Game Master TRPG Ở Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Web novel - Chương 05 Du Ký Văn Minh Hiện Đại – 2

Chương 05 Du Ký Văn Minh Hiện Đại – 2

『Món Kimchi này mặn với cay quá không?』

『Ahhhh (喝)!!!』

『Cậu, cậu đâu phải kiểu nhân vật đó đâu?!』

Việc giữ gìn linh hồn dân tộc Hàn thì thiết gì cái thiết lập nhân vật chứ. Nắm lấy cơ hội, tôi sảng khoái lấy hết hơi hét lên một tiếng QUÁT!!

Dù Ma Tháp Chủ có khẩu vị từ thời fantasy trung cổ , nhưng cho dù không hiểu được vị sâu sắc của món Hàn thì cũng phải tôn trọng linh hồn gửi gắm trong món ăn chứ.

『Th, thế thì cũng tôn trọng lịch sử 100 năm của Ma Tháp Tím chút đi chứ…/』

So với lịch sử năm ngàn năm của dân tộc Hàn thì khoảng cách đó chẳng khác gì tờ giấy với khúc gỗ cả.

Tôi vốn thuộc tuýp người thường không nghe lệnh kẻ yếu hơn mình.

『Cậu lạ hơn bình thường gấp đôi đó… A, cái này ngon nè.』

『A, cô không biết sao── Đó chính là 『Canh tương』 đấy.』

『…Trong này không bỏ cái gì kỳ lạ chứ?』

Thấy tôi liên tục vỡ thiết lập nhân vật, có vẻ cô ấy lo lắng không biết trong đồ ăn có thuốc ảo giác hay không.

Nhưng làm sao đồ ăn thực tế ảo được tạo ra bằng ảo ảnh lại có thể chứa thuốc ảo giác được chứ.

Hừm.

Cảm giác như được trở về Trái Đất khiến tâm trạng tôi khá tốt.

Dù cho tất cả những thứ này chỉ là ảo ảnh tạo bởi ma thuật đi chăng nữa.

Đó là lý do tôi đang hưng phấn.

Đã gần 20 năm trôi qua kể từ cuộc chuyển sinh bất ngờ sang dị giới.

Sau 20 năm chỉ toàn ngửi mùi phân bò thời trung cổ, giờ đây tôi được dạo bước ở một Hàn Quốc được tái hiện chân thực.

Không cảm thấy bồi hồi xúc động thì không phải là con người.

Lý do cảm xúc dâng trào còn một cái nữa. Trong DNA của người Hàn Quốc có một chức năng đặc biệt: cảm thấy thỏa mãn khi nhìn thấy ai đó ăn uống ngon miệng.

Đã thế còn là người nước ngoài nữa thì lòng tự hào dân tộc được buff lên, cảm giác thỏa mãn tăng gấp ba.

Dù tuổi của Ma Tháp Chủ Tím lớn hơn tôi nhưng nhìn mặt thì chẳng khác gì học sinh.

Cơn mưa rào của lòng tự hào dân tộc tưới mát cho linh hồn đã khô cằn suốt 20 năm, khiến một cảm giác sung túc khó tả dâng trào trong lồng ngực.

『Món này cũng ngon một cách kỳ lạ…』

Ma Tháp Chủ dùng dao và nĩa cắt sườn nướng rồi nhồm nhoàm nhai.

Nhìn dáng vẻ nếm kỹ lưỡng hương vị, quả nhiên đúng là quý tộc.

Quý tộc thì thường là những người sành ăn mà.

Ngay cả hành động cắt sườn ăn trông có vẻ lệch tông nhưng vẫn toát lên sự thanh lịch quý phái.

Cách ngón tay thon dài ấn lực lên con dao cũng toát lên sự mềm mại.

Giống như khi xem diễn viên nhiệt huyết trên sân khấu kịch khiến người ta phải trầm trồ, lễ nghi quý tộc cũng có một loại khí chất mê hoặc người xem. Dáng ăn của cô ấy rất đẹp mắt.

