Elf nuôi dạy trẻ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15171

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Wn - Chương 139 - Mẹ ơi, cứu con lần nữa! (1)

Một buổi chiều yên ả, nắng đẹp vô ngần.

< Thưa cô Cora! Con gái cô, tiểu thư Lily bị ong vò vẽ đốt! >

Cora đang ở quán súp dồi, đón nhận tin tức quen thuộc từ một người lính canh.

Thông thường, nếu nghe tin con gái út bị thương, bất kỳ người mẹ nào cũng sẽ bật dậy, ba chân bốn cẳng chạy đi. Nhưng Cora chỉ nghiêng đầu, nét mặt thoáng ngờ vực.

‘Khoan đã, hình như mình từng nghe câu này ở đâu đó rồi?’

Vừa nghe thấy lời nhắn, những trò câu dẫn mà đứa con út đã từng làm với mình hiện lên trong đầu người mẹ như một cuốn phim quay chậm.

‘Lần trước là rắn độc thì phải? Nhưng rắn độc thì còn tàm tạm chấp nhận được, chứ ong vò vẽ? Cái này có hơi lạ…’

Lily là một nhà điều chế hương liệu, điều hành một tiệm tạp hóa, và nguyên liệu làm nước hoa chủ yếu là hoa và cỏ hái từ trong rừng. Lily, người ngày nào cũng phải vào rừng vì công việc kinh doanh của tiệm, lại bị ong vò vẽ đốt á?

Lần trước là rắn độc, một loài vật ngụy trang theo môi trường, nên dù là chuyên gia cũng có khả năng bị tấn công bất ngờ...

‘Còn ong vò vẽ, chỉ cần không đến gần tổ của chúng là được mà? Lily nào có phải Stella đâu mà lại đi chọc giận côn trùng cơ chứ.’

Ngoại trừ việc hơi quấn mẹ quá mức thì Lily là một cô gái thông minh và sáng dạ. Hoàn toàn không thể so sánh với con mụ đần độn chuyên vứt đám côn trùng mà em trai mình bắt về cho đám thú cưng của nó ăn.

‘Hình như Stella bị sáu tháng tù thì phải? Giá mà kéo dài thêm chút nữa thì...’

Thực ra, lũ thú cưng của Stella đã bị cô chủ lười biếng bỏ rơi, và giờ đây đang được người mẹ Cora nuôi nấng. Nhưng thôi, đó không phải chuyện trọng yếu lúc này.

Dù sao thì, nghĩ đến đây, trong lòng Cora không thể không dấy lên một nghi ngờ.

‘Lẽ nào đây cũng là một cú lừa...?’

Nhưng Cora làm gì có lựa chọn nào khác. Dù gì nó cũng là con gái ruột của mình. Nếu cô mặc kệ, mà lỡ con bé thật sự bị ong vò vẽ đốt đến không cựa quậy được, thì đúng là không còn gì thảm hơn.

‘Agh, đau đầu quá...’

Cora đưa hai tay lên ấn vào trán, đầu đau như búa bổ. Cứ nhằm đúng lúc quán đang đông khách thì lại xảy ra chuyện. Dù chỉ có ba bàn có khách ngồi, nhưng đối với một người đang phải vật lộn mưu sinh từng đồng như cô, thì bấy nhiêu cũng quý giá lắm rồi.

Đang là giờ tan tầm cao điểm, chắc chắn sẽ có thêm vài vị khách nữa ghé qua. Đối với một chủ hộ kinh doanh nhỏ lẻ chỉ có một cái quán cóc trong khu, đây là khoảnh khắc quý giá như cơn mưa rào giữa hạn hán.

‘Mẹ nó, đ*t hết cả mề.’

Nhưng Cora đành nuốt nước mắt mà rời khỏi quán. Dạo gần đây, nỗi bất an về việc liệu chồng có thật sự yêu mình hay không cứ dâng lên, nên nếu không muốn bị bỏ rơi, cô phải nỗ lực trở thành một người phụ nữ tốt hơn một chút trong mắt anh. Vậy thì với tư cách là một người mẹ, ít nhất cũng phải chăm sóc con cái cho đàng hoàng đã.

‘Cứ nghĩ tích cực lên.’

Thường thì đàn ông ai cũng vậy, họ luôn thấy người vợ chăm chút cho con cái của mình bằng cả tấm lòng thật quyến rũ. Cora đang nỗ lực bằng nhiều cách để lấy lòng Kasta.

