Finding Avalon: The Quest of a Chaosbringer

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23098

Tập 06 - Chương 1 Kiếm Sĩ Cao Cường

"Chết, đã giờ này rồi sao."

Tôi lầm bầm, tống vội miếng bánh mì xuống họng rồi hì hục ních đôi tay béo múp vào ống tay áo đồng phục, cuống cuồng chuẩn bị đi học.

Dạo gần đây tôi toàn đi một mình, nhưng hôm nay, đã lâu lắm rồi tôi mới lại đi cùng Kaoru. Lý do là vì vụ nổ tại đấu trường hôm trước — mà nguyên nhân sâu xa là do ma pháp của Arthur — đã khiến buổi tập sáng của Kaoru bị hủy bỏ.

Tôi hóp cái bụng phệ đang phản chiếu lù lù trong gương toàn thân lại, cố siết chặt thắt lưng thì tiếng chuông cửa lảnh lót vang lên. Vội vàng chộp lấy chiếc cặp nhét đầy sách giáo khoa, tôi chạy bình bịch xuống những bậc cầu thang gỗ cũ kỹ đang rên lên cọt kẹt.

Chờ tôi ở đó là một thiếu nữ. Cô đứng thẳng tắp, toát lên vẻ thanh tao nhưng cũng đầy khí chất lẫm liệt.

"Cô... không có nhà nhỉ? Tớ thấy cửa tiệm cũng đóng."

"À. Mẹ tớ đi nhập hàng cùng ông già rồi, nên cửa tiệm chỉ nghỉ buổi sáng thôi."

"...Nhắc mới nhớ, tớ nghe nói các sản phẩm mới đang rất chạy, chắc là đi nhập thêm lô đó hả?"

Món "sản phẩm mới" mà cổ nhắc tới chính là mấy món hàng độc quyền của "Tiệm Tạp Hóa Narumi" — cửa tiệm tận dụng tầng một của nhà tôi. Chúng tôi bày bán các loại Potion hồi phục và vũ khí nhặt được trong Dungeon đã qua sửa chữa, và thực tế là chúng đang trở thành những món hàng cực kỳ đắt khách. Đặc biệt là Potion, cứ hễ xếp lên kệ là "bốc hơi" ngay trong ngày.

Ngoài ra, gần đây tôi còn tuồn một lượng lớn hợp kim Mithril thu thập được sang "Tiệm Kim Khí Hayase" của bố Kaoru để gia công với giá rẻ. Sau đó, tôi lại bày bán thành phẩm tại cửa hàng nhà mình. Doanh số bán ra vượt xa mong đợi với tỷ suất lợi nhuận cực cao, thậm chí còn được giao dịch với giá cắt cổ trong giới sưu tầm. Lượng khách hàng mới cũng đang tăng dần, xem ra giấc mơ mở chi nhánh 2 không còn là điều viển vông nữa.

"Bố tớ cũng rất cảm kích vì có thêm nhiều việc để làm... Thôi, không còn nhiều thời gian nữa, đi nào."

"Ừ."

Tôi vừa đáp lời vừa len lén quan sát sắc mặt Kaoru. Tôi đã khá lo lắng vì cô ấy vừa trải qua chuyện kinh khủng trong trận quyết đấu vài ngày trước, nhưng trông cô ấy không có vẻ gì là khác thường. Tạm thời có thể yên tâm rồi.

Hơn nữa, dạo này cô ấy chủ động trò chuyện với tôi về những điều vụn vặt thường ngày nhiều hơn, đây chẳng phải là một tín hiệu tốt sao? Mới trước đó không lâu, cô ấy còn chẳng thèm nói với tôi nửa lời, chỉ cắm đầu đi một mạch đến trường. Vậy mà giờ đây, ánh mắt cô ấy nhìn tôi cũng đã dịu đi đôi chút.

Thừa thắng xông lên, tôi cảm thấy thôi thúc muốn tiến thêm một bước để thu hẹp khoảng cách, nhưng làm thế sẽ tạo gánh nặng cho Kaoru. Lúc này, ưu tiên hàng đầu vẫn là kiên trì lấy lại lòng tin của cô ấy từng chút một.

