Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Web Novel - Chương 283: Cố sự Lâm Hải!

Chương 283: Cố sự Lâm Hải!

Thành phố Lâm Hải.

Bên trong khuôn viên tĩnh mịch của một nghĩa trang nằm tựa lưng vào sườn núi, những tia nắng nhạt nhòa cố lách qua tầng mây xám xịt, rải rác thả xuống những dãy bia mộ ngay ngắn.

Không gian nơi đây thanh bình đến lạ kỳ, chỉ văng vẳng tiếng chim lảnh lót thưa thớt và tiếng gió luồn qua rặng thông rì rào bất tận.

Nhan Tiểu Nhiễm tay trong tay dắt theo bé Niệm An, thong dong thả bộ dọc theo lối đi lát đá xanh rêu phong.

Hôm nay cậu chọn cho mình một bộ trang phục vô cùng nhã nhặn: sơ mi trắng tinh khôi phối cùng quần âu đen, hai tay thành kính ôm trước ngực một bó cúc trắng thanh khiết.

Cô công chúa nhỏ Niệm An cũng diện một chiếc váy liền thân tối màu đơn giản, đôi tay bé xíu cũng ôm khư khư một bó hoa nhỏ, ngoan ngoãn nối gót theo sau lưng bố.

Hai bóng dáng dừng chân trước một ngôi mộ nằm ở góc khuất.

Tấm bia đá được điêu khắc vô cùng tối giản, trên bề mặt hằn sâu dòng chữ.

Mộ phần của bà Hứa Thục Phân.

Lòng từ ái sống mãi.

Nhan Tiểu Nhiễm cẩn trọng đặt bó hoa trắng xuống trước bia mộ, rồi lùi lại một bước dài, đăm đăm nhìn vào dòng chữ khắc trên đá, tĩnh lặng không nói một lời.

Bé Niệm An cũng lanh lẹ bắt chước điệu bộ của bố, rón rén đặt bó hoa của mình lên trên, rồi ngoan ngoãn khoanh tay đứng lặng yên bên cạnh.

Cô bé con tuy nhỏ tuổi nhưng cực kỳ hiểu chuyện, thừa biết rằng ở cái chốn linh thiêng này, im lặng là sự tôn trọng lớn nhất.

"Dì Hứa, Noãn Noãn đến thăm dì đây."

Giọng Nhan Tiểu Nhiễm cất lên nhẹ bẫng tựa sương khói, thế nhưng giữa cái không gian tịch mịch của nghĩa trang lại vang vọng rõ mồn một.

Sắc mặt chàng trai nhuốm một màu hoài niệm, cô liêu, nơi đáy mắt cuộn trào những luồng cảm xúc phức tạp, khó gọi tên.

Đó là sự nhung nhớ da diết, là lòng biết ơn sâu sắc, và ẩn giấu sâu xa trong đó... là một tia áy náy, ân hận vì chưa kịp vẹn tròn đạo hiếu.

Trong tâm trí cậu lại trồi lên một khuôn mặt hiền từ, phúc hậu.

Ký ức của cậu trước cái cột mốc bảy tuổi - cái năm bị gửi vào cô nhi viện - quả thực vô cùng chắp vá, vụn vỡ.

Cậu chỉ mang máng nhớ được những thước phim mờ ảo ——

Hình ảnh một đứa trẻ ốm yếu bệnh tật là mình, một vòng tay ấm áp chở che, một giọng hát ru êm đềm, và cả cái mùi hương bồ kết thoang thoảng, dễ chịu...

Người duy nhất còn in hằn rõ nét trong vùng ký ức đó, chỉ có mỗi dì Hứa.

Đó là người phụ nữ đã dang rộng vòng tay, cưu mang và sưởi ấm cho cậu trong những năm tháng non nớt, mờ mịt nhất của cuộc đời.

Bà ấy đối với cậu, không chỉ là ân nhân, mà còn mang bóng dáng của một người mẹ, một người thân ruột thịt.

Chỉ tiếc là... người đó nay đã không còn trên cõi đời này nữa.

Nhan Tiểu Nhiễm cứ đứng chôn chân ở đó, trầm mặc một lúc rất lâu, rồi mới thì thầm kể lể lại những biến cố, thăng trầm của bản thân trong suốt một năm qua.

Cậu kể chuyện mình vừa nhảy việc, đầu quân sang một bến đỗ mới là Truyền thông Tuyết Dực.

