Chương 02: Những kẻ rình rập.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 02: Những kẻ rình rập.
Hôm nay, một ngày trước lễ bế giảng, trường đã cho tan sớm vào buổi sáng.
"Cả thế giới đang chìm trong không khí Giáng sinh rồi, phải không?"
Tôi đang đi chơi với Akira và Hiyori.
Sau giờ học, chúng tôi bắt tàu đến một khu phố có nhiều tòa nhà thương mại lớn, rõ ràng là phát triển hơn chỗ tôi sống.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến đêm Giáng sinh, đúng như Hiyori đã nói, các cửa hàng khắp nơi đang ráo riết trang trí cho mùa lễ hội.
Sau một hồi đi bộ, chúng tôi đã tới được đích đến của chuyến đi. Đây là một nơi tập trung nhiều cửa hàng khác nhau phục vụ mọi lứa tuổi, bao gồm nhiều nhà hàng, hiệu sách, rạp chiếu phim, khu trò chơi điện tử và nhiều hơn nữa. Trước đó tôi cũng có tới đây vài lần rồi.
"Ừm ừm, ăn thỏa thích thôi nào." Hiyori nói với vẻ mặt hăng hái.
"....... Khoan. Dù đã nói là sẽ mời, nhưng tớ khá chắc là mình không đề cập gì đến chuyện ăn thỏa thích cả. Này?"
Ừ, để cảm ơn sau vụ của mèo con Udon, tôi đã hứa là sẽ mời Hiyori ăn bánh.
"Không còn cách nào khác. Hôm nay hơi sớm, nhưng đây là tiệc Giáng sinh của ba chúng ta. Chúng ta phải chơi hết mình thôi."
"Ồ, ra vậy.......... Khoan đã?"
....... Thôi kệ, cũng không thể từ chối được, vì cô ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều mà.
"Thôi nào, đừng lo lắng mấy chuyện lặt vặt nữa, vào thôi." Akira nói, nhẹ đẩy lưng tôi.
"Tao không nghĩ là điều này nhỏ nhặt đâu."
"Kệ đi mà, chỉ cần tao nhìn thấy được nụ cười của Hiyo thôi."
Thế còn nụ cười của tao thì sao!?
Chẳng ai đứng về phía mình cả.........
Mà, tôi đã quen rồi, nên không thấy quá khó chịu. Thế là cả ba bước vào trong nhà hàng.
Nơi này nổi tiếng với buffet có các món tráng miệng ăn thỏa thích, nhưng đó không phải là tất cả những gì họ cung cấp. Có thể gọi cả những món ăn mặn như cà ri và mì Ý nữa.
"Anh sẽ trông chừng mấy cái túi, Hiyo và Mitsuki đi lấy đồ ăn nhé."
"Ừm~ Đi thôi nào, Mitsuki."
"Rồi rồi."
Tôi không muốn bắt đầu bằng đồ ngọt khi bụng đói, vì vậy nên đã chọn mì Ý từ thực đơn và đặt lên đĩa của mình.
"Tớ nên chọn cái nào nhỉ......"
Đôi mắt của Hiyori sáng lên khi nhìn thấy vô số loại bánh kẹo được bày biện trước mặt.
"Dù sao thì đây cũng là một dịp đặc biệt, cứ ăn thỏa thích đi."
"Ừm! Cậu nói đúng Mitsuki. Nếu không ăn hết sức thì sẽ phí phạm lắm, phí cả tiền của cậu nữa."
"Ừ, đúng thế. Đừng có làm ví tiền của tớ phải khóc mà chẳng được gì."
"Rõ!"
Nói rồi, Hiyori đáp lại dứt khoát như một người lính, đặt bánh sô cô la, bánh ngọt và thạch lên đĩa của mình rồi gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Khi chúng tôi quay về chỗ ngồi, Akira cũng trở về với một đĩa cà ri.