Tôi khóa cửa nhà, rảo bước để chọn một vị trí ngay phía sau thiếu nữ đang đi đằng trước một chút.

Mùa hè đã đến, dù mới sáng sớm nhưng ánh nắng đã gay gắt, gió lặng tờ khiến mồ hôi cứ thế rịn ra. Nếu đi một mình thì tôi đã thấy nản lòng ngay lập tức, nhưng hôm nay lại được đi học cùng cô bạn thuở nhỏ xinh đẹp. Cảm giác sảng khoái vô cùng.

Đang tung tăng đi sau lưng thiếu nữ với tâm trạng phơi phới, bỗng nhiên cô ấy giảm tốc độ và đi song song với tôi. Có lẽ cô ấy có điều gì muốn hỏi.

"Chuyện đấu trường bị phá hủy... cậu có nghe Nitta-san nói gì không?"

"...Không. Có chuyện gì à?"

Tưởng gì. Tại sao lại hỏi tôi chuyện đó chứ? Không rõ ý định thực sự của cô ấy là gì nên tôi cứ giả nai cái đã. Kaoru làm bộ dạng như đang suy nghĩ một chút rồi tiếp tục câu chuyện.

"Tớ thường thấy cậu ở cùng Nitta-san trong lớp... Hình như hai người cũng cùng nhau lặn Dungeon, tớ cứ đinh ninh là hai người đã lập Party, nhưng không phải sao?"

"...Tớ chỉ được cô ấy thương hại dắt theo thôi. Nhưng tớ cũng mạnh lên được chút ít rồi đấy nhé."

Từ lúc mới nhập học, Kaoru đã luôn để ý xem tôi có tăng được Level nào không. Đó không hẳn là vì lo lắng, mà giống như tinh thần trách nhiệm hay nghĩa vụ của một người bạn thuở nhỏ hơn. Dẫu vậy, để cô ấy phải bận tâm về mình cũng khiến tôi thấy áy náy. Tôi muốn nói cho cô ấy biết rằng mình cũng đã tăng Level kha khá và có thể tự đi săn được rồi.

Nếu là Kaoru của trước đây, chắc chắn cô ấy sẽ ném cho tôi một ánh nhìn nghi ngờ, nhưng—

"Tớ nghĩ những người như Nitta-san và Đại tiểu thư Oomiya chịu giúp đỡ là vì họ nhìn thấy tiềm năng ở Souta. Họ là những người có thể nhìn thấu năng lực và đưa ra lời khuyên chính xác... Có vẻ cậu đang thực sự cố gắng nhỉ."

Được cô ấy khen ngợi với nụ cười mỉm trên môi khiến tôi thấy nhột nhạt quá.

Mà đúng là tôi cũng đang cố gắng thật, nhưng dạo gần đây do tên Tsukijima mà tôi mất quá nhiều thời gian chuẩn bị, chẳng còn lúc nào để cày Level. Đến kỳ nghỉ hè, tôi có thể thực hiện những chuyến lặn Dungeon kéo dài vài ngày, và cũng có cả núi việc muốn làm. Chắc phải lên sẵn vài kế hoạch từ bây giờ thôi.

"Thế còn bên cậu thì sao? Tớ biết là cậu cũng đang rất nỗ lực."

"...Không tốt lắm. Tớ cứ nghĩ vào Trường Đào tạo Mạo hiểm giả thì mình sẽ làm được chút gì đó... Cái này người ta gọi là 'ếch ngồi đáy giếng' nhỉ."

Nói xong, Kaoru thở dài thườn thượt với vẻ mặt hơi u ám.

Hồi cấp hai, cô ấy từng vô địch giải Kiếm đạo toàn quốc. Cô ấy đã rất tự tin rằng mình có thể xoay xở tốt khi vào ngôi trường này, nhưng rồi nhận ra nếu không tăng Level thì kỹ thuật có tốt đến mấy cũng chẳng thể đấu lại các lớp trên. Thậm chí cô ấy còn nhận ra kỹ thuật của mình trước mặt những mạo hiểm giả thực thụ cũng chỉ như trẻ con tập đi.

