Chương 02 Sự kiện tài trợ gấp 30 lần
Kể từ khi Thần tượng ảo Heart đạt được thành công vang dội chưa từng có, trạng thái của Tử Ma Tháp Chủ có chút kỳ lạ.
Hình như cô ấy đang có một sự hiểu lầm hơi khó chịu.
『……』
Ánh mắt kiểu như muốn hỏi: ‘ Cậu bị gay thật đấy à?’.
Người duy nhất trên toàn lục địa biết danh tính thật sự của thiếu nữ xinh đẹp bí ẩn Heart chỉ có Ma Tháp Chủ Tím. Đệ tử ruột (nam) dùng ảo ảnh (nữ) làm khuynh đảo cả lục địa như cơn bão, nên cô ấy nghĩ vậy cũng không lạ.
Nhưng Ma Tháp Chủ đang không hiểu một chân lý quan trọng.
『Nhân vật và người chơi hoàn toàn tách biệt.』
『…………?』
Đúng vậy. Nhân vật và người chơi phải được phân định rạch ròi.
Khi chơi game RPG, người ta có thể nhập tâm vào nhân vật, nhưng không được đồng nhất với nhân vật. Chơi GTA mà đồng nhất với nhân vật thì chuyện gì sẽ xảy ra ngoài đời thực? Đời tàn là cái chắc.
Trong TRPG cũng vậy.
Chỉ vì tôi điều khiển một nhân vật thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần trong game không có nghĩa tôi biến thành thiếu nữ xinh đẹp, và khoảnh khắc tôi tự coi mình là cô ấy thì thảm họa sẽ ập đến. Sẽ mắc bệnh “không thể coi game là game”.
『GM ơi, nhân vật của em đã cố gắng thế này rồi, dù xúc xắc ra 1 thì cũng phải cho thành công chứ ạ?』
Cấp 1 mà đòi đánh rồng, lại còn tung xúc xắc ra thảm họa (fumble) thì đỡ kiểu gì.
『GM ơi, nhân vật của em là Elf nên không muốn ngồi chung bàn với lũ con người thấp kém đâu?! Không phải em không muốn chơi, mà là nhân vật của em nó thế!』
Mấy người chơi khác đều chọn tộc người, thế thì chạy phiên chơi kiểu gì?
『………………』
Giờ nhân vật check thất bại nên cậu im lặng rồi bật Hearthstone lên đấy hả?
“Hự.”
Tôi ôm ngực lảo đảo vì cơn tẩu hỏa nhập ma dâng lên.
Tóm lại, nhân vật và người chơi là hai thực thể riêng biệt, cũng giống như việc tác giả tiểu thuyết viết về nhân vật nữ thú nhân (furry) không có nghĩa bản thân tác giả là nữ thú nhân.
Tôi điều khiển Heart để kiếm tiền donate ngọt ngào, nhưng đó là tôi tạo ra nhân vật tên Heart và thả nó ra, chứ không phải tôi giả gái trên mạng (netkama).
Tôi thích phụ nữ.
『Q-Quả nhiên vết thương lòng do thất tình với Bắc Bộ Đại Công vẫn chưa…?』
Sao cô ấy lại nhìn thấy dáng vẻ đau khổ vì chấn thương tâm lý của tôi thế này.
Tôi quyết định lờ đi Ma Tháp Chủ, người đang bắt đầu lảm nhảm về mấy kịch bản tình yêu cấm kỵ.
Vốn dĩ hiểu lầm là thứ không dễ giải quyết. Nói cũng không tin mà không nói cũng không tin, thì đáp án chính xác là phó mặc cho trời và đi làm việc của mình.
Đó chính là phát triển ma thuật.
Tôi đã định sẵn sẽ tạo ra loại ma thuật gì tiếp theo.
Chẳng phải người ta nói 3 yếu tố của câu chuyện là nhân vật, sự kiện và bối cảnh sao?
Trong khi hiện thực hóa Thần tượng ảo Heart, tôi vừa hoàn thành luận văn: ~Tái hiện Hologram chân thực sử dụng Ma thuật Ảo ảnh: Tập trung vào việc cường hóa xúc giác ảo dựa trên sự nhập tâm của đối tượng~.