Thế nên tôi đã thử điều khiển những vị khách (NPC) xung quanh để khen ngợi cô ấy.

『Ohhh , người nước ngoài kia… ăn uống trông sang trọng quá!』

『Đây chính là khí chất sao, ahh! Lĩnh vực mà thường dân chúng ta không thể theo kịp…!!』

『Giống chuột hamster dễ thương quá. Có khi nào là nghệ sĩ – ý là, người làm nghề giải trí được quốc dân yêu mến và thi thoảng trở thành đối tượng ngưỡng mộ không?』

Tiếng xì xào tán dương xung quanh khiến tai Ma Tháp Chủ nóng lên ở nhiệt độ thích hợp.

Trên đời có kiểu người được khen thì nhảy múa, cũng có kiểu thì cứng đơ như người máy, Ma Tháp Chủ thuộc loại sau.

Chắc do để ý ánh mắt mọi người nên cô ấy cố diễn lố để trông quý tộc hơn, nhưng cô gái ngoại quốc tóc vàng quý phái của một phút trước đâu rồi, giờ chỉ còn lại một thiếu nữ cầm dao nĩa lúng túng vụng về.

『Ohhh, người nước ngoài kia… đang lúng túng dữ dội kìa!』

『Hình như nghe thấy tiếng khớp xương kêu cọt kẹt, ahh! Lĩnh vực mà thường dân chúng ta không thể theo kịp…!!』

『Giống chuột hamster dễ thương quá. Có khi nào là hamster – loài động vật có vú thuộc bộ Gặm nhấm, họ Chuột đốm không?』

Ma Tháp Chủ dằn tay cầm nĩa xuống bàn cái cộp.

『…D, dừng lại đi! Là cậu làm đúng không?』

『Đâu có.』

『Nếu không phải cố tình, thì làm gì có chuyện người đang ăn bên cạnh tự nhiên giải thích chi tiết về cái từ nghệ sĩ lần đầu tiên nghe thấy đó chứ!』

Lúc được khen thì im re, bị chọc ngoáy mới bắt bẻ, đúng là tính cách của Ma Tháp Chủ. Ma Tháp Chủ Tím Yuna vẫn đang ở độ tuổi khao khát lời khen.

GM của một phiên TRPG vốn dĩ phải biết cân bằng giữa những gì mình muốn làm và nhu cầu của người chơi. Kế hoạch ban đầu của tôi là đưa Ma Tháp Chủ đi tham quan các địa danh của Hàn Quốc.

Nếu cô ấy thèm được khen thì có lẽ nên tăng tỷ lệ khen ngợi trong diễn biến sắp tới.

Thế nên tôi hỏi Ma Tháp Chủ, người đang ăn một miếng Kimchi rồi uống nước ừng ực.

(Ăn riết thấy thích rồi thì phải.)

『Nếu cô muốn thì cảnh tiếp theo sẽ là “Nhờ năng lực pheromone được ban tặng khi vô tình rơi vào dị giới, tôi được các soái ca đẹp trai tỏ tình vô cớ?!” nhé?』

Ma Tháp Chủ phun nước đằng mũi.

Vì danh dự của Ma Tháp Chủ, tôi sẽ không miêu tả chi tiết hơn nữa.

『Phụt khụ khụ, á á á…!』

Bị sặc khi đang ăn thực phẩm chứa bột ớt như Kimchi sẽ gây tổn hại nghiêm trọng cho niêm mạc mũi.

Ma Tháp Chủ chắc là cay mũi lắm, cô ấy ôm lấy sống mũi hét lên một tiếng gần như là la hét.

Sợ cô ấy sốc vì tôi nói mà không báo trước, tôi giải thích thêm.