(Kỹ thuật của cậu là quá đủ rồi mà.)

Kiếm thuật của Kaoru dư sức đối đầu với cả những kẻ địch mạnh. Bây giờ, cách tốt nhất là kiên trì rèn luyện và tích lũy kinh nghiệm — tôi, với tư cách là một người chơi, hiểu rõ điều đó, nhưng bản thân cô ấy thì vẫn thấy bất an.

"Về Level thì Satsuki sẽ giúp cậu. Còn về kỹ thuật và kiến thức thì Risa cũng là một người cực kỳ—"

"Nhắc đến Nitta-san mới nhớ. Cậu có biết người quen nào của cô ấy dáng người mảnh khảnh... ừm, cao tầm như Souta không? Một kiếm sĩ cao thủ ấy."

Kaoru ngắt lời tôi để đặt câu hỏi. Bình thường cô ấy là kiểu người trầm tính, ít khi bày tỏ ý kiến mà chỉ lặng lẽ lắng nghe, nên việc cô ấy chủ động thế này chứng tỏ phải có chuyện gì đó. Việc cô ấy đi song song với tôi thế này chắc hẳn cũng là để hỏi chuyện này.

(Chà, nên trả lời sao đây ta.)

Chắc chắn cái gã kiếm sĩ đó là tôi rồi, mà nhắc mới nhớ, Risa từng nói muốn tôi dạy kiếm thuật cho cô ấy. Thử thăm dò xem tại sao Kaoru lại hứng thú với kiếm thuật của tôi đến thế nào.

"À ừm, người đó cao thủ như thế nào cơ?"

"Tớ chỉ có cơ hội nhìn thấy một lần thôi, nhưng mà... biết nói sao nhỉ, kiếm pháp ấy... vô chiêu, không hề có 'Khuôn mẫu' (Kata). Đó là những đường kiếm tuyệt đẹp, tự do tự tại, biến ảo khôn lường và không bị ràng buộc bởi bất cứ nguyên tắc nào."

Cô ấy dừng lại, đặt hai tay lên ngực và nhìn về phía xa xăm như đang hồi tưởng lại hình ảnh của người kiếm sĩ đó. Vẻ mặt cô ấy thoáng chút phấn khích.

(Khuôn mẫu... à. Quả thật, nhìn từ góc độ của Kaoru thì đó đúng là thứ kiếm pháp kỳ quặc.)

Kiếm thuật mà các mạo hiểm giả sử dụng hầu hết đều có "Khuôn mẫu".

Đó là quy tắc chung của mạo hiểm giả: tham khảo các loại kiếm thuật vốn có như Cổ Võ Đạo hay Kiếm Thuật Phương Tây — những thứ đã được lịch sử chứng minh hiệu quả qua các cuộc chiến sinh tử — rồi ứng dụng chúng vào thực chiến với quái vật hay đối kháng. Ngược lại, thông thường chỉ cần nhìn vào thế thủ, đường kiếm hay bộ pháp di chuyển là người ta có thể đoán ngay ra gốc gác môn phái.

Trong khi đó, kiếm của tôi không có "Khuôn mẫu". Đơn giản vì tôi chẳng tham khảo bất kỳ môn kiếm thuật nào, đó là thứ kiếm pháp "của riêng tôi", được học qua vô số lần chết và ứng biến tùy tiện.

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Đó là thứ kiếm pháp chuyên dụng để đối kháng (PvP), được tối ưu hóa sau khi trải qua cái chết với tần suất khổng lồ, nghiên cứu kỹ lưỡng thói quen và xu hướng của hàng tá người chơi, đồng thời thích ứng với mọi Job và Skill. Nếu phải lao vào hỗn chiến với một PvP Clan nào đó, tôi tự tin rằng nó cực kỳ hữu dụng.

"Vậy nên là... ừm. Tớ muốn được người đó dạy kiếm thuật... nhưng Nitta-san có vẻ không muốn giới thiệu cho lắm. Nếu Souta biết thì tớ định sẽ trực tiếp đến nhờ vả... Cậu thực sự không biết sao?"

