Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3625

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

1-500 - Chương 172: Cậu đang toan tính điều gì?

Chương 172: Cậu đang toan tính điều gì?

Chẳng bao lâu sau, Cố Ngôn quay lại phòng ngủ, trên tay cầm theo một chiếc khăn mặt ẩm.

“Mang ơn tôi đi nhé Giang Quyện, ông là người thứ hai trên đời sau mẹ tôi được đích thân Cố Ngôn này chăm sóc đấy.”

Gã nói xong, dường như vẫn thấy chưa đủ vốn, liền cúi người xuống nhéo nhéo cái khuôn mặt nhỏ nhắn mỏng manh như chỉ cần chạm nhẹ là vỡ của nàng.

“Nãy còn hổ báo lắm mà, giờ sao nằm im re rồi?”

Làm xong mấy trò nghịch ngợm ấu trĩ ấy, Cố Ngôn cảm thấy cả người sảng khoái hẳn ra. Gã gấp chiếc khăn mặt thành hình vuông, cẩn thận vén mớ tóc lòa xòa trên trán nàng lên rồi bắt đầu lau nhẹ theo đường nét gương mặt, từng chút, từng chút một.

“Ưm...” Người trên giường khẽ rên rỉ, vặn vẹo cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn vô thức cọ cọ vào chiếc khăn mặt mát lạnh. Có thể thấy, nàng thực sự đang rất nóng.

Chẳng biết là do cái lạnh của khăn mặt hay do bàn tay thô lỗ, vụng về của gã làm đau, mà người nằm trên giường mơ màng hé mở mí mắt.

“Nước... nước...” Giang Quyện dường như đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Nàng hé mở đôi mắt mông lung, giọng nói khàn đặc lầm bầm như một đứa trẻ, chỉ biết dùng bản năng để bày tỏ sự khó chịu của mình.

Cố Ngôn vội cầm ly nước ấm trên bàn lên, tự mình nhấp thử một ngụm. Ừm, nhiệt độ vừa vặn. Sau khi xác định nước không quá nóng, gã mới kề miệng ly đến bên môi Giang Quyện, khéo léo cho nàng uống ở phía viền ly bên kia nơi môi gã chưa chạm vào.

Giang Quyện lúc này như người sốt đến lú lẫn. Dù ý thức không rõ ràng nhưng bản năng sinh tồn vẫn còn đó, nàng khẽ hé làn môi đỏ mọng đang khô rát, ngoan ngoãn uống từng ngụm nhỏ cho đến khi cạn nửa ly.

“Còn dám mạnh miệng chê tôi là học sinh tiểu học. Nhìn ông xem, giống đứa trẻ còn chưa học hết mẫu giáo nữa là.” Cố Ngôn vội vàng đặt ly nước xuống, cầm lấy chiếc khăn mặt để làm nốt công việc thu dọn chiến trường cho nhóc họ Giang.

Gã vừa lau xong phần cằm đọng nước, định thu tay lại thì đối phương đột nhiên bắt đầu quấy rối, miệng lầm bầm nức nở: “Khó chịu... nóng... ngột ngạt quá.”

Thấy tay Giang Quyện đang luồn vào trong định giật cúc áo ngủ, Cố Ngôn kinh hãi, nhanh như chớp chộp chặt lấy hai tay nàng, đè xuống: “Cái này thì tuyệt đối không được đâu nhé, Hội trưởng Giang của tôi ơi!”

Gã vừa toát mồ hôi hột loay hoay cuộn chặt chăn quanh cái kẻ hay gây chuyện này, vừa càu nhàu: “Ông nói xem, nếu ông là Trương Ninh hay Triệu Trác Dương thì anh đây đã làm việc dễ dàng rồi. Cứ lột sạch ra lau mồ hôi là xong chuyện, việc quái gì mà phải thận trọng như giữ ngọc giữ vàn' thế này cơ chứ!”

Xong xuôi mọi việc, Cố Ngôn cảm thấy chính mình cũng đổ mồ hôi hột ướt cả lưng áo. Gã đứng thẳng dậy rời khỏi giường, cúi đầu nhìn Giang Quyện đã an tĩnh chìm vào giấc ngủ sâu, tặc lưỡi đầy nghi hoặc: “Cũng chẳng biết ông đang giấu giếm toan tính cái gì nữa.”

Giang Quyện ngủ một giấc li bì không biết trời trăng mây đất là gì. Nàng chỉ nhớ mang máng trong cơn ác mộng, mình bị một chú chó Golden Retriever lông vàng to xác nhào lên người. Nó cực kỳ thân mật, cứ thè cái lưỡi thô ráp liếm láp lên mặt nàng liên tục. Liếm đến mức nàng cảm thấy rát bừng cả hai má.

Ý thức dần quay trở lại. Nàng hé mắt, cơ thể nặng trịch không buồn cử động, cứ thế nằm nhìn trân trân lên trần nhà. Rèm cửa chẳng biết có phải do nàng kéo lại trước khi ngủ không mà lúc này phòng ngủ tối đen như mực, tĩnh mịch đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.

Thế nhưng, chẳng hiểu sao khi đối diện với căn phòng trống vắng không một bóng người này, trong lòng nàng lại trào dâng một cảm giác hụt hẫng, khó chịu đến khó tả. Giống như một con cá quen sống dưới biển khơi bất ngờ bị thủy triều đánh dạt lên bờ, mỗi giây mỗi phút trôi qua đều khiến nàng cảm thấy nghẹt thở vì cô đơn.

Nàng hiểu, nàng biết rất rõ. Đây chỉ là do một kẻ vốn đã quen với sự trơ trọi, nay lại bắt đầu sinh ra lòng tham lam với chút hơi ấm của người khác mà thôi.

Giang Quyện chống tay ngồi dậy, cổ họng khô khốc. Trong bóng tối, nàng lờ mờ thấy ly nước đặt trên tủ đầu giường. Nàng bưng ly lên, hơi ngước cằm, lộ ra chiếc cổ thiên nga thon dài thanh mảnh. Cái yết hầu vốn không mấy rõ ràng kia theo động tác nuốt nước mà khẽ nhấp nhô.

“Yết hầu vẫn còn... vậy còn, ngực?”

Giang Quyện mím môi, đưa bàn tay luồn vào trong lớp áo ngủ trước ngực rồi khẽ thở phào. Vẫn như trước, chỉ có thể chạm thấy một khối nhỏ cứng cứng đang phát triển, chưa rõ ràng lắm. Nàng lần lượt nhẩm tính kiểm tra chiều cao, số đo ba vòng và cân nặng, so sánh với bảng dữ liệu sinh học trong đầu thì thấy so với đợt trước không có thay đổi gì lớn.

Đôi mày thanh tú nhíu chặt lại, biểu cảm của nàng không những không thả lỏng mà còn trở nên ngưng trọng hơn. Sau khi trải qua một trận phản ứng bài xích kịch liệt như đêm qua, vậy mà kết quả biến đổi trả về lại có vẻ không đáng kể.

Giang Quyện phiền lòng lắc đầu, xua đi những phỏng đoán chưa chín chắn trong đầu, quyết định sẽ tiếp tục quan sát thêm vài ngày nữa.

Nàng vén chăn, khoác thêm áo rồi đứng dậy bước ra phòng khách.

Chỉ thấy dưới ánh đèn vàng nhạt, tấm chăn mỏng đắp hờ trên sofa, một người với tư thế ngủ co quắp, không mấy an ổn đang nằm ở đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!