chỉ còn cách kỳ vọng rằng sự thay đổi này sẽ tốt cho tất cả mọi người.”
“Để mà kỳ vọng... thì thời gian còn lại của tương lai này không có nhiều đâu.”
Có vẻ đó là Mayel của quá khứ so với thời điểm hiện tại. Là quá khứ từ bao lâu? Cô ấy đã nhìn thấy bao nhiêu tương lai rồi? Shay chợt thấy tò mò.
Nhưng thắc mắc đó nhanh chóng tan biến. Với những kẻ nhìn thấy tương lai, kinh nghiệm chẳng mang nhiều ý nghĩa. Ngay cả bản thân Shay lúc này đang ở lần hồi quy thứ mấy, đã thấy bao nhiêu tương lai, chính cô cũng đâu có biết rõ.
Điều quan trọng không phải là quá khứ. Mà là tương lai sắp tìm đến.
“Shay. Tại thời điểm này, 'cô ấy' đã hành động rồi. Công quốc Lilac hiện đã thuộc về 'cô ấy'.”
Giống như lời cảnh báo của Mayel.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