"Mmm~! Bánh được người khác trả tiền là ngon nhất!"
"Rồi rồi."
Sau khi chụp ảnh xong, Hiyori chắp tay lại và lập tức cho một miếng bánh sô cô la vào miệng, nở một nụ cười tươi rói khi ôm lấy má. Cách cô ấy ăn, chân cứ ngọ nguậy, y hệt một đứa trẻ nhỏ.
"Nè nè Aki-kun, nói 'ahh' nào."
"Chà, nhưng anh đang ăn cà ri đấy?"
"Aki-kun, ai quan trọng hơn, em hay cà ri?"
"Tất nhiên là Hiyo rồi."
"Vậy thì, ahhh--"
"Ahhhh-"
"Thế nào?"
"Ngon tuyệt!"
Xạo que. Làm sao tôi có thể bỏ lỡ cái khoảnh khắc mà khuôn mặt nó méo xệch chứ, dù chỉ trong thoáng chốc. Cà ri vị bánh Chocolate à...........
"...... Này này Hiyori, dù sao thì Akira cũng đang ăn dở cà ri mà?"
"Nhưng mà tớ muốn chia sẻ món ngon với Aki-kun ngay lập tức cơ."
"Ừm, Hiyo là dễ thương nhất~....."
"Thằng này mất trí rồi....."
"Vậy thì, em có muốn ăn chút cà ri không, Hiyo?"
"Không cần đâu. Em ăn đồ ngọt thôi."
"Ồ, được rồi. Này Mitsuki, mày muốn ăn cà ri không?"
"Không, cảm ơn."
"...................."
Định dụ tôi á? Mơ đi. Cà ri với Chocolate........ Nghe không thể tệ hơn.
"Ngày mai là hết học kỳ hai rồi, nhỉ~ Thời gian trôi qua nhanh thật đó."
"Ừm, hy vọng năm sau anh sẽ cùng lớp với Hiyo."
"Chúng ta sẽ cùng lớp thôi mà, bằng sức mạnh của tình yêu."
"Này, vẫn còn học kỳ nữa đấy, các người hơi quá vội rồi đấy."
"Điều đó không đúng. Chẳng mấy chốc thì học kỳ thứ hai đã kết thúc rồi, cậu biết đấy? Một năm trôi qua nhanh như chớp."
"Ừ thì......."
Đúng vậy, năm nay tôi cảm thấy trôi nhanh hơn bình thường. Đó là nhờ có Akira và Hiyori làm bạn, và quan trọng hơn cả là cô ấy- Ichinose.
"Nhưng trước tiên, Giáng sinh có phải là dịp tiếp theo của hai người không?"
"Ừm. Chúng ta có kế hoạch dành thời gian đó cùng nhau, phải không nào Aki-kun?"
"Ừm, mong Giáng sinh mau đến thật."
"Mau tới đây nào, Giáng sinh ơi!"
"Ngày kia nó sẽ đến, nên cả hai người có thể nào bình tĩnh lại không?"
Hào hứng thì cũng đúng thôi, vì đây là Giáng sinh đầu tiên của họ với tư cách là một cặp đôi.
"Nhân tiện nhắc đến Giáng sinh, tớ nghe nói Ichinose-san cũng có người để đón Giáng sinh cùng đó."
Chợt, Hiyori chuyển chủ đề.
Mới chỉ hai ngày trôi qua kể từ vụ việc ở phòng y tế. Thế nhưng, lý do Hiyori biết Ichinose có người cùng đón Giáng sinh lại khá đơn giản. Ngày hôm sau vụ việc ở phòng y tế, khi Ichinose được các bạn cùng lớp mời đi chơi Giáng sinh, cô đã từ chối, nói rằng đã có người muốn đón Giáng sinh cùng. Và ừ, tin tức lan nhanh còn hơn cả cháy rừng.
Nhưng, khi nghĩ lại về người sẽ đón Giáng sinh cùng cô ấy, trái tim tôi lại bắt đầu đập nhanh hơn. Ừ, người đó là tôi.