Ma thuật ảo ảnh suy cho cùng vẫn chỉ là ảo ảnh. Trong mơ bị đứt tay hay bị thiêu đốt thì tỉnh dậy cũng không có vết thương nào, dù có lừa gạt thế nào thì sát thương vật lý vẫn bằng không. Đó là điểm yếu chí mạng.
Hơn nữa, ảo ảnh không có tác dụng nhiều với những siêu nhân đạt đến cảnh giới nhất định. Kháng phép cao cũng không có tác dụng, ý chí của đối phương mạnh cũng khó có tác dụng. Cỡ Kiếm Thánh (Swordmaster) thì dùng khí thế cũng phá được thôi miên.
Thứ bổ khuyết cho điểm yếu đó chính là Hologram đặc chế do tôi phát triển.
Đó là loại ma thuật lợi dụng ý chí của đối phương để cường hóa ngược lại ảo ảnh. Chỉ cần đối phương có dù chỉ một chút suy nghĩ “muốn tin”, ma thuật sẽ khuếch đại cảm xúc đó để làm ảo ảnh trở nên kiên cố.
Ảo ảnh được cường hóa như vậy thậm chí có thể tái hiện cả xúc giác. Là ảo ảnh nhưng sờ được đấy!
Ở giai đoạn phát triển, do thiếu tài nguyên nên chưa thể tái hiện mùi hương, nhưng sau khi chỉnh sửa và bổ sung thì giờ đây tôi còn có thể thêm cả mùi hương vào ảo ảnh. Đã tái hiện nhân vật hoàn hảo như vậy rồi, tiếp theo là bối cảnh.
Mặt đất, dòng suối chảy, mặt trời mọc, gió thổi.
Ánh nắng vỡ vụn xuyên qua kẽ lá đung đưa và hương thơm của phytoncide. Nếu có thể khiến người ta cảm nhận được những thứ đó qua ảo ảnh thì sao?
Khoảnh khắc đó, kế hoạch TRPG dị giới của tôi coi như đã hoàn thành. Hứng thú dâng trào.
Tôi dõng dạc yêu cầu với Tử Ma Tháp Chủ.
『Tôi sẽ giam mình trong phòng nghiên cứu khoảng 3 năm, cô nhớ lo cơm ngày ba bữa có thịt cho tôi, và đừng làm phiền tôi vì mấy chuyện vặt vãnh.』
『L-Lời nói ngày càng rác rưởi… N-Nhưng mà 3 năm á?』
『Ngắn thì khoảng 2 năm rưỡi.』
『N-Này… Cậu biết đầu năm sau có buổi thuyết trình không?』
『Dạ?』
『Thuyết trình nghiên cứu của Ma Tháp… Q-Quý tộc và người của Hoàng gia sẽ đến thăm các tháp để kiểm tra việc sử dụng tiền hỗ trợ… B-Bình thường toàn bị mắng, nhưng năm nay có cậu nên là…』
『Hừm…』
Báo động đỏ.
Dù đã kiếm được kha khá từ Heart, nhưng vì nhận lương theo lương tâm nên số tiền đó không lớn đến mức khổng lồ. Nếu bán rẻ lương tâm và lắc mông thêm chút nữa thì chắc đã kiếm đủ tiền xây thêm một cái tháp, nhưng làm thế thì trái tim mong manh của tôi sẽ tan nát cùng với nam tính mất.
Khoản tiền hỗ trợ quá lớn để có thể ngầu lòi nói “Tôi tự kiếm tự tiêu”. Phải tìm cách giật được ngân sách thì mới đủ tiền nghiên cứu…
Buổi thuyết trình à.
Nếu trình chiếu dự án Thần tượng ảo thì chắc chắn sẽ rất hot, nhưng ngày hôm đó Ma Tháp cũng có thể bốc cháy rừng rực luôn.
Tôi đã nhờ Tử Ma Tháp Chủ âm thầm tìm hiểu, hình như độ nổi tiếng của Heart-chan vượt xa tưởng tượng.
Heart đã tốt nghiệp được 2 năm rồi mà vẫn có những gã đàn ông đang tìm kiếm tung tích của cô ấy, nên công khai là điều không thể. Nếu lộ ra cô gái mà họ điên cuồng yêu thích thực chất là ảo ảnh ma thuật của một gã pháp sư nam?!
