Elf nuôi dạy trẻ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23098

Wn (0-180) - Chương 165 - Bữa họp mặt gia đình (1)

Tại tiểu trấn Prache yên bình nọ có một nhà tù nhỏ.

Thực tình mà nói, gọi nơi đây là nhà tù thì có hơi quá. Bởi lẽ thị trấn này quá nhỏ bé nên tội phạm hầu hết đều là người từ nơi khác đến, mà số lượng lại chẳng đáng là bao.

Hơn nữa, Prache còn là địa bàn của một High Elf sở hữu sức mạnh kinh hồn. Nếu có bất kỳ tên tội phạm hung ác nào tìm đến đây, e rằng đến mẫu xương cũng chẳng còn mà nhặt.

Vì lẽ đó, những kẻ bị tống giam ở Prache cùng lắm chỉ là mấy tên trộm vặt. Xét nét kỹ thì nơi đây không phải nhà tù, mà nên được xem là một trung tâm giáo dưỡng nhỏ thì hợp lý hơn.

Dù sao đi nữa, dẫu không phải nơi khỉ ho cò gáy, đây chắc chắn vẫn là nơi tụ tập của những kẻ phạm pháp không mấy tốt đẹp.

“Mẹẹẹẹ!!!”

Bởi vì đây chính là nơi giam giữ một con quái vật tóc bạch kim hung tàn, à không, một thiếu nữ.

“Rốt cuộc nếu đã định làm thế này thì mẹ tới làm gì chứ!?”

Tuy nhiên, nạn nhân của ngày hôm nay không phải là nữ tội phạm Stella. Cô đang lườm gia đình đến thăm mình với vẻ mặt hậm hực, đầy oán trách. Trông cô có vẻ rất bất mãn, nhưng vì là tù nhân nên không thể vượt qua bức tường gỗ ngăn cách. Kết quả là cô đành bất lực để gia đình mặc sức trêu đùa.

Soạt, nghe tiếng càm ràm của con gái, Cora khẽ nghiêng đầu. Nhưng ánh mắt của cô chỉ lướt qua con gái đúng một tích tắc.

“Chóp chép, hỏi tới làm gì à? Thì tới thăm mày chứ làm gì.”

“Nói dối! Mẹ chỉ nói miệng thế thôi đúng không? Từ nãy đến giờ mẹ có nói câu nào đâu, toàn cắm đầu vào ăn không hà!”

Chuyện gì thế này?

Một High Elf ghét cay ghét đắng cô con gái cả lại đích thân đến thăm.

Lẽ nào là cô ta chợt nhớ về thời thơ ấu đáng yêu của Stella nên tình mẫu tử bỗng nhiên trỗi dậy?

“Biết làm sao được? Suất ăn phát cho tù nhân mà bỏ thừa thì phí phạm lắm, chóp chép chóp chép…”

Đúng như dự đoán, chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra.

Lý do Cora đến thăm rất đơn giản.

Bây giờ là 6 giờ chiều.

Tức là thời điểm hoàn hảo để ăn tối.

Và cũng là lúc các tù nhân được phát khoai tây.

“Đường đường là thành viên tương lai của Thiết Huyết sưu tác đội mà mình lại phải ăn khoai tây trừ bữa thế này sao!”

“Chóp chép, mày lại lên cơn hoang tưởng đấy à? Từng tuổi này rồi mà còn là một thằng trai tân thất nghiệp lông bông học mẫu giáo thì Thiết Huyết cái nỗi gì?”

Thật cảm động làm sao, người đến thăm Stella cô đơn không chỉ có bà mẹ Cora. Có tổng cộng ba người đang ngồi đối diện với Stella qua bức tường gỗ, và cũng có ba chiếc ghế dành cho họ.

“Mẹ ơi, tại sao khoai tây trước mặt con toàn màu xanh, lại còn mọc mầm hết cả thế ạ?”