"Bạn trai của Thánh nữ có biệt danh là 'Cậu bé chảy máu mũi', nhỉ?"
"Ừm, hình như vậy đấy. Đám con trai lớp em đã làm ầm lên với vẻ mặt khó chịu, kiểu 'thằng nhõi đó là ai!' đấy."
"Lớp anh cũng vậy, nhỉ, Mitsuki."
"......... A, à ừ, chỉ là đang làm ồn thôi, phiền chết đi được."
Nghe thấy cái biệt danh vừa quen vừa kì ấy, mồ hôi lạnh chảy dọc khắp sống lưng tôi. Có lẽ sẽ không phải là vấn đề lớn nếu hai người họ phát hiện ra, nhưng tôi thực sự không muốn họ biết vì họ có thể sẽ bắt tôi giải thích toàn bộ sự việc.
Trong khi cố gắng hết sức để che giấu sự giằng xé nội tâm và giữ vẻ mặt bình tĩnh, Akira vẫn nhìn chằm chằm vào tôi từ phía đối diện.
....... Tệ rồi........
Hôm đó, là Akira đã nhìn thấy tôi cùng Ichinose ở phòng y tế.
Nhìn từ bên ngoài, đó chỉ là cảnh một cô gái nổi tiếng được mệnh danh là "Thánh nữ" và một chàng trai có vẻ ngoài yếu ớt tình cờ cùng có mặt trong phòng y tế.
Nhưng đây không phải là lần đầu nó gặp cảnh hai người chúng tôi ở cùng nhau, mà còn là lần ở công viên nữa.
"...... Mày có biết 'Cậu bé chảy máu mũi' là ai không, Mitsuki?"
"Hả? Ể? Ai cơ?" Hiyori lập tức xen vào đầy hăng hái.
"Ai mà biết được chứ."
"Ồ, ra mày cũng không biết sao Mitsuki. Chẳng vui gì hết trơn."
"Vì người ta gọi cậu ấy là ‘Cậu bé chảy máu mũi’, liệu đó có phải là anh em họ hoặc ai đó bị chảy máu mũi chăng?"
"Ra vậy, đó cũng là một khả năng đó, Mitsuki à. Không tồi không tồi." Hiyori chen vào.
"Tớ thông minh hơn ai đấy đấy nhá."
Tôi cốc nhẹ vào đầu Hiyori, và lập tức cô ngàng phồng má bất mãn.
"Ý cậu là sao chứ? Cả hai chúng ta đều thuộc nhóm suýt trượt môn mà."
"Rồi rồi, tớ đi lấy đồ ngọt đây." Tôi nhanh chóng chuyển hướng cuộc trò chuyện và rút lui.
Đứng trước vô số loại bánh kẹo được bày biện, tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi, tôi lại cảm thấy có ai đó đang ở sau lưng.
"...... Mitsuki."
"Wa! Tsk, đừng có làm tao giật mình chứ."
Là Akira.
"Sao vậy?"
"...... Tao nghĩ, có hay không việc mày chính là 'Cậu bé chảy máu mũi'?"
"...... Sao mày lại nghĩ vậy?"
"Đơn giản thôi. Hôm trước khi Thánh nữ nói rằng cô ấy sẽ ở bên cạnh 'Cậu bé chảy máu mũi'...... Mày đã ở bên cạnh cô ấy, đúng không? Trong phòng y tế, cùng với Thánh nữ."
"Nhưng mà, chẳng phải như vậy là hơi sớm để kết luận tao có phải 'Cậu bé chảy máu mũi' hay không sao?"
"Không hẳn vậy, vì hôm đó mày cũng chảy máu mũi mà."
"............"
Thằng này...... Tự nhiên tinh ý quá vậy.
Vì cũng chẳng còn cách che giấu, nên tôi đành nhượng bộ.
