Góc nhìn của Satsuki Oomiya
Tầng 37 của dungeon, Lâu đài Ma Vương, và cụ thể là tại Phòng Ngai Vàng nằm ở nơi sâu nhất.
Nơi góc căn phòng rộng lớn với mỗi cạnh dài hàng chục mét, những đống củi xếp chồng lên nhau đang bốc cháy hừng hực. Tiếng lửa reo lách tách, nhuộm đỏ cả không gian xung quanh.
Cạnh đống lửa, một viên đá dẹt cỡ lòng bàn tay đặt trên sàn đang chiếu hình ảnh lên vách đá hệt như một chiếc máy chiếu. Hiện lên trên đó là một thiếu nữ đáng yêu với mái tóc hồng buộc hai bên, diện bộ váy dự tiệc lộng lẫy, chính là Kano Narumi-chan.
Dù đang khoác trên mình bộ lễ phục kiêu sa, em ấy lại đang phải nép mình sau chiến lũy dựng vội từ những chiếc bàn, chỉ dám ló đầu ra quan sát với ánh mắt đầy căng thẳng. Tiếng kim loại va chạm chát chúa và những dư chấn liên tục vọng lại từ đâu đó. Không còn nghi ngờ gì nữa, tình hình đang vô cùng nguy cấp.
Kano-chan gặp nguy to rồi! Lisa, làm sao bây giờ đây!
Đúng là nằm ngoài dự tính thật... tớ không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Tôi cuống cuồng cả lên, hai bím tóc cứ lắc lư liên hồi khi mắt đảo qua đảo lại giữa hình ảnh phản chiếu và cô bạn thân Lisa. Trái ngược hẳn với tôi, Lisa chỉ nghiêng đầu với vẻ mặt hơi bối rối. Nếu hỏi tại sao cậu ấy có thể bình tĩnh đến thế, thì câu trả lời chỉ có thể là: Vì đó là Lisa mà.
Vốn dĩ bọn tôi chỉ định bày bánh kẹo và đồ ăn ra như đi dã ngoại, vừa vui vẻ tán gẫu vừa xem hình ảnh truyền về thôi... Ấy thế mà bắt đầu từ việc Gate bị bại lộ, rồi đột nhiên biến thành trò chơi trốn thoát. Giờ thì Thần Thánh Đế Quốc đã tấn công khiến mọi thứ rối tung lên.
Cơ mà Golem của Kano-chan có sức chiến đấu rất đáng gờm, vậy mà lại bị hạ gục dễ dàng đến thế... Đối thủ cũng là những kẻ cao tay đấy.
Kano-chan đã rất kiên cường tạo ra một [Handmade Golem] màu bạch kim để hỗ trợ, nhưng nó hoàn toàn không thể chống đỡ trước những tên lính chiến đấu sử dụng vũ khí đặc thù. Lisa cũng đang phân tích hình ảnh đầy hứng thú. Con Golem đó lẽ ra sở hữu khả năng cận chiến không thua kém gì chủ nhân triệu hồi là Kano-chan... Kẻ đang giao chiến lúc này quả thực là một cường địch.
Theo lời Lisa, lính chiến đấu của Thần Thánh Đế Quốc là những chuyên gia đối kháng từng trải qua chiến trường thực tế, sở hữu thực lực ngang ngửa, thậm chí vượt trội hơn cả Clan mạnh nhất Nhật Bản là Colors. Nghe thì nghe vậy chứ chưa tin hẳn, nhưng đến khi tận mắt chứng kiến sức mạnh đó, nỗi bất an không sao tả xiết cứ dâng lên trong lòng tôi.
Theo kế hoạch thì Souta chỉ đi thu thập thông tin rồi về ngay. Thế mà cậu ấy lại đi đâu mất biệt chẳng thấy về... Mình có thể làm gì không nhỉ?
Vấn đề nằm ở hai kẻ kia kìa. Dù tớ có nghiêm túc ra trận thì cũng hơi quá sức.
Lisa chỉ tay vào những nhân vật thấp thoáng phía sâu trong hình ảnh, cặp kính lại mờ đi vẻ phiền muộn. Sanada Yukikage, cựu thành viên Colors, và vị chỉ huy đeo mặt nạ bạc của Thần Thánh Đế Quốc, Hồng Y Giáo Chủ Mihailo Maxim.