『Vốn dĩ chủ đề của trải nghiệm lần này… tôi định lấy sự rung động và bất an của Yuna khi rơi vào một thế giới xa lạ. Dù tham quan một nền văn minh hoàn toàn khác biệt và nhận ra nhiều điểm khác với thế giới của mình, nhưng vẫn ngộ ra rằng có những thứ không hề thay đổi. Khắc ghi lại những giá trị bản nguyên của con người rồi trở về thế giới cũ.』

『Khụ, khụ…』

『Nhưng tôi nghĩ việc yêu đương ở vị thế kèo trên áp đảo với mấy anh chàng đẹp trai sẽ khiến độ thỏa mãn của cô cao hơn.』

『C, cậu nghĩ tôi là cái loại gì hả?! Mấy cái đó để sau cũng được, trước mắt thì… làm cái cậu muốn đi. Cậu có thứ muốn cho tôi xem mà?』

Người này, cái đoạn “được soái ca tỏ tình vô cớ” cô ấy không hề phủ nhận là ghét, lại còn bảo mấy cái đó để sau hãy làm.

Đây chẳng phải là lời hẹn kèo sau đầy tinh tế sao. Một chuyện rất đáng mừng.

Thế giới này còn nhiều thiếu sót. Cần phải test rất nhiều, và nếu có Ma Tháp Chủ đi cùng thì còn gì bằng.

Bỏ qua tính thực dụng, thì việc đi chơi cùng Ma Tháp Chủ cũng là một chuyện vui vẻ.

Tôi cười và trả lời.

『Tôi đang cho cô xem những thứ muốn cho xem rồi. Thành phố không ngủ, bàn ăn đầy ắp các loại gia vị, một ngày sống chung với khói bụi. Chuyện gì xảy ra trên nền bối cảnh đó không quan trọng.』

Tôi chỉ đơn thuần cần một người bạn có thể chia sẻ cùng một cảm nhận mà thôi.

Chơi game cũng vậy mà.

Khi giới thiệu game, việc bạn bè chơi thế nào không phải là điểm quan trọng.

Dù chơi kiểu lãng mạn bay bổng, hay chơi kiểu tối ưu hóa cực đoan cũng chẳng sao.

Quan trọng là sự thật rằng chúng ta đang cùng chơi một tựa game.

Tôi ngược lại còn mong Ma Tháp Chủ tìm thấy nhiều niềm vui hơn.

『Ngược lại cô không tò mò gì sao? Có muốn xem thêm gì ở thế giới này không.』

『…Tôi muốn thử đến cửa hàng quần áo một lần.』

『Bất ngờ thật. Bình thường cô toàn trùm mũ áo choàng Ma Tháp mà. Thế nên tôi với mấy tiền bối còn cá cược xem rốt cuộc cô có mấy bộ giống nhau đấy.』

Tiện thể thì tôi cược 5 bộ. Cảm giác như cô ấy mặc từ thứ Hai đến thứ Sáu rồi cuối tuần giặt một thể vậy.

Câu nói này có vẻ bị coi là khiêu khích sự nữ tính của cô ấy, Ma Tháp Chủ phẫn nộ.

『Tôi có quần áo bình thường đàng hoàng nhé?!』

『Thế sao cô không mặc?』

『Tại xấu hổ…!』

Chắc cũng có nhiều cái để xấu hổ lắm.

『Được rồi, cùng đi xem nào.』

***

『Này… Thế giới của mấy người mặc, mặc mấy thứ đồi trụy thế này ra đường á…?』

『Hừm…』

Tài nguyên của Hàn Quốc được tái hiện bằng ma thuật ảo ảnh đều xuất phát từ trong đầu tôi.

Tức là, những thứ tôi không biết hoặc chưa từng thấy thì không thể tái hiện.

Nhờ được tôi luyện qua giáo trình “chờ đợi mua sắm địa ngục” kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ của bạn gái cũ nên tôi biết những thứ cơ bản. Tôi có khái niệm về quần áo nữ giới bình thường là như thế nào.