"Tao đầu hàng.... Ừ, là tao."
"Ừm........ Hả, khoan đã Mitsuki! ........ Mày thực sự sẽ đón Giáng sinh với Thánh nữ sao?"
Dù tỏ ra bất ngờ, nhưng Akira nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và hạ tông giọng xuống, Ghé lại gần tôi hơn.
"Gần thế..... Với lại, mày nghĩ tao có thể đón Giáng sinh với Ichinose sao?"
"KHÔNG."
"Trả lời nhanh thật đấy."
"Vậy, sao Thánh nữ lại gọi mày là 'Cậu bé chảy máu mũi'?"
"À, có lẽ là lỗi của tao. Vào hôm ấy, Ichinose đang được tỏ tình."
"À, tao cũng nghe rồi. Tên đấy đã ghìm chặt tay Thánh nữ và có ý định xấu nhỉ?"
"Ừ."
Từ hôm ấy, tôi mới biết là tên tán tỉnh ấy khá nổi tiếng, là một cầu thủ bóng chày giỏi. Ngay sau hôm ấy, sự việc đã được lan truyền khắp trường, và tất nhiên rồi, danh tiếng của tên này bị vỡ vụn ngay lập tức.
"Tao chỉ tình cờ ở đấy thôi. Vì Thánh nữ trông rất bất lực nên tao mới giúp."
"Và chỉ vì thế mà Thánh nữ lại đồng ý đón Giáng sinh cùng mày?"
"Chỉ là cái cớ thôi."
Mặc dù đã thừa nhận, tôi không có ý định kể hết mọi chuyện cho Akira, nên cứ thế nói dối hết lần này đến lần khác.
Akira, có vẻ hoàn toàn tin rằng đó là một kịch bản hợp lý, khoanh tay và gật đầu tỏ vẻ hiểu, nói: "Ra vậy."
"Nhưng mày không thấy khó chịu à, khi mà cô ấy tự ý làm thế mà không hỏi ý kiến?"
"Kệ đi, tao chẳng quan tâm, hơn nữa ai mà ngờ đó lại là tao chứ."
"Đúng thật, cả tao cũng không ngờ mà."
"Ừm, hơn nữa, tao chưa kịp cảm ơn Ichinose vì đã giúp đỡ Udon, nên đây là cơ hội hoàn hảo."
Thế là tôi đã thành công che giấu mọi chuyện.
"Nhưng gì tao làm chỉ là cảm ơn Ichinose thôi. Tao không định mời cô ấy cùng mừng Giáng sinh đâu."
"Một bữa tiệc Giáng sinh với Thánh nữ...… Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng khiến tao cảm thấy như nghẹt thở."
Phóng đại quá rồi đấy.
"Dù sao thì, tình hình là thế đấy, nên đừng có kể với ai đấy nhé."
"Được rồi, tao sẽ giữ im lặng."
"Cảm ơn."
Sau khi đã hứa chắc chắn, tôi và Akira bày các loại bánh kẹo ra đĩa rồi trở về chỗ ngồi. Tại đó, chúng tôi thấy Hiyori đang trong trạng thái vô cùng tức giận.
"Hai người chậm quá!"
"XIn lỗi. Tại món nào trông cũng ngon, nên hơi mất thời gian để chọn. Phải không, Akira?"
"Đúng vậy đấy. Xin lỗi nhé, Hiyo, vì đã bỏ em lại một mình."
"Aki-kun không thích đồ ngọt lắm mà phải không? Anh thực sự cần nhiều thời gian đến vậy sao?"
"Ừm, tại không quá thích nên anh chọn có hơi lâu."
"Ừm..... Thôi kệ đi. Thời gian có hạn mà, em đi lấy thêm đồ ngọt đây."
Hiyori đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bắt đầu công cuộc 'thu gom' đồ ngọt.
"Hiyori ấy, rốt cục thì nhỏ ăn bao nhiêu mới thấy no thế?"
