Game Master TRPG Ở Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Web novel - Chương 07 Du Ký Văn Minh Hiện Đại – 4

Chương 07 Du Ký Văn Minh Hiện Đại – 4

EP.7 S0. Chuyến du ngoạn văn minh hiện đại -4

Nếu nhìn xuống phía dưới.

Là những bậc thang san sát nhau, dốc đến mức chỉ cần trượt chân một cái là sẽ bị thương nặng.

Là những bức tường cũ kỹ chằng chịt vết vẽ bậy.

Là những đầu mẩu thuốc lá và rác rưởi vương vãi bẩn thỉu.

Nếu nhìn lên phía trên.

Hình ảnh mặt đất nhơ nhuốc, khó chịu vừa nhìn thấy ban nãy hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó là những vì sao đang tụ họp nắm tay nhau ca hát,

Và vầng trăng ấm áp treo lơ lửng soi sáng màn đêm.

Tôi đã sống ở một xóm nghèo trên cao.

Người nghèo chẳng có mấy trò để giải trí.

Nhảy lò cò theo những đường kẻ vạch nguệch ngoạc trong bãi đậu xe.

Đá quả bóng đá đã mòn vẹt, mềm oặt không còn chút đàn hồi nào.

Nếu ngay cả những thứ đó cũng không làm được, thì ngước nhìn bầu trời.

Đó là lý do tại sao ký ức tuổi thơ tôi lại tràn ngập hình ảnh bầu trời đêm kia.

Vì cơ thể yếu ớt, tôi không thể hòa đồng chạy nhảy cùng lũ trẻ, trong nhà cũng chẳng có gì để tiêu khiển.

Cuốn sách giáo khoa khoa học mà nhân viên phúc lợi xã hội phát cho, tôi đã đọc đến mức mòn cả mép giấy.

Tôi cũng đọc cả báo nữa. Dù có nhiều từ khó khiến tôi không hiểu được một nửa nội dung, nhưng tôi vẫn đọc đi đọc lại bao lần.

Thế nên tôi đã ngắm nhìn bầu trời.

Vừa ngắm nhìn bầu trời, tôi vừa mơ mộng.

Bầu trời đêm đen thẫm là tấm toan vẽ dành riêng cho tôi.

Nếu là trí tưởng tượng, tôi có thể vẽ tùy thích mà chẳng tốn tiền mua màu.

Sẽ thế nào nếu tôi sinh ra là một người giàu có?

Sẽ thế nào nếu tôi có thể phát bánh Choco Pie trong cuộc bầu cử lớp trưởng giống như thằng Taemin cùng lớp?

Sẽ thế nào nếu tôi tình cờ nhặt được cây đèn thần bị vứt bên lề đường...

Những tưởng tượng thời thơ ấu đều kết thúc một cách dang dở.

Cảnh tượng trở nên giàu có. Cảnh tượng phát gà rán thay vì Choco Pie trong ngày bầu cử lớp trưởng.

Cảnh tượng đang đi dạo trong xóm nghèo thì nhặt được đèn thần nằm trên bát cơm của một con mèo nào đó.

Tôi hoàn toàn không thể nghĩ ra được những cảnh diễn ra sau đó.

Tôi trong tưởng tượng, kẻ nắm giữ vận may khổng lồ, thực sự không biết phải làm gì, và rồi cứ thế bỏ cuộc.

Ai đó đã từng nói bắt chước là mẹ của sáng tạo. Giống như người chưa từng thấy khủng long bao giờ thì không thể tưởng tượng ra khủng long. Một kẻ chưa từng sở hữu hạnh phúc như tôi không thể nào tưởng tượng ra hạnh phúc.

Tôi chỉ có thể vẽ ra một khuôn mặt cười một cách mơ hồ mà thôi.

Tại sao con người lại ghét con người? Hồi học cấp hai, tôi đã từng vùi đầu suy nghĩ về điều đó.

Không phải là tôi muốn tư duy triết học cao siêu gì.

Chỉ là vì ngày nào cũng bị những đứa "bạn" cùng lớp đánh đập nên tôi thấy thắc mắc.

