Chương 280: Ngoan nào, gọi một tiếng phu quân!
Đến khi cả nhóm rồng rắn kéo nhau về tới tiểu lâu của khách sạn thì trời đã khuya khoắt.
Trên những con đường lát đá xanh rêu phong, bóng dáng du khách đã thưa thớt đi nhiều. Chỉ còn lại những dãy đèn lồng đỏ treo trước hiên nhà vẫn kiên nhẫn đung đưa trong gió đêm, thả xuống mặt đường những vầng sáng bàng bạc, ấm áp.
Vừa bước đến chân cầu thang, An Diệu Y đã đứng lại, phóng một ánh nhìn đầy tính "soi mói", tà mị về phía Bạch Thiên Tuyết và Nhan Tiểu Nhiễm, khóe môi nhếch lên một nụ cười vô cùng đểu cáng.
"Thiên Tuyết, Tiểu Nhiễm à, đêm nay... hai người liệu mà kiềm chế, đừng có tạo ra 'động tĩnh' lớn quá nhé~ Dẫu cho hệ thống cách âm ở đây cũng thuộc dạng có số có má, nhưng nếu 'hoạt động' quá công suất thì bên ngoài vẫn nghe được sương sương đấy~"
Buông xong câu đâm chọt chí mạng đó, cô nàng chẳng thèm đoái hoài đến phản ứng hóa đá của hai người kia, lôi tuột Ôn Dao vào căn phòng của mình ở tầng một rồi đóng sầm cửa lại đánh "rầm" một cái.
Tiểu lâu này vốn là một khách sạn mang đậm bản sắc cổ trấn, thiết kế vỏn vẹn ba tầng, mỗi tầng được phân bổ hai căn suite sang trọng.
Tầng trệt là giang sơn của An Diệu Y và Ôn Dao, tầng hai là lãnh địa của Trình Uyển Thanh và An Oánh Oánh, còn khu vực tầng áp mái đắc địa nhất, tất nhiên thuộc về cặp uyên ương Bạch Thiên Tuyết và Nhan Tiểu Nhiễm.
Nhan Tiểu Nhiễm bị Bạch Thiên Tuyết dắt tay lên lầu, hai gò má đã bốc hỏa đỏ lựng lên như tôm luộc, trong lòng không ngừng lầm bầm rủa xả cái nết ăn nói kém duyên của An Diệu Y.
Chị ấy hại mình lâm vào cái thế bí này, giờ chỉ biết rụt cổ làm con rùa rụt đầu, hoàn toàn không dám ngước mắt lên đối diện với chị Uyển Thanh và Oánh Oánh nữa.
Chắc chắn mười mươi là hai cái người đó đang lén lút che miệng cười nhạo mình rồi!
Trình Uyển Thanh thấy vậy chỉ mỉm cười hiền hòa, không hề buông lời móc mỉa, thế nhưng ánh nhìn của cô lại đong đầy sự trêu ghẹo thiện ý.
Còn cô nhóc An Oánh Oánh thì khỏi phải bàn, tay che chặt miệng cười rúc rích, ánh mắt tinh quái cứ lia qua lia lại như con thoi giữa hai người.
Trái ngược với sự quẫn bách của "bạn trai nhỏ", Bạch Thiên Tuyết lại giữ được cái thần thái điềm nhiên, tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, hoàn toàn miễn nhiễm với những lời cợt nhả đó.
Cô hờ hững quét mắt qua hai người, buông một câu chào xã giao nhạt nhẽo: "Ngủ ngon."
Dứt lời, vị nữ vương dứt khoát nắm chặt tay Nhan Tiểu Nhiễm, sải bước dẫn cậu thẳng tiến lên tầng áp mái.
Mãi cho đến khi cả hai đã lọt thỏm vào bên trong căn phòng, cánh cửa gỗ đóng sập lại, Nhan Tiểu Nhiễm mới dám thở hắt ra một hơi dài, trút bỏ được sự căng cứng, ngột ngạt.
Cậu gieo mình xuống chiếc ghế sofa êm ái, bĩu môi oán thán với Bạch Thiên Tuyết.
"Chị Thiên Tuyết à, cái nết của chị Diệu Y sao lại bạo miệng thế không biết... Mấy cái chuyện tế nhị, nhạy cảm đó mà chị ấy cũng dám bô bô cái miệng ra trước mặt bao nhiêu người được sao?"