"Dễ thương mà, phải không?"
"Tao khuyên mày nên mua cho bạn gái của mình một vài dụng cụ hỗ trợ ăn kiêng đi."
"Mày khắt khe quá đấy..... Tao đang định mua cho Hiyo một món quà, thứ mà sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc cơ."
"Hiyori sẽ vui với tất cả những thứ mà mày tặng thôi, Akira."
"Thế mới khó chứ, được yêu mến là vấn đề vừa hạnh phúc mà vừa khó giải quyết đấy."
"Ừ ừ. Thôi, đừng có nói mấy lời sến sẩm nữa."
"Có gì đâu chứ? Việc muốn làm gì đó cho người mình yêu là điều bình thường mà."
Tôi phớt lờ đi Akira đang bĩu môi. Nhưng thực lòng, tôi hiểu cái cảm giác ấy. Tôi cũng đang rất phân vân về món quà Giáng sinh cho Ichinose.
Tôi không nghĩ là do tình cảm lãng mạn, mà đó là vì chính con người cô ấy. Tôi muốn tặng một món quà mà khi nhận, Ichinose sẽ hạnh phúc, nhưng tìm kiếm mãi mà vẫn chẳng biết nên mua gì.
Thực sự thì, tôi chỉ muốn được nhìn thấy nụ cười của cô ấy.
"...... Ừm, muốn đối phương được hạnh phúc nhỉ."
"Hừ, vậy ra mày giấu việc mình có người để đón Giáng sinh cùng à, Mitsuki? Đó là lý do mày không nhận lời mời của tao và Hiyo sao?"
"Tao chỉ đang tưởng tượng ra tình huống như thế thôi. Nếu định tặng, tốt nhất là món quà đó được đón nhận một cách vui vẻ, đúng không?"
"Ồ, hóa là cũng chỉ là Mitsuki như bình thường. Tao đã hy vọng quá nhiều rồi."
"Mày hy vọng cái gì ở tao cơ?"
"Không có gì, mà, hy vọng một ngày nào đó mày cũng sẽ cảm thấy như vậy. Lát nữa cùng tao đi chọn quà được không?"
"Dụng cụ ăn kiêng dành cho Hiyori."
"Đã bảo là........."
Vai Akira rũ xuống vì bực bội, nhưng không thể làm gì khác được. Tôi thì tiếp tục suy nghĩ về món quà cho Ichinose.
◆ ◆ ◆
Sau khi ăn no nê đồ ngọt, cả ba người chúng tôi quyết định đi dạo quanh trung tâm mua sắm. Đó là mùa Giáng sinh. Dù bước vào cửa hàng nào, những sản phẩm mang chủ đề Giáng sinh cũng thu hút sự chú ý của chúng tôi.
"Oa, mềm quá, sờ vào thích thật đó."
Trong một cửa hàng bán chăn ga gối đệm, Hiyori thở dài đầy ngưỡng mộ khi nằm trên chiếc giường được phủ một tấm chăn bông mềm mại. Duỗi tay và lăn sang phải, rồi sang trái, cô nàng tỏ ra vô cùng thoải mái, cứ như thể đang ở nhà vậy.
Akira, người đang cố gắng chọn quà một cách tuyệt vọng, đang chăm chú nhìn cô ấy. Có lẽ nó không muốn bỏ lỡ bất kỳ cử động nào của Hiyori.
Ra vậy à, cách chọn quà...... Mình nên học hỏi từ nó thôi.
Được rồi, tôi sẽ quan sát thật kỹ Ichinose, mong là không bị cô ấy nhìn với ánh mắt nghi ngờ--
"Chúng ta nên đến cửa hàng nào tiếp theo?" Hiyori vừa hỏi, vừa đá qua lại giữa hai chân khi ngồi trên giường.
"Hiyo, em muốn đi đâu?"
"Em ư? Em muốn xem một vài bộ quần áo."