Khi thì đánh vì không có tiền, khi thì đánh vì không có đồ dùng học tập, khi thì đánh vì không có mẹ.

Mỗi khi vung nắm đấm, bọn chúng đều đưa ra một lý do nào đó, nhưng cả bọn chúng và tôi đều biết đó chỉ là lời nói dối.

Thế nên tôi buộc phải tò mò về lý do thực sự.

Rốt cuộc lý do gì khiến chúng hành hạ một đứa trẻ trầm tính như tôi đến mức không sống nổi.

Nếu đó là sự bắt nạt vô cớ, thì tại sao con người lại có thể ghét người khác mà chẳng cần lý do?

Từ khoảng thời gian đó, những vai phản diện bắt đầu xuất hiện trong trí tưởng tượng của tôi.

Con quái vật cướp giày của tôi rồi vứt vào bụi rậm. Con quái vật lén dùng đinh ghim đâm vào lưng tôi trong giờ học.

Con quái vật nhất quyết lấy trộm những món đồ dùng học tập mà tôi đã vét sạch tiền tiết kiệm để mua, rồi ném thẳng vào bồn cầu.

Tôi trong tưởng tượng, khi bị quái vật truy đuổi và rơi vào nguy hiểm, hoặc là sẽ trở thành người giàu có, hoặc là vung gà rán, hoặc là nhặt được đèn thần.

Tuy nhiên, vẫn không có cái kết hạnh phúc nào (Happy Ending). Dù có đuổi con quái vật đi xa, một lúc nào đó nó cũng sẽ quay lại.

Thua cuộc ở hiện thực, thua cuộc cả trong giấc mơ dưới ánh trăng, đó là những ngày tháng tôi thất bại cả ngày lẫn đêm.

Vào một ngày nọ, tôi thấy đau quá.

Tôi tưởng là đau đớn thể xác, nhưng không phải.

Dù trên người có khá nhiều vết bầm tím, nhưng giờ đây những vết bầm cỡ đó chẳng còn làm tôi thấy đau nữa.

Là đau lòng.

Giống như sâu răng vậy, cơn đau bắt đầu xuất hiện khi vi khuẩn đã ăn sâu vào đến tận dây thần kinh.

Một thứ gì đó quan trọng trong lòng tôi cứ bị bào mòn, bào mòn mãi, và cuối cùng đã chạm đến phần cốt lõi.

Tôi sợ hãi và tủi thân đến phát khóc.

Nếu ngay cả phần quan trọng nhất ở giữa trái tim cũng bị bào mòn nốt, tôi sẽ không còn là tôi nữa.

Khoảnh khắc tôi không còn là tôi, cơn thịnh nộ mà tôi vẫn luôn cắn răng kìm nén cũng sẽ được giải phóng. Tôi sẽ văng tục chửi thề, sẽ tìm một vật sắc nhọn nào đó và lao vào lũ "bạn" khốn nạn kia.

Tôi không sợ trở thành tội phạm.

Tôi sợ bị tước đoạt mất nhân tính của mình.

Lúc nào cũng vậy, lần đầu tiên luôn là khó nhất. Lần thứ hai sẽ thấy làm được, và lần thứ ba sẽ trở nên quen thuộc.

Khoảnh khắc trở thành kẻ dùng bạo lực trước cơn giận dữ, tôi sẽ trở thành cùng một giuộc với những con quái vật trong tưởng tượng.

Không, thậm chí còn trở thành một tồn tại tệ hại hơn cả quái vật.

Bọn chúng có tài lực để đi học không thiếu thốn gì, có môi trường sống với đầy đủ cả cha lẫn mẹ, và có bạn bè tụ tập chơi cùng. Nhưng tôi chẳng có cả ba thứ đó.

Nếu bị tước đoạt nốt cả nhân tính, thì trong tay tôi thực sự chẳng còn lại bất cứ thứ gì.

Tôi phải bảo vệ trái tim mình. Ít nhất tôi muốn giữ lại trái tim quý giá của bản thân.

Tôi đã nỗ lực.