Kaoru rụt rè hỏi, có lẽ vì cảnh giác với thói ghen tuông và hay nổi cáu của tên Piggy trong tôi, nhưng nội tâm Piggy lúc này cũng đang phức tạp lắm. Nhờ ơn nó mà tôi cũng thấy bồn chồn theo. Tôi muốn nói với Piggy rằng: Này, mày với tao là một, tuy hai mà một. Ghen tuông cái nỗi gì chứ.

—Gác chuyện đó sang một bên, có vài vấn đề lớn trong việc để Kaoru học kiếm thuật của tôi.

Thứ nhất, tiền đề kiếm thuật của tôi được xây dựng dựa trên kiến thức về Dungeon Ex và xác của cả núi người chơi.

Tôi học nó qua việc đối đầu với đủ loại Job của người chơi và trải nghiệm vô số cái chết, nên không rõ liệu Kaoru có thể thấu hiểu được tại sao tôi lại di chuyển như vậy hay không. Cho dù tôi có giải thích kiểu: "Gặp đối thủ Job này thì chúng nó hay dùng chiến thuật này, nên di chuyển thế kia tỉ lệ thắng sẽ cao hơn", thì liệu một người không có kiến thức lẫn kinh nghiệm về Dungeon Ex như Kaoru có thể gật đầu tiếp thu một cách ngoan ngoãn được không?

Kể cả khi cô ấy hiểu được, thì việc có tận dụng được kinh nghiệm Kiếm đạo bấy lâu nay hay không cũng là một dấu hỏi lớn.

Bây giờ cô ấy có vẻ đang mất tự tin, nhưng kiếm thuật của Kaoru chỉ cần tăng Level và tích lũy kinh nghiệm thì hoàn toàn đủ sức đối đầu với kẻ mạnh. Tôi biết rõ tương lai đó. Vậy mà một kẻ học kiếm thuật tạp nham, không bài bản như tôi lại xen vào gây ảnh hưởng xấu thì... đúng là không còn mặt mũi nào.

Vì vậy, vì lợi ích của chính Kaoru, tốt nhất tôi nên phản đối chuyện này.

"Nhưng tớ nghe nói Risa cũng rất am hiểu Nhật Bản Kiếm Thuật, thực lực cũng thuộc hàng top đấy. Thay vì học từ một kiếm sĩ không có bài bản, chẳng phải cậu nên học từ người có thể giúp cậu phát huy kinh nghiệm Kiếm đạo thì tốt hơn sao?"

"...Tất nhiên là tớ cũng định xin cô ấy chỉ giáo. Nitta-san có vẻ vẫn đang giấu giếm thực lực... Nhưng mà—"

—Thứ kiếm thuật tự do đó đã in sâu vào mắt tớ, không thể nào quên được.

Nói rồi, cô ấy bước lên một bước, vung tay làm động tác chém, diễn tả lại một pha giao tranh nào đó. Có lẽ cô ấy đang tái hiện lại trận chiến giữa tôi và Valkyrie Skuld. Trong lúc di chuyển, cô ấy xoay người một vòng khiến chiếc váy tung lên, suýt nữa thì lộ cả bên trong, làm tôi và cả tên Piggy trong lòng đều bối rối tột độ.

Kaoru kết thúc bằng một cú chém ngang, rồi dừng lại, quay đầu nhìn tôi chằm chằm như muốn soi mói xem tôi có thực sự không biết chút gì về tay kiếm sĩ đó hay không. Bị đôi mắt xinh đẹp của cô bạn thuở nhỏ nhìn ở cự ly gần khiến tôi lại càng thêm bối rối, bèn chỉ tay về phía đấu trường đang hiện ra trước mắt để đánh trống lảng.

"E hèm, tớ đã bảo là không biết kiếm sĩ nào như thế mà. Quan trọng hơn, nhìn kia đi. Nó bị phá hủy tanh bành luôn kìa."

"...Đúng nhỉ. Những người đang điều tra ở kia là ai vậy?"

Bị tôi ép đổi chủ đề, Kaoru khẽ thở dài như trút bỏ hơi thở rồi chuyển ánh nhìn sang đấu trường đổ nát. Xung quanh ngổn ngang những mảnh tường vỡ, dây cảnh báo cấm vào được giăng lên, và đám học sinh đang tụ tập đông nghịt.