“Chóp chép, chúng là loại đặc biệt ngon nên mẹ mới nhường cho con đấy.”

“Ồ, củ khoai tây màu xanh này còn có cả một cây nấm hình thù rất đẹp nữa!”

“Đó là loại thượng hạng nhất trong số đó đấy.”

“Haha, hôm nay con gặp may thật.”

“Ừ, ăn nhiều vào nhé.”

Bộ sậu gây rối(?) của gia đình Cora, bao gồm cả người mẹ, đang túm tụm trong phòng thăm gặp, xì xụp chén khoai tây luộc. Họ làm vậy để tiết kiệm tiền ăn và trang trải sinh hoạt phí.

Quỷ trắng tóc bạc, Cora.

Tên đần độn số một của Prache, Cretas.

Gã cuồng trinh nữ mù mờ trên nhiều phương diện, Racine.

–Chẹp chẹp chẹp chẹp chẹp chẹp.

Ba tai họa(?) bắt đầu ngấu nghiến đống khoai tây chất cao như núi. Mặc dù là đồ ăn của tù nhân nên không có lấy một hạt muối, nhưng vì là đồ miễn phí nên họ vẫn thấy ngon lạ thường.

Số khoai tây này vốn là khẩu phần ăn được cấp cho các tù nhân.

Nhà tù Prache còn có một biệt danh khác là ‘Địa ngục khoai tây’.

Người dân Prache sống bằng nghề trồng khoai tây nên thường nộp thuế bằng chính nông sản này. Đứng trên lập trường của trưởng làng, người thu thuế, khoai tây chất đống chỉ khiến chúng hư thối, nên việc phân phát không giới hạn cho các tù nhân đã trở thành chuyện thường ngày.

Dẫu cho có là tù nhân ăn khỏe đến đâu, một khi đã rơi vào nhà tù mang tên ‘Địa ngục khoai tây’ này thì cũng sẽ gầy rộc đi.

Dù được ăn thả cửa chẳng khác gì buffet miễn phí, phàm là con người, ngày nào cũng ăn đi ăn lại một món thì kiểu gì chẳng phát ngán.

Vì vậy, đống khoai tây chất cao này là bữa ăn được phân cho cô con gái lớn Stella. Cora, người đang phải vật lộn với cái nghèo, đã sai con gái mình mang về chừng vài trăm củ khoai.

Đổi lại, cô đã nói dối trắng trợn rằng sẽ mang bít tết thịt bê đến. Cô đã lợi dụng tâm lý chán ngấy khoai tây đến tận cổ của Stella.

“Cái gì thế này, mẹ lừa con đấy à!”

“Chóp chép, thì sao nào.”

Dù là người mẹ đã lừa dối con gái mình, cô ta vẫn trơ tráo và ung dung đến lạ. Cũng có gì khó hiểu đâu? Nếu chỉ để ăn chực vài củ khoai tây mà phải mua bít tết thịt bê cho con gái thì lỗ vốn to.

Thứ mà Cora mang đến nhiều lắm chỉ có năm miếng dồi tiết, cứ một trăm củ khoai tây thì đổi được một miếng. Nhưng với Stella đang thèm thuồng, có cái này bỏ bụng cũng còn hơn không.

“Mẹ đã hứa là sẽ mang đồ ăn ngon đến cơ mà!”

“Chóp chép, dồi tiết không ngon à?”

“Nhăm nhăm, con ngán lắm rồi!?”

“Ối dào, xem cái điệu vừa nhai ngấu nghiến vừa làm cao kìa?”

“…Xì.”

Stella mếu máo nuốt miếng dồi tiết, còn bà mẹ thì mặc kệ lời than vãn của con gái, mải mê ăn khoai tây.

Gia đình Cora kỳ quặc đang tổ chức tiệc tùng(?) với bức tường gỗ ngăn cách ở giữa. Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ thấy họ không giống một gia đình bình thường.