Nếu quan sát thật sâu, ta có thể biết được rất nhiều điều.

Con người cũng vậy. Có những phần cực kỳ phức tạp, nhưng cũng có những phần cực kỳ đơn giản đến mức có thể sơ đồ hóa được.

Tôi phân loại các kiểu người, và nghiên cứu xem hành động nào sẽ hiệu quả với kiểu người nào.

Con người ta, ngạc nhiên thay, lại không quá biết ơn sự tận tụy vô điều kiện.

Phải đối xử tốt, nhưng thi thoảng cũng phải lùi lại để nhắc nhở họ về lòng biết ơn. Con người thường dành nhiều sự quan tâm cho những thứ có nguy cơ bị tước đoạt hơn là những thứ họ đang sở hữu.

Con người cực kỳ để ý đến cái nhìn của xã hội. Phải lấy cái nhìn của người khác làm vũ khí.

Dù là tên côn đồ hung hãn đến đâu, khi nhận lấy ánh nhìn của vô số đám đông, khí thế cũng sẽ bị giảm đi một bậc.

Thế nên, đối với kẻ ghét mình.

Thay vì tôi ghét hắn, thì làm cho vô số những người khác ghét hắn sẽ hiệu quả hơn.

Thay vì sống theo con tim mách bảo, tôi đã sống bằng cách tính toán mọi thứ bằng cái đầu.

Buồn cũng cười, vui cũng khóc. Vừa chiều theo ý những người xung quanh, vừa khiến họ hành động vì lợi ích của tôi. "Cái tôi thật sự" ở một góc trong tim tuy cảm thấy bí bách, nhưng bí bách vẫn tốt hơn là bị đánh đập.

Tôi đã trải qua cuộc sống đại học máy móc như thế.

Tôi tham gia câu lạc bộ. Vì nghĩ rằng đó là môi trường tốt để xây dựng quan hệ bạn bè.

Để củng cố vị thế xã hội, tôi cũng có bạn gái. Dù cô ấy không phải mẫu người tôi thích lắm, nhưng tôi biết thừa nếu từ chối lời tỏ tình của cô ấy thì sẽ có chuyện rắc rối xảy ra.

Chắc hẳn cô ta sẽ dùng ánh mắt cay nghiệt bịa đặt những tin đồn xấu về tôi rồi lan truyền khắp nơi. Với những suy nghĩ kiểu như "Sao mày dám từ chối lời tỏ tình của tao", đại loại thế.

Rồi, vào một ngày chẳng có gì khác biệt.

『Cậu có muốn thử chơi cái gọi là TRPG không? Tớ thấy trên Youtube, xem qua thì thấy tớ chơi giỏi hơn bọn họ đó.』

Bạn gái tôi nói vậy.

Dù không hứng thú nhưng tôi không từ chối.

Cô ấy bảo tôi hãy tạo một nhân vật mang đến.

Cũng chẳng cho biết bối cảnh thiết lập, chỉ bảo là thể loại Fantasy nên cứ tự lo mà tạo đi rồi vứt toẹt đó cho tôi.

Về nhà, tôi trải một tờ giấy trắng ra và suy nghĩ hồi lâu.

Rốt cuộc là bảo tạo nhân vật gì đây, Fantasy cũng có cả đống thể loại, tạo xong cái này mình phải diễn xuất à, đòn cơ hội rốt cuộc là cái quái gì. Vân vân và mây mây.

Đang đau đầu nhức óc thì đột nhiên, tôi nghĩ ra một thứ và bắt đầu nguệch ngoạc bút bi.

Tôi viết bốn chữ lên tờ giấy trắng. Barbarian (Chiến Binh).

Lần chơi TRPG đầu tiên của tôi, nhân vật đầu tiên của tôi - Barbarian, là nhân vật chứa đựng ước vọng của tôi.

Nếu như tôi... cơ thể không yếu ớt, và tràn đầy lòng dũng cảm thì sao?

Nếu tôi là một trang nam tử sẵn sàng bổ đôi đầu tất cả những kẻ vô lễ dám đối mặt với mình?

Chẳng phải là một tưởng tượng thú vị sao.

