Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Arc 1: Tantalus - Chương 54: Tuyên bố im lặng

Chương 54: Tuyên bố im lặng

Ngày hôm sau.

Vì đêm qua bị đánh thức giữa chừng nên tôi chẳng chợp mắt được bao nhiêu, kết quả là ngủ quên đến tận khi Azzy bắt đầu cáu kỉnh mới chịu tỉnh. Để dỗ dành cô nàng đang bực bội, tôi đã phải chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn ngay từ sớm.

Sau khi giải quyết xong phần ăn của mình và đang thong thả đi xuống dưới thì bất chợt, một tiếng hét kinh hoàng vang lên từ phía dưới. Tôi tò mò thò đầu ra nhìn thì thấy Finley — kẻ đột nhập hôm qua — đang đối đầu với Kẻ hồi quy.

À không, dùng từ "đối đầu" thì có vẻ hơi nhẹ nhàng quá.

Bởi vì cánh tay phải của Finley đã nằm gọn dưới lưỡi kiếm của Kẻ hồi quy mất rồi.

"Chậc chậc. Đúng là chứng nào tật nấy."

Thật là, cái thói quen cũ không bỏ được, lại đi chặt tay người ta rồi. Tôi ngáp dài một cái rồi tiến về phía họ.

"Oáp... Học viên Shey, sao đằng ấy lại chặt tay người khác nữa vậy?"

Ngay lập tức, Finley vừa ôm chặt bả vai vừa trợn tròn mắt kinh ngạc.

‘Lại chặt tay sao? Chẳng lẽ tên thiếu niên này bình thường vẫn hay đi chặt tay người khác à? Không thể nào!’

Đáng tiếc thay, hiện thực thường vượt xa trí tưởng tượng. Dù trong trường hợp của tôi thì chỉ là mưu đồ bất thành thôi.

Trước sự chất vấn của tôi, kẻ hồi quy nhăn mặt biện minh:

"Không phải lỗi của tôi. Một gương mặt lạ hoắc đột nhiên xuất hiện rồi cứ thế đưa tay về phía tôi."

"Chắc người ta định bắt tay thôi. Học viên Shey bộ đã thề là sẽ biến tất cả những ai định bắt tay mình thành người cần lắp chi giả hay sao? Sao cứ thích chặt tay người ta thế? Cậu có sở thích sưu tập cánh tay à?"

"Tôi làm sao có thể chặt tay người ta chỉ vì họ muốn bắt tay được chứ? Anh xem tôi là kẻ tâm thần đấy à?"

"Ái chà, sao đằng ấy biết hay vậy?"

Ánh mắt của Kẻ hồi quy sắc lẹm như dao cạo. Nếu mắt cô ta mà phát ra được tia laser thì chắc tay tôi cũng rụng rồi. Tôi vội giấu hai tay ra sau lưng, chữa cháy:

"À không, nói thật lòng nhé. Chẳng phải học viên Shey cũng từng định chặt tay tôi sao? Người bình thường gặp nhau thì vẫy tay chào, chứ không có vung kiếm chém tay người ta đâu."

"Tôi cũng chẳng phải chặt mà không có lý do. Tên Ma cà rồng đó đã nói gì ấy nhỉ, hắn vừa mắng tại sao một kẻ nhân loại hèn mọn lại mang trong mình Chân Huyết, rồi cứ thế vươn tay về phía ngực tôi."

"À, ra vậy."

Giờ thì tôi đã hiểu ngọn ngành câu chuyện.

Có lẽ Finley đã cảm nhận được khí tức dòng máu của vị Thủy tổ cao quý nên lảng vảng quanh tầng 1 nhà lao. Sau đó hắn chạm mặt Kẻ hồi quy và nổi giận vì tại sao một con người lại sở hữu thứ đó.

Dĩ nhiên, vị Kẻ hồi quy khó tính nhà ta làm sao có thể đứng yên nhìn Finley vươn tay về phía mình được. Cô ta vung kiếm chém bay cánh tay hắn, khiến vị khách không mời sợ khiếp vía, ôm bả vai rên rỉ như hiện tại.

