Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

1-500 - Chương 171: Mèo nhà ai?

Chương 171: Mèo nhà ai?

“Thật sự không cần tôi ở lại?”

“Nếu có thể, tôi muốn cậu biến đi ngay lập tức.”

Lúc tĩnh lặng thì tựa như đóa hoa kiều diễm soi bóng nước, lúc hành động lại mong manh như rặng liễu rủ trước gió. Cố Ngôn nhìn điệu bộ mệt mỏi nhưng vẫn cố chấp của nàng, nhịn không được mà phì cười: “Ha ha ha, bạn học Giang Đại Ngọc, diễn đạt đỉnh cao đấy.”

“Nhàm chán.” Giang Quyện lườm gã một cái, xoay người đi về phía phòng ngủ.

“Đợi chút đã!”

“Lại chuyện gì nữa?” Giang Quyện quay đầu, nhìn cái kẻ chuyên gây phiền phức này.

Cố Ngôn lắc lắc cái điện thoại trong tay, cười hì hì: “Mật khẩu WiFi là gì?”

“Không biết.” Nàng đáp gọn lỏn rồi tiếp tục bước đi.

“Dùng 4G tốn tiền lắm đấy!” Cố Ngôn gào lên từ phía sau. “Giang Quyện! Hội trưởng Giang! Miêu ca! Miêu nhi ơi!”

“Giang Quyện viết không dấu, thêm 1211.” Nàng vặn nắm cửa phòng ngủ, trước khi đẩy cửa vào liền nhẹ nhàng quăng lại một câu.

“Đơn giản thế thôi á? Sinh nhật ông là ngày 11 tháng 12 à?” Cố Ngôn vừa hí hoáy nhập WiFi vừa hỏi với theo.

“Chê đơn giản thì khỏi dùng.” Rầm! Một tiếng, cánh cửa phòng ngủ đã đóng sầm lại không thương tiếc.

“Cái tính khí này...” Cố Ngôn lầm bầm cắn môi. “Mà thôi, WiFi mạnh là được.”

Giang Quyện khép cửa lại, đi tới tủ đầu giường đặt chén nước xuống, sau đó cởi áo khoác ngoài treo lên giá. Nàng thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ rồi chui vào chăn, ngồi thẫn thờ một lúc.

“Ngày 17 tháng 8.”

Giang Quyện mở ứng dụng Lịch trên điện thoại, ngón tay thon dài lướt trên màn hình một lúc rồi gõ vào một lịch trình mới: “Tổ chức sinh nhật cho nhóc con Cố Ngôn.”

Có vẻ khá hài lòng, nàng quẳng điện thoại sang bên cạnh. Nhưng đầu vừa chạm gối chưa được bao lâu, đôi mắt xanh thẳm ấy lại mở bừng ra.

“Suýt chút nữa thì quên.”

Tấm chăn động đậy một hồi, một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn thò ra chộp lấy cái điện thoại. Giang Quyện nhìn vào danh bạ, nơi số điện thoại của Cố Ngôn được nàng lưu là A Cố Ngôn vì chữ A để luôn hiện lên đầu danh sách, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt ranh mãnh: “Lần này thì không còn sơ hở nào nữa.”

Ngoài phòng khách, Cố Ngôn ngáp một cái, ánh mắt rơi vào chiếc ba lô to đùng bên cạnh. Đang định lấy sách ra giả vờ làm học sinh ngoan một chút thì điện thoại rung lên. Trương Ninh vừa gửi tới một tin nhắn WeChat.

Nhị nhi tử: "Cố ca, ông đang ở trường Gia Viễn à?"

Gã tựa lưng vào sofa, tiện tay kéo luôn tấm chăn mỏng mà Giang Quyện vừa đắp lúc nãy đắp lên đùi mình. Đôi mày rậm nhướng lên, ngón tay lười biếng gõ phím:

Cố Ngôn: "Ừ, có việc gì?" Nhị nhi tử: "Đang ở cùng Hội trưởng Giang à?" Cố Ngôn: "Đang ở cùng, có rắm gì thì thả mau." Nhị nhi tử: "Trên Diễn đàn trường có đứa đang kiếm chuyện, định dắt mũi dư luận bôi nhọ Hội trưởng Giang kìa."