Chẳng phải họ sẽ cầm giáo với xăng lao thẳng đến Ma Tháp Tím hay sao.
Tuy nhiên, tôi cũng không muốn nghiên cứu mấy loại ma thuật sát thương hàng loạt nhàm chán chỉ để phục vụ thuyết trình. Nghiên cứu mấy thứ ma thuật không vui cũng chẳng cảm động đó sẽ làm tâm hồn tôi chết mòn.
Hừm.
Tôi không suy nghĩ lâu mà nói ngay.
『Cứ tin ở tôi.』
『T-Thật chứ? Lần này không phải mấy thứ… kỳ quái nữa chứ?』
『Vâng. Mấy vị bề trên chắc cũng sẽ thích thôi.』
『V-Vậy thì tôi tin tưởng giao cho cậu đấy… C-Cố lên! Tối nay tôi sẽ làm món thịt cừu…!』
Gương mặt Tử Ma Tháp Chủ rạng rỡ hẳn lên, cô lon ton chạy đi. Nhìn khuôn mặt vốn như bị viêm dạ dày giờ tươi tỉnh trở lại trông thật dễ chịu.
Phải rồi, ít nhất tư tưởng cũng phải thoải mái chứ.
Trên đời này có cái gọi là lời nói dối thiện ý. Nếu tôi nói thật lòng mình: “Nghĩ kỹ thì tôi đâu phải chủ tháp. Thiếu ngân sách thì liên quan gì đến tôi đâu nhỉ? Chủ tháp tự đi mà kiếm chứ”, liệu cô ấy có thể cười tươi như vậy không?
Tôi nghĩ là không.
Tôi cầu nguyện cho sự bình yên trong tâm hồn và thể xác của cô ấy kéo dài. Có thế cơm mới ngon được.
Tâm trạng bình yên của Ma Tháp Chủ nhờ lời hứa suông của tôi cũng bắt đầu nổi bão khi ngày thuyết trình đến gần.
Một tuần trước buổi thuyết trình.
Có lẽ vì đã lỡ nói “tin tưởng giao phó” nên giờ cô ấy không dám hỏi “chuẩn bị xong chưa” hay “thế nào rồi”, chỉ biết đi loanh quanh bên cạnh tôi.
Cô đi đi lại lại quanh tôi, muốn nói 『N-Nói chuyện chút đi!』 nhưng rồi lại bẻ lái mượt mà sang 『K-Không có gì… Món hầm hôm nay thế nào…』. Tôi đã ghi chép lại đầy đủ vì đây là tư liệu thực tế quan trọng để xây dựng nhân vật hướng nội (loser).
Khoảng 3 ngày trôi qua, lòng trắc ẩn đã chiến thắng niềm đam mê học thuật. Thấy cô ấy cứ cắn móng tay như chim gõ kiến trông tội nghiệp quá, nên tôi quyết định cho cô ấy xem ma thuật của mình.
『T-Thật á…?!』
『Vâng. Để cô yên tâm hơn chút.』
『D-Dù cậu hay dùng cái đầu vào mấy chuyện tào lao… nhưng cậu là thiên tài mà! C-Cậu đã chuẩn bị buổi thuyết trình đàng hoàng rồi đúng không, đ-đúng chứ? Nên là tôi tin…』
Niềm tin vô hạn của Tử Ma Tháp Chủ khiến tôi thấy nhói lòng.
Câu nói xấu rằng tôi dùng đầu óc vào mấy chuyện rác rưởi cô ấy chỉ nói có một nửa, coi như an toàn.
Tôi dựng cây trượng lơ lửng giữa không trung, hai tay bắt chéo rồi mở rộng sang hai bên.
Tập trung ma lực. Ma lực chảy khắp toàn thân di chuyển qua các điểm trên cơ thể theo một quy luật nhất định.
Tinh xảo. Tinh xảo như dùng nước để mài sắc lưỡi dao.
Dồn linh hồn vào động tác vô nghĩa nhưng tiệm cận sự hoàn hảo để dâng lên thế giới. Đó gọi là ma thuật.