Một câu chuyện hoàn toàn hợp tình hợp lý. Hiểu rõ tình hình, tôi gật đầu:

"Dù sao thì hắn cũng là khách của học viên Tyrkanzyaka đấy."

"Chợt nghĩ đến chuyện đó nên tôi mới thôi không chém đầu hắn. Dù sao thì chỉ chém đầu thôi chắc cũng chẳng giết nổi hắn đâu."

Cái cô này ác thật đấy chứ. Lý do không giết là vì chém đầu không chết sao? Cái gì vậy trời?

Là một công dân gương mẫu nhân hậu, tôi nhặt cánh tay rơi dưới đất lên rồi đưa cho vị khách không mời. Khi hai mặt cắt áp sát vào nhau, dòng máu như một thỏi nam châm kéo dãn ra rồi dính chặt lại. Tìm lại được cánh tay, Finley vừa xoa nắn vừa lùi lại đầy cảnh giác.

‘Cái... cái gì vậy?Hắn ta có thể trò chuyện bình thường với con quái vật đó sao...!’

Chỉ mới bị chém một phát mà đã cảnh giác dữ vậy. Có gì to tát đâu.

Mà khoan, xét theo góc độ con người thì cảnh giác là đúng rồi. Dạo này xung quanh toàn người kỳ quặc nên tôi hơi bị lẫn lộn. Ngày nào vào nhà ăn cũng thấy tay chân của Kẻ bất tử, lại còn hay sờ mó trái tim của Thủy tổ Ma cà rồng nên tam quan của tôi đang dần bị vặn vẹo.

Tỉnh táo lại nào. Cứ đà này tôi sẽ trở thành kẻ không bình thường mất.

Tôi chấn chỉnh lại tinh thần, nói một cách đầy lý trí:

"Dù sao thì sau này cũng xin hãy cẩn thận cho. May mà đối phương là Ma cà rồng đấy, chứ nếu là con người bằng xương bằng thịt thì chẳng nối lại được đâu."

"Tôi cũng đâu có làm thế với người bình thường."

"Hả? Tôi nghe không rõ lắm? Vậy là vì tôi không phải con người nên cô mới định chặt tay tôi à?"

"Tôi nói là người 'bình thường' mà. Làm sao có thể gọi một kẻ dùng ngón tay búng bay cả thanh kiếm vô hình là bình thường được?"

Nghe thấy thế, Finley nhìn tôi với khuôn mặt kinh hoàng.

‘Búng bay chiêu đó bằng ngón tay sao? Một người trông tầm thường thế này ư? Không thể nào. Hóa ra lời đồn về việc hắn ta là Lãnh chúa của Tantalus không phải là lời nói dối!’

Dù tôi không cố ý, nhưng những sự hiểu lầm cứ thế chồng chất theo thời gian thực. Ánh mắt Finley nhìn tôi dần hiện lên vẻ sợ hãi.

...Không hiểu sao tôi cảm thấy hơi vui vui? Một kẻ tự xưng là quý tộc bóng đêm, lúc nào cũng vênh váo, giờ lại có thái độ này với một ảo thuật gia đường phố như tôi. Đời nào tôi mới được đối đãi thế này lần nữa chứ?

Cảm giác này thú vị đến mức nào nhỉ? Nó giống như việc bạn nhặt những hòn đá có hình thù khác nhau để xếp thành một tòa tháp đá ven đường vậy. Khá là bõ công đấy chứ.

Để xem nào, còn gì để "xếp" thêm không?

Đúng lúc đó, Azzy — vừa ăn sáng no nê đang thong thả đi tới — nhìn thấy người lạ mặt phía trước liền thu lại nụ cười và bắt đầu gầm gừ.

Finley hoảng hốt trước sự thù địch đột ngột từ phía sau.

‘Cái gì thế này? Cảm giác bất an này là sao?’

Finley quay người lại. Thứ hắn đối mặt chính là Azzy — Khuyển Vương — người hiếm khi lộ nanh vuốt.

Azzy có vẻ khó chịu, cơ mặt giật giật, cô nàng vừa nhìn chằm chằm hắn vừa chậm rãi bước tới.