Sanada Yukikage là một trong những mạo hiểm giả đại diện cho Nhật Bản, cả thực lực lẫn danh tiếng đều được đánh giá ở mức cao nhất trong nước. Việc một nhân vật tầm cỡ như vậy phản bội đất nước và đứng ở phe địch ngay tại hội trường đã làm tình hình phức tạp hơn rất nhiều, trở thành tảng đá lớn ngáng đường việc giải cứu Kano-chan.
Nhưng vấn đề còn lớn hơn thế chính là sự hiện diện của Mihailo.
Đó là Mihailo, mạo hiểm giả trong truyền thuyết sao? Là hàng thật hả...
Không thấy mặt nên chưa thể khẳng định chắc chắn, nhưng chỉ có Hồng Y Giáo Chủ như hắn mới điều động được lực lượng đặc nhiệm của Thần Thánh Đế Quốc đến mức này. Level cũng đã chạm mốc 40, đúng nghĩa đen là sức chiến đấu nằm ở một đẳng cấp khác biệt hoàn toàn.
Level 40 ư... không thể nào.
Mihailo Maxim. Mạo hiểm giả đỉnh cao của thế giới, một anh hùng bước ra từ sách giáo khoa, người đã cùng Thánh Nữ vùng Đông Âu kiến lập nên Thần Thánh Đế Quốc. Người ta nói rằng muốn kìm chân một mình Mihailo thôi cũng cần cả một cường quốc dốc toàn lực, vậy thì chúng tôi có thể làm được gì đây?
Đối đầu với hai kẻ đó là không thực tế, tốt nhất là để Kano-chan chạy trốn thôi.
Nhưng mà, em ấy chẳng có vẻ gì là định dùng viên đá cả!
Vật phẩm thoát hiểm của Souta hiện đang nằm trong tay Kano-chan. Chỉ cần truyền ma lực vào là em ấy có thể bay đến đây ngay lập tức, vậy mà chẳng thấy động tĩnh gì. Em ấy hẳn phải biết đó là vật phẩm thoát hiểm chứ... Tại sao lại không chạy trốn?
Tôi đã cố truyền giọng nói Chạy ngay đi và kích hoạt ánh sáng từ viên đá bên này, nhưng Kano-chan lại bỏ nó vào túi nên không hề nhận ra. Gọi qua thiết bị đeo tay cũng bị gây nhiễu không liên lạc được, tình hình hiện tại thật sự bế tắc.
Dù vậy, có lẽ vẫn còn cách nào đó. Trong lúc tôi và Lisa đang bàn bạc tìm lối thoát thì từ xa vang lên một giọng nói vui vẻ, nhẹ nhàng. Chủ nhân của tòa lâu đài này đã về.
Zun-da-ta, Zun-da-ta, tớ về rồi đây. Tớ đã dọn dẹp xong cứ điểm ở tầng 20 rồi nhé.
Ngya, Ta cũng về rồi đây.
Arthur lắc lư cặp sừng lớn theo nhịp điệu, sải bước dài tiến vào Phòng Ngai Vàng. Vì chuyện Gate bị bại lộ với công chúng, cậu ấy đã phải khẩn trương dọn dẹp hết đồ đạc và vật dụng cá nhân ở căn phòng đặt cổng tại tầng 20.
Đi bên cạnh cậu ấy là một sinh vật có hình dáng tròn trịa giống hà mã màu đỏ rực, đôi cánh nhỏ trên lưng đập phạch phạch. Nó vốn nở ra từ quả trứng trong kho báu của lâu đài này và trở thành đồng đội của chúng tôi, nhưng thật bất ngờ khi biết nó lại là ấu thể của Hỏa Long, một chủng tộc rồng hùng mạnh. Tiện thể thì Souta định đặt tên cho nó là Kabagon, nhưng nó cứ nằng nặc từ chối nên đến giờ vẫn chưa có tên. Nghe nói gần đây nó đang làm nhiệm vụ gác cổng cho lâu đài.
Arthur và bé Kabagon lon ton đi đến trước mặt chúng tôi rồi ngồi phịch xuống, vừa bốc bánh kẹo bỏ vào miệng vừa chăm chú nhìn hình ảnh trên tường đá.
Có động tĩnh gì... ôi chà chà. Tình hình tệ hại khủng khiếp thế này. Lại còn người chết đang di chuyển nữa chứ... là do Necromancer à?
Chắc là vậy đó.
