Được Hắc thánh nữ chiều chuộng, tôi cũng phải đáp lại cô ấy thôi!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11212

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Volume 02- [Chưa hoàn thành] - Chương 04: Chuyến viếng đền đầu năm cùng Thánh nữ.

Chương 04: Chuyến viếng đền đầu năm cùng Thánh nữ.

trans: SHIA-/1911.

edit: SHIA-/1911.

===========================================================================================================================================================================================================================================================================

Chương 04: Chuyến viếng đền đầu năm cùng Thánh nữ.

Ngày 31 tháng 12. Đêm giao thừa. Thời điểm cuối năm sắp đến.

Tôi và Ichinose đang ngồi trên sofa, chương trình âm nhạc cuối năm, nơi hai đội, nam và nữ, thi đấu với nhau. Chúng tôi đã ăn mì soba cho bữa tối rồi, và từ giờ cho tới khi năm mới đến, chẳng còn việc gì để làm cả.

"Vậy ra đây là thể loại nhạc đang thịnh hành hiện nay. Các thần tượng cũng dễ thương nữa."

Trên màn hình TV, một nhóm nhạc thần tượng dễ thương gồm khoảng mười hai thành viên đang hát rất sôi nổi.

Ichinose quan sát họ, trầm trồ.

"Cậu thường xem những chương trình truyền hình nào? Tớ nghĩ bài hát này đang khá nổi tiếng hiện nay."

Nhóm nhạc thần tượng này được mọi người biết đến nhờ hình tượng trong sáng. Trang phục của họ thường gồm những chiếc váy dài với các gam màu tươi mát như xanh nhạt, hồng và trắng, và nhiều người ban đầu bị thu hút bởi vẻ ngoài của họ. Độ tuổi trung bình của các thành viên trong nhóm không khác biệt nhiều so với học sinh cao trung chúng tôi, và những cô gái này rất nổi tiếng với bạn bè cùng trang lứa.

Akira và Hiyori cũng rất thích chúng, và hai người họ thường dùng chung tai nghe để cùng nghe.

"Những chương trình dạy nấu ăn, hoặc những chương trình hướng dẫn cách dọn dẹp nhà cửa. Chúng rất bổ ích."

"Chắc cậu thấy vui, Ichinose, nhưng thật sự thì, nghe chúng có vẻ không thú vị lắm......"

"Thật bất lịch sự. Cậu nên xin lỗi những người đã tạo ra chương trình đó đi. Hơn nữa, tớ chắc chắn cậu cũng xem một vài chương trình 'thú vị' như đã nói vậy."

"Đừng nói gắt vậy chứ, ừm. Tớ xem đủ loại chương trình truyền hình. Phim truyền hình, phim hoạt hình, phim điện ảnh, phim hài, chương trình âm nhạc. Chắc chắn chúng có nhiều khoảnh khắc hài hước lắm đấy."

Tuy nhiên, sở thích của mỗi người là chủ quan, nên đó chỉ là ý kiến cá nhân của tôi.

"Hay là mình cùng xem phim với nhau nhé? Vào kỳ nghỉ đông ấy?"

"Chắc là hết cách rồi nhỉ. Để tớ xem cái 'hài hước' mà cậu nói đến là gì nhé, Tsukishiro-kun."

"Cậu nghĩ mình là ai chứ...... À, là Thánh nữ."

"..... Tớ ghét cậu."

Ichinose chạm nhẹ vào tay tôi, phồng má hờn dỗi, còn tôi thì im lặng mà chấp nhận. Chẳng có tí lực nào, và dù biết rằng Ichinose đang khó chịu, cô ấy cũng không thật sự giận tôi đâu.

Nhưng mà, nếu tôi quá đáng thì cô ấy sẽ không vui thật mất.

Tôi muốn ở cạnh cô ấy nhiều hơn, trải nghiệm những khoảnh khắc vui vẻ như vậy lâu hơn nữa.

"Ồ, bắt đầu đếm ngược rồi."

Chương trình âm nhạc đã kết thúc, và tiếng đếm ngược chào đón năm mới đang vang lên từ màn hình TV.

Chuyện đó cũng qua đi trong chớp mắt, và năm mới đã đến.

"Chúc mừng năm mới. Mong cậu chiếu cố tớ nhiều hơn, Tsukishiro-kun."

"Chúc mừng năm mới. Tớ mong chờ năm nay lắm đấy."

"Cậu làm hơi quá rồi, ngẩng đầu lên đi mà."

"Không, cậu thực sự đã chăm sóc tớ rất nhiều, và tớ mong cậu sẽ tiếp tục chăm sóc cho tớ trong năm nay."

"Vậy là năm nay thôi sao?"

"........ Có vấn đề gì sao?"

".......... Không, không có."

"Mà, nghĩ lại thì, chỉ mới vài tháng trôi qua kể từ khi tớ bắt đầu có tiếp xúc với cậu, Ichinose. Thơi gian trôi đi nhanh thật."

Đúng vậy, từ khi gặp cô ấy, mỗi ngày trôi qua đều nhanh như cái chớp mắt.

Mối liên kết tưởng chừng như không có từ ban đầu, giờ đây lại càng lúc càng bền chặt hơn.

Kỳ lạ thật đấy..... Chỉ là hàng xóm, mà lại cùng nhau đón năm mới như thế này.

Đó là một mối quan hệ vẫn chưa có tên gọi, nhưng tôi cảm thấy thoải mái và muốn tiếp tục nó.

"......... Cậu là một trong những người có ảnh hưởng sâu sắc nhất đến cuộc đời tớ cho đến nay, Tsukishiro-kun."

"Tớ cũng thấy vậy đối với cậu đấy, Ichinose. Ý tớ là, lời đó dành cho tớ thì đúng hơn."

Đúng vậy, cô ấy- Ichinose Aya, là người đã khởi đầu cho câu chuyện này.

"Tớ thực sự rất biết ơn."

"Tớ cũng vậy. Dù tớ không có mối quan hệ nào, cũng chẳng hòa thuận với gia đình, nên........ Cảm ơn cậu, Tsukishiro-kun."

"Không, không, tớ mới là người phải nói cảm ơn mới đúng. Cảm ơn cậu, Ichinose."

"Không, phải là tớ nói mới đúng."

"Không không, là tớ phải nói chứ."

Cả hai im lặng vài giây, rồi cùng bật cười.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi reo lên một tiếng. Là tin nhắn từ Hiyori và Akira.

"À, đúng rồi. Đã đến giờ đó rồi."

Tôi dự định hôm nay sẽ cùng Akira và Hiyori đi viếng đền thờ đầu tiên trong năm. Họ nhắn đã tới đền rồi.

"Vậy thì, tớ cũng nên về nhà thôi."

"Ồ, đợi chút. Để tớ tiễn cậu ra ngoài."

"Không sao đâu, nhà tớ ở ngay cạnh cậu mà."

"Dù sao cũng muộn rồi mà, đề phòng thôi, tớ đi thay đồ đã."

Tôi nhanh chóng thay một bộ để giữ ấm, tất nhiên không quên đeo chiếc khăn mà Ichinose đã tặng.

"Xin lỗi vì đã để quý khách chờ đợi~"

"Thời gian đó không đủ dài để gọi là chờ đợi. Quan trọng hơn, điện thoại của cậu đã đổ chuông rất nhiều đó. Đây."

Lần này là tin nhắn từ bố mẹ và Shizuku. Tin nhắn của Shizuku kèm theo bức ảnh Udon đang ngủ say sưa, cuộn tròn người lại.

"Ichinose, lại đây."

"Ể, vâng?....... Dễ thương quá....!"

Đôi mắt màu nâu sẫm của cô nàng sáng lên, khuôn mặt xinh đẹp áp sát lại màn hình điện thoại. Khoảng cách gần gũi này khiến tôi có chút ngột ngạt.

"Hãy gửi cho tớ được không, Tsukishiro-kun." Ichinose nói với ánh mắt cầu xin.

"Ừm." Tôi gửi ngay ảnh đi cho cô ấy.

Ngay khi tiếng 'tinh' vang lên từ điện thoại Ichinose, má cô ấy cũng giãn ra.

"Tớ sẽ lưu nó ngay."

"Ừm, tốt quá rồi nhỉ."

"Vâng!"

Chỉ cần một bức ảnh về mèo con thôi cũng khiến cô ấy nở nụ cười hạnh phúc tới vậy rồi. Bỗng dưng, tôi muốn xoa đầu cô ấy, dù biết rằng hành động đó là rất không đúng.

"Nhưng cậu không nghĩ em ấy mập lên rồi à, Tsukishiro-kun?"

"Cậu cũng thấy vậy à, Ichinose?"

Udon dường như ngày càng tròn trịa hơn với mỗi bức ảnh mà tôi nhận được.

Vậy nên, khi đáp lại lời chúc mừng năm mới của Shizuku, tôi đã hỏi.

-Chúc mừng năm mới. Năm mới lại mập lên thêm rồi sao.

Màn hình báo đã đọc, Shizuku cũng nhanh chóng gửi tin tới.

-Thật bất lịch sự! Em chỉ tăng cân một chút thôi mà! Nói những lời như vậy với một cô gái, Mizukicchi là đồ tồi tệ nhất!

...... Lại bị hiểu lầm rồi.

-Giáng sinh, năm mới,....... vào thời điểm này trong năm có rất nhiều món ăn ngon, ai cũng tăng cân mà thôi!

-Nói này, anh đang hỏi về Udon.

Trong giây lát, không có tin nhắn phản hồi nào đến từ cô bé.

-Anh nói chuyện khó hiểu quá đó Mizukicchi! Và đúng vậy đó, em ấy ngày càng tròn trịa. Ý của em là Udon ấy!

"Em ấy nói Udon thật sự ngày càng tròn trịa hơn.

"Tớ có hơi lo cho sức khỏe của Udon nếu tình trạng đó cứ tiếp diễn. Chắc hẳn em ấy đã được ăn rất nhiều đồ ăn ngon."

"Ừm, để tớ nhắc con bé, phòng trường hợp đấy."

-Chăm sóc sức khỏe cho Udon cẩn thận nhé.

-Rõ! Em sẽ cho Udon một chế độ ăn uống tốt hơn!

Cô bé đã gửi một hình dán hình một người đàn ông mặc võ phục judo với băng đô trên đầu, trông rất hăng hái, thể hiện sự nhiệt tình của mình.

"A, Akira đang giục tớ rồi."

"Cậu nên đi nhanh đi?"

"Thêm chút nữa chắc không sao đâu."

"Cậu không hào hứng với việc đó sao?"

"Không phải là không hào hứng......."

Chẳng hiểu tại sao, chân tôi lại thấy nặng trĩu.

"........ Này, Ichinose. Cậu có muốn đi cùng không?"

".......... Ể?"

Ichinose nghiêng đầu khó hiểu. Đó là phản ứng tự nhiên. Đối với cô ấy, Akira và Hiyori gần như là người lạ, việc đưa cô ấy đi cùng chỉ gây thêm sự bối rối.

"Sao cậu lại đề nghị như vậy?"

"Không có lý do cụ thể nào cả, nhưng......."

Lý do thực sự, là vì tôi không muốn thấy cô ấy trong bộ dang cô đơn.

Cha mẹ cô ấy ít nhất cũng nên liên lạc với cô ấy chứ.....?

"......... Vì ở cạnh cậu sẽ vui hơn, Ichinose ạ, tớ nghĩ vậy."

Nhưng tôi không biết Aya đang nghĩ gì và cũng không thể nói điều gì ích kỷ nếu không biết hoàn cảnh gia đình cô ấy.

"Tớ rất biết ơn vì cậu đã mời, nhưng nếu tớ đi, tớ sẽ chỉ gây vướng víu thôi. Tớ không muốn lắm phiền tới Tsukishiro-kun thêm nữa."

"........ Tớ hiểu rồi."

Thôi thì, tôi cũng chẳng thể ép buộc cô ấy.

"Hơn nữa, mối quan hệ của chúng ta sẽ bị lộ ra, phải không, cậu muốn giữ nó bí mật mà nhỉ?"

"Tớ nghĩ nếu hai người đó biết thì cũng không sao. Họ sẽ không đi buôn chuyện lung tung đâu. Và quan trọng hơn, việc bịa ra những lời nói dối tuyệt vọng để che giấu chuyện này thật là phiền phức."

Nhưng tất cả những lời nói dối này chỉ vì sự tiện lợi của tôi. Chẳng liên quan gì đến Ichinose.

"Tớ hiểu ý cậu, Tsukishiro-kun, nhưng tớ nghĩ giữ bí mật đến lúc đó là ổn. Nếu họ phát hiện ra thì thôi vậy. Hơn nữa, cũng có khả năng những người khác ngoài bạn bè của cậu sẽ biết."

"Ừm, tớ cũng không có ý ép buộc cậu, vì cậu có cảm xúc riêng của mình về chuyện này, Ichinose."

"Vậy thì, chúng ta hãy tạm dừng chủ đề này ở đây nhé."

"Hiểu rồi."

"Vậy, cậu muốn món quà lưu niệm gì?"

"..... Món quà lưu niệm?"

"Ngày mai… không, chắc là hôm nay rồi. Tớ sẽ mua đồ ăn ở quầy bán đồ ăn vặt để chúng ta ăn sau bữa tối, nên nếu cậu có yêu cầu gì thì tớ sẽ ghi nhận. Tuy nhiên, tớ không chắc là họ còn bán hay không đâu."

"......... Sẽ có các quầy bán đồ ăn?"

"Hình như vậy. Nếu đó là món ăn vẫn ngon khi ăn nguội, thì tớ đoán đó là khoai lang nướng, hạt dẻ ngọt hoặc bánh castella." 

Nghĩ vậy, Ichinose vừa suy nghĩ xem nên chọn gì, vừa đưa tay chống cằm.

Sau một lúc, dường như cô ấy đã nghĩ ra điều gì đó, và cô ấy giơ tay thấp lên, giống như một học sinh giơ tay trong lớp khi không chắc chắn về câu trả lời.

"........ Giả sử thôi nhé? Chỉ là giả sử thôi, được không? Nếu tớ đi cùng cậu, cậu có thấy vui không, Tsukishiro-kun?"

"Hả? Là sao?"

"Đây là chuyến viếng thăm đền thờ đầu tiên trong năm. Cậu vừa nói vậy mà, phải không?"

"À, là nó sao."

Ichinose đứng dậy khỏi ghế sofa và tiến lại gần tôi, khiến tôi hơi bối rối. Nhưng tôi cũng nhanh chóng đáp lại.

"Tớ sẽ rất vui."

"........ Cậu sẽ không nổi cáu với tớ giữa chừng rồi bỏ rơi tớ chứ?" 

...... Cái gì cơ?

Rốt cục, cô ấy đã trải qua những gì trong quá khứ vậy chứ.....?

"Không bao giờ tớ làm thế."

Nét mặt lo lắng của cô ấy đã dịu lại, và một cảm giác phức tạp cứ quanh quẩn trong tôi.

"Vậy, tớ đi cùng cậu được không. Đến thăm đền thờ."

"Hả? Sao lại đổi ý rồi."

"Nếu đằng nào cũng ăn thì hẳn là muốn ăn khi còn nóng, phải không nào? Đồ ăn ở các quầy hàng đó."

"Ồ, hiểu rồi, nhưng chẳng phải cậu bảo sẽ giữ bí mật cho tới lúc nào đó sao?"

"Giờ chính là thời điểm đó."

"Có hơi nhanh quá rồi không vậy!?"

Nhìn vào vẻ mặt nghiêm túc của Ichinose, tôi biết cô nàng này đang không đùa.

"....... Vậy nếu cậu muốn, ừm, được thôi."

"Vâng."

◆ ◆ ◆

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Castella (hay Kasutera) là loại bánh bông lan xốp, ẩm mịn, có nguồn gốc từ Bồ Đào Nha, du nhập vào Nhật Bản qua thương nhân vào thế kỷ 16, trở thành đặc sản nổi tiếng của Nagasaki với thành phần cơ bản là trứng, bột, đường và siro đường (mizuame), thường được nướng trong hộp chữ nhật dài. Bánh có kết cấu mềm tan, vị ngọt thanh, và hiện có nhiều biến tấu như vị phô mai, trà xanh, socola.