Và để chứng minh cho điều này.

‘K-Kia có thật là một gia đình không?’

Viên cai ngục đang nhìn bốn người họ với vẻ mặt hoang mang.

Thông thường khi gia đình đến thăm tù nhân, họ sẽ mang theo cả tá đồ ăn ngon.

Thế nhưng những người nhà này, bao gồm cả bà High Elf tóc trắng kia, lại đang bòn rút chính người thân là tù nhân của họ. Mà lại còn chỉ để tiết kiệm tiền ăn.

Đây là một sự bần tiện đến mức không nỡ nhìn.

Lý do Cora phải tiết kiệm tiền ăn một cách thảm hại như vậy rõ như ban ngày.

Tình hình tài chính bi đát buộc cô phải tìm mọi cách để bù đắp chi phí ăn uống.

Cora trong tình thế cấp bách phải trì hoãn thảm họa bị đuổi ra đường bằng bất cứ giá nào.

“Chóp chép, Cretas. Giữ lại mười củ khoai tây đi. Lát nữa Lily tan làm về còn phải đưa cho con bé.”

“Vâng, thưa mẹ.”

Cretas lấy ra một chiếc túi nhỏ rồi lúi húi cất khoai tây vào. Nhìn hành động của cậu em, Stella bực bội bĩu môi dài cả tấc. Cả mẹ lẫn em trai, cô không thể ưa nổi cái sự bần hàn đến kiết xác của những người được gọi là gia đình này.

“Mẹ ơi, mẹ là công chúa mà sao lại không có chút khí phách nào thế, mẹ không thấy xấu hổ hả!?”

“Cl.”

Nhưng đó chỉ là lập trường của một cô nương được mỗi cái mã ngoài. Cora chẳng bận tâm trước lời trách móc của con gái.

“Gớm, khí phách có mài ra ăn được không? Liệu hồn mà ăn cái miếng dồi tiết đấy đi khi tao còn đang nói ngọt. Bớt càm ràm lại kẻo tao nuốt không trôi.”

Lời cô ta nói chẳng sai chút nào. Vả lại, cái thời Cora còn coi trọng danh dự và phẩm giá của một công chúa Elf đã là chuyện của quá khứ xa lắc xa lơ rồi.

Kể từ khi đến Đông Đại Lục, đẻ năm đứa con và tần tảo buôn bán kiếm sống, thì với một bà mẹ bỉm sữa như cô, việc sinh tồn đương nhiên quan trọng hơn ánh nhìn của thiên hạ.

Là một tiểu thương đã trụ vững hàng trăm năm, Cora giờ đây cũng chỉ là một trong những nô lệ của chủ nghĩa tư bản.

“…Khoai tây ở Prache thừa mứa, có đáng bao nhiêu tiền đâu.”

“Cái loại chưa từng kiếm được một xu như mày cũng dám nói.”

“…Công chúa Stella không làm việc.”

“Công chúa là mẹ mày ấy, con đĩ chết tiệt.”

“Hứ.”

Stella không tìm được cách nào để chống lại sự chì chiết cay nghiệt của mẹ. Cô cũng không thể cãi lại răm rắp như mọi khi. Nói đúng hơn là vì mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía này nên cô thấy nhục nhã vô cùng. Vậy thì, việc duy nhất cô có thể làm là lấp đầy cái bụng đói bằng số dồi tiết còn lại.

“Thưa mẹ.”

“Sao, Cretas?”

Lại chuyện gì nữa đây? Cora cáu bẳn quay đầu lại, nhưng gã to con chỉ đặt củ khoai tây đang ăn dở xuống và cúi đầu trước mẹ mình.

“Con xin lỗi.”

“Hả? Xin lỗi chuyện gì?”

Thấy con trai đột nhiên xin lỗi, Cora ngớ người ra. Rõ ràng trước mắt nó đâu có gây ra họa gì.