『Thiên đạo vô tình. Trong ánh mắt nhìn xuống thế gian không hề có tình yêu.』
『Nếu không ai thấu hiểu lòng ta, ta đành đơn độc vượt qua ánh trăng kia mà tiến bước.』
『Lấy tâm làm bút, vẽ nên hoa dưới chân.』
『Tế Nguyệt Cảnh (濟月景) – Không Thượng Trụ Phược (空上柱縛).』
Thế giới đảo lộn xung quanh tôi.
Hơi ẩm thấm lên từ dưới chân. Hơi ẩm nhanh chóng biến thành những giọt nước bay lên không trung. Sàn diễn tập khô khốc trong chớp mắt biến thành mặt hồ tĩnh lặng.
『……Ư, Ahhh!』
Dù Ma Tháp Chủ Tím có vùng vẫy bì bõm thì cũng không bị chìm xuống hồ. Nước chỉ bắn tung tóe tứ phía, còn mặt hồ tĩnh lặng nâng đỡ đôi chân cô như một lớp thạch.
Dưới mặt hồ trong vắt phản chiếu bầu trời.
Bầu trời xanh ngắt và trong trẻo in bóng dưới hồ, ở trung tâm là một cây cột khổng lồ như Như Ý Bảng của Tôn Ngộ Không đang lơ lửng. Trên bề mặt cây cột, những sợi ma lực uốn lượn như sứa biển. Một cảnh tượng vừa đẹp đẽ vừa tráng lệ, nhưng Ma Tháp Chủ lại co rúm người lại vì cảm nhận được mối đe dọa mãnh liệt nào đó.
Trực giác của cô ấy đã đúng. Những sợi ma lực phát ra từ cây cột cũng độc hại như xúc tu của sứa. Chỉ cần chạm vào một lần, khả năng kháng cự ma thuật ảo ảnh sẽ biến mất.
Cảnh giới tối cao của ma thuật ảo ảnh, gán khả năng xuyên thấu kháng ma lực cho mọi ma thuật ảo ảnh phát sinh trong không gian bị chiếm đóng… đó là thiết lập của mô hình bối cảnh này.
Hừm.
Dân otaku ngày xưa gọi là Cố Hữu Kết Giới (Reality Marble), otaku thời nay gọi là Bành Trướng Lãnh Địa (Domain Expansion).
Tôi đã rất vất vả để gọt giũa nó. Từ hơi ẩm, mùi của hồ nước, cho đến cả áp lực vô hình.
Ma Tháp Chủ ngẩn người trước hiệu ứng trông có vẻ bất thường, cô nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt vừa kỳ vọng vừa kinh sợ. Cô đặt một tay lên ngực hít thở sâu như để trấn tĩnh.
Rồi thận trọng hỏi.
『C-Câu thần chú đó có hiệu quả gì vậy…?!』
Tôi cũng thận trọng trả lời.
『Ngầu ạ.』
『……Hả?』
『Đẹp mã.』
『……Ngoài cái đó ra thì hiệu quả là gì?』
『Không có đâu.』
*Cạch.*
Ma Tháp Chủ Tím ngã ngửa ra sau, tóc hai bím tung bay.
Có vẻ cô ấy quá xúc động trước tuyên bố “chắc chắn ngầu” của tôi.
Hừm. Tôi không định dùng cái này cho buổi thuyết trình. Với những kẻ mạnh, ảo ảnh chỉ để làm màu sẽ bị lộ tẩy ngay, dù có giả vờ là tuyệt kỹ tất sát thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Ma Tháp Chủ bị lừa là do chuyên môn của cô ấy hơi khác một chút.
Thứ tôi sẽ trình chiếu trong buổi thuyết trình là một cái khác.
Điểm mấu chốt là tôi có thể tạo ra hình ảnh cực kỳ bắt mắt. Vậy thì chẳng có lý do gì để không nhảy vào ngành công nghiệp truyền thông như điện ảnh! Thể loại nào chiếm thị phần cao nhất trong điện ảnh? Hành động.
Hành động là thứ già trẻ lớn bé đều thích.
Và tôi nghe nói giới quý tộc rất thích những điều mới lạ.
Vậy thì câu trả lời là… Thiên Ma.
Nếu Võ Lâm Thiên Ma dùng Thiên Ma Quân Lâm Bộ rồi bắn Thiên Ma Death Beam thổi bay cả ngọn núi thì ngầu phải biết.
Lần này chắc ai cũng sẽ thích thôi nhỉ?
…………
Phân tích thất bại.
『Định dùng cái ảo ảnh nửa mùa này để moi tiền hỗ trợ à? Nực cười.』
『Nhìn cái dạng kia kìa, chẳng biết tí gì về kiếm thuật. Sao lại vung ngang thế kia? Khi dồn ma lực sẽ rất bất tiện mà?』
『Khặc khặc khặc… Phuhahaha! Có kỵ sĩ nào lại dùng cái kỹ thuật ngớ ngẩn và kém hiệu quả thế kia chứ?』
『Cũng dùng mấy từ nghe có vẻ nguy hiểm đấy chứ? Cái gì mà Dĩ Nhu Khắc Cương? Oahahaha!』
Thế giới có ma thuật, là thế giới mà một Kiếm Thánh (Swordmaster) đột nhiên xuất hiện từ đám nông nô bị bóc lột cũng chẳng có gì lạ. Điều đó có ý nghĩa gì? Nghĩa là đây là thế giới mà làm quý tộc cũng khó nếu không có vũ lực.
Nhìn chung tước vị tỷ lệ thuận với vũ lực. Kể cả không tỷ lệ thuận, thì bên cạnh họ cũng có những vệ sĩ mạnh tương đương. Và trước mặt những cỗ máy giết người đã lăn lộn qua bao chiến trường, chém bao nhiêu người, thì ma thuật ảo ảnh của tôi…
Chẳng khác nào chỉ cho cầu thủ bóng đá: “Cách rê bóng giỏi: Dùng gót chân là được”!
Chỉ toàn nhận về gạch đá rồi kết thúc.
Duy nhất chỉ có một kỵ sĩ thiếu niên nhỏ con là nhìn với ánh mắt không tệ. Phải rồi, tầm tuổi đó thì cứ hoa lệ và ngầu là thích hết…
Buổi thuyết trình thất bại thảm hại kết thúc, Ma Tháp Tím trông như cái nhà tang lễ cấp độ 0.7.
『T-Tiền… tiền hỗ trợ của tôi…!!』
*Hự.*
Ma Tháp Chủ Tím thở hổn hển rồi ngất xỉu.
Tôi với vẻ mặt đau khổ gặm nhấm thất bại.
Nhưng rồi tôi nhận ra, dù sao tôi cũng đâu định dồn hết sức vào nghiên cứu ma thuật sát thương, cứ ủ rũ mãi cũng chẳng được lợi lộc gì. Giờ xong phần nhân vật và bối cảnh rồi, ví von thì đến lúc xây dựng server.
Tôi đi vào phòng nghiên cứu và nhẹ nhàng đóng cửa lại.
『Đ-Đm, thằng chó… Đ-Đồ chó chết! Trong tình cảnh này mà cậu còn muốn làm thế hả—Á á!』
Có tiếng chửi thề thô tục của ai đó vọng lại.
Nhưng tôi muốn tin rằng đó không phải là của Ma Tháp Chủ…
*Cộp cộp. Cộp.*
Chủ nhân và người hầu đang đi xe ngựa qua con đường rừng.
Một thiếu niên đeo thanh trường kiếm cao hơn cả người mình ngồi ở vị trí thượng khách, còn một kỵ sĩ trung niên có râu đang cầm cương điều khiển xe ngựa. Một cảnh tượng khá kỳ lạ.
Họ đang nói về màn trình diễn kỳ quái mà Ma Tháp Tím đã thể hiện.
『Một ma thuật nực cười. Ma thuật ảo ảnh tuy hoa lệ và có vẻ hoành tráng, nhưng nội dung thì quá ấu trĩ.』
『Chưa chắc…』
Kỳ lạ thay, kỵ sĩ trung niên dùng kính ngữ, còn thiếu niên lại nói giọng bề trên.
Thiếu niên nghiêng đầu rồi hỏi kỵ sĩ trung niên.
『Ngươi thực sự nghĩ đó là ma thuật ảo ảnh sao?』
『Ý ngài là đó không phải ma thuật ảo ảnh sao? Thưa ngài.』
『Thứ hắn cho chúng ta xem đúng là ảo ảnh. Nhưng nội dung của ảo ảnh đó không phải là bịa đặt. Ngươi thấy võ công của gã đàn ông đó thế nào?』
『Thần thấy nó rất hoang đường. Việc dậm chân mà làm rung chuyển cả đại địa thật nực cười, rồi việc tạo ra quả cầu Aura từ mũi kiếm cũng… chẳng phải là ý tưởng của pháp sư sao? Nhát chém xẻ đôi ngọn núi cuối cùng thì đúng là nực cười đến mức thảm hại.』
『Ngươi thấy vậy sao.』
Vị kỵ sĩ già nhớ lại người đàn ông trong ảo ảnh mặc bộ y phục bằng vải kỳ lạ.
Người đàn ông tự ví mình với ác ma. Thiên Ma.
Võ công của hắn quả thực có phần rời rạc và hoang đường.
Nhưng những lời hắn thốt ra lại chứa đựng triết lý võ học tinh vi một cách chính xác. Một vài từ ngữ và biểu hiện có chiều sâu khiến người ta càng ngẫm càng ngộ ra. Dĩ Nhu Khắc Cương. Vật Cực Tất Phản.
Liệu một pháp sư ru rú trong phòng có thể tự mình nghĩ ra những sự lĩnh ngộ minh triết mà chỉ những kẻ đã đào sâu và thông tuệ võ học mới có thể truyền đạt? Thậm chí trang phục của người đàn ông và địa hình nơi hắn đứng thuộc về một nền văn hóa mới lạ chưa từng thấy trên lục địa.
So với ảo tưởng của một người.
Thì giả thuyết: Một pháp sư đã chứng kiến cảnh tượng đó và tái hiện lại bằng ma thuật ảo ảnh, nhưng do nhãn quan của pháp sư còn hạn hẹp nên không thể tái hiện 100% sự huyền diệu của chuyển động, nghe hợp lý hơn nhiều.
『Lời ngài nói là…』
『Ta cứ ngỡ Ma thuật Chiều Không Gian đã thất truyền rồi chứ.』
Phải.
Lũ ngốc nghếch thì coi thường, cho rằng đó chỉ là ảo ảnh do pháp sư bịa ra, nhưng thực chất buổi hôm đó không phải là để “trình diễn ma thuật ảo ảnh”.
Ma thuật Chiều Không Gian.
Ma Tháp Tím đã công bố một cách ẩn ý rằng họ đã quan sát được thế giới khác vượt qua cả biển không gian và thời gian.
『Nếu vậy, tại sao lại công bố thành tựu vĩ đại đó… một cách lòng vòng như thế? Nếu tất cả quý tộc có mặt ở đó đều đầu tư thì số tiền sẽ rất lớn mà.』
『Chắc là để sàng lọc thôi.』
Sàng lọc những kẻ thùng rỗng kêu to, và chỉ trình diễn cho những người có thể nhận ra giá trị thật sự.
Lý do họ thì thầm với một số ít kẻ mạnh thay vì danh vọng và sự giàu có vang dội khắp lục địa.
Có thể giải thích theo nhiều hướng, nhưng đoạn video trình chiếu tại buổi lễ lại là hình ảnh của một người đàn ông ngang nhiên “Duy Ngã Độc Tôn”…
Thông điệp chứa đựng trong đó rất rõ ràng. ‘Chúng ta đi đường của chúng ta, các ngươi tự đi mà lo liệu giao thông.’
『Đáng yêu thật đấy.』
Nếu có thể ngầm ngăn chặn sự hỗn loạn trên lục địa mà việc công khai Ma thuật Chiều Không Gian đã thất truyền sẽ gây ra, thì đầu tư chút tiền vào Ma Tháp là cái giá quá rẻ. Thiếu niên viết lên tấm giấy da cao cấp: 『Tăng tiền hỗ trợ Hoàng gia cho Ma Tháp Tím: Gấp 30 lần』.
……
Sau buổi trình diễn, Tử (Tím) Ma Tháp Chủ vốn đang nằm liệt giường vì cú sốc, nay bị đấm bởi cú tiền hỗ trợ gấp 30 lần, liền chạy khắp tháp cả ngày và hôn chụt chụt vào bất cứ ai cô gặp.
Cảm giác từ đôi môi đã được thêm vào ma thuật ảo ảnh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