Bạch Thiên Tuyết đăm đăm nhìn cậu, khóe môi khẽ cong lên một độ cong hoàn mỹ.
"Bản tính của cô ta vốn dĩ là cái đồ háo sắc, mồm mép lươn lẹo rồi, em cứ bơ đi mà sống, coi như gió thoảng qua tai là xong."
Nói đoạn, cô thong dong an tọa xuống sát bên cạnh cậu, một cánh tay luồn ra sau lưng, vô cùng thành thục và bá đạo mà ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh, kéo tuột chàng trai nép sát vào lồng ngực mình.
"Cơ mà..."
Cô cố tình ngắt nhịp, chất giọng đè xuống mức thì thầm, đặc quánh sự ái muội và tình tình.
"Chị lại thấy cái lời nhắc nhở của Diệu Y... hoàn toàn có lý đấy chứ. Chút nữa 'hành sự', chúng ta quả thực nên tiết chế, giữ 'động tĩnh' cho nó tao nhã một chút..."
Vừa rủ rỉ, cô vừa rướn người sáp lại gần vành tai mẫn cảm của Nhan Tiểu Nhiễm, phả ra những luồng hơi thở nóng hổi, mang theo hương thơm ngây ngất.
"Nàng thấy ta nói có đúng không, tiểu nương tử của ta?"
Sống lưng Nhan Tiểu Nhiễm lập tức căng cứng như bị điện giật, nhịp tim đánh lô tô liên hồi trong lồng ngực, ánh mắt cậu hoảng loạn, lảng tránh khắp nơi.
"Chị... chị Thiên Tuyết, chị lại giở chứng trêu em rồi... em... em đâu có phải là tiểu nương tử gì chứ..."
Bạch Thiên Tuyết mỉm cười tà mị, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh ngọn lửa tình. Bàn tay đang đặt trên eo cậu bắt đầu giở trò hư hỏng, khẽ khàng miết nhẹ, vuốt ve, từng cử động nhỏ đều truyền một luồng nhiệt lượng bỏng rát xuyên qua lớp vải mỏng tang.
"Thế cơ à? Vậy cớ làm sao trí nhớ của chị lại ghi nhận rành rành cái khoảnh khắc... có kẻ nào đó dám oang oang cái miệng tự xưng là 'bạn gái' của chị giữa chốn đông người nhỉ?"
Giọng điệu của người phụ nữ nhẹ bẫng tựa lông hồng, nhưng lại mang theo tính chất vạch trần, trêu ghẹo cực độ.
Nhan Tiểu Nhiễm chỉ cảm thấy vùng eo tê dại, đầu óc quay cuồng, rối bời không sao chống đỡ nổi.
"Em... em đã giải thích rõ ràng rồi mà... lúc đó chỉ là... là kế sách hoãn binh, tình thế ép buộc thôi... chị đừng có vin vào đó mà làm càn..."
Vừa lắp bắp, cậu vừa cuống cuồng tìm cách đứng dậy, muốn nhanh chóng đào tẩu khỏi cái bầu không khí mờ ám, nguy hiểm này.
"Thôi... em đi thay bộ đồ này ra trước đây."
Thế nhưng, chân mới chỉ kịp bước được nửa bước, Bạch Thiên Tuyết đã nhanh như chớp vươn tay ra, nắm chặt lấy cổ tay cậu, dùng một lực kéo mạnh bạo ——
"Á!"
Nhan Tiểu Nhiễm kinh hô một tiếng, trọng tâm hoàn toàn mất kiểm soát, cả cơ thể lại một lần nữa bị kéo tuột, ngã nhào vào lòng vị nữ vương.
Bạch Thiên Tuyết điêu luyện đỡ trọn lấy cậu, hai cánh tay rắn chắc siết chặt lấy vòng eo, vững vàng giam cầm con mồi nhỏ trong "lãnh địa" của mình.
Nhan Tiểu Nhiễm vùng vẫy nhẹ, hai gò má đã sớm đỏ rực lên như rỉ máu.
"Chị làm cái trò gì thế... em... em phải đi thay y phục..."
Bạch Thiên Tuyết ôm siết lấy cậu, gò má cọ xát vào làn da mềm mại của cậu, tham lam tận hưởng sự mịn màng và độ ấm rực rỡ tỏa ra từ cơ thể chàng trai, chất giọng cất lên trầm khàn, đục ngầu dục vọng.