Lông tơ dựng đứng. Của cả Azzy, cả của chúng tôi nữa. Tiếng gầm của loài thú mang theo một áp lực mãnh liệt như muốn xiềng xích cơ thể. Finley, kẻ trực tiếp hứng chịu áp lực đó, tái mét vì sợ hãi.

"Gừ gừ."

‘Thú nhân? Tại sao một thú nhân lại nhe răng với mình? Mà quan trọng hơn, cái gì thế này? Nỗi sợ hãi mang tính bản nguyên khiến huyết quản phải run rẩy này...’

Cơ thể Finley run cầm cập, tiếng gầm của Azzy cũng dần trở nên sắc lạnh hơn.

Ngay khi đôi chân của Azzy nhúc nhích, chuẩn bị lao lên thì tôi quát lớn:

"Nào! Azzy! Để tên đó yên rồi lại đây!"

Nghe tiếng tôi, Azzy ngoắt đầu lại nhìn, sau đó vừa ném ánh mắt cảnh giác về phía Finley vừa đi ngang về phía tôi. Azzy dính sát vào cạnh tôi rồi chỉ tay về phía Finley như đang mách lẻo:

"Gâu. Gâu gâu. Mùi máu. Hắn. Cái đó."

Có vẻ như Ma cà rồng chưa đạt đến cấp Thủy tổ thì vẫn phảng phất mùi máu thì phải. Trong mắt Azzy, hắn chắc chẳng khác gì một xác chết biết đi.

Với khứu giác nhạy bén gấp nhiều lần, Azzy đương nhiên nhạy cảm với mùi máu hơn con người. Cô nàng vẫn đang trừng mắt nhìn hắn đầy căng thẳng. Nếu không có tôi ở đó hòa giải, chắc cô nàng đã tháo tung gã Finley đó ra rồi cũng nên.

Tôi gãi cằm Azzy, nói:

"Biết rồi. Tôi cũng biết hắn không phải người mà. Nghe bảo chỉ đến đây chơi thôi."

"Gâu gâu. Ta, không chơi với hắn."

"Hắn chắc cũng chẳng muốn chơi với cô đâu nên ráng chịu đi."

Vừa hay lại có thêm một chất liệu để gây hiểu lầm. Để dạy cho Finley biết tôn ti trật tự ở đây, tôi nên nhấn mạnh một chút nhỉ.

Tôi liếc nhìn Finley, cố tình nhấn mạnh từng chữ:

"Đã là 'Khuyển Vương' thì hãy giữ chút phong thái của Khuyển Vương đi chứ. Đừng có phản ứng với từng tên tép riu như thế."

‘Khuyển Vương!’

Nhận ra thân phận của Azzy, Finley há hốc mồm kinh ngạc.

‘Thực sự là Khuyển Vương sao? Vị Thú Vương gần gũi với con người nhất, người từng đứng về phía nhân loại để xua đuổi những giống loài ngoại lai? Vậy mà vị Khuyển Vương đó lại như một con cún cưng trước mặt hắn ta...! Quả nhiên hắn ta không phải hạng xoàng!’

Hắn chắc là không biết, chó về cơ bản là để làm thú cưng mà. Ngay cả những con chó săn hung dữ nhất cũng sẽ nũng nịu trước mặt chủ nhân thôi. Khuyển Vương cũng là chó, nên làm thú cưng là đúng rồi.

Có loại chó không phải thú cưng ư? Thứ đó chúng ta gọi là sói.

Dù sao thì chắc là nhờ thái độ hờ hững của tôi, Azzy lập tức mất hứng thú với Finley mà bám lấy tôi.

"Gâu. Hôm nay làm gì? Ăn cơm? Chơi bóng? Hay trò khác?"

"Không. Hôm nay ta cũng không chơi. Có việc phải làm rồi."

"Gâu!"

Khà khà. Sự hiểu lầm đã được bồi đắp đủ rồi đấy. Giờ thì Finley chắc chắn sẽ nhụt chí, chẳng dám ho he gì đâu. Nào là kiếm sĩ chém bay tay trong một hiệp, nào là Khuyển Vương — thiên địch của Ma cà rồng. Và cả tôi — người điều khiển cả hai người họ một cách tự nhiên.