Tôi của lúc đó, có lẽ đã muốn viết lại thời thơ ấu bất hạnh của mình.

Bây giờ đánh giá lại thì đó là một thái độ không tốt. Xin nhắc lại một lần nữa, nhân vật và người chơi cần phải được phân biệt rạch ròi.

Một GM dởm và một người chơi dởm gặp nhau thì tương lai của phiên chơi (session) đã rõ như ban ngày.

Nhân vật Barbarian của tôi hễ thấy kẻ địch xuất hiện là bổ đầu trước đã.

Dù các NPC có yêu cầu nói chuyện, hay có vẻ như định kể lể một câu chuyện đáng thương nào đó, tôi vẫn cứ tung xúc xắc.

GM thì cho xuất hiện quá nhiều NPC mạnh đến mức đáng ngờ.

Điều tra một mỏ quặng ở ngôi làng miền núi hẻo lánh mà tại sao lại xuất hiện Hoàng tử Đế quốc hay Đại Công tước phương Bắc, mấy gã kiểu đó chứ.

Nhân vật của tôi chẳng làm được gì cả. Thân phận chỉ là kẻ đi dọn dẹp đám tàn dư sót lại sau khi mấy gã đẹp mã kia đã quét sạch mối đe dọa của đại lục.

Và rồi nó bùng nổ.

Đó là chuyện đương nhiên.

TRPG đầu tiên của tôi là một TRPG dởm đời như thế, nhưng mà nói sao nhỉ. Tôi có một cảm giác rất lạ.

Có lẽ tôi thích việc hành động theo con tim chứ không phải bằng cái đầu.

Hoặc là...

Có lẽ tôi đã nghĩ rằng câu chuyện mà tôi hoàn toàn không thể vẽ ra được dưới bầu trời đêm ở xóm nghèo năm xưa,

Có thể sẽ được hoàn thành thông qua trò chơi gọi là TRPG này.

Thế nên.

Thế nên tôi đã trở nên yêu thích TRPG.

Trong vở kịch nhỏ bé diễn ra trên trang giấy này, tôi muốn tìm kiếm một câu chuyện.

Một câu chuyện thật kịch tính và tuyệt vời, có thể trả lại tất cả những bất hạnh trong cuộc đời tôi.

『...Câu chuyện đó, cậu nghĩ sẽ là một câu chuyện như thế nào?』

『Trước hết phải có lãng mạn. Thêm tình yêu vào phiên chơi sẽ thú vị lắm.』

『Rồi sao nữa?』

『Nghịch cảnh và gian khổ luôn cần thiết. Nhân vật chính phải vượt qua gian khổ mới trưởng thành được.』

『Còn gì nữa?』

『Phải có sự hài hước. Hài hước có thể bắt được cả hai con thỏ cùng lúc. Bản thân nó đã thú vị, mà nếu đặt cạnh bi kịch thì còn làm tăng thêm hương vị nữa.』

『Nếu tôi hiểu đúng thì, GM đóng vai trò người điều hành trò chơi. Người chơi đóng vai trò tận hưởng trò chơi, đúng chứ... Cậu muốn làm bên nào trong hai bên?』

『GM. Bởi vì người khát nước thì phải tự đi đào giếng thôi.』

『Thế nên cậu mới tạo ra thế giới à.』

『Ừ.』

『Được rồi, tôi sẽ giúp. Tôi cũng... tình cờ đang tìm kiếm một câu chuyện như vậy. Sau này cậu cũng phải tạo ra một thế giới dành cho tôi đấy nhé? Đã nuốt trọn số tiền tài trợ lớn đến thế kia, nếu còn chút lương tâm thì...』

『Tôi biết rồi mà.』

Trên lan can của khu xóm nghèo nơi có thể nhìn thấy rõ vầng trăng sáng vằng vặc,

Tôi và Ma Tháp Chủ đã móc tay hứa hẹn.

Điểm yếu chết người của việc trút bầu tâm sự chuyện gia đình với người khác: Tỉnh táo lại mới thấy nhục.

Mất khoảng 3 ngày tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!