Chúng tôi chậm rãi bước lại gần để xem xét tình hình.

Gạch đá bên trong vẫn chưa được dọn dẹp, cái hố lớn trên mặt đất vẫn còn nguyên. Gần trung tâm cái hố, một vài người mặc vest đang cầm những thiết bị dài — có lẽ là máy đo mật độ ma lực — đứng trao đổi với nhau. Chắc họ đang khám nghiệm hiện trường xem chuyện gì đã xảy ra.

Bọn họ là ai? Họ đã nắm được thông tin đến mức độ nào rồi? Có rất nhiều điều khiến tôi tò mò và muốn lẩn vào đám đông để thu thập thông tin, nhưng Kaoru có vẻ không muốn ở lại đây nên giục tôi đi tiếp.

"Souta, nhanh lên nào. Chúng ta đi bộ thong thả quá nên sắp hết giờ rồi đấy."

Đúng là chẳng còn mấy thời gian nữa là chuông reo, hơn nữa Kaoru cũng là người trong cuộc của vụ quyết đấu, tốt nhất không nên nán lại đây lâu. Tôi liếc nhìn tàn tích của đấu trường lần cuối rồi cũng rời đi.

~*~

Bước vào lớp học của Lớp E, tôi ngồi xuống chỗ của mình ở cuối lớp và thở phào nhẹ nhõm. Dạo gần đây hết vụ bạo lực của CLB Kiếm Thuật Đệ Nhị lại đến việc chạy đôn chạy đáo chuẩn bị đối phó với Tsukijima, dù ở trường tôi vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng. Đã bao lâu rồi tôi mới được thả lỏng tâm trí thế này nhỉ?

Tuy nhiên, có vẻ chỉ mình tôi là đang dựa lưng vào ghế thảnh thơi ngắm nhìn xung quanh, còn các bạn cùng lớp thì đang tụ tập bên cửa sổ bàn tán xôn xao. Mà nói đúng hơn là cả lớp đang ồn ào như cái chợ vỡ.

"Tao bảo là có một quả bom khổng lồ phát nổ mà, mày không biết à?"

"Tớ lại nghe nói là mấy cái Clan chuyên công phá (Assault Clan) choảng nhau đấy. Hình như toàn tay to mặt lớn cả."

"Sao Clan Công Phá lại phải dùng đấu trường của trường học làm gì chứ, tao nghe bảo là có quái vật hung ác xuất hiện cơ."

"Hả, quái vật á?"

Hết ngày nghỉ, vừa đến trường đã thấy tòa nhà được xây dựng bằng uy tín của quốc gia bị đập nát vụn. Hơn nữa nguyên nhân lại không rõ ràng. Không hóng hớt cái chủ đề nóng hổi này thì mới là lạ. Nhưng dù có căng tai lên nghe, tôi cũng chẳng thấy thông tin nào nói rằng nó bị hỏng do trận quyết đấu với Tsukijima cả.

Ở phía hành lang đối diện, đám Akagi, cậu Tachiki và Majima đang tụ tập. Risa cũng bị gọi lại, đang nói chuyện với vẻ mặt nghiêm túc cùng cậu Tachiki khiến tôi khá để tâm, nhưng một kẻ ở đáy xã hội của lớp như tôi thì tuyệt đối không thể nào chen chân vào cái nhóm đó được. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành liếc mắt quan sát, thì bỗng thấy một thiếu nữ với mái tóc tết tung tăng, nở nụ cười tươi rói đang tiến lại gần.

Ừm, hôm nay cô ấy vẫn dễ thương như mọi ngày.

"Chào buổi sáng, Souta. Chuyện kia đang rầm rộ ghê nhỉ, nhưng có vẻ chẳng ai biết được chân tướng cả."

"Chào buổi sáng, Satsuki. Chắc là Hội trưởng đã nỗ lực lắm đấy."

