Chương 08: Thánh nữ, và người hàng xóm.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 08: Thánh nữ, và người hàng xóm.
[Dẫn truyện.]
"Cậu đang hẹn hò với ai sao, Ichinose-san!?"
"Hai người chỉ là hàng xóm thôi á, không yêu đương!?"
"Nếu cậu có sở thích săn tìm bạn trai, tớ cũng là một lựa chọn đó!"
Mệt mỏi vì phải đối phó với những người đến để xác nhận những tin đồn ngớ ngẩn như vậy, tôi cố gắng tránh đi, đi dọc hành lang để tới phòng y tế.
Chợt-
"A, Ichinose-san!"
Trời, lại nữa sao? Câu trả lời dù có ra sao cũng sẽ như thế mà....
Ngay khi quay người lại, cảm thấy mệt mỏi, đôi mắt của Aya bắt gặp hình ảnh Hiyori đang chạy về phía mình, vẫy tay.
"Ichinose-san! Ngay mai cậu có rảnh không?"
"Có chuyện gì sao, sao lại bất ngờ như vậy?"
"Ồ~ Chưa ai thực sự nói 'bất ngờ' trước đây. Cậu thật thú vị~"
Chẳng hiểu sao, Hiyori ôm bụng cười khúc khích. Nụ cười ấy chói tới nỗi làm Aya phải nheo mắt lại.
"Tớ nói vậy không phải là để mua vui cho cậu đâu đó, Shibata-san."
"Tuyệt. Cậu nhớ tên tớ, vui quá đi mất~"
"Dĩ nhiên rồi, trí nhớ của tớ không tệ đâu."
Aya đáp lại Hiyori đang xúc động một cách đầy tự hào, nhưng đó là lời nói dối. Cô nàng thường được mọi người bắt chuyện, nhưng cô không nhớ hết mọi người mỗi lần. Cô không quan tâm đến người khác, và cô đã quyết định rằng họ không có mối liên hệ gì.
Nhưng Hiyori rất đặc biệt. Một phần là vì cô ấy có một khí chất mạnh mẽ, nhưng cũng vì cô ấy đã giúp Aya khi cô ấy bối rối sau khi tìm thấy Udon bị bỏ rơi.
Trên hết, họ đã cùng nhau đi viếng đền. Ở đó, Hiyori đã rất lo lắng khi Aya bị lạc, và thậm chí còn mua cho cô ấy một món quà lưu niệm từ một quầy hàng ăn.
Làm sao Aya có thể quên được một người tốt bụng như vậy chứ.
"C-Cậu đang làm gì thế?"
Aya ngỡ ngàng khi Hiyori đột nhiên nắm lấy cả hai tay cô.
"Tớ chỉ là rất vui và muốn chia sẻ niềm phấn khởi của mình thôi."
"Làm ơn đừng vung tay tớ mạnh vậy..... Nó có hơi đau."
Cậu ấy thể hiện cảm xúc..... Mạnh mẽ quá....
Cô ấy muốn được thả đi, nhưng nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc thật sự của Hiyori, Aya chỉ biết im lặng.
"~~ Được rồi, quay lại vấn đề chính, ngày mai cậu rảnh chứ?"
"Ưmm...... Tớ không có kế hoạch cụ thể nào cả, nhưng mà......."
"Thật sao!? Vậy chúng ta cùng nhau làm bánh kẹo nhé!"
Aya- không thể đáp lại, cũng không biết cuộc trò chuyện đó bắt nguồn từ đâu, và nhận thấy cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn.
"Địa điểm là nhà tớ. Bắt đầu từ trưa được không? À, tớ sẽ chỉ đường đến nhà cho cậu, vậy chúng ta trao đổi thông tin liên lạc nhé."
"Không, ừm..... Tớ không đi."
"Hửm, tại sao chứ?"
Dù cô ấy có hỏi tại sao, chỉ có một câu trả lời duy nhất.
Vì nó đáng sợ.
Mọi thứ từ việc bước vào nhà của một người mà cô ấy không thân thiết lắm, cho đến cách Hiyori áp đảo và thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Aya không giỏi giao tiếp như mọi người vẫn nghĩ, nên đây có lẽ là lựa chọn an toàn nhất rồi--
"..... Dù cậu có hỏi, đó là do tớ không có hứng làm đồ ngọt."
Aya từ chối với một lý do bình thường, không mang tính ràng buộc. Làm như vậy, hầu hết mọi việc sẽ diễn ra suôn sẻ, và cô ấy có thể sống một cuộc sống yên bình-- Không.
Hiyori là ai chứ?
Cái nắm tay siết chặt hơn chút. Nó không đau, nhưng Aya lại chẳng làm sao thoát được, và điều đó làm cô nàng hoảng hốt.
"Ichinose-san, cậu đã đi ăn đồ ngọt với ‘người hàng xóm’ của mình đúng không? Ngon chứ?"
"V-Vâng?"
Vì đã 'hẹn hò' với Mitsuki, Aya đã phải chịu đựng những lời đồn thổi vô căn cứ về việc đi hẹn hò và là một "kẻ ăn chơi" thích đùa giỡn với các chàng trai, nhưng cô ấy không hề hối hận.
Những món parfait và bánh ngọt ở tiệm bánh đó ngon đến mức khó cưỡng, và đủ loại bánh ngọt mà Mitsuki mua làm quà cho cô đã trở thành niềm vui thường nhật, khiến cô rất hạnh phúc.
"Trong trường hợp đó, chẳng phải cậu nên lắng nghe yêu cầu của tớ sao?"
"Sao lại như vậy?"
"Vì tớ là người đã đưa cho cậu phiếu giảm giá. Nói cách khác, lý do có được trải nghiệm tuyệt vời đó là nhờ tớ. Cậu hiểu chứ?"
Khóe miệng Hiyori nhếch lên thành một nụ cười tươi, như thể một kẻ săn mồi đứng trước con mồi yếu ớt đang cố gắng kháng cự.
Rồi, Hiyori thì thầm rất nhỏ: "..... Làm tốt lắm, Mitsuki."
"Vậy…...... Thì ra đó là kế hoạch của cậu ngay từ đầu?"
"Đúng vậy. Nhưng giờ thì quá muộn để nhận ra điều đó. Cậu đã ăn rồi và nó rất ngon phải không?"
"Ưmmm........"
Rõ ràng, ngay từ đầu Hiyori đã lợi dụng cả Mitsuki để dồn cô nàng vào thế bí, buộc phải làm theo lời mình. Có lẽ Mitsuki không hề biết rằng mình đã bị lợi dụng....
Lúc này, Aya đã thay đổi nhận thức của mình về cô gái trước mặt, từ một người tốt bụng thành một người nguy hiểm mà cô phải đề phòng.
"....... Cậu có biết cậu đang làm gì không?"
"Dù cảm thấy có lỗi, nhưng tớ sẽ không xin lỗi đâu." Hiyori nhìn quanh rồi nói bằng giọng to.
"Vì chuyện cậu đi chơi với ai không liên quan gì đến họ cả, Ichinose-san. Cậu có quyền tự do, nên những người làm ầm ĩ lên mới là những người kỳ lạ. Tớ không làm gì sai cả, và cũng không cần phải xin lỗi"
Sao cậu sau lại mâu thuẫn với câu trước thế!?!??
Aya thầm hét lên trong đầu.
Hiyori nở một nụ cười rạng rỡ với Aya đang ngỡ ngàng.
"Vậy, cùng bàn về ngày mai nào~"
Ẩn sau nụ cười dễ thương ấy là một trái tim đen tối. Đáng sợ thật--
◆ ◆ ◆
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