Cố Ngôn nhíu mày, lập tức truy cập vào diễn đàn. Một bài đăng với tiêu đề đầy tính công kích hiện ra ngay trang đầu: “Giang Quyện: Nam thần hay Nữ thần của trường?”

Tầng 3: "Mặt Hội trưởng nhỏ thật đấy. Thề luôn, hôm nọ tôi đứng cạnh mà trông mặt mình to như cái mâm ấy." Phản hồi Tầng 3: "Nhan sắc ẻo lả thế mà mấy bà cũng khen cho được." Phản hồi Tầng 4: "Tôi nghe nói có vụ dính líu đến Lâm Thanh Á, còn Diêu Phi là ai thế?" Phản hồi Tầng 4: "Lại một vụ ăn vạ cọ nhiệt à?"

Cố Ngôn đứng phắt dậy khỏi sofa, liếc nhìn về phía cửa phòng ngủ đóng kín rồi đi ra gần ban công sát đất, gọi điện thẳng cho Trương Ninh.

“Cậu ấy còn chưa biết vụ này đâu.” Gã hạ giọng.

“Giang Quyện dù gì cũng là Chủ tịch Hội học sinh mà. Hay để tôi báo một tiếng với Uông Hạo, bảo lão trực tiếp dùng quyền Admin xóa bài này đi là xong.” Trương Ninh đề xuất.

“Cậu ta với Uông Hạo cơm chẳng lành canh chẳng ngọt đâu. Không nhờ vả gì sất.” Cố Ngôn mở hờ cửa sổ, gió nhẹ thổi qua làm rối mớ tóc mái trên trán gã.

“Hả? Sao lại thế?”

“Vì tôi.” Cố Ngôn khẽ cười, giọng nói lười biếng nhưng mang theo sự đắc ý không che giấu. Bởi vì, việc Giang Quyện bao che Cố Ngôn đã làm mất lòng Uông Hạo.

“Ái chà chà, mèo nhỏ nhà ai mà được cưng chiều bảo vệ gắt gao thế nhỉ?” Trương Ninh bên kia cười hềnh hệch trêu chọc.

Cố Ngôn chẳng thèm nói thêm tiếng nào, trực tiếp dập máy cái rụp.

Cộc, cộc.

Gã mím môi, vặn thử nắm cửa. Cửa không khóa. Cố Ngôn nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng ngủ, khẽ khàng quan sát xung quanh.

Giang Quyện đang nằm trên giường. Tư thế ngủ của nàng rất ngoan, cả người cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ ra cái đầu nhỏ nhắn. Trên gương mặt trắng sứ lúc này vẫn còn vương lại vài phần ửng đỏ vì cơn sốt.

Cố Ngôn đi tới bên giường, vươn tay phải định làm nốt cái việc lúc trưa còn dang dở: Kiểm tra nhiệt độ.

Hắn dùng tay trái nhẹ nhàng vén mớ tóc lòa xòa trên trán nàng lên, rồi cẩn thận áp mu bàn tay phải vào vầng trán trơn bóng ấy.

“Nóng hầm hập thế này mà còn cứng đầu không chịu đi bác sĩ.” Gã lầm bầm oán trách đầy xót xa. Đang định rút tay lại thì một biến cố mềm mại bất ngờ xảy ra.

Người trên giường trong cơn mê ngủ dường như cảm nhận được hơi mát. Nàng vô thức dùng trán cọ cọ vào lòng bàn tay to lớn của gã. Dường như vẫn chưa thấy đủ sự dễ chịu, nàng khẽ hé đôi môi đỏ mọng, lầm bầm mấy tiếng nũng nịu trong cổ họng hệt như một chú mèo nhỏ đi lạc vừa tìm được lò sưởi ấm áp.

Cố Ngôn đứng hình mất ba giây. Gã rũ mắt nhìn sinh vật đang bám dính lấy tay mình, khóe môi bất giác cong lên, bật ra một tiếng cười trầm thấp, khàn khàn:

“Ông là mèo thật đấy à?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!