Từ nay về sau, chắc chắn hắn sẽ không dám phớt lờ lời tôi nói nữa đúng không? Mỗi cử chỉ của tôi đều sẽ khiến hắn run sợ và tuân lệnh.

Đang lúc lười làm việc, tự dưng lại vớ được một tên nô lệ Ma cà rồng ngon lành. Tôi sẽ bóc lột hắn đến tận xương tủy mới thôi.

Đúng lúc đó.

"Hóa ra các ngươi đều tập trung ở đây."

Một sự hiện diện u ám mở cửa bước vào. Bóng tối cuồn cuộn nâng đỡ chiếc quan tài đen tuyền, và vị Ma cà rồng đang ngồi trên chiếc quan tài ấy như ngồi trên kiệu, chậm rãi tiến lại gần.

Tôi giữ chặt Azzy — người đang sắp sửa nổi cáu lần nữa — rồi chào đón vị Ma cà rồng:

"À, chào buổi sáng. Hôm nay cô dậy sớm thế?"

"Phải. Vừa hay các ngươi đều có mặt ở đây, ta khỏi mất công đi tìm."

Ngồi trên quan tài nhìn xuống mọi người một lượt, vị Ma cà rồng hất cằm, chắp hai tay lại. Ngay lập tức, tất cả những người có mặt ở đây đều im bạt và hướng mắt về phía cô ấy.

Từ một cử chỉ nhỏ nhất cho đến ánh mắt chia đều cho mỗi người. Ai đối diện với ánh mắt đó cũng nhất thời quên mất bản thân mà chỉ biết nhìn trân trân vào cô. Cô ấy dường như bẩm sinh đã biết cách thu hút sự chú ý của mọi người. Có thể gọi đó là khí chất thiên bẩm chăng? Chẳng cần phải tính toán hành động, sự hiện diện của cô vẫn cứ thế tỏa ra một cách thầm lặng.

Giống như khi nến thơm cháy lên, dù lúc đầu không nhận ra nhưng rồi ai cũng sẽ ngửi thấy mùi hương ấy.

Giống như khi âm nhạc vang lên, dù đang mải buôn chuyện người ta cũng sẽ dành chút thời gian để lắng nghe.

Sự hiện diện của vị Ma cà rồng tuy mờ nhạt nhưng chẳng biết từ lúc nào đã lấp đầy căn phòng, đến khi nhận ra thì tất cả đã tập trung vào đôi môi và cử chỉ của cô.

"Gâu gâu? Không chơi à?"

À ừ, tất cả mọi người đều im nhưng mà có tính chó đâu.

Dù sao thì, sau khi thu hút được ánh nhìn của mọi người, vị Ma cà rồng mới cất lời:

"Lời cần truyền rộng thì càng nhiều người nghe càng tốt. Finley, nghe đây. Ta sẽ đưa ra câu trả lời cho thỉnh cầu của ngươi ngày hôm qua."

Giọng nói vẫn như thường ngày, tông giọng không hề thay đổi. Thế nhưng lời nói của vị Ma cà rồng lúc này lại mang đến cảm giác giống như vương mệnh truyền xuống từ ngai vàng.

Finley quỳ rạp xuống với khuôn mặt không thể cảm động hơn.

"Vâng! Kẻ hèn mọn Finley này vô cùng vinh dự khi được đích thân nghe mệnh lệnh của Thủy tổ. Xin Người hãy phán truyền!"

Giữa lúc tôi và Kẻ hồi quy cũng đang nín thở theo dõi tình hình, vị Ma cà rồng nhìn xuống Finley và tuyên bố:

"Hôm qua, ngươi đã thỉnh cầu ta cho phép khai chiến. Đây là câu trả lời."

"Dù là gì đi nữa thần cũng xin sẵn lòng tuân lệnh!"

"Ta sẽ giữ im lặng."

Finley không hề lộ vẻ thất vọng hay than thở. Hắn chỉ cúi đầu chấp nhận điều đó.