Kể chuyện mình được đứng dưới ánh đèn sân khấu, biểu diễn một tiết mục để đời tại cổ trấn.

Kể về những bước trưởng thành, cứng cáp hơn của bản thân khi bước vào môi trường mới...

Giọng điệu của cậu vô cùng bình thản, rủ rỉ, tựa hồ như một người con đi xa về đang báo cáo tình hình với mẹ già.

Chỉ cho đến khi cái tên Bạch Thiên Tuyết được xướng lên, sắc mặt cậu mới bừng sáng đôi chút, đôi mắt hoa đào lấp lánh những tia sáng nhu hòa, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười viên mãn.

"Dì Hứa à, con... đã tìm được chân ái của đời mình rồi... Chị ấy tên là Bạch Thiên Tuyết."

Cậu thao thao bất tuyệt kể về từng mẩu vụn vặt, từng khoảnh khắc ngọt ngào trong chuỗi ngày sống chung với người phụ nữ quyền lực đó.

Từ cái sự bá đạo, cường thế trong lần đầu giáp mặt, cho đến sự sủng nịnh, nâng niu tận trời xanh về sau, và cả những cử chỉ âu yếm, ấm áp trong sinh hoạt đời thường.

"Dì Hứa có biết không, chị ấy thương yêu con nhiều lắm, y hệt như cái cách dì đã từng thương con vậy, và con... cũng yêu chị ấy đến nhường nào."

Trong từng câu từng chữ của chàng trai đều đong đầy mật ngọt hạnh phúc.

"Chị ấy đã ban cho con một mái ấm, đã chắp vá, xây đắp cho con và Niệm An một gia đình trọn vẹn, đúng nghĩa..."

Đến lúc kết thúc lời bộc bạch, cậu lại tĩnh lặng thêm một hồi lâu, rồi mới khẽ khàng thở hắt ra một hơi dài, vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con gái.

"Niệm An, chúng ta về thôi con."

"Dạ vâng ạ." Bé Niệm An ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.

Hai bố con xoay người, thong dong sải bước dọc theo con đường rải sỏi để rời khỏi nghĩa trang.

Ánh tà dương hắt xuống, kéo giãn bóng dáng hai người đổ dài trên mặt đất.

Lúc đi được một quãng khá xa, bé Niệm An rốt cuộc không kìm nén được sự tò mò trong bụng, ngước khuôn mặt bầu bĩnh lên thắc mắc.

"Bố ơi, bố cho con hỏi... cái người tên là dì Hứa đó... rốt cuộc là ai vậy bố?"

Trong trí nhớ non nớt của cô bé, đã bốn năm liên tiếp trôi qua, cứ đến cái ngày này là bố lại dắt díu cô bé lặn lội xuống tận đây, đặt hoa và rủ rỉ trò chuyện trước cùng một tấm bia đá.

Thế nhưng, cô bé hoàn toàn mù tịt, chẳng biết cái người đang say giấc nồng dưới lòng đất kia là thần thánh phương nào.

Nhan Tiểu Nhiễm cúi đầu nhìn con gái, mỉm cười hiền từ, thế nhưng vẫn dùng cái văn mẫu y hệt như những lần trước để lấp liếm, không chịu huỵch toẹt ra sự thật.

"Bà ấy... là một người cực kỳ, cực kỳ quan trọng trong sinh mệnh của bố."

Quan trọng đến mức, nếu ngày đó không có sự cưu mang của bà ấy, thì có lẽ thế giới này đã chẳng tồn tại một Nhan Tiểu Nhiễm của ngày hôm nay.

Quan trọng đến mức, dẫu cho vật đổi sao dời, ngót nghét hai thập kỷ đã trôi qua, cậu vẫn kiên trì, đều đặn mỗi năm vác mặt đến đây để hương khói, tưởng nhớ.

Bé Niệm An gật gù ra vẻ đã hiểu, dẫu cho trong bụng vẫn còn một mớ bòng bong.

Hình như năm ngoái... bố cũng dùng cái điệu bộ y chang thế này để trả lời mình thì phải?

Trong ký ức của cô bé, đáp án của bố bao giờ cũng bất di bất dịch.

Một người rất quan trọng, thế nhưng quan trọng ở cái tầm cỡ nào, và vì lý do gì mà lại quan trọng, thì cái não bộ bé xíu của cô nhóc vẫn chưa thể nào load nổi.

Nhan Tiểu Nhiễm cưng nựng vò rối mái tóc mềm mại của con, không có ý định mổ xẻ thêm vấn đề.

Có những bí mật, những uẩn khúc trong quá khứ, đợi đến khi con bé đủ lông đủ cánh trưởng thành, tự khắc sẽ giác ngộ ra thôi.

Khi hai bố con lững thững tiến ra đến cổng chính của khu nghĩa trang, thì từ hướng ngược lại, có một bóng dáng nam thanh niên đang rảo bước đi tới.

Người thanh niên này trạc độ tuổi hai mươi tư, hai mươi lăm, khoác trên người bộ đồ nỉ màu đen tối giản, trên tay cũng ôm khư khư một bó hoa cúc trắng tinh khôi.

Ngũ quan của anh ta khá thanh tú, thư sinh, thế nhưng thần thái lại toát lên một vẻ thanh lãnh, bất cần đời, sâu thẳm trong đôi mắt còn lẩn khuất một sự mệt mỏi, rã rời khó gọi tên.

Ánh mắt hai người đàn ông vô tình chạm nhau trong tíc tắc, rồi lại hờ hững lướt qua nhau như những kẻ xa lạ.

Người thanh niên tiếp tục sải bước, tiến sâu vào khu vực trung tâm của nghĩa trang.

Còn Nhan Tiểu Nhiễm thì dắt theo Niệm An, bước hẳn ra ngoài cổng lớn.

Cho đến khi cái bóng lưng thanh mảnh của Nhan Tiểu Nhiễm sắp sửa bị khúc cua nuốt chửng, người thanh niên kia mới đột ngột khựng lại, ngoái đầu ném một ánh nhìn đăm đăm về phía đó.

Đôi lông mày của anh ta bất giác nhíu chặt lại thành một nếp nhăn sâu hoắm.

Thật kỳ lạ...

Cái cậu con trai vừa rồi... cớ làm sao lại có nét hao hao, giống hệt cô em gái út của mình thế nhỉ?

Anh ta cứ đứng chết trân ở đó, đăm đăm nhìn cho đến khi bóng dáng Nhan Tiểu Nhiễm hoàn toàn bốc hơi khỏi tầm mắt, mới lắc đầu cười tự giễu, thu hồi ánh nhìn.

Chắc chắn là do mình hoa mắt, sinh ra ảo giác rồi.

Trên đời này thiếu gì người có khuôn mặt giống nhau như đúc cơ chứ, có gì đáng để bận tâm đâu.

Anh ta xua đi cái ý nghĩ hoang đường đó, tiếp tục nối gót cuộc hành trình của mình.

Rất nhanh sau đó, anh ta đã dừng chân trước một ngôi mộ quen thuộc.

Và một sự trùng hợp đến rợn người, cái vị trí anh ta đang đứng lúc này, lại chính là tọa độ mà Nhan Tiểu Nhiễm vừa mới rời đi cách đây chưa đầy mười phút.

Người thanh niên dán mắt vào hai bó hoa cúc trắng tinh khôi, vẫn còn đọng những giọt sương mai nằm chễm chệ trước bia mộ, thần sắc thoáng sững sờ.

Có người vừa mới đến viếng thăm sao?

Anh ta khom lưng xuống, cẩn thận săm soi hai bó hoa —— Cánh hoa vẫn còn tươi rói, không hề có dấu hiệu héo úa, dám cá 100% là vừa mới được người ta đặt xuống trong sáng nay.

Lẽ nào... là những bằng hữu, cố nhân lúc sinh thời của mẹ?

Nơi đáy mắt người thanh niên xẹt qua một tia hoang mang, nhưng rồi cũng nhanh chóng bị anh ta gạt phăng đi.

Anh ta kính cẩn đặt bó hoa của mình xuống bên cạnh, rồi đứng thẳng người lên, ánh mắt đong đầy sự phức tạp dán chặt vào dòng chữ trên bia mộ.

"Mẹ à..."

Giọng anh ta cất lên khàn đặc, vỡ vụn.

Trầm mặc một hồi lâu, anh ta mới khó nhọc nặn ra được những câu chữ tiếp theo.

"Rất có thể... đây sẽ là lần cuối cùng con vác mặt đến đây thăm mẹ."

Khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười cay đắng, xót xa đến tột cùng, nụ cười đó đan xen giữa sự bất lực tột độ và một sự quyết tuyệt không thể cứu vãn.

"Dưới suối vàng, xin mẹ đừng oán hận đứa con trai này là kẻ bất hiếu... Xét cho cùng, cái cục diện bi đát ngày hôm nay... tất thảy đều bắt nguồn từ cái sự lựa chọn nghiệt ngã của mẹ năm xưa mà ra..."

Anh ta bỏ dở câu nói, không muốn đào bới sâu thêm nữa, cứ thế đứng câm lặng như một bức tượng điêu khắc, dùng ánh nhìn đong đầy uất hận và bi ai để nhìn chằm chằm vào bia mộ của mẹ mình.

Từng luồng gió lạnh lẽo thổi qua, khiến rặng thông già cỗi lại tiếp tục cất lên những bản tình ca não nề.

...

Ở một diễn biến khác, Nhan Tiểu Nhiễm sau khi vẫy taxi rời khỏi khu nghĩa trang, đã đưa con gái đến một khu ổ chuột sầm uất nằm lọt thỏm giữa lòng thành phố Lâm Hải.

Kiến trúc nơi đây đa phần đều đã xuống cấp trầm trọng, những con hẻm nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo, thế nhưng lại mang một hơi thở thị dân vô cùng sống động, náo nhiệt.

Quần áo giăng mắc la liệt trên các ban công đua ra mặt đường, đung đưa trong gió; những cụ già râu tóc bạc phơ tụ tập trước hiên nhà đánh cờ, buôn chuyện; lũ trẻ con lấm lem bùn đất thì ré lên the thé, đuổi bắt nhau chạy dọc theo những con ngõ hẹp.

Hai bố con tấp vào trước khoảng sân của một tòa nhà gạch hai tầng xập xệ, cũ kỹ.

Cái khoảng sân tuy tồi tàn nhưng lại được quét tước vô cùng sạch sẽ, tinh tươm. Ở mấy góc tường còn được khéo léo điểm xuyết vài chậu cây cảnh, lưa thưa nở ra những bông hoa nhỏ li ti, xinh xắn.

Đúng lúc này, bên trong khoảng sân có một người phụ nữ trạc ngoài năm mươi đang cặm cụi phơi đồ.

Bà ấy có dáng người hơi đậm, khuôn mặt tròn trịa toát lên vẻ hiền từ, phúc hậu, chân tay thoăn thoắt làm việc.

"Dì Vương!"

Nhan Tiểu Nhiễm vui vẻ cất tiếng gọi.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, người phụ nữ khẽ giật mình, ngoái đầu nhìn lại. Khoảnh khắc bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Nhan Tiểu Nhiễm, bà vội vã quệt hai bàn tay ướt sũng vào tạp dề, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên, hớt hải chạy ra đón.

"Ôi trời ơi, là Tiểu Nhiễm đấy à! Ngọn gió nào thổi con đến cái chốn tồi tàn này thế! Cả cục cưng Niệm An cũng đi theo nữa này!"

"Cháu chào bà ạ!" Bé Niệm An khoanh tay, gióng dạc chào hỏi vô cùng lễ phép.

"Ngoan, ngoan lắm!" Bà Vương Mỹ Hoa cười híp cả hai mắt lại, nếp nhăn xô vào nhau.

"Mới ngày nào Niệm An còn bé xíu bằng cái kẹo, nay đã lớn bổng lên thế này rồi cơ à! Cái hồi lần trước bà gặp, con mới chỉ cao đến chừng này thôi đấy!"

Bà vừa nói vừa dùng tay diễn tả lại cái chiều cao khiêm tốn của cô bé dạo nọ.

Nhan Tiểu Nhiễm mỉm cười thân thiện, trao giỏ quà cáp đã chuẩn bị sẵn vào tay bà.

"Tiện chuyến con về Lâm Hải viếng mộ dì Hứa, nên sẵn dịp ghé qua đây vấn an sức khỏe của dì luôn ạ."

Người phụ nữ trung niên phúc hậu này, không ai khác, chính là ân nhân đã từng cưu mang, chăm bẵm cậu trong những năm tháng sống lay lắt ở cô nhi viện —— Viện trưởng Vương Mỹ Hoa.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!