"Không cần phải thay... dáng vẻ hiện tại của em... chính là cực phẩm mà chị khao khát nhất."
Lời vừa dứt, chẳng đợi Nhan Tiểu Nhiễm kịp load xong dữ liệu, cô đã dứt khoát đứng bật dậy, mượn thế nhấc bổng cậu lên theo kiểu bế công chúa ——
"Chị Thiên Tuyết!"
Nhan Tiểu Nhiễm bị cái hành động bạo liệt đó dọa cho hồn bay phách lạc, theo phản xạ sinh tồn, hai tay vội vã quàng qua cổ cô ôm chặt cứng.
Bạch Thiên Tuyết vững vàng bế cậu sải bước về phía chiếc giường lớn êm ái, nhẹ nhàng đặt cậu xuống lớp đệm mềm mại.
Ngay tắp lự, cô chống hai tay xuống hai bên sườn cậu, dùng cả cơ thể mình tạo thành một cái lồng giam, bao phủ lấy chàng trai trong bóng râm áp bức nhưng cũng đầy quyến rũ.
Nhan Tiểu Nhiễm ngoan ngoãn nằm phơi mình trên giường, ngước mắt nhìn lên dung nhan tuyệt mỹ của người phụ nữ. Bắt gặp sự rực lửa, cuồng dã và cả sự thâm tình sâu thẳm trong đôi mắt đó, nhịp tim cậu lại một lần nữa đánh trống liên hồi.
Cậu thừa hiểu... đối diện với người phụ nữ này, bản thân hoàn toàn không có khả năng cự tuyệt.
Và thực tâm... cậu cũng chẳng hề có ý định muốn cự tuyệt.
Khóe môi cậu khẽ mấp máy, buông một tiếng gọi mềm nhũn, nũng nịu, đong đầy sự e thẹn xen lẫn một chút mong đợi.
"Chị Thiên Tuyết à~"
Thử hỏi trên cõi đời này, có kẻ nào đủ sức sắt đá để chống đỡ lại cái âm điệu gọi mời, câu hồn đoạt phách đó cơ chứ? Đáy mắt Bạch Thiên Tuyết lập tức tối sầm lại, cô dứt khoát cúi rập đầu xuống, khóa chặt lấy đôi môi đỏ mọng, đang khẽ hé mở quyến rũ kia.
"Ưm~"
Căn phòng tĩnh mịch nháy mắt bị lấp đầy bởi những âm thanh mờ ám, ướt át.
Giữa những nụ hôn sâu cuồng nhiệt, tiếng thở dốc, những lời thì thầm đứt quãng của hai người bắt đầu vang lên.
"Tiểu Nhiễm... ngoan ngoãn gọi một tiếng phu quân nghe xem..."
"Em... em thà chết chứ không gọi... á... chị Thiên Tuyết, chị hư quá..."
"Tiểu nương tử bướng bỉnh... rốt cuộc là có chịu mở miệng không hả?"
"Á... em gọi em gọi... phu... phu quân~"
"Bảo bối ngoan..."
...
Ánh bình minh của ngày mới rụt rè lách qua những khe hở của khung cửa sổ chạm trổ hoa văn cổ kính, thả những vệt nắng ấm áp vào bên trong căn phòng.
Lúc Nhan Tiểu Nhiễm nặng nề chớp mở đôi mắt ngái ngủ, thì Bạch Thiên Tuyết đã sớm chỉnh tề trong bộ âu phục, đang đứng tựa lưng bên bệ cửa sổ giải quyết công việc qua điện thoại.
Khoác lại lên mình bộ vest trắng thanh lịch, mái tóc đen dài được búi cao chỉn chu, cô đã hoàn toàn lột xác, trở lại với hình tượng một Nữ vương thương trường lạnh lùng, sắc bén, cường thế thường ngày.
Phát hiện ra Nhan Tiểu Nhiễm đã tỉnh giấc, cô nhanh chóng chốt hạ vài câu chỉ thị ngắn gọn rồi ngắt máy. Cô sải bước đến bên mép giường, khom người xuống, giọng điệu tức thì chuyển sang mode ôn nhu, sủng nịnh.
"Bảo bối, em dậy rồi à?"
Nghe thấy giọng nói đó, não bộ Nhan Tiểu Nhiễm tự động tua lại những thước phim 18+ nóng bỏng của đêm qua.