“Con nghĩ là con đã quá ích kỷ.”

Thế nhưng, thái độ của cậu con trai lại nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Cretas cảm thấy có lỗi với mẹ và em trai Racine.

Theo lời mẹ nói, những củ khoai tây màu xanh đang chất đống trước mặt cậu là loại thượng hạng và ngon nhất. Thế mà cậu lại để cái ăn làm mờ mắt, bất hiếu độc chiếm hết chúng. Mà còn những một trăm củ!

Vì vậy, là một người con hiếu thảo, Cretas muốn nhường những củ khoai tây xanh này cho mẹ.

“Một mình con độc chiếm hết số khoai tây ngon thế này thì không được phải không ạ? Mẹ cũng ăn cùng đi ạ.”

“Á, aa! Mẹ ổn mà! Con cứ ăn nhiều vào, hahaha.”

Hiểu ra tình hình, Cora vội vàng lắc đầu. Khoai tây xanh vốn là những củ đã bị biến chất do tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, và những củ đã mọc mầm thì đặc biệt nguy hiểm.

Thậm chí, một vài củ không chỉ mọc mầm mà còn mọc cả nấm. Thứ này chẳng khác gì một loại độc dược chưa từng được biết đến. Tất nhiên, Cora là một siêu việt giả nên ăn vào cũng chả sao, nhưng khoai tây lành lặn còn đầy ra đấy, tội gì phải ăn mấy củ khoai xanh dở tệ đó chứ.

“Thực ra mẹ cũng thích khoai tây xanh lắm, nhưng mẹ bị dị ứng với loại đó.”

“Ể? Con chưa từng thấy mẹ bị đau bụng vì ăn gì bao giờ mà?”

“Kh-không phải bây giờ, là chuyện hồi còn bé tí cơ! Hồi đó mẹ còn là người bình thường nên hay bị đau bụng. Giờ thì không sao rồi, nhưng mà... nói sao nhỉ, kiểu như vẫn còn ám ảnh tâm lý ấy?”

Đó là một lời bào chữa vụng về được bịa ra vội vã. Tuy nhiên, vì Cretas là tên đần độn tiêu biểu của Prache nên đành chấp nhận lời giải thích của mẹ.

“Trời ạ, con không biết chuyện đó mà suýt nữa đã phạm sai lầm. Thế thì…”

Và dĩ nhiên, ánh mắt tiếp theo của gã to con hướng về phía người em trai mù của mình.

‘P-Phải sống!’

Cảm nhận được nguy hiểm theo bản năng, thằng mù co rúm người lại, vào tư thế phòng thủ.

“Ặc!”

Nhưng đó chỉ là sự kháng cự vô nghĩa trước Cretas, người sở hữu thể chất áp đảo trong số các con của Cora. Mặc dù có chiều cao nổi bật, Racine vẫn trở thành một thiếu nữ liễu yếu đào tơ(?) trước người anh khổng lồ, bị tóm lấy eo và kéo đi một cách bất lực.

“Racine, em cũng thử một miếng đi, khoai tây xanh rì thế này chắc là chín ngon lắm đây!”

Ngay lập tức, một củ khoai tây mọc nấm đỏ được đưa đến gần mặt Racine.

“…E-Em không sao đâu. Em chỉ cần nhìn anh ăn khoai tây ngon là đã thấy no rồi.”

“Haha, đừng khách sáo. Anh cũng vậy thôi. Chỉ cần nhìn em ăn là anh cũng thấy no rồi!”

“Đ-Đã bảo là không cần mà!? Buông ra. Anh cứ ăn một mình cho thỏa thích điii!!!?”

Phải chăng tình yêu thương của người anh dành cho em trai đã quá nồng nhiệt?

Cretas dùng bàn tay dịu dàng nắm lấy gáy Racine.

“Uoooooặc!!!”

Rồi bắt đầu nhồi đống khoai tây xanh vào miệng Racine.