Chương 167: Lòng vòng qua lại
Cố Ngôn chờ một lúc vẫn không thấy đầu dây bên kia trả lời, vẻ mặt gã bắt đầu lộ ra vài phần thiếu kiên nhẫn: “Có chuyện gì thì nói thẳng đi chứ. Ông ở một mình, người nhà thì ở xa, với tôi mà còn phải giấu giếm cái gì?”
Từ loa điện thoại vọng lại giọng của Giang Quyện, vẫn khàn khàn và mang theo cảm giác yếu ớt, thều thào: “Chỉ là vừa sặc nước xong thôi mà.”
“Uống cốc nước mà giọng tã thành ra thế này à? Không biết người ta còn tưởng ông vừa chạy deadline chục vòng quanh trường Gia Viễn đấy.”
“Cái miệng cậu không thể nhả ra được câu nào tử tế hơn sao?” Giang Quyện liếc gã một cái, đôi môi đỏ mọng mím lại, biểu cảm vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
“Ông thực sự không sao chứ?” Cố Ngôn vẫn không yên tâm.
“Không sao. Tiếp tục xem sách đi.”
Cố Ngôn tặc lưỡi, ngả người ra sau ghế, tay xoay bút lười biếng: “Không xem nữa, không xem nữa đâu. Sắp 12 giờ đêm rồi, học hơn một tiếng đồng hồ, tôi sắp thăng thiên vì buồn ngủ rồi đây.”
Vừa cúp video call, một tin nhắn WeChat lại nhảy ra trên màn hình Giang Quyện.
A Cố Ngôn: "Ngày mai còn phải sang nhà tôi học bù đấy, đừng có mà ốm dậy không nổi. Ngủ sớm đi."
Giang Quyện nhìn dòng tin nhắn, ngón tay lơ lửng trên màn hình hồi lâu mới chậm chạp gõ xuống một chữ: "Được."
Gửi xong, Giang Quyện như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng, tựa hẳn người vào lưng ghế. Nàng quay đầu nhìn vào chiếc gương trên bàn, lúc này mới giật mình nhận ra chiếc áo sơ mi trắng của mình đã xộc xệch, tuột cúc từ bao giờ, để lộ vùng xương quai xanh mỏng manh rịn mồ hôi.
“Đúng là vòng vo giấu giếm mệt mỏi thật.” Nàng lầm bầm, tự cười nhạo sự chật vật của chính mình.
Bên kia màn hình, Cố Ngôn ném điện thoại sang một bên, nhưng gã không trùm chăn đi ngủ ngay như lời đã gáy. Ngược lại, gã kéo ghế ngồi thẳng dậy, tiếp tục lật tập tài liệu ôn tập, định bụng nhai nốt mấy câu cuối rồi mới thôi.
Số lần gã lật sách còn không nhiều bằng số lần gã nhíu mày. Cái vẻ mặt nhăn nhó, nhe răng trợn mắt của gã trông chẳng khác nào đang phải chịu cực hình tra tấn. Cho đến khi cắn răng xem xong tờ đề thì đồng hồ đã điểm 0 giờ 47 phút sáng.
Học tập đúng là không có sức hút như việc thức đêm leo rank hay xem video. Mí mắt Cố Ngôn đã sớm đánh nhau loạn xạ. Gã vò rối mái tóc, ngáp một cái thật dài rồi đẩy ghế đứng dậy đi ra ngoài kiếm nước uống.
Vừa mở cửa, gã thấy đèn phòng khách vẫn sáng trưng. Mẹ Cố Du vẫn chưa ngủ, bà đang ôm gối sofa, khoác một tấm chăn mỏng mải mê cày phim.
“Ơ, mẹ sao vẫn chưa đi nghỉ? Bình thường 11 giờ mẹ đã tắt đèn rồi mà.”
“Mẹ có chuyện muốn hỏi. Lúc nãy thấy con đang bận học, mẹ không muốn quấy rầy.” Cố Du vừa nói vừa tắt tính năng phản chiếu màn hình điện thoại.
Cố Ngôn bước tới, thản nhiên nhón lấy một quả dâu còn sót lại trên đĩa ném vào miệng.
“Thế... giữa hai đứa rốt cuộc là quan hệ gì?” Bà Cố đi thẳng vào vấn đề.
“Thì... là bạn bè thôi ạ.” Gã trả lời tỉnh bơ, nhai nhóp nhép.
“Ừ, nghe cũng không bất ngờ lắm.” Cố Du gật gù, nhưng ánh mắt lại sắc như dao cau, quét một lượt từ đầu đến chân thằng con trai.
Cố Ngôn dở khóc dở cười: “Gì mà không bất ngờ chứ mẹ? Mẹ đang nghĩ đi đâu thế?”
“Thế hai đứa có kế hoạch gì chưa?”
Cố Ngôn cười xòa, lắc đầu: “Kế hoạch gì ạ? Thực ra trước đây hai đứa con có chút xích mích không vui, sau đó vì vài chuyện hiểu lầm mà quan hệ còn tệ hơn nữa.”
“Nhưng mà mẹ biết đấy, lần trước con đi đánh nhau, chính Giang Quyện đã đứng ra giúp con rất nhiều. Thực lòng con cũng bất ngờ lắm. Lúc đó hai đứa con không gọi là kẻ thù thì cũng là nhìn cái mặt thôi đã thấy ghét rồi.”
“Khụ... khụ khụ!” Mẹ Cố Du bất ngờ sặc nước bọt. Cố Ngôn vội vàng rút mấy tờ khăn giấy đưa sang.
Bà lau miệng, nhìn chằm chằm đứa con trai mình nuôi nấng suốt 17 năm trời với ánh mắt đầy phức tạp: “Tiến triển có nhanh quá không con?”
“Nhanh gì cơ ạ?” Gã ngơ ngác.
“Mẹ nghe nói... con từng ngủ lại ở ghế sofa nhà cậu ấy cả một đêm?”
Cố Ngôn buông tờ khăn giấy xuống, hồi tưởng lại đêm hôm đó đêm đầu tiên gã gặp gỡ Miêu Nhi trên mạng và cũng là đêm gã ngủ lại nhà Hội trưởng. Khóe môi gã vô thức nhếch lên một nụ cười dịu dàng đến lạ: “Con định đến để cảm ơn cậu ấy, đúng lúc gặp chút chuyện nên thuận thế ngủ lại luôn.”
“Sau đó tiếp xúc nhiều hơn, quan hệ cũng dần tốt lên. Đôi khi con cũng thấy thắc mắc, không biết hai đứa con làm bạn kiểu gì nữa. Chắc do duyên số.”
“Mẹ? Sao mẹ nhìn con ghê thế?”
Tiếng gọi của Cố Ngôn kéo Cố phu nhân về thực tại. Bà khẽ lắc đầu, rồi lại gật gù đầy ẩn ý: “Ừ... Có người chịu kéo con lên một tay như thế, là chuyện tốt.”
Chỉ mong con trai mẹ bảo toàn được cái mạng trước nhan sắc đó thôi. Cố Du thầm bổ sung trong lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