Những tư thế mờ ám, xấu hổ, những âm thanh thở dốc mất kiểm soát, cùng những lời đối thoại cợt nhả khiến người ta phải đào lỗ chui xuống đất...
Hai gò má cậu nháy mắt lại bị luộc chín đỏ lựng. Cậu hừ mũi một cái, làm bộ dạng dỗi hờn, quay ngoắt mặt sang hướng khác, không thèm nhìn cô.
Chị Thiên Tuyết quả thực là cái đồ quá đáng...
Đêm qua chị ấy ức hiếp mình thê thảm, lại còn dùng đủ mọi thủ đoạn bắt ép mình phải thốt ra cái danh xưng sến súa, nhục nhã đó không biết bao nhiêu lần...
Chiêm ngưỡng cái dáng vẻ hờn mát, giận dỗi đáng yêu đó của cậu, Bạch Thiên Tuyết không kìm được mà bật cười trầm thấp.
Cô an tọa xuống mép giường, vươn tay ra áp lên gò má mềm mại của chàng trai, dùng một lực nhẹ nhàng xoay mặt cậu lại, ép cậu phải đối diện với mình.
"Tiểu nương tử nhà ta vẫn còn đang ôm hận trong lòng đấy à?"
"Chị còn dám lôi cái từ đó ra trêu em!"
Nhan Tiểu Nhiễm trừng mắt nhìn cô, thế nhưng cái đôi mắt hoa đào ngập nước long lanh đó lại chẳng toát ra nổi một tia sát khí nào. Ngược lại, nó càng làm tăng thêm cái điệu bộ nũng nịu, làm nũng đến chết người.
"Thôi được rồi, được rồi, chị xin hàng, không chọc em nữa." Giọng Bạch Thiên Tuyết dịu dàng tựa hồ như có thể vắt ra nước, tràn ngập sự dung túng, "Chị ngàn vạn lần xin lỗi bảo bối, được chưa nào."
Nói đoạn, cô cúi người xuống, lưu lại một nụ hôn nhẹ nhàng, sâu lắng lên đôi môi đào của cậu.
Rồi cô từ tốn thẳng người dậy, ánh mắt thoáng hiện lên một sự áy náy.
"Tiểu Nhiễm à, lát nữa chị phải đáp chuyến bay khẩn cấp xuống Tuyền Châu rồi, thời gian gấp gáp nên chị phải đi ngay. Nếu thân thể còn nhức mỏi thì em cứ nằm nướng thêm một lúc đi. Bữa sáng chị đã gọi phục vụ chuẩn bị sẵn sàng rồi, lúc nào em dậy thì chỉ việc nhấn chuông gọi họ mang lên phòng là được."
Nhan Tiểu Nhiễm lúc này mới chịu dẹp bỏ cái điệu bộ hờn dỗi.
"Chị phải quay lại Tuyền Châu sao? Mà lại còn phải khởi hành ngay lập tức?"
Đêm qua, cậu hoàn toàn không nghe cô đả động nửa lời đến cái lịch trình đột xuất này.
"Ừm." Bạch Thiên Tuyết khẽ gật đầu, nơi đáy mắt cũng lẩn khuất một sự bất lực.
"Dự án dưới đó bất thình lình phát sinh một vài vấn đề nan giải, tính chất hệ trọng, bắt buộc chị phải đích thân có mặt để giải quyết."
Thực tâm, cô khao khát được nán lại, quấn quýt bên cậu thêm một chút nữa. Thế nhưng, thương trường như chiến trường, có những sự vụ không thể trì hoãn, bắt buộc cô phải đặt trọng trách lên hàng đầu.
Nhan Tiểu Nhiễm bật dậy, đưa tay ra nắm chặt lấy vạt áo cô: "Thế... chuyến công tác này của chị kéo dài bao lâu?"
Bạch Thiên Tuyết trầm ngâm một lát, rồi đáp: "Tiến độ nhanh thì một tuần, mà dề dà thì cũng phải mất nửa tháng. Chị hứa sẽ cố gắng dốc toàn lực xử lý êm đẹp mọi chuyện để về với em sớm nhất có thể."
Dứt lời, cô đưa tay xem đồng hồ.
Thời gian quả thực không còn cho phép cô nấn ná thêm nữa.
"Thôi, đến lúc chị phải đi rồi."