Tất nhiên, Kasta không phải là loại đàn ông sẽ ruồng bỏ người vợ đã sinh cho mình tận năm đứa con. Nhưng với một người mang trong mình thứ tình cảm quá mức mãnh liệt như Cora, ngay cả nỗi lo nhỏ bé này cũng trở nên khổng lồ. Chẳng còn cách nào khác.

Nàng High Elf thở dài, đành tạm ngưng việc kinh doanh. Cô xin lỗi những vị khách cuối cùng và dặn họ cứ tự nhiên rời đi sau khi dùng bữa xong.

Vừa đến khu rừng, Cora cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ, rồi rẽ lối vào sâu hơn. Chỉ đảo mắt tìm kiếm mà không nói gì thì có vẻ hơi bất lịch sự, nên cô cũng thử lên tiếng.

"Lily, con đâu rồi? Lily Kasta."

Giọng của người mẹ đi tìm con gái gặp nạn nghe chẳng có vẻ gì là khẩn trương. Suy cho cùng, việc khuếch đại khí cảm còn hiệu quả hơn là la hét, và hôm nay, lạ một điều là cô không hề cảm thấy lo lắng.

‘Ầy, biết ngay mà...’

Khi cô tập trung vào khứu giác, một mùi hương kỳ lạ thoang thoảng bay tới. Thật tuyệt vọng, Cora biết quá rõ cái mùi này là mùi gì. Đây là một sự thật mà cô buộc phải biết chứ không hề tự nguyện.

‘Aiss, sởn da gà quá.’

Gai ốc nổi khắp hai tay nàng High Elf. Bởi vì cái mùi kỳ lạ này giống hệt thứ mùi bốc ra từ phòng ngủ chính mỗi khi cô vắng nhà.

Ban đầu, Cora thấy thật lạ khi phòng ngủ của vợ chồng lại có mùi tanh dù cô không hề nghịch tay.

Một lần thì còn cho qua, nhưng khi chuyện này lặp lại nhiều lần, cô không thể nào xem nhẹ được nữa.

Thế là, Cora đã dùng chiếc camera ma thuật vốn được chuẩn bị để quan sát trực quan mối quan hệ của mình với chồng dưới góc nhìn của người thứ ba, quay lại cảnh trong phòng ngủ, và đã dễ dàng xác định được nguồn gốc của mùi hương.

< Mẹ! Mẹ! Không, Coraaa! >

Ngày hôm đó, Cora đã phải chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng(?) khi đứa con gái út đáng yêu của mình trải qua khoảng thời gian riêng tư, gào thét tên mẹ.

Có lẽ, chính từ lúc đó.

Cora bắt đầu dựng kết giới cấp cao để phong tỏa lối vào phòng ngủ chứ không dùng ổ khóa nữa.

Chính vì vậy, người mẹ có thể khẳng định chắc nịch.

‘Con khốn này lại lừa mẹ nó nữa à?’

Rằng đứa con gái út hiện giờ đang nói dối trắng trợn chỉ để được mẹ chú ý.

Lần này chắc chắn không phải là bị rắn độc cắn như lần trước. Cái trò chọc ong vò vẽ để cố tình bị chích vào chỗ kín là một hành động ngu ngốc mà ngay cả Stella cũng không làm. Tất nhiên, nếu là Cretas thì không biết chừng.

‘…Hay là về nhà luôn cho rồi?’

Cổ chân trắng nõn mang giày bệt khẽ xoay về hướng ngược lại. Vừa phải đóng cửa quán nên tâm trạng của cô đang rất tệ. Cô chỉ muốn về nhà đánh một giấc sớm. Nếu chợp mắt một lúc, có thể cô sẽ tỉnh dậy trước giờ chuẩn bị bữa tối.

‘Nhưng mà...’

Đôi giày của nàng High Elf đang phân vân lại xoay về hướng chính diện. Con bé tuy thông minh, nhưng cũng là một đứa trẻ phát cuồng vì mẹ đến mức cô lo lắng không biết nó sẽ làm ra hành động bộc phát nào.

Nàng High Elf miễn cưỡng bước về phía phát ra mùi hương cơ thể. Và sau một hồi, qua tầm nhìn, cô thấy Lily đang dựa vào một gốc cây.

‘Con bé đau thật à?’

Mái tóc nâu và khuôn mặt trắng bệch ướt đẫm mồ hôi, trông có vẻ kiệt sức. Cộng thêm cơ thể đang run lên bần bật, nếu không biết rõ đầu đuôi câu chuyện mà chỉ nhìn bề ngoài, hẳn ai cũng nghĩ con bé đang trong tình trạng nguy kịch.

‘Không, tuyệt đối không phải.’