"Vạy đi thôi nào, Hiyo, cửa hàng mà em muốn đến."
"Cậu thì sao Mitsuki? Cậu cũng thấy ổn với chuyện đó à? Phải không!?"
"Ừ, dù sao thì tớ chẳng có nơi cụ thể nào muốn đến cả."
Thành thật mà nói, tôi cũng không mấy hứng thú với các cửa hàng quần áo.
Nếu biết Ichinose thích gì, tôi ấy sẽ vui vẻ đến cửa hàng bán món đồ đó, thậm chí là một mình. Nhưng vì hiện tại đâng không biết, nên bất cứ thứ gì cũng có thể hoặc không thể là quà, và điều đó thật khó hiểu.
Đi cùng hai người họ sẽ yên tâm hơn.
Thế là, chúng tôi cứ đi từng cửa hàng, từng cửa hàng một. Thi thoảng, Akira và Hiyori sẽ giới thiệu vài bộ quần áo, và tôi sẽ mặc thử, nhưng chỉ dừng lại ở thử thôi. Tôi không quan tâm tới thời trang, và hầu như rất ít khi mua quần áo mới.
"Mitsuki, mày thực sự chẳng biết chăm chuốt gì cả."
"Ừm ừm, chiếc quần jeans lúc trước trông hợp với cậu lắm đấy."
"Mặc quần jeans khó cử động lắm. Đồ thể thao thoải mái hơn nhiều."
Trong lúc đi vào của hàng tiếp theo, chợt Hiyori lên tiếng.
"Ồ, là Ichinose-san kìa."
Hiyori nhìn thấy Ichinose, đang mặc đồng phục học sinh, đang ở gần đó. Suýt nữa thì tôi hét lên trong vô thức.
Hả!? Sao Ichinose lại ở đây......?
Chắc có lẽ chỉ là sự trùng hợp thôi---
"Cậu ấy đang tìm kiếm thứ gì đó kìa."
"Thánh nữ không mặc quần áo đàn ông đâu nhỉ.....?"
"Ai mà biết được chứ, Aki-kun. Biết đâu khi ở nhà Ichinose-san lại nằm dài ra thư giãn trong chiếc hoddie rộng chứ."
Ừ, đúng thật là Ichinose khi ở nhà hay mặc những chiếc áo len rộng.
Nhưng, tôi chưa từng thấy cô ấy mặc quần áo nam.
"....... Nè, vì chúng ta đã ở đây rồi, sao không theo dõi Ichinose-san nhỉ?" Hiyori đề nghị với đôi mắt sáng lấp lánh.
"Từ chối, quá bất lịch sự." Tôi lập tức từ chối.
"Thôi, anh cũng chẳng phải fans, nên anh không quan tâm lắm việc riêng tư của Thánh nữ."
"Ể~"
Kêu lên một tiếng đầy chán nản, nhưng Hiyori lại bắt đầu theo sau từ xa Ichinose. Điều này làm cả tôi và Akira hoang mang, rồi nhanh chóng nhận ra và đuổi theo.
Cửa hàng tiếp theo mà Ichinose bước vào là cửa hàng bán phụ kiện mùa đông. Hiyori đi trước, tôi và Akira đứng từ xa quan sát, cẩn thận để không bị phát hiện.
"...... Có lẽ Ichinose-san tới đây để mua khăn quàng cổ?"
"..... Nhìn kỹ nào, Hiyo. Cổ của Thánh nữ ấy."
"....... Ồ, anh nói đúng."
Ichinose đã quàng một chiếc khăn dễ thương với hai quả bông trắng tinh ở hai đầu rồi.
"..... Vậy thì có lẽ là găng tay đó, Aki-kun."
"Ừm? CHúng ta phải quan sát thêm mới biết được."
Chẳng biết từ khi nào, Akira cũng tỏ ra hào hứng và bắt đầu cùng bạn gái mình theo dõi Ichinose, để lại tôi theo sau với đầy sự bất lực.