Kano-chan đã khổng lồ hóa Golem và chiến đấu vô cùng dũng cảm. Dù rất ấn tượng vì không ngờ em ấy làm được đến thế, nhưng Sanada Yukikage ở phía sau đã mất kiên nhẫn mà tham chiến, khiến cục diện vốn đang giằng co bỗng chốc đảo chiều hoàn toàn. Giờ Souta có quay lại thì tôi cũng không nghĩ cậu ấy một mình xoay chuyển được tình thế tuyệt vọng kia, mà thời gian cũng chẳng còn nhiều.
Tôi giải thích cặn kẽ tình hình hiện tại cho Arthur, kể cả vấn đề gọi mãi mà Kano-chan không nhận ra. Biết đâu Arthur có thể làm gì đó. Tôi vừa ôm hy vọng vừa dò xét phản ứng, nhưng... cậu ấy lại gục đầu xuống khiến cặp sừng lớn đổ về phía trước. Có vẻ không khả quan lắm.
Sanada và Mihailo nhỉ. Nếu tớ qua được bển thì mấy gã đó chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ, nhưng ở bên kia có vẻ không chuẩn bị đủ ma lực để kéo tớ lên, nên chắc là không được rồi... Gay go thật.
Ngya, chuyện Chủ nhân bay sang đó không phải là không thể đâu.
Nghĩa là sao cơ!?
Arthur đang tiếc nuối vì nghĩ nếu qua được thì sẽ thay đổi được tình hình, nghe Kabagon vừa liếm mép vừa nói Qua được, cậu ấy liền tròn mắt. Cả tôi và Arthur đều ngạc nhiên hỏi lại.
Đứa bé này tuy mới ra đời chưa lâu, nhưng nhờ đặc tính chủng tộc rồng mà nó kế thừa gần như toàn bộ ký ức từ kiếp trước. Thế nên việc nó am hiểu về dungeon, ma pháp hay các vật phẩm ma thuật cũng không có gì lạ. Chỉ là do vẻ ngoài đáng yêu quá mức nên chúng tôi cứ hay quên mất điều đó.
Chúng tôi chụm đầu vào nhau để nghe phương pháp đó ngay lập tức, nhưng Arthur vẫn băn khoăn về sự hạn chế của một Fiend. Cậu ấy từng bảo chừng nào còn cái đó thì không thể ra khỏi dungeon được mà... Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ thì Lisa cất giọng bình tĩnh quen thuộc.
Satsuki, nhìn kìa. Cuối cùng Kano-chan cũng lấy viên đá ra rồi.
A! Thật kìa!
Nhìn lại màn hình, Kano-chan với đôi mắt ngấn lệ đang áp viên đá lên trán như thể đang cầu xin điều gì đó. Thấy cảnh tượng ấy, tim tôi thắt lại. Nhưng nếu em ấy đã áp đá lên mặt thì giọng nói của chúng tôi có thể sẽ truyền tới được. Hãy thử gọi một lần nữa xem sao.
Kano-chan! Nhanh lên, truyền ma lực vào rồi qua đây đi!
Khung cảnh trong hình ảnh chiếu ra, tóm lại chỉ có thể dùng từ địa ngục để miêu tả. Máu vương vãi khắp nơi, những mạo hiểm giả bị Thần Thánh Đế Quốc sát hại rồi biến thành đám Servant xác sống đang tiến lại gần ngay sát nút. Bàn tay tử thần có thể vươn tới Kano-chan bất cứ lúc nào, khiến tôi không kìm được mà hét lớn.
Chỉ cần giọng nói này truyền tới nơi, thì dù Arthur có sang đó hay không, tính mạng của Kano-chan cũng sẽ được bảo toàn. Tôi dồn hết ma lực vào viên đá, không ngừng gọi tên em ấy với hy vọng em ấy sẽ bay về đây càng sớm càng tốt.
Vậy tớ sẽ kích hoạt Arachne Monarch...
Đúng thế. Rồi khi ma lực kết nối được với bên kia, Ta sẽ mở ra một không gian vừa đủ cho đầu chân nhện đi qua...
Ở phía bên kia, bé Kabagon vừa khéo léo cử động đôi chân trước ngắn tũn vừa bàn bạc với Arthur.
Cầu mong mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Và cầu mong cả Souta cũng được bình an.
Tôi gửi gắm những ước nguyện ấy vào trong lời cầu nguyện, tiếp tục gọi vào viên đá không ngừng nghỉ.