Nhưng nhìn kỹ hơn, vẻ nhăn nhó trên mặt con bé có vẻ không liên quan gì đến đau đớn. Là một người phụ nữ và cũng là một người mẹ, Cora không thể nào không đọc được biểu cảm của con gái mình.

‘Bày vẽ lắm trò.’

Cùng với đó, bàn tay của nó đã xấu hổ giấu vào trong váy từ bao giờ. Cora cảm thấy buồn nôn. Vừa đáng yêu, lại vừa kinh tởm thay, cái biểu cảm lúc lên đỉnh của nó lại y hệt mẹ nó.

"Con đ... à không, Lily."

"...M-Mẹ!"

Nếu đang trong tình huống nguy cấp mà gặp được mẹ, giọng nói hẳn phải tràn ngập sự vui mừng mới đúng. Đằng này, khuôn mặt của cô gái bán Elf chẳng khác gì một thiếu niên bị cha mẹ bắt quả tang đang làm chuyện đáng xấu hổ. Có vẻ nó không ngờ mẹ lại đến sớm như vậy.

"...Con, có thật là bị ong vò vẽ đốt không đấy?"

Cora đã chắc mẩm rằng con gái mình đang giăng bẫy. Đây chỉ là câu hỏi xã giao mà thôi.

"Haa, đúng vậy ạ. Con đã đợi mẹ đến biết bao lâu rồi..."

Bộ nó không nhận thức được việc bị bắt gặp đang làm cái hành vi thủ dâm đáng khinh kia là đáng xấu hổ hay sao? Về độ trơ trẽn, Lily không hề thua kém chị gái mình.

"Người đang bị đau mà sao lại làm cái trò đó?"

"Vì đau quá nên con nhớ mẹ, thế là lỡ..."

"Con khốn này còn già mồm à?"

"Ôi, mẹ. Chẳng lẽ mẹ đang nghi ngờ con sao?"

"Con có tiền án rồi còn gì."

"Tiền án ạ?"

"Lần trước bảo bị rắn độc cắn ấy."

"Mẹ nói gì vậy? Lần đó con thật sự bị rắn độc cắn mà!"

"Ừ thì, đúng là thế..."

Cô biết. Cô biết chuyện bị rắn độc cắn là thật, nhưng cô ngại không dám lại gần vì sợ con bé lại giở trò.

‘Ôi, như cứt...’

Loạn luân. Thứ mà cô chỉ thấy trong tiểu thuyết hay nghe kể ở xứ sở xa xôi nào đó. Thật quá sức chịu đựng khi đây lại là xu hướng tính dục của máu mủ ruột rà mình, và điều khiến cô thực sự tức điên là đối tượng lại chính là mẹ đẻ của nó.

‘Thà nó đi thích mấy ông anh trai hay bà chị của nó còn hơn.’

Khoan, đây có vẻ là một phán đoán hơi hấp tấp. Cô tuyệt đối từ chối vai trò làm chủ của một gia đình cẩu huyết.

Dù vậy, sự do dự của nàng High Elf không kéo dài. Tuy đúng là cô cảm thấy ghê tởm cái mùi hương cơ thể vừa ngọt ngào vừa chua nồng bốc ra từ người con gái.

"Áa, đau, đau quá mẹ ơi!"

Nhưng nó cứ van xin khẩn khoản, diễn trò như thế nên cô không thể làm lơ hoàn toàn. Vốn dĩ, những việc không muốn làm mà cứ trì hoãn thì sẽ thành tai họa. Cora dự tính làm cho xong thật nhanh rồi về nhà nằm duỗi thẳng cẳng.

"Làm trò con bò đủ rồi. Thế rốt cuộc là bị đốt ở đâu?"

"C-Cái đó thì..."

Dáng vẻ của một thiếu nữ đầy e thẹn. Trông cứ như một trinh nữ đang tỏ tình với người con trai mình thầm thương trộm nhớ. Đáng buồn thay, đối tượng đó lại là mẹ ruột của nó.

Nhìn con bé e thẹn như vậy, chẳng lẽ lần này lại là ở giữa hai đùi? Cora nhíu mày, dự cảm về một tương lai bẩn thỉu.

"Đ-Đây ạ, mẹ."

Nhưng may mắn thay, đó không phải là ở giữa hai đùi. Tuy nhiên, cũng có thể coi là một bộ phận tương đương. Nơi mà bàn tay của cô gái tóc nâu đang chỉ vào là...

"Ngực con đau rát quá."

Là ngực.

Và trong số đó...

"Hình như con bị đốt ngay trên đầu ti..."

"Mày tự mút đi, con khốn."

Một cặp với Siegwald à=}}