Cô cúi xuống, đặt một nụ hôn ấm áp lên trán cậu thêm một lần nữa.
"Nhớ là phải luôn nhớ đến chị đấy nhé."
Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu liên lịa, ánh mắt đong đầy sự lưu luyến, không nỡ rời xa: "Dạ vâng... chị đi đường cẩn trọng nhé, lúc nào hạ cánh an toàn thì nhắn tin báo bình an cho em."
"Được."
Bạch Thiên Tuyết ôm siết lấy cậu một cái thật chặt, rồi mới dứt khoát đứng dậy, xách chiếc cặp táp tài liệu lên, sải bước hướng về phía cửa.
Khi bàn tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cô ngoái đầu lại, phóng một ánh nhìn sâu thẳm về phía cậu lần cuối, rồi mới mở cửa bước ra ngoài.
Cánh cửa phòng đóng sập lại, trả lại sự tĩnh mịch, trống vắng tuyệt đối cho không gian.
Chỉ còn văng vẳng tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ và những tạp âm ồn ào của cổ trấn bắt đầu ngày mới vọng lại từ đằng xa.
Nhan Tiểu Nhiễm thẫn thờ ngồi trên giường, đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định, cõi lòng dâng lên một sự hụt hẫng, trống rỗng khó tả.
Không lường trước được... chị ấy lại phải đi công tác lâu đến thế.
Ròng rã một tuần lễ, có khi lên đến nửa tháng trời...
Chỉ cần mường tượng đến cái khoảng thời gian đằng đẵng không được kề cận, không được ngắm nhìn hình bóng người thương, trong ngực cậu đã dấy lên một nỗi nhớ nhung và sự lưu luyến cồn cào.
Ngồi thẫn thờ trên giường thêm một lúc lâu, cậu mới uể oải lê bước vào nhà vệ sinh làm công tác vệ sinh cá nhân, rồi khoác lại lên mình bộ trang phục thường ngày.
Nhân viên phục vụ rất đúng giờ, dọn lên một mâm điểm tâm sáng vô cùng thịnh soạn.
Một thố cháo trắng thanh đạm, dăm ba đĩa gỏi ăn kèm, và cả món há cảo tôm mà cậu cực kỳ mê mẩn.
Thế nhưng, tâm trạng ngổn ngang khiến cậu chẳng buồn đụng đũa, chỉ nhấm nháp qua loa vài miếng lấy lệ rồi buông bát.
Liếc mắt nhìn đồng hồ, kim chỉ đã điểm chín rưỡi sáng.
Trong tâm trí cậu lúc này, lại bất thình lình xẹt qua hình bóng của một người khác.
Bạch Dật Phi.
Hôm nay... chính là cái ngày cậu ấy phải cuốn gói ra đi.
Chuyến bay thẳng đến London, cất cánh vào lúc mười một giờ trưa.
Nhan Tiểu Nhiễm đứng tĩnh lặng bên bệ cửa sổ, phóng tầm mắt ra ngoài chiêm ngưỡng cái khung cảnh cổ trấn đang bừng tỉnh dưới ánh ban mai, thế nhưng cõi lòng lại cuộn trào một mớ cảm xúc vô cùng phức tạp.
Có nên... đích thân ra sân bay tiễn cậu ấy một đoạn đường không?
Sự đấu tranh nội tâm diễn ra vô cùng giằng xé.
Tiễn thì sao chứ... cái mối quan hệ giữa hai người hiện tại đã rơi vào tình thế gượng gạo, bế tắc đến cùng cực rồi. Giáp mặt nhau lúc này, biết nói gì cho phải đạo?
Liệu sự xuất hiện của mình có làm cho cục diện thêm phần xót xa, khó xử hơn không?
Nhưng nếu cự tuyệt không đi tiễn... thì dẫu sao hai người cũng đã có quãng thời gian quen biết, kề vai sát cánh suốt tám năm trời, từng là những người anh em chí cốt, vào sinh ra tử cơ mà.
Cuộc chia ly này, có khi phải đánh đổi bằng rất nhiều năm xa cách, thậm chí là vĩnh viễn không hẹn ngày gặp lại.
Mười ngón tay của Nhan Tiểu Nhiễm vô thức đan chặt vào nhau, vò vò, đôi mày thanh tú lại nhíu chặt lại thành một đường chỉ.
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