Nhưng kiến thức của tôi không đủ sành sỏi để lấp đầy cả một trung tâm thương mại lớn bằng quần áo. Thế nên tôi phải lựa chọn.

Copy paste cùng một mẫu để lấp đầy không gian.

Hay là lấp đầy khoảng trống… bằng “kiến thức khác”.

Tôi đã chọn vế sau. Dù sau này không dùng đến, nhưng có còn hơn không.

Cũng có tính toán lạnh lùng cả rồi. Không gian trung tâm thương mại thường gây chóng mặt và hỗn loạn cho những đối tượng có chỉ số nữ tính thấp. Đối tượng bị rối loạn tâm trí sẽ đòi thoát khỏi đó với câu “thôi không xem quần áo nữa, đi xem cái khác đi”.

Dựa trên chỉ số nữ tính của Ma Tháp Chủ – người bình thường toàn vứt tất lung tung, tôi nghĩ cô ấy sẽ bị hạ gục trong vòng hai cửa hàng.

“Quần, quần áo thế giới khác là thế này sao, hừm…”

Rồi rủ đi ăn gà rán cho xem.

Nhưng ngờ đâu Ma Tháp Chủ đột phá qua tận sáu cửa hàng, và điểm đó cũng là giới hạn “quần áo nữ giới bình thường” mà tôi nhớ. Từ cửa hàng thứ bảy trở đi được lấp đầy bằng “quần áo nữ giới không bình thường”.

Những trang phục làm rung động trái tim nam giới.

Bunny ngược, miếng dán, slingshot, bikini, túm lông vũ các kiểu.

『Không phải quần áo đại trà đâu. Ở trên giường…』

『Đồ ngủ á? Dù vậy thì… có mấy cái mặc vào trông khó chịu lắm?』

『Là lúc hoạt động tổ đội 2 người trên giường ấy…』

『……..』

Ma Tháp Chủ treo lại bộ đồ Santa đang cầm trên tay lên giá.

Có vẻ cuối cùng cô ấy cũng hiểu ý đồ tại sao đồ lót lại bị xẻ rãnh.

『Tôi đợi trước cửa nhé.』

Tôi khẩn cấp thoát ly khỏi tình huống mà sơ sẩy một chút là mọi hành động đều thành quấy rối tình dục này.

Tôi ra ngoài, tầm 3 phút sau Ma Tháp Chủ cũng bước ra.

Dù “tôi” đã ra ngoài, nhưng thế giới này là ảo ảnh tôi tạo ra bằng ma thuật. Tức là cả thế giới nằm trong lòng bàn tay tôi, và tôi biết rõ mọi chuyện xảy ra bên trong.

Việc Ma Tháp Chủ cầm mấy bộ đồ lót gợi cảm hết nấc lên ngắm nghía đầy thích thú, tôi sẽ coi như chưa từng thấy.

Sau đó chúng tôi làm thêm vài thứ nữa. Thử chơi trò chơi dân gian chứa đựng linh hồn dân tộc Hàn là Starcraft.

(Nghe nói trước khi bị trục xuất khỏi gia tộc cô ấy có học binh pháp, hèn gì trình độ không phải dạng vừa.)

Làm thêm đĩa bánh xèo hải sản và ly rượu gạo Makgeolli.

(Vẫn chưa tái hiện được cơn say nên không say được.)

Rồi câu chuyện chuyển sang việc làm sao xây được những tòa nhà cao tầng thế này trong thế giới không có ma thuật, nên tôi đã mở một lớp bổ túc khoa học nhẹ nhàng.

『Tức là, vật chất được lắp ghép từ những hạt cực nhỏ… và thế giới Trái Đất này chỉ là một chấm nhỏ như hạt bụi trong vũ trụ hư vô khổng lồ sao?』

『Đúng vậy.』

Ma Tháp Chủ trúng đòn trực diện từ khoa học hiện đại và rơi vào trạng thái choáng váng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!