Bản thân hắn chắc hẳn đã nhảy xuống đây với kỳ vọng về một cuộc huyết chiến vinh quang. Tương lai tốt nhất mà hắn vẽ ra là cùng Thủy tổ trở lại mặt đất, và tương lai tồi tệ nhất là trở thành kẻ lạc lối trong Vực thẳm. Finley đã sẵn sàng cho tình huống xấu nhất vì một kết quả tốt nhất.

Thế nhưng, dù hy vọng đó đã tan thành mây khói, Finley trông chẳng có vẻ gì là thất vọng cả.

Trái lại.

"Thần xin tuân mệnh! Cảm ơn Người đã ban ơn!"

Hắn chỉ đơn giản là cảm kích vì sự thật rằng mình đã nhận được câu trả lời.

Ma cà rồng cấp thấp thì không cần phải thuyết phục hay cân nhắc gì cả. Giống như nước không bao giờ chảy ngược từ dưới lên trên, quyến thuộc chẳng thể dâng hiến điều gì cho chủ nhân dòng máu. Chỉ khi được hỏi ý kiến thì họ mới có thể thỉnh cầu.

"Ghi nhận nỗ lực của ngươi khi đã lặn lội đến tận đây, ta sẽ giải thích kỹ hơn một chút."

Vị Ma cà rồng liếc nhìn tôi và Kẻ hồi quy rồi bổ sung thêm vài lời giải thích. Tôi nhận ra rằng những lời đó không phải dành cho Finley, mà là dành cho chúng tôi.

"Ta chưa từng cấm đoán Valdamir gây chiến. Ngay từ đầu ta chưa bao giờ cưỡng ép ý chí của mình lên lũ trẻ. Chiến tranh hoàn toàn là phần việc của chúng, và sẽ diễn ra theo quyết định của chúng. Ta đã là kẻ lùi vào bóng tối của lịch sử. Trừ khi chúng thực sự cần ta, bằng không ta sẽ không đích thân đứng ra làm biểu tượng."

"Thần xin tuân mệnh."

"Vì vậy, cho dù tất cả đã sẵn sàng, ta cũng sẽ không phải là người đứng ra khởi xướng huyết chiến. Đó là ý nguyện của ta."

"Thần xin tuân mệnh."

"Vậy thì. Ngươi hãy mau trở về mặt đất đi. Nơi này không phải chỗ cho ngươi ở lại."

Một mệnh lệnh uy nghiêm.

Thế nhưng, Finley — kẻ nãy giờ vẫn cúi đầu phục tùng — lần này lại lộ ra thái độ khác.

"Thưa Thủy tổ, kẻ hèn mọn này vô cùng đắc tội. Nhưng mệnh lệnh đó thần không thể tuân theo được."

"Tại sao?"

Việc một Ma cà rồng từ chối lệnh của Thủy tổ là điều không thể xảy ra. Do đó, nếu một quyến thuộc nói mình không thể thực hiện, thì đó không phải vấn đề về ý chí. Đó là vấn đề về năng lực.

Vì vậy, thay vì quở trách, vị Ma cà rồng đã hỏi lý do. Finley dập đầu thật mạnh xuống đất và hét lên:

"Vô cùng xin lỗi Người! Nhưng điều đó nằm ngoài ý chí của thần. Thần không có phương thức nào để thoát khỏi Vực thẳm cả! Vì vậy, kẻ ngu muội này đã không thể tuân theo mệnh lệnh của Thủy tổ. Xin hãy giết thần đi!"

"Không có cách nào để ra ngoài...? Ngươi không chuẩn bị gì sao?"

"Ngay từ đầu đã không có rồi!"

‘Việc đi lên tốn công sức hơn việc đi xuống là lẽ dĩ nhiên, vậy mà đến cả chuẩn bị để trở về mặt đất cũng không có sao? Ta bắt đầu cảm thấy tò mò rồi đấy. Rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì mà ngươi lại tìm đến ta ở chốn Vực thẳm không hẹn ngày về thế này.’

Vị Ma cà rồng suy nghĩ hồi lâu, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi thì chưa giải quyết được nghi vấn. Sự tò mò của cô trỗi dậy. Tuy nhiên, vì đã đưa ra quyết định nên cô không hỏi thêm để tránh lung lay ý chí.