Có vẻ Satsuki cũng tò mò nên đã đi thu thập thông tin, nhưng tuyệt nhiên không có ai đồn đại về sự thật rằng tôi và Tsukijima đã đánh nhau đến mức phá hủy nơi đó. Vậy thì chắc chắn Sagara đã làm tốt công tác bịt miệng rồi. Hắn ta còn bắt ký cả bản cam kết cơ mà.

Chỉ có điều, phá hoại hoành tráng đến mức đó thì đương nhiên các điều tra viên của cơ quan nhà nước và ban điều hành nhà trường sẽ phải vào cuộc — mấy người mặc vest kia chắc là họ chứ không ai khác — tôi không nghĩ tất cả những người có mặt tại đấu trường lúc đó có thể né tránh được sự truy cứu. Tốt hơn hết là nên chuẩn bị tinh thần rằng việc điều tra sẽ sớm lan đến cả Tsukijima.

Có vẻ lại sắp có chuyện phiền phức rồi đây.

Trong lúc tôi đang thì thầm trao đổi với Satsuki xem nên làm thế nào, thì một cặp nam nữ khoác tay nhau tình tứ bước vào, khiến cả lớp E im phăng phắc trong nháy mắt.

Đó là Tsukijima với khuôn mặt thiếu sức sống và... Sera-san với mái tóc bạch kim tỏa sáng lấp lánh.

"...Cô dính sát quá rồi đấy. Tránh ra chút đi."

"Ô kìa, đừng mắc cỡ chứ, Dar~ling ♪"

Sera-san là thủ khoa của khối, đích nữ của một gia đình đại quý tộc, lại còn được mệnh danh là Thánh Nữ thế hệ tiếp theo, một tài nữ hiếm có khó tìm. Ngay từ hồi cấp hai, cô ấy đã tạo nên vô số huyền thoại, nên dù là học sinh lớp trên hay học sinh lớp E nhập học từ cấp ba cũng đều biết đến danh tiếng lẫy lừng của cô ấy.

Chứng kiến một nhân vật tầm cỡ như vậy đang tán tỉnh một học sinh lớp E, có người há hốc mồm, có người nín thở, lại có người trố mắt ra nhìn rồi đứng hình luôn.

"Em có mang theo cơm hộp tự làm, nên giờ nghỉ trưa em sẽ lại đến đón anh nhé. Lúc đó chúng ta sẽ bàn chuyện về Hội học sinh luôn... Vậy nhé, tạm biệt anh yêu trong giây lát."

Mặc kệ những ánh nhìn như dao đâm của đám bạn cùng lớp, cô ấy nói xong mục đích của mình, ném lại một nụ cười tươi như hoa rồi xoay người bước đi, rời khỏi lớp học.

Sau đó, đám bạn cùng lớp xúm lại tấn công Tsukijima bằng một tràng câu hỏi. Quen biết Sera-san kiểu gì? Tại sao lại thân mật đến mức đó? Bàn chuyện Hội học sinh là sao? Hàng vạn câu hỏi vì sao. Trái ngược với đám bạn đang phấn khích, Tsukijima trả lời từng câu hỏi với vẻ mặt chán chường hết sức.

Nhìn thái độ ung dung đó của hắn, tôi lại thấy ghen tị đến mức muốn vừa hét vừa chạy vòng quanh lớp. Cuối cùng thì tôi cũng hiểu được cảm giác ám ảnh của Piggy đối với Kaoru là như thế nào rồi, nhưng tôi không thể để mất lý trí ở đây được. Hít thở sâu để bình tĩnh lại nào... hít vào, thở ra.

"Này, Souta. Mắt cậu vằn đỏ lên trông đáng sợ lắm đấy."

Chết tiệt, cốt truyện game bắt đầu đi lệch hướng nghiêm trọng rồi!

Ngay cả với Akagi-kun, cô ấy cũng chưa bao giờ gọi là "Darling ♪" cho đến tận giai đoạn cuối của câu chuyện, vậy mà... Rốt cuộc là thế quái nào. Đáng lẽ lúc đó tôi nên kết liễu hắn luôn cho rồi... à không, bây giờ vẫn chưa muộn đâu nhỉ...

Bỏ mặc Satsuki đang lùi lại vì sợ hãi ở bên cạnh, tôi đành phải trải qua một ngày với tâm trạng u ám.