"...... Ồ, dừng lại ở khu nam giới rồi."
Ichinose lại một lần nữa đi đi lại lại trong khu trưng bày các phụ kiện mùa đông với màu sắc có vẻ phù hợp với nam giới hơn, cầm lên rồi đặt xuống những chiếc khăn quàng cổ và găng tay.
"........ Cậu ấy đang chọn quà sao?"
"...... Em cũng nghĩ vậy sao Hiyo? Anh thấy có vẻ là thế đấy-" Nói rồi, Akira liếc nhìn sang tôi, còn tôi thì lắc đầu tỏ vẻ không biết gì.
"...... Có lẽ cậu ấy đang mua quà cho 'Cậu bé chảy máu mũi'?"
"....... Ừm, vậy là hợp lý nhất rồi. Nhưng liệu cô ấy có gặp khó khăn gì trong việc chọn lựa không nhỉ?"
Như thể đang đấu tranh với quyết định của mình, Ichinose đi đi lại lại quanh khu vực trước khi dừng lại để suy nghĩ.
Hiyori thấy vậy thì định chạy ra để giúp đỡ. May mắn thay cho tôi, có một nhân viên đã nhận thấy sự bối rối của Ichinose và tiến lại gần. Giật mình trước lời gọi đột ngột từ nhân viên, cô nàng khẽ nảy người lên vì ngạc nhiên.
"...... Không hiểu sao, cậu ấy trông không giống Ichinose-san thường ngày."
Tất nhiên, Ichinose ở trường và Ichinose ở nhà hoàn toàn khác nhau.
Cố gắng nở một nụ cười lịch sự, Ichinose bắt đầu nói chuyện với nhân viên bán hàng. Một lúc sau, cô ấy và nhân viên cửa hàng biến mất đâu đó. Lần này thì tôi đã ngăn Hiyori tiếp tục đuổi theo.
"Dừng được rồi, Ichinose cũng có cuộc sống riêng tư chứ. Nếu phát hiện mình bị theo dõi, chắc chắn cô ấy sẽ rất khó chịu đấy."
Lý do chính thì là vì tôi không muốn Ichinose phải lo lắng giữ mình ở bên ngoài. Đối mặt với sự nổi tiếng trên trường đã đủ mệt mỏi rồi.
"Nhưng mà, tớ muốn giúp đỡ Ichinose-san."
"Có nhân viên cửa hàng kia rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
"Không phản bác được....... Hết cách rồi, tớ sẽ dừng lại ở đây vậy. Tớ đã nghĩ đây là một cơ hội tốt để làm bạn với cậu ấy."
Hiyori, người có rất nhiều bạn bè, dường như cũng muốn kết bạn với Ichinose.
"Nhưng cậu không nghĩ rằng cô ấy sẽ càng giữ khoảng cách nếu phát hiện ra rằng mình đang bị theo dõi sao?"
"Đó là lúc tớ sẽ tận dụng kỹ năng giao tiếp của mình để vượt qua vòng này!"
"Mạnh miệng quá nhỉ."
Mặc dù bực bội, tôi vẫn có linh cảm rằng Hiyori- người có thể hòa đồng với bất kỳ ai, có thể sẽ làm được điều đó.
Sau đó, chúng tôi ngừng việc theo dõi Ichinose lại và tiếp tục đi xem các cửa hàng.
"Dù vậy, tớ vẫn tự hỏi 'Cậu bé chảy máu mũi' đó là ai."
Hiyori thì tò mò, còn Akira cứ liên tục liếc nhìn tôi.
"Ai mà biết được?"
Sau khi được Akira và Hiyori mời, tôi cùng hai người họ đi hành hương đến ngôi đền đầu tiên của năm mới và hứa hẹn với nhau những điều tốt đẹp trong năm mới. Chúng tôi đã chia tay ở đó và về nhà.
◆ ◆ ◆
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