"Hãy đứng yên đó. Nơi này là lãnh thổ của nhà nước quân phiệt, và có người được cử xuống đây để quản lý. Người đó chắc chắn có thể đưa ngươi ra ngoài. Để xem nào."

Thay vào đó, ánh mắt cô hướng về phía tôi. Vị Ma cà rồng chỉ đích danh tôi và nói với giọng điệu gần như là ra lệnh:

"Quản giáo. Finley chắc hẳn không phạm phải tội lỗi gì để bị đày xuống đây. Việc hắn có mặt ở đây chỉ là một sai sót và tai nạn. Ta mong muốn ngươi hãy đưa hắn trở về mặt đất."

Hả? Tôi á?

Chờ chút. Cái gì cơ? Bảo tôi đưa tên đột nhập đó về một cách an toàn sao?

Bảo tôi á?

"Hả? Tôi sao?"

"Ở đây ngoài ngươi ra thì còn ai nữa."

Vị Ma cà rồng nhìn tôi như thể đó là điều hiển nhiên. Đối diện với ánh mắt đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng tôi.

Không, giáo quan hay gì đi chăng nữa.

Thực tế thì tôi cũng là kẻ bị bắt mà?

"Nếu nhà nước quân phiệt là chủ nhân của nơi này, chắc chắn họ phải biết cách để ra ngoài. Ta yêu cầu ngươi hãy làm điều đó cho Finley."

Không, nếu tôi mà biết cách thoát ra thì tôi đã thử từ lâu rồi. Bộ tôi rảnh rỗi mà ngồi kẹt ở đây chắc?

"Ta là Thủy tổ Tyrkanzyaka. Là tàn tích duy nhất còn sót lại của tai ương mang tên Kanjyaka — con quái vật sẽ nuốt chửng thế giới. Những hiệp sĩ lừng danh từng vãi máu trước mặt ta, vô số anh hùng cũng ngã xuống khi nhắm vào đầu ta. Dù ta có sa cơ lỡ vận mà phải nương tựa vào Vực thẳm này, nhưng những việc ta từng làm chắc hẳn không phải là vô nghĩa."

"Sa cơ lỡ vận sao! Thưa Thủy tổ, Người đừng nói thế! Tất cả Ma cà rồng trên mặt đất đều dành sự kính yêu cho Người, nên lời đó..."

Không, tại sao cô lại yêu cầu tôi điều đó chứ. Tôi đang dần bị dồn vào đường cùng.

Mà quan trọng hơn, hắn thực sự đến đây mà không chuẩn bị đường về sao?

Vậy thì chẳng có lý do gì để giữ mạng cho gã khách không mời đó cả?

"...Ngươi không trả lời sao. Khó khăn lắm à? Nếu điều đó thực sự không được, ta sẽ yêu cầu với tư cách cá nhân. Hãy đưa hắn trở lại mặt đất giúp ta."

Tôi không thể trả lời là vì tôi không có năng lực để thực hiện yêu cầu đó. Giữa lúc cảm thấy nguy hiểm đang cận kề, tôi đang xoay sở tìm cách thoát thân thì...

Vị Ma cà rồng đoán định sự im lặng của tôi là một lời từ chối, cô trầm giọng tuyên bố:

"Nếu ngươi từ chối, ta định sẽ đích thân đưa Finley trở lại mặt đất. Dù Vực thẳm là vô tận, nhưng thời gian của ta cũng là vĩnh hằng. Bóng tối là lĩnh vực của ta, nếu cứ tiếp tục đi lên thì rồi cũng sẽ chạm tới mặt đất thôi. Có điều, một khi đã đưa Finley về rồi, ta e rằng mình chẳng còn hứng thú để quay lại nơi này nữa đâu."

Finley giật nảy mình ngẩng đầu lên, Kẻ hồi quy cũng kinh ngạc đến cứng đờ khuôn mặt. Ý nghĩa của câu nói đó chỉ có một.

Cô ấy sẽ đi lên mặt đất và không bao giờ quay lại.

Nói cách khác, nếu tôi không thực hiện yêu cầu, cô ấy sẽ vượt ngục.

Thôi xong đời tôi rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!