Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 9

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

1-500 - Chương 166: Người bạn cũ quen thuộc

Chương 166: Người bạn cũ quen thuộc

“Cậu làm cái gì đấy?” Cố Ngôn ở đầu dây bên kia thắc mắc khi thấy camera hơi rung lắc.

“Chỉnh lại góc máy để giám sát cậu đọc sách. Đây là nhiệm vụ tôi vừa hứa với dì xong.”

Cố Ngôn rời khỏi thành ghế, kéo mép bàn tiến sát về phía màn hình hơn, tò mò hỏi: “Nãy hai người nói chuyện gì với nhau thế?”

“Nói về cậu.”

“Tôi thì có gì để nói?”

Giang Quyện cầm chiếc cốc Mug bên cạnh lên nhấp một ngụm cà phê, mím môi hỏi: “Cậu thực sự muốn nghe à?”

“Muốn chứ.”

“Dì hỏi tôi là... cậu có từng làm hành vi gì vượt giới với tôi không.”

Nghe đến đây, Cố Ngôn ngồi không yên nữa, mặt hiện rõ vẻ nghi ngờ nhân sinh: “Cái gì mà vượt giới?”

“Ví dụ như, mượn cớ làm chuyện này chuyện nọ để táy máy tay chân chẳng hạn.”

Cố Ngôn: “......”

Nàng dừng lại một chút, đặt cốc xuống rồi nhìn pho tượng nam sinh đang hóa đá trong màn hình, bồi thêm một đòn chí mạng: “Dì vừa nhắc tôi mới nhớ, dạo này cậu đúng là có mấy hành động như thế thật đấy.”

Cố Ngôn như vừa nghe thấy chuyện cười nhạt nhẽo nhất thế kỷ, lắc đầu quầy quậy: “Đùa gì thế? Làm gì có chuyện đó?”

“Đợi chút.” Giang Quyện cầm điện thoại lên. Gương mặt nhỏ nhắn với mái tóc còn hơi ẩm rủ xuống vầng trán đầy đặn khiến nàng thêm vài phần lười biếng, mị hoặc.

Tiểu Kiểu Cách: [Hình ảnh.JPG]

Cố Ngôn nhíu mày, gỡ điện thoại khỏi giá đỡ để xem cho kỹ. Đó là ảnh chụp Quý cô Thỏ, nhưng xui rủi thay lại có một nhân vật khác "lọt dưa": một nam sinh đang nhắm nghiền mắt, tựa đầu bám dính lấy vai người bên cạnh, gương mặt trông ngố tàu không chịu được. Không ai khác chính là Cố giáo bá uy vũ của trường Gia Viễn.

“Cái gì đây?”

“Bằng chứng phạm tội của cậu.”

“Hả?”

Giang Quyện đặt điện thoại lại chỗ cũ, chỉnh lại góc quay, ung dung đáp: “Lúc ngủ trên xe buýt, cậu cứ liên tục dính lấy vai tôi, đẩy thế nào cũng không chịu ra.”

Cố Ngôn liếc nhìn bức ảnh, càng nhìn càng thấy cái bản mặt mình lúc ngủ đúng là thiếu nghị lực quá thể. “Ông chụp cái này làm gì, xóa ngay đi!”

“Chụp để phòng hờ cậu vừa ăn cướp vừa la làng thôi. Xem ra không phí dung lượng điện thoại chút nào.”

Cố Ngôn nghiến răng: “Thế có phải tôi nên khen ông một câu 'tính toán không sót một li' không?”

“Cẩn thận thì không lo âu” Nàng thản nhiên đáp.

Nói xong, nàng khẽ ho một tiếng, lại cầm ly cà phê lên uống.

“Khục... khụ khụ!” Giang Quyện như bị sặc, nàng vội rút khăn giấy che miệng, nghiêng đầu ho kịch liệt.

Cố Ngôn thấy vậy liền chớp mắt hỏi: “Sao thế, bị sặc à? Uống nước thì từ từ thôi chứ. Nhìn ông kìa, cứ như Lâm Đại Ngọc ấy, gió thổi nhẹ cái là đổ ngay được.”

Rồi gã bồi thêm một câu chuẩn bài trai thẳng: “Uống nhiều nước ấm vào.”

“Đúng là đại sứ tuyên truyền nước ấm mà.” Giang Quyện bỏ lại một câu mỉa mai rồi đẩy cửa rời khỏi phòng ngủ.

Cạch. Vừa khép cửa lại, nàng đã trượt dài tựa lưng vào cánh cửa, tay ôm chặt lấy ngực, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại thành một đường. Cơ thể nàng run rẩy bần bật, rồi từ từ trượt xuống ngồi bệt trên sàn nhà lạnh lẽo.

"Lão bằng hữu" quen thuộc này đã lâu không ghé thăm, khiến nàng suýt chút nữa đã quên mất sự tàn khốc của nó. Mồ hôi lạnh rịn ra túa đầy trên trán, hàm răng trắng cắn chặt môi dưới đến rỉ máu, những ngón chân nhỏ ẩn trong đôi dép lê vô thức co quắp lại vì đau đớn. Cơn đau dữ dội như thủy triều ập đến lồng ngực, Giang Quyện cuộn tròn người cố nén để không phát ra một tiếng rên rỉ nào.

Không biết bao lâu trôi qua, thời gian dường như mất đi khái niệm, chỉ còn lại nỗi đau cắn xé tê dại. Giang Quyện thở hổn hển, định dùng tay chống xuống đất đứng lên nhưng đôi chân lại mềm nhũn, khiến nàng ngã quỵ xuống sàn một lần nữa.

Nàng nằm ngửa ra sàn, vô hồn nhìn trần nhà. Cơn đau kịch liệt dần rút đi, chỉ còn lại cảm giác tê rần như có luồng điện chạy qua và cơn ngứa ngáy nơi cổ họng. Đôi mắt xanh thẳm không hề có sự sợ hãi, chỉ là một khoảng lặng tĩnh mịch đến xót xa.

Giang Quyện đã trải qua quá nhiều cơn đau như thế này nên sớm rút ra được quy luật: Triệu chứng này xuất hiện đồng nghĩa với việc cơ thể nàng sắp đón nhận một sự biến đổi mới.

Nàng đưa tay sờ nhẹ lên vùng yết hầu đang dần biến mất. Động tác dịu dàng như đang âu yếm một người tình rũ bỏ mình mà đi. Khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười chua chát. Khi đã lấy lại chút sức lực, nàng mới bấu víu vách tường đứng dậy.

Nàng lảo đảo bước vào phòng vệ sinh, đứng trước gương. Làn da vốn đã trắng giờ lại thêm xanh xao, nhợt nhạt do mất máu và chịu đựng đau đớn. Giang Quyện vặn vòi, dội nước ấm lên mặt để rửa đi lớp mồ hôi lạnh, cảm giác dễ chịu hơn đôi chút.

Sau khi cắm ấm nước điện ngoài phòng khách, nàng quay trở lại phòng ngủ. Vừa đẩy cửa vào, tiếng Cố Ngôn đã vang lên đều đều hỏi han.

“Ừ.”

Giọng nói của nàng cất lên không còn vẻ thanh lãnh, trong trẻo như mọi khi, mà trở nên khàn đục như cát sỏi xát vào nhau trong sa mạc, mang theo sự mệt mỏi rã rời đến cùng cực.

“Giang Quyện, giọng ông bị làm sao thế?” Đầu dây bên kia, Cố Ngôn lập tức nhạy bén nhận ra điểm bất thường.

Nàng mím chặt môi không đáp. Ở góc khuất mà camera không quay tới, tay nàng mở hộp đồ trang điểm, lấy ra thỏi son 406 Queen Red. Vừa nghe Cố Ngôn lải nhải, nàng vừa nhìn chiếc gương nhỏ, cẩn thận tô điểm lại làn môi tái nhợt thiếu sức sống của mình.

Dù có thế nào đi chăng nữa, nàng tuyệt đối không muốn Cố Ngôn nhìn thấy vẻ yếu đuối và thảm hại này của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

đã hóa gái 99%