Lời mở đầu.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Lời mở đầu.
[Aya.]
Mình đã nghĩ cái gì vậy chứ........
Đó là giữa một tiết học yên tĩnh. Thời điểm mà bình thường, tôi sẽ tập trung.....
Chẳng hiểu sao, tôi không thể tập trung viết, dù có cố ra sao.
Tối qua, khi nói chuyện với Tsukishiro-kun, tôi đã đề cập về việc chia sẻ chi phí mua thực phẩm, và tôi sẽ là người qua nhà cậu ấy để nấu và cùng ăn tối.
Thực sự thì.... Tôi không định nói vậy.
Vì rất vui khi được Tsukishiro-kun tặng cho bé mèo bông, tôi đã nấu một bữa cầu kỳ hơn thường lệ, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ đến nhà cậu ấy để nấu ăn.
Nhưng mà.....
Chẳng hiểu sao, tôi đã buột miệng lúc đó, và thậm chí còn phản ứng hơi quá.
Tôi không nghĩ mình và cậu ấy đủ thân thiết để có thể cùng nhau ăn cơm........ Nhưng trong một thoáng- khi cậu ấy nói muốn ăn đồ ăn nóng hổi vừa mới nấu, tôi đã dao động.
Mặt tôi nóng bừng. Tất nhiên, nghĩ lại thôi cũng thấy xấu hổ vô cùng rồi.
........ Mình nên chuẩn bị thực đơn như thế nào giờ....?
Trời ạ, 'tôi' tự tin của hôm qua đi đâu mất rồi chứ? Cái người mà đã bảo với Tsukishiro-kun là "Hãy cứ để tớ lo" ấy??
Tôi cô gắng trấn tĩnh bằng cách viết tất cả những ý tưởng về thực đơn vào cuốn sổ nhỏ.
Giờ học cứ thế trôi qua, và dĩ nhiên rồi, tôi chẳng tập trung được chút nào vào bài học.
◆ ◆ ◆
[Mistuki.]
"...... Hửm, hết phần karaage rồi à?"
"Ồ, vậy sao? Thế mày tính sao, Mistuki?"
"........ Hết cách rồi, cà ri vậy."
Đến giờ ăn trưa, tôi cùng Akira, đến căn tin trường. Phần karaage mà tôi thích ăn đã hết rồi.
Nhà ăn có thực đơn rất phong phú, nhưng số lượng món ăn được chế biến lại có hạn. Việc đồ ăn bán hết không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng tôi vẫn thấy hơi thất vọng vì đã mong chờ.
"Kiếm chỗ ngồi giúp tao với." Tôi nói với Akira.
"Được rồi, lát nhờ tìm tao đấy."
"Không thấy thì nhắn tin nhé."
Akira mang theo hộp bento, đi tìm chỗ ngồi.
Nhà ăn mở cửa cho tất cả mọi người sử dụng. Cũng như mọi khi, hôm nay nhà ăn đông nghịt người, và nếu không nhanh chóng tìm được chỗ ngồi, tất cả các bàn sẽ đều bị chiếm hết.
Tôi nhanh chóng lấy phần cà ri của mình, đi bộ một đoạn và nhìn thấy Akira. Chỗ chúng tôi tìm được là ở giữa nhà ăn.
"Hôm này đông đúc hơn bình thường nhỉ?"
"Chắc lý do là ở đằng kia đấy."
"Hửm....... Ồ, hiểu rồi."
Ichinose cũng có mặt ở đây. Một nhóm nam và nữ đang ngồi quanh bàn, vây quanh cô ấy và cùng nhau ăn trưa.
"Như mọi khi, Thánh nữ vẫn thật nổi tiếng nhỉ?" Akira lẩm bẩm, và tôi cũng gật đầu đồng ý.
Ừ, cô nàng hàng xóm của tôi, ở trên trường lại là 'Thánh nữ'.
Mĩ quan hoàn hảo, mái tóc đen, đôi mắt nâu sẫm to tròn, bờ môi hồng căng mọng, làn da trắng như tuyết......
Cộng với việc giỏi thể thao, hành xử khiêm tốn với mọi người- Ichinose Aya, là một con người hoàn hảo
Nhưng, tôi biết rõ. Cô ấy không phải là một vị Thánh nữ hay gì đó cao siêu cả.
Đây chỉ là một cô nàng cứng miệng, thích mỉa mai tôi và sợ bị la mắng thôi.
Là 'Hắc Thánh nữ' thì đúng hơn.
"Mà, tao tự hỏi là việc mọi người ăn uống cùng Thánh nữ có khiến cô ấy khó chịu không."
"Hửm?"
"Thì đó, tưởng tượng việc dùng bữa với Thánh nữ thôi đã thấy có một áp lực đè nặng rồi." Akira lắc đầu, bắt đầu ăn hộp bento của mình.
Ừ thì tôi có thể phần nào đấy đồng tình với nó, vì khi đi ăn tối tại nhà hàng gia đình cùng Ichinose, tôi đã thấy rất hồi hộp. Nhưng rồi khi ngắm nhìn khuôn mặt không hài lòng của cô ấy vì tôi không ăn đủ rau, sự lo lắng đã lập tức tan biến.
Ổn thôi, chuyện bắt đầu từ tối nay ấy......
Tối qua, Ichinose mang tới phần ăn tối, và đã đưa ra một đề nghị khó tin: Cô ấy sẽ nấu ăn cho tôi nếu cả hai chia sẻ tiền mua thực phẩm.
Tôi chưa bao giờ nghĩ tới trường hợp này.
Từ khi sống một mình, tôi ăn các món mua sẵn thường xuyên hơn, thậm chí cũng không ngại ăn nguội. Nhưng khi ăn đồ ăn cô ấy nấu, tôi mới nhận ra thế nào mới là 'ăn'.
Ừ, một cơ hội tuyệt vời.
Cơ mà...... Cô ấy không lo lắng sao? Tới nhà của một người con trai để nấu ăn cho mà không có chút đề phòng nào?
Tôi chắc chắn sẽ không làm điều gì để khiến mình phải hối hận trọng tương lai, và cũng không muốn làm Ichinose phải buồn.
Bình tĩnh lại.... Chỉ là ăn tối cùng nhau thôi mà...--
"Này này? Sao mặt mày đỏ thế? Ể, phải lòng Thánh nữ rồi à, có phải do lần cứu giúp chú mèo con hôm lâu?"
"Vớ vẩn, do cà ri cay thôi."
"Đổ lỗi cho cà ri sao? À há~"
"Ngậm."
Tôi phản bác lại Akira, tiếp tục ăn món cà ri- món mà chẳng có tí vị cay nào.
◆ ◆ ◆
Buổi tối hôm đó.
Tôi bước tới nhà của Ichinose, đừng chờ bên ngoài với vẻ bồn chồn không yên.
"Cậu đang nhìn gì xung quanh thế, Tsukishiro-kun?"
"A, không có gì. Quan trọng hơn, cảm ơn vì hộp bento tối qua, ngon lắm."
"Không có gì, cậu cầm lấy cái này đi."
"Ồ."
Tôi nhận lấy chiếc túi đựng đầy ắp thực phẩm từ tay cô nàng.
Tôi tiếp tục chờ Ichinose một lúc để cô ấy chuẩn bị bát đĩa mang đi. Sau một lúc, cô nàng đã trở lại, với một bộ bát đĩa, bộ đồng phục trường cũng được thay bằng bộ quần áo thường ngày.
◆ ◆ ◆
"Cứ để tớ đi mua sắm cũng được mà?"
"Nếu để Tsukishiro-kun, tớ có cảm giác cậu sẽ quên mất thứ gì đó. Cậu chắc sẽ bịa ra một cái cớ như là không biết nó được bán ở đâu. À, cậu có thể đưa tớ bắp cải được không?"
"Làm gì tới mức...... Đây."
Tôi và Ichinose đang cùng đặt chỗ thực phẩm vừa mua vào tủ.
"Tớ nhờ nhân viên bán hàng được mà, nên cứ để đấy. Dù sao thì đấy cũng là việc duy nhất mà tớ có thể làm."
"..... Vậy thì, thế này nhé. Khi cần ít, tớ sẽ đi, còn cần nhiều thì để Tsukishiro-kun. Tớ sẽ ghi chú lại những thứ cần mua, cậu thấy sao?"
"Được rồi. Giờ thì sắp xếp đã xong. Tiếp theo làm gì? Tớ cất chỗ bát đĩa cậu mang tới nhé, Ichinose?"
"Không, tớ định dùng luôn, nên cứ để đó nhé."
"Hiểu rồi."
"Tớ sẽ chuẩn bị bữa ăn, nên cứ thư giãn trong lúc chờ nhé."
Và thế là nhiệm vụ của tôi đã hết. Ngồi trên ghế sofa, tôi quan sát Ichinose nấu ăn một cách thảnh thơi. Mái tóc dài xõa xuống mọi khi, giờ được buộc lên kiểu đuôi ngựa.

Tình huống này...... Khó tả thật.
Tôi và Ichinose không hề hẹn hò.
Vậy mà, một cô gái không phải bạn gái tôi lại đang ở trong bếp nhà tôi, mái tóc đuôi ngựa đung đưa qua lại khi cô ấy nấu ăn cho tôi. Cảm giác như một giấc mơ vậy.
Để cô ấy làm tất thì nghe có vẻ hơi bất công, nên tôi đã đề nghị được dọn dẹp sau khi ăn.
Tôi bước vào bếp, chuẩn bị bát đĩa trong khi cô gắng để không khiến Ichinose thấy vướng.
"..... Dọn ra thế này là ổn rồi chứ?"
"Ồ, vâng. Cảm ơn cậu, Tsukishiro-kun."
Thế là tác dụng của tôi chính thức về con số không. Tôi tiếp tục ngồi đợi, cho tới khi ngửi thấy mùi thơm đang lan tỏa.
....... Karaage!
Ngay lúc đó, Ichinose gọi lớn: "Xong rồi nè." Và tôi vội vã chạy đến bàn ăn.
Trên bàn là một đĩa karaage đầy ắp. Bên cạnh đó là cơm, súp miso và salad. Nói một cách đơn giản, đó là một bữa ăn hoàn hảo.
"Được rồi, cùng ăn thôi."
"Itadakimasu."
Chắp tay lại và lập tức cho một miếng gà rán vào miệng. Lớp vỏ giòn tan, đúng kiểu tôi thích, còn bên trong thì mọng nước và đậm đà hương vị.
Nó ngon đến nỗi tôi tưởng chừng như má mình sắp rụng rời. Tôi cứ thế ăn hết miếng này đến miếng khác không ngừng, cho đến khi nghe thấy tiếng cười khẽ vang lên phía đối diện.
"Cậu không cần ăn nhanh tới vậy đâu, karaage vẫn còn đó mà, phải không?"
"Tớ thích nhất karaage, và đã mong chờ nó cả ngày rồi."
"Sao lại vậy chứ?"
"Thật ra, căn tin buổi trưa đã hết karaage rồi, nên tớ không mua được. Vì thế nên giờ được ăn karaage, tớ vui lắm."
Tôi tiếp tục đưa một miếng karaage nữa lên miệng.
"Mà, không phải cậu cũng ở đấy sao, Ichinose?"
"Vâng. Đó là lần đầu tớ tới căn tin."
"Thật luôn? Sắp hết học kỳ 2 rồi đấy mà đây mới chỉ là lần đầu?"
"Tớ thường tự làm bento."
"Tớ thì thương mua."
"Đúng là Tsukishiro-kun. Nếu cậu không phiến thì tớ có thể chẩn bị cho vài món ăn kèm?"
"Thôi, nếu thế thì Akira sẽ nghĩ ngờ mất. Với lại, thực đơn căn tin cũng ngon mà."
"Ừm, nó rất ngon."
"Cậu đã ăn gì vậy, Ichinose?"
"Đó là....... Bí mật."
"Giữu bí mật cái này để làm gì chứ?"
"Bí mật là bí mật."
Cô nàng vẫn ngoan cố không nói.
"Mà nè, Tsukishiro-kun, karaage của tớ và ở căn tin......... Cậu thích cái nào hơn.....?"
"Hỏi thừa, tất nhiên là của cậu làm hơn rồi, Ichinose."
"Vậy sao? Vậy thì có vẻ như cậu không còn lý do gì để đến căng tin nữa rồi."
"Đừng mà."
"Tớ cảm thấy thoải mái hơn khi ăn ở trong lớp."
"Tớ hiểu ý cậu."
Chắc hẳn bị vây quanh nhưu thế kể cả khi ăn, cô ấy không cảm thấy thoải mái chút nào.
"Hơn nữa, có vẻ như tớ không cần kiểm tra thêm nữa rồi." Ichinose nói.
"Hả? Kiểm tra?"
Tôi nghiêng đầu khó hiểu trước Ichinose đang cười khẽ với vẻ đắc thắng.
Kệ đi, ai mà quan tâm chứ.
Hơn nữa, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của Ichinose thôi cũng đủ khiến tôi hài lòng rồi.
Giờ thì? Mình có thể làm gì để khiến cô ấy hạnh phúc hơn nữa đây.....?
Tôi vừa nhai miếng karaage, vừa suy nghĩ về điều đó.
◆ ◆